Vào đêm ba mươi Tết, Quý Yên cuối cùng cũng về nhà suôn sẻ.
Cô đưa Giang Dung Dã về nhà trước rồi mới vòng lại, trên đường kẹt xe nên mất chút thời gian, lúc về đến nhà đã là tám giờ, bố mẹ đang bày biện bát đĩa, thấy cô thì vội gọi cô đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
Em trai Thẩm Nho Tri năm nay hiếm hoi mới về nhà ăn Tết, cậu về sớm hơn cô nửa ngày, đến nhà vào buổi trưa.
Hai năm không gặp, Quý Yên cảm thấy cậu lại cao lên nhiều.
Trên bàn ăn, cả nhà quây quần vui vẻ, ăn cơm xong, hai chị em đứng trước bồn rửa trong bếp để rửa bát.
Thẩm Nho Tri rửa một cái, Quý Yên nhận lấy một cái, thỉnh thoảng cô lại liếc cậu mấy lần, sau vài lần như vậy, Thẩm Nho Tri nói: “Chị có gì muốn hỏi à? Cứ nói đi.”
Chỉ chờ câu nói này của cậu, Quý Yên rửa tay, dùng khăn khô lau sạch, rồi kéo cậu lại, hai người đứng đối mặt nhau, cô đứng thẳng người, giơ tay lên, ướm thử hai lần trên đỉnh đầu cậu.
Một lúc lâu sau, cô rất buồn bực nói: “Sao em lại cao nữa rồi? Cùng một mẹ sinh ra, sao em vẫn còn cao lên thế?”
Hai người chỉ hơn kém nhau ba tuổi, nhưng Thẩm Nho Tri lại phát hiện, người chị này của cậu lại càng giống em gái hơn.
Cậu kéo cô ra sau lưng mình, đứng vào bên phía bồn tráng rửa lại, vừa rửa bát vừa nói: “Chiều cao của chị như vậy là vừa đẹp rồi.”
“Đẹp chỗ nào chứ?”
Thẩm Nho Tri không khỏi nhìn ra sau lưng, hỏi: “Chị gặp chuyện gì không vui à?”
Quý Yên ngờ vực, rõ ràng đến thế sao?
Rửa bát xong, Thẩm Nho Tri cầm giẻ lau kệ bếp, thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cái.
Quý Yên như không có xương, dựa vào kệ bếp đứng một lúc, đợi Thẩm Nho Tri lau giẻ đến chỗ mình, cô lại di chuyển sang chỗ khác, đứng dựa vào tường.
Thẩm Nho Tri lắc đầu, cô vẫn như trước đây, cứ thoải mái là được, chẳng hề để tâm đến những lời mẹ nói như “đứng phải có tướng đứng, ngồi phải có tướng ngồi”.
Mãi cho đến khi ra khỏi bếp, Thẩm Nho Tri vẫn không nghe Quý Yên nói mình gặp phải chuyện gì không vui.
Trong phòng khách, bố mẹ ngồi trên sofa xem TV, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu.
Hai chị em đi tới, Quý Nghiên Thư thuận miệng hỏi một câu: “Dọn dẹp xong rồi à?”
Quý Yên nói: “Vâng, đều là em trai làm một mình hết ạ.”
Dứt lời, Thẩm Nho Tri, Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri nhìn nhau, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.
Nếu là trước đây, mỗi khi Quý Nghiên Thư hỏi như vậy, Quý Yên đều sẽ tranh công, nói mọi việc đều là cô làm, Thẩm Nho Tri chỉ đứng bên cạnh nhìn, chẳng giúp được gì, mệt chết cô đi được. Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri thừa biết cô nói xạo, nhưng Thẩm Nho Tri lại luôn mỉm cười hùa theo, nói chị vất vả rồi. Hai vợ chồng đều cho rằng đây là cách hai chị em hòa hợp với nhau, nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Tối nay, Quý Yên lại làm ngược lại, thật có chút bất ngờ.
Quý Yên không mấy để tâm đến phản ứng của ba người, liếc nhìn TV, là một bộ phim tâm lý gia đình rất nhàm chán, cô chẳng có hứng thú gì, “Con còn có việc phải làm, mọi người cứ xem đi ạ.”
Nói xong, cô lóc cóc đi lên lầu.
Đợi cô vào phòng ngủ, cánh cửa kẽo kẹt đóng lại, Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri nhìn nhau một cái, rồi cùng quay sang nhìn Thẩm Nho Tri.
“Con chọc chị con giận à?”
Thẩm Nho Tri cười nói: “Con mà chọc chị ấy sao?”
Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri cùng lắc đầu, Thẩm Nho Tri không những không chọc giận Quý Yên, ngược lại còn rất thương cô. Hồi tiểu học, Quý Yên bị một bạn nam cùng lớp bắt nạt, Thẩm Nho Tri không nói hai lời đã đi tìm cậu bé kia, húc một phát khiến đầu người ta sưng một cục u.
Lúc đó, Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri còn rất sợ Thẩm Nho Tri có khuynh hướng bạo lực tiềm ẩn, lúc nào cũng lo sau này cậu sẽ đi sai đường.
May mà ngoài chuyện của Quý Yên ra, những chuyện khác Thẩm Nho Tri đều hoàn toàn không để tâm.
Hai vợ chồng lúc này mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Quý Nghiên Thư vặn to tiếng TV, liếc mắt nhìn lên lầu, hỏi Thẩm Nho Tri: “Gần đây con có liên lạc với chị con không?”
Thẩm Nho Tri lắc đầu: “Thời gian nghỉ ngơi của con và chị ấy lệch nhau, lần gần nhất liên lạc là tháng ba năm ngoái.”
Quý Nghiên Thư lại hỏi Thẩm Ninh Tri: “Còn ông thì sao? Con bé thích tìm ông nhất, nó có nói gì với ông không?”
Thẩm Ninh Tri cố gắng, ra sức suy nghĩ, sau đó, rất khó hiểu nói: “Chẳng lẽ nó giận lời tôi nói lúc đưa cho nó cái thẻ lần trước à?”
Quý Nghiên Thư hỏi: “Ông nói gì?”
Thẩm Nho Tri cũng nhìn bố mình.
Thẩm Ninh Tri mỉm cười trêu bà: “Tôi nói với nó tiền mua nhà tự con lo, nhưng tiền trong thẻ đó là quỹ đen tôi tiết kiệm được, tôi chỉ đùa nó thôi.”
Câu cuối cùng này khiến giọng Quý Nghiên Thư đột nhiên cao vút: “Ông còn có quỹ đen? Lấy đâu ra?”
“Ôi dào, tôi chỉ đùa một chút thôi mà…”
Bố mẹ vì chuyện quỹ đen mà không ngừng đấu khẩu, Thẩm Nho Tri thấy quen rồi nên không lạ nữa, cậu lắc đầu, xoay người lên lầu. Lúc đi ngang qua phòng Quý Yên, cậu nhìn cánh cửa đóng chặt, đăm chiêu suy nghĩ. Một lúc sau, cậu tiến lên một bước, gõ cửa.
Lúc này, Quý Yên đang sắp xếp tài liệu của công ty Điện Tử Minh Cảnh, nghe thấy tiếng gõ cửa, cô quay đầu lại nhìn, nói: “Đợi một lát.”
Cô thu dọn một chồng tài liệu cất vào ngăn kéo, sau đó khóa màn hình máy tính, lúc này mới ra mở cửa.
“Có chuyện gì vậy?” Thấy là em trai, cô mở cửa, vừa đi vào trong vừa nói “Vào trong rồi nói.”
Thẩm Nho Tri vào phòng rồi đóng cửa lại, hỏi: “Vừa nãy thấy chị thở phào một hơi, là sợ người gõ cửa là bố mẹ à?”
Quý Yên ngồi trên ghế, gật đầu.
“Tại sao?”
Cô không trả lời, hỏi ngược lại: “Em tìm chị có việc gì?”
Thẩm Nho Tri kéo một chiếc ghế ngồi xuống: “Tối nay chị hơi lạ, bố mẹ bảo em lên xem chị thế nào.”
“Không có gì, chỉ là dạo này tăng ca nhiều nên hơi mệt,” nói rồi, Quý Yên bắt đầu đuổi khách “Em đi đường xa mới về, không có chuyện gì khác thì mau đi tắm rửa rồi ngủ một giấc đi. Chị còn phải tăng ca một lúc nữa, không tâm sự với em được đâu, nếu em muốn tâm sự thì có thể xuống lầu tìm bố mẹ.”
Thẩm Nho Tri đặc biệt hiểu người chị này của mình, mỗi khi từ chối nói chuyện thường lấy lý do học tập và công việc.
Cậu gật đầu, đứng dậy, giúp cô đẩy ghế về vị trí cũ, lúc đi đến cửa định đóng lại, cậu nói: “Ngày mai phải dậy sớm, chị đừng làm việc khuya quá, nghỉ ngơi sớm đi.”
“Biết rồi, biết rồi.”
Cửa đóng lại, căn phòng lại trở về với sự yên tĩnh vốn có.
Quý Yên lại lấy tài liệu và máy tính ra, tiếp tục đối chiếu số liệu, tra cứu thông tin, rồi lại gõ lạch cạch trên file văn bản, lúc dừng lại thì đã hơn một tiếng sau. Quý Nghiên Thư đến gõ cửa, nói: “Tiểu Yên, ngủ sớm đi, tối nay đừng thức khuya tăng ca nữa.”
Quý Yên “dạ” một tiếng, lưu tài liệu, rồi tắt máy tính.
Tắm xong đi ra, cô xuống lầu lấy nước, lại gặp Thẩm Nho Tri cũng xuống lầu rót nước uống.
Nghĩ đến việc ban nãy em trai lại muốn tìm mình tâm sự, Quý Yên giả vờ không nhìn thấy, ngược lại Thẩm Nho Tri lại gọi cô lại: “Chị, tối nay chị lạ lắm.”
Cô bực bội đáp: “Em mới lạ đó, cả nhà em đều lạ.”
Thẩm Nho Tri lắc đầu bật cười: “Cả nhà em chẳng phải bao gồm cả chị sao? Vậy nên tối nay chị đúng là không ổn thật phải không?”
Quý Yên mặt không cảm xúc đi lên lầu, về đến phòng, cô ngã vật ra giường, chiếc giường mềm mại tạm thời xoa dịu cô. Nằm sấp một lúc, cô không nhịn được mà nghĩ lại câu hỏi vừa rồi của Thẩm Nho Tri…
“Vậy nên tối nay chị đúng là không ổn thật phải không?”
Không ổn sao? Chắc là vậy.
Cô nghĩ, chắc chắn là do dạo này công việc quá mệt mỏi, tài liệu cần sắp xếp chất cao như núi, lại đúng vào dịp Tết, bao nhiêu chuyện dồn vào một lúc, khiến cô mệt đến hồ đồ.
Vì vậy nên lúc Thẩm Nho Tri quan tâm hỏi cô có phải không ổn không, cô mới ăn nói lung tung đáp lại một câu, cả nhà em đều không ổn.
Quý Yên vùi mặt vào trong chăn mềm.
Cô tự an ủi mình, chỉ là do công việc quá bận rộn thôi, chắc chắn là như vậy.
Tuyệt đối không phải vì một người nào đó.
Hôm sau là mùng một Tết.
Ngày này, ở Quảng Thành có hoạt động cúng bái tổ tiên. Hàng năm vào thời điểm này, đều là Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri lo liệu, hai chị em chỉ phụ giúp một tay.
Năm nay cũng vậy.
Đến nhà thờ tổ để cúng bái, Quý Nghiên Thư thấy đông người nên bảo hai chị em ra một bên đứng, lại dặn dò thêm một câu: “Gặp người lớn phải cười thật tươi chào hỏi, hiểu không? Nếu không lát nữa người ta lại nói bố mẹ không biết dạy dỗ.”
Quý Yên và Thẩm Nho Tri ngoan ngoãn vâng lời.
Nhà thờ tổ đã được tu sửa, các con đường xung quanh cũng được làm lại, không xa là một con sông, nối liền với khu phố chợ bên ngoài. Trong nhà thờ tổ người ra vào đông đúc, hỗn tạp, bên trong có bố mẹ đang bận rộn, tạm thời cũng không có chỗ nào cần phụ giúp, hai người bèn đi ra khỏi nhà thờ tổ, đi dạo dọc bờ sông.
Đi được một đoạn, sự náo nhiệt phía sau dần xa, chỉ còn lại chút tiếng vọng, thưa thớt.
Thẩm Nho Tri nhìn Quý Yên, nghĩ đến chuyện tối qua biết được từ Giang Dung Dã, bèn nói: “Tháng ba em phải đến Thâm Thành để nghiên cứu học thuật.”
Quý Yên ngạc nhiên: “Sao không nghe em nhắc tới? Lần này ở lại bao lâu?”
“Vẫn chưa chắc chắn, dự kiến là kết thúc vào tháng bảy, cụ thể còn phải xem kết quả thí nghiệm. Lịch trình mới được quyết định tháng trước, em định bụng về ăn Tết rồi mới nói với chị.”
“Ồ,” Quý Yên tỏ ra đã hiểu, lại hỏi “Vẫn ở Đại học Thâm Thành à?”
“Vâng. Giống lần trước, vẫn cùng một nhóm nghiên cứu.”
Quý Yên suy nghĩ một lát: “Năm ngoái chị có mua một căn hộ, cuối năm cũng đã trang hoàng xong, lần này em ở lại hơn bốn tháng, cứ dọn đến đó ở đi, cho tiện.”
Thẩm Nho Tri nói: “Đến lúc đó rồi xem sao, à đúng rồi, khoản vay mua nhà trả xong chưa ạ?”
“Trả rồi, là tiền bố mẹ cho.”
Hai người đi xuyên qua những con ngõ của khu nhà cũ, vừa đi vừa nói chuyện, lúc quay về, Thẩm Nho Tri đột nhiên nói: “Người đàn ông đó bắt nạt chị à?”
Câu nói này đến quá đột ngột, Quý Yên nhất thời ngây người.
Thẩm Nho Tri cúi đầu nhìn cô, rất nghiêm túc hỏi: “Vậy tối qua chị không vui như vậy thật sự là vì một người đàn ông sao?”
Quý Yên hoàn hồn lại: “Em gài chị!”
“Là do chị không giấu được chuyện, cái gì cũng bày hết ra mặt, dù gì em cũng hiểu chị như vậy, đến đoán còn không cần.”
Đúng là như vậy, Quý Yên thở dài.
Thẩm Nho Tri hỏi: “Anh ta bắt nạt chị à? Tên là gì.”
Quý Yên lắc đầu: “Anh ta không bắt nạt chị, còn tên của anh ta thì em không cần biết đâu, chẳng liên quan gì hết.”
“Có thể khiến chị buồn lòng đến vậy, em thật muốn gặp thử anh ta.”
“Sao nào,” Quý Yên cười nói, “lại muốn phát huy ‘thiết đầu công’ của em à?”
Đó là chuyện hồi nhỏ rồi.
Thẩm Nho Tri cười một cách đầy ẩn ý: “Vũ lực không giải quyết được vấn đề gốc rễ, em thích dùng một vài cách khác hơn.”
Quý Yên vỗ vai cậu, nói với giọng điệu thấm thía: “Nhà nước bồi dưỡng em là để em báo đáp Tổ quốc, chứ không phải để em phí sức vào mấy chuyện nhỏ nhặt này, chuyện của chị chị sẽ tự lo, em cứ lo cho đại sự của mình đi.”
Vẻ mặt Thẩm Nho Tri trở nên nghiêm túc.
Quý Yên tươi cười rạng rỡ: “Em hai năm rồi không về, cũng không có tin tức gì về bạn gái, mẹ lo cho em lắm đấy. Năm nay em khó khăn lắm mới về được một chuyến, mẹ đã dặn dò các cô các dì từ trước rồi, trong tay họ có cả một danh sách người chờ em đến gặp đó, em tự cầu nguyện đi.”
Nghe thấy lời này, sắc mặt Thẩm Nho Tri lập tức trở nên khó coi, như thể gặp phải kẻ địch mạnh.
Quý Yên nhìn cậu, thầm nghĩ, cuối cùng cũng trả đũa được một phen, cô cười không ngớt, thậm chí còn có chút hả hê trên nỗi đau của người khác.
Quả nhiên, hôm sau là mùng hai, Quý Nghiên Thư liền dẫn hai chị em đi thăm họ hàng. Bề ngoài là thăm hỏi người thân, nhưng thực chất là sắp xếp cho Thẩm Nho Tri đi gặp mặt các cô gái.
Nhìn Thẩm Nho Tri trưng ra nụ cười vừa phải để đối phó với các bậc trưởng bối, và cả những cô gái bên cạnh họ, Quý Yên mấy lần không nhịn được cười. Những lúc như vậy, Quý Nghiên Thư sẽ lạnh nhạt liếc cô một cái.
Nghĩ đến chẳng biết lúc nào sẽ đến lượt mình, Quý Yên lập tức trở nên ngoan ngoãn.
Buổi tối, bốn người đi trong màn đêm trở về nhà.
Quý Nghiên Thư càm ràm: “Thẩm Nho Tri, con có thể chủ động hơn một chút không? Lúc cười với con gái có thể chân thành hơn một chút không? Còn nữa, bảo con thêm Wechat, sao con lại nói không mang điện thoại? Đọc số cho người ta không được à?”
Thẩm Nho Tri trả lời một cách nghiêm túc: “Số điện thoại không tìm được Wechat của con.”
“Vậy thì cài đặt thành tìm được đi.”
Quý Yên và Thẩm Ninh Tri ở bên cạnh cười trộm khoái trá.
“Còn con nữa Quý Yên, đừng có cười, con cũng chẳng phải đứa bớt lo hơn đâu, đợi mẹ xử lý xong em con, sẽ đến lượt con ngay.”
Nụ cười của Quý Yên cứng đờ trên mặt, đúng lúc này Thẩm Ninh Tri lại thừa cơ dậu đổ bìm leo: “Tiểu Yên à, phải chủ động, phải chân thành, phải cho Wechat kịp thời, biết chưa?”
“…”
Bữa tối là Thẩm Ninh Tri và Thẩm Nho Tri bận rộn trong bếp, Quý Nghiên Thư kéo Quý Yên ra phòng khách nói chuyện.
Quý Nghiên Thư hết lời khuyên nhủ: “Tối nay ngủ sớm một chút, ngày mai ăn mặc cho đẹp vào.”
Quý Yên làm ra vẻ ngoan ngoãn: “Vâng ạ, con hiểu rồi.”
“Lần này con đừng có giở trò biến mất giữa chừng với mẹ đấy, bất kể con có hài lòng với người ta hay không, đều phải ngồi cho đến lúc kết thúc.”
“Vâng, con sẽ làm vậy.”
“Còn nữa, ngày mai đừng có nói chuyện công việc, nói sơ qua tình hình là được rồi, đừng như lần trước, tình cảm chưa đâu vào đâu đã chuyển sang giới thiệu đầu tư cho người ta.”
“Cái này không trách con được, thật sự là…”
“Con còn dám cãi à?”
Quý Yên ngoan ngoãn ngậm miệng.
Quý Nghiên Thư thấy cô đã ngoan ngoãn, định dặn dò thêm vài câu, thì bên kia Thẩm Ninh Tri lớn tiếng gọi: “Ăn cơm, ăn cơm thôi.”
Nghe thấy lời này, Quý Yên cười hì hì rồi chuồn mất, chạy còn nhanh hơn thỏ.
Quý Nghiên Thư thở dài, trong lòng phiền muộn không kể xiết.
Đêm giao thừa ăn đồ dầu mỡ, ban ngày đi thăm họ hàng cũng toàn những món thịnh soạn, buổi tối, ngược lại ăn thanh đạm hơn một chút.
Thẩm Ninh Tri gắp thức ăn cho Quý Nghiên Thư trước, sau đó múc canh cho Quý Yên, còn Thẩm Nho Tri thì ông coi như không nhìn thấy. Quý Yên nhướng mày nhìn Thẩm Nho Tri, ra vẻ đắc ý, Thẩm Nho Tri cười mà không nói, dùng đũa chung gắp cho cô một chiếc há cảo chay.
Trong chốc lát, không khí gia đình cũng thật hòa thuận.
Ăn được nửa bữa, điện thoại của Quý Yên để ở phòng khách reo lên.
Quý Nghiên Thư cau mày, bất mãn nói: “Lại công việc à? Sao vẫn còn việc thế, không ăn Tết hay sao?”
Quý Yên lau miệng, đứng dậy, bị Thẩm Nho Tri ấn xuống: “Chị ăn đi, để em đi lấy.”
Chưa kịp nói không cần, Thẩm Nho Tri đã đi được mấy bước, dù sao thì cũng chỉ là điện thoại công việc, hoặc là lừa đảo từ nước ngoài hay môi giới quảng cáo, Quý Yên không để tâm.
“Số lạ,” Thẩm Nho Tri đưa điện thoại cho cô, “từ Bắc Thành.”
Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri cùng nhìn cô.
Nghe thấy tên thành phố này, Quý Yên chớp chớp mắt, cũng không dám chắc, thậm chí còn sững người một giây, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh: “Chắc là khách hàng.”
Quý Nghiên Thư ngờ vực: “Khách hàng ở Bắc Thành? Không phải nên ở Thâm Thành sao? Cẩn thận điện thoại lừa đảo đấy.”
Thẩm Ninh Tri cũng hùa theo: “Thời buổi này điện thoại lừa đảo đủ các chiêu trò, danh nghĩa nào cũng có, con cẩn thận một chút.”
Chỉ là một cuộc điện thoại không rõ, mà bố mẹ đã nghĩ đi đâu rồi.
Quý Yên nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, là một dãy số rất lạ, cô không nghĩ ngợi gì, liền dập máy.
“Chắc là điện thoại làm phiền thôi ạ.” Cô nói vậy.
Cả nhà lại tiếp tục ăn cơm, không ai để tâm đến cuộc điện thoại bất ngờ này. Nhưng chỉ vừa qua hai phút, điện thoại của cô lại reo lên lần nữa.
Điện thoại ở ngay bên cạnh, Thẩm Nho Tri lơ đãng liếc qua, vẫn là dãy số ban nãy.
Quý Yên rút một tờ giấy ăn lau tay, cầm điện thoại lên. Số gọi đến vẫn là số ban nãy.
Cô rất không hiểu tại sao số điện thoại này lại kiên trì gọi cho cô như vậy. Khách hàng trong dự án gần đây của cô không có ai ở Bắc Thành, cô không nghĩ ra được là ai gọi, chẳng lẽ thật sự như lời bố mẹ nói, là điện thoại lừa đảo sao?
Hoặc là…
Cô lập tức phủ nhận, không thể nào là anh ấy, người đó không rảnh rỗi như vậy.
Quý Nghiên Thư nói: “Cứ nghe thử xem, biết đâu đối phương thật sự có chuyện gấp cần tìm con.”
Do dự một lúc, Quý Yên bắt máy: “Xin chào, xin hỏi anh…”
Giây tiếp theo, nghe thấy giọng nói quen thuộc truyền đến từ đầu dây bên kia, những lời còn lại của cô đều nghẹn lại trong cổ họng.
Từ đầu dây xa xôi của chiếc điện thoại, giọng nói của Vương Tuyển không nhanh không chậm truyền đến.
“Quý Yên, chúc mừng năm mới.”
