Dịu Dàng Triền Miên - Du Lãm

Chương 41: Không muốn gặp tôi à? "Là tôi có chỗ nào làm chưa đủ tốt sao?



“Vương Tuyển, lần này anh lại muốn làm gì?”
Ánh mắt Quý Yên vô cùng bình tĩnh, dường như chỉ là một câu hỏi bâng quơ, có vẻ là một hành động vô tình.
Nhưng Vương Tuyển lại vô cùng quen thuộc với dáng vẻ này của cô, cô đây là đang muốn một câu trả lời.
Anh nhìn cô, chuông báo động trong lòng vang lên.
Nhìn nhau hồi lâu, anh đặt túi giữ tươi (túi ni lông dùng để bảo quản thực phẩm) trong tay xuống, nghiêm túc nói: “Tôi muốn theo đuổi em, lần này tôi rất rõ ràng và cũng rất chắc chắn, tuyệt đối không phải đột nhiên đến xem em thế nào, tôi càng không muốn chỉ làm phiền em, tôi đến tìm em là vì muốn cùng em đi hết cuộc đời.”
Xung quanh, người qua kẻ lại, nhân viên bán hàng đang quảng cáo những món đồ giảm giá, cô nhân viên sắp xếp hàng hóa đang phàn nàn hàng bị lựa chọn lộn xộn, còn có chú đẩy xe lau nhà lặng lẽ đi qua bên cạnh họ.
Tất cả âm thanh đều ồn ào, hỗn tạp.
Và chính trong một môi trường đời thường như vậy, Vương Tuyển đang nói với cô về một đời. Quý Yên có chút dao động, nhưng những con sóng đó trong lòng cô không quá rõ ràng.
Cô thở dài một tiếng, không thể không nhắc nhở anh: “Anh quên là mấy hôm trước anh mới nhận được kẹo cưới của tôi à?”
Vương Tuyển nghẹn lời một lúc, siết chặt tay, mới nói: “Quý Yên, đừng cố dùng lý do này để đẩy tôi ra xa, tôi biết kẹo cưới đó là của một đồng nghiệp khác.”
“…Anh”, Quý Yên nhẫn tâm nói, “Nhưng tôi thật sự đang có người tìm hiểu, chúng tôi sắp kết hôn rồi.”
“Em không nói tôi cũng biết” Vương Tuyển nói, “Nhưng bây giờ em vẫn chưa đăng ký kết hôn, chỉ cần chưa đến ngày đó, tôi vẫn có quyền theo đuổi em, em không thể tước đoạt cả quyền này của tôi.”
Cô cười khẩy một tiếng: “Vậy sao? Vậy thì ngày mai tôi sẽ đi tìm anh ấy đăng ký kết hôn.”
Biết cô đang nói lời tức giận, Vương Tuyển bình tĩnh nói: “Quý Yên, em có thể đi đăng ký, tôi đợi em ly hôn là được.”
Ly hôn?
Té ra là anh không mong cô được tốt đẹp đúng không.
Quý Yên nói: “Vậy thì anh cứ mơ đẹp đi.”
Bỏ lại câu nói đó, cô quay người bỏ đi, Vương Tuyển đẩy xe lặng lẽ đi theo, anh ở ngay bên cạnh, Quý Yên hoàn toàn không thể không để tâm đến anh, nhưng những lời khó nghe như vậy cô đã nói ra rồi, anh lại không hề để tâm, thậm chí còn ‘nói ra cả chuyện đợi cô ly hôn’, đi được một lúc, cô không chịu nổi sự phiền nhiễu này, trong tay có gì, cô liền nắm lấy ném vào xe đẩy, hơn nữa còn đặc biệt lấy những thứ nặng.
Còn về việc có phải là thứ cô cần hay không, cô có dùng được không, cô hoàn toàn không hề suy nghĩ.
Dù sao cũng có một người lao động không công, không dùng thì phí.
Nhìn Quý Yên ngay cả món dứa đóng hộp cô ghét nhất cũng bê vào xe đẩy, Vương Tuyển hiểu rõ lúc này cô hoàn toàn đang trút giận.
Anh không nhắc nhở, cũng không ngăn cản, càng không nói thêm một lời nào, chỉ lặng lẽ phân loại và sắp xếp gọn gàng những thứ cô ném vào.
Ngay khi Quý Yên định lấy kem que và kem ly, anh cuối cùng cũng lên tiếng: “Kỳ sinh lý của em sắp đến rồi, tạm thời không thể ăn cái này.”
Nói rồi, anh bước qua xe đẩy, lấy đi thứ trong tay cô, đặt lại vào tủ đông, sau đó đóng lại.
Một loạt động tác, thuần thục như mây bay nước chảy, tự nhiên không thể hơn.
Quý Yên nói: “Anh cứ im lặng làm một người lao động không được sao?”
Thì ra thật sự xem anh là thứ đó, Vương Tuyển không khỏi bật cười, có chút bất đắc dĩ: “Được, nhưng những chỗ cần nhiều lời tôi vẫn phải nhắc nhở em, em có thể ghét tôi, nhưng không thể giày vò cơ thể của mình.”
Xem những lời anh nói mới đạo mạo làm sao.
Cô tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện tại sao anh còn nhớ kỳ sinh lý của cô, cũng cố tình lờ đi sự quan tâm ở nửa câu sau của anh, mà hỏi: “Anh cũng biết mình nhiều lời à?”
Anh thuận theo mà đáp: “Là tôi nhiều lời rồi, xin lỗi.”
Quý Yên: “…”
Thế này bảo cô đáp lời thế nào?
Cô vội vàng liếc nhìn giỏ hàng, đã gần đầy rồi, mua nữa sẽ không chứa được, hơn nữa cũng đủ để cô dùng trong một thời gian.
Quý Yên đổi hướng đi về phía khu thanh toán.
Vương Tuyển quả nhiên không nói gì nữa, lặng lẽ đẩy xe theo sau cô.
Hàng người xếp hàng ở quầy thu ngân thủ công hơi dài, Vương Tuyển đẩy xe nói: “Đến khu tự động đi.”
Anh đi phía trước, rất tự giác lấy hàng hóa ra quét mã vạch, Quý Yên yên lặng đứng bên cạnh, cũng không phụ giúp, chỉ nhìn anh bận rộn.
Thanh toán xong, Vương Tuyển chia hàng hóa thành ba túi xách trên tay, đi đến trước mặt cô nói: “Xong rồi, đi được rồi.”
Quý Yên cất điện thoại, nhìn hai túi mua sắm màu vàng trên hai tay anh, một tay xách hai túi, cô vốn muốn lấy một túi qua để giảm bớt gánh nặng cho anh, nhưng lời đến bên miệng lại biến thành: “Bao nhiêu tiền, tôi chuyển cho anh?”
Vương Tuyển nói: “Không cần.” Ánh mắt lướt qua thứ gì đó, lại hỏi, “Có muốn mua kẹo không?”
Trước đây hai người từng đi siêu thị một lần, cũng vì tủ lạnh ở nhà đã hết đồ, tạm thời ra ngoài mua sắm, lúc tính tiền, Quý Yên thuận tay lấy một gói kẹo, nói là vị cô rất thích, sau này về nhà cô chia thành hai túi, một túi cho anh, một túi cô giữ lại.
Vương Tuyển không thích đồ ngọt, túi kẹo đó sau này để đến hết hạn, anh cũng chỉ nếm một viên, còn là do Quý Yên tự ý bóc vỏ nhét vào miệng anh.
Chuyện cũ lướt qua, Vương Tuyển đột nhiên hiểu ra hành động lúc đó của Quý Yên.
Cô đang chia sẻ với anh những thứ cô yêu thích, cô đã nhiệt tình mời gọi anh.
Vậy mà anh khi ấy đã lờ đi.
Lúc này, Quý Yên thuận theo ánh mắt của anh nhìn qua, là loại kẹo dâu của một nhãn hiệu mà cô rất thích.
Cô thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói: “Tôi sớm đã không thích ăn nữa, đã đổi vị khác rồi.”
Rõ ràng là lời nói có ẩn ý, Vương Tuyển giả vờ không nghe ra, rất bình tĩnh hỏi: “Đổi vị gì rồi? Tôi mua cho em.”
Quý Yên chẳng hề cảm kích: “Trong mắt anh, tôi là người ngay cả kẹo cũng không mua nổi sao?”
Cô cố tình chọc tức anh.
Vương Tuyển nghe ra, nhưng anh vẫn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, rất ôn tồn nói: “Tôi sợ em bận quá quên mất.”
Quý Yên giống như một cô gái thẳng tính không biết vòng vo: “Ý anh là tôi hay quên sao?”
Vương Tuyển: “…”
Dạo xong một vòng siêu thị, anh xem như đã hiểu rõ, anh ở chỗ của cô chẳng thể nào chiếm được chút ưu thế nào.
Hai người một trước một sau rời khỏi siêu thị, trên đường về, không ai mở miệng nói chuyện. Đến khu dân cư, Quý Yên quẹt thẻ mở cửa, đi vòng qua một con đường nhỏ, đi thêm một lúc nữa là đến tòa nhà cô ở.
Đây thuộc khu dân cư cao cấp, ra vào đều cần thẻ từ, sau khi quẹt thẻ vào thang máy đứng ổn định rồi, Quý Yên nhớ ra điều gì đó, đột nhiên nói: “Thẻ từ ra vào khu dân cư của anh có phải chưa trả lại cho tôi không?”
Vương Tuyển vô cùng bình tĩnh nói dối: “Tôi để trong hộp ở tủ giày ngoài hiên rồi, em không thấy sao?”
Có sao?
Quý Yên rất nghi ngờ.
Nhưng thấy dáng vẻ bình thản không chút gợn sóng của Vương Tuyển, lại không giống như đang nói dối.
Về đến chỗ ở của Quý Yên, Vương Tuyển quen đường quen lối xách ba túi mua sắm lớn vào bếp, Quý Yên không rảnh để ý đến anh, cô đá giày ra, đứng trước tủ giày, tìm kiếm tấm thẻ từ đó.
Lục lọi khắp nơi, trong ngoài, trên dưới, cô tìm hai lần mà vẫn không thấy.
Bên cạnh, Vương Tuyển đang xếp thức ăn vào tủ lạnh, Quý Yên đi qua, rất nghiêm túc hỏi: “Anh thật sự đã để đó à?”
“Để rồi.” Anh đặt trứng vào, tranh thủ liếc nhìn cô một cái nói: “Máy hấp trứng tôi tìm ra rồi, mỗi sáng có thể hấp một quả trứng ăn kèm với sữa, đừng uống sữa lúc bụng đói, dễ bị đầy hơi.”
Sự chú ý của cô lập tức bị chuyển hướng: “Ai nói tôi uống sữa lúc bụng đói?”
Vương Tuyển không nói gì.
Anh đóng tủ lạnh, quay trở lại bếp.
Quý Yên im lặng một lát, di chuyển vài bước, dựa vào khung cửa bếp.
Vương Tuyển mặc bộ đồ đi làm ban ngày, áo sơ mi trắng quần tây đen, dáng người cao thẳng. Anh xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay, để lộ một đoạn cánh tay với những đường nét đều đặn. Rõ ràng là trang phục của giới tinh anh, khí chất của giới tinh anh, vậy mà lúc này anh lại đang đứng trước bồn rửa để rửa rau, khiến cô nhìn vào có một cảm giác không ăn nhập; tương tự, còn có một cảm giác thân quen đã lâu không thấy.
Đó là một loại hơi thở cuộc sống chỉ thuộc về một mình anh, cô đã may mắn có được nó trong hai năm.
Hai năm có anh, anh không hề keo kiệt thể hiện sự ân cần và tỉ mỉ của mình đối với cô. Nhưng đến lúc chia tay, anh vẫn không do dự bỏ cô lại tại chỗ, một đi không trở lại.
Anh có tình, nhưng cũng vô tình.
Quý Yên tỉnh táo lại rất nhanh.
Không thể cảm động quá sớm, một bài học đã đủ rồi, Quý Yên không còn tâm tư thừa thãi để ngắm nhìn bóng lưng của anh nữa, quay người về phòng thay quần áo.
Đợi người đi xa, nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ đóng lại, Vương Tuyển đặt lá rau diếp đã rửa không biết bao nhiêu lần vào chiếc rổ tre bên cạnh để ráo nước.
Anh liếc nhìn ra sau lưng, không một bóng người.
Hai tay chống lên thành bồn rửa, anh cúi đầu, nhìn chằm chằm vào những gợn nước lăn tăn, thở dài một hơi.
Trước đây chỉ cần anh bận rộn trong bếp, Quý Yên luôn thích lặng lẽ chạy vào, đột nhiên ôm anh từ phía sau, cô muốn dọa anh một chút, tiếc là anh quá nhạy cảm với âm thanh, lần nào cũng bị phát hiện.
Cô cũng không giận, cứ bám lấy anh, quyết tâm làm phiền anh, khiến anh mất tập trung.
Vừa rồi, khi cảm nhận được cô đang nhìn mình từ phía sau, Vương Tuyển vẫn luôn nghĩ về một chuyện.
Khi nào cô sẽ bước đến ôm lấy mình.
Anh đã chờ rất lâu, mong đợi rất lâu.
Người phía sau đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, hồi lâu, người đó lặng lẽ quay người rời đi, như thể chưa từng dừng lại ở đó.
Lần đầu tiên, anh muốn phối hợp diễn kịch với cô, thỏa mãn sự bất ngờ của cô. Tuy nhiên, hy vọng của anh đã tan thành mây khói trong sự chờ đợi.
Anh xả nước đi, lại trữ một bồn nước sạch mới, tiếng nước chảy ào ào, chính trong tiếng nước chảy này, anh đột nhiên nhớ ra một chuyện khác, một chuyện đã bị anh lãng quên trong một thời gian rất dài…
Hai năm đó, Quý Yên có giống như anh vừa rồi không, vừa chờ đợi, vừa thất vọng?
Buổi sáng hôm nói ra câu “Chúng ta đến đây thôi” một cách không báo trước, có phải là cô cuối cùng đã chịu đủ sự mong đợi không bao giờ có hồi đáp, rồi mới đưa ra quyết định không?
Anh mới chỉ vài phút đã cảm thấy một trận thất vọng, vậy còn cô đã chờ đợi hai năm thì sao?
Lông mày chau lại thật chặt, Vương Tuyển chìm vào suy tư hồi lâu.
Lúc này, Quý Yên cũng đồng thời đang suy ngẫm một chuyện.
Miệng cô nói hai người không còn quan hệ gì nữa, chỉ mong sao có thể cắt đứt hoàn toàn với anh, nhưng tối nay, cô vẫn để anh vào nhà.
Mặc dù sự việc có nguyên do, là anh đã giúp đỡ, cô không tiện từ chối, nhưng cô vẫn không khỏi nghĩ, có phải mình quá khẩu thị tâm phi không? Vương Tuyển sẽ nghĩ gì về cô?
Không thể phủ nhận, cô vẫn quan tâm đến suy nghĩ của anh, cô càng muốn giữ lại một chút tôn nghiêm của mình trước mặt anh.
Trong phòng có một bồn rửa mặt, Quý Yên lấy khăn mặt, làm ướt rồi vắt khô, rửa mặt lau cổ, nước lạnh thấm vào làn da mịn màng, làm nguội đi trái tim đang xao động, tâm tư cuối cùng cũng trở nên tĩnh lặng hơn nhiều.
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa.
Cô do dự một lúc, đặt khăn xuống, đi tới mở cửa, bên ngoài là Vương Tuyển, vẻ mặt điềm tĩnh, anh hỏi: “Ăn được chưa?”
Cô mở cửa ra, hiếm khi không nổi giận với anh: “Được.”
Trên bàn ăn, Quý Yên đặc biệt yên tĩnh. Nếu nói trước đó cô còn có tinh thần để bướng bỉnh với anh vài câu, thì bây giờ cô chỉ cúi đầu chăm chú ăn mì, ngay cả một ánh mắt thừa thãi cũng keo kiệt không cho anh.
Mấy lần, Vương Tuyển muốn đưa khăn giấy cho cô, đều bị cô từ chối: “Không cần, tôi có tay, không phiền anh.”
Trong lời nói lại có thêm vài phần xa lạ.
Vương Tuyển không có cách nào, đành phải tìm chủ đề khác: “Canh thế nào?”
“Không thế nào cả.” Quý Yên cố tình làm khó anh “Còn không ngon bằng đồ ăn ngoài tôi gọi.”
Anh đứng dậy, lấy đi bát trước mặt cô, nói: “Vậy tôi nấu lại cho em một bát khác.”
“…”
Quý Yên gạt tay anh ra: “Anh ăn cơm từ khi nào mà còn sức nói nhiều lời thế?”
Anh rất tự nhiên đáp: “Không phải tôi nhiều lời, mà là tôi muốn nói chuyện với em nhiều hơn.”
Rất tốt, Quý Yên quyết định không thèm để ý đến anh nữa, sau đó anh hỏi gì, cô đều phớt lờ.
Vương Tuyển không khỏi cảm thấy bàng hoàng mất mát, nhưng vừa nghĩ đến, Quý Yên cũng từng có tâm trạng như vậy, anh lại tự nhủ đừng quá vội vàng, cứ từ từ.
Một bát mì nhỏ vào bụng, vị giác được thỏa mãn, đồng thời Quý Yên cảm thấy mình như sống lại.
Phải nói rằng, hơn một năm trôi qua, cô vẫn nhớ nhung tay nghề của Vương Tuyển.
Vương Tuyển nói: “Trong nồi vẫn còn một ít, có muốn tôi múc thêm cho em không?”
Có người bận rộn trước sau, cô chỉ cần chịu trách nhiệm ăn, Quý Yên tự nhiên vui lòng.
Chẳng mấy chốc, trong bếp vang lên tiếng máy hút mùi ầm ĩ, cô thắc mắc, đứng dậy đi qua.
Vương Tuyển đang bật bếp ga, vớt mì.
Mì vớt xong, tiếp theo là rau diếp.
Cô đang định nói gì đó, thì nghe anh hỏi: “Rau xà lách đủ không?”
Anh mày mắt trầm tĩnh, trên mặt có chút ý cười như có như không, cô ngẩn người một lúc, lắc đầu: “Cho thêm một chút nữa.”
Vương Tuyển lại cho thêm vài cây.
Đợi một bát mì nữa được dọn lên bàn, cô hỏi: “Không phải nói còn một ít sao?”
Cô tưởng là đã nấu sẵn.
Anh quay lại bếp, bưng ra một đĩa rau xà lách luộc, giải thích: “Mì nấu ngay mới ngon.”
Quý Yên nhìn bát mì trước mặt, tâm trạng vốn đã khó khăn mới bình tĩnh lại lần nữa gợn sóng.
Cô liếc nhìn Vương Tuyển, anh đang ăn mì, cử chỉ tao nhã. Nhìn một lúc, anh dường như có cảm giác, trước khi anh nhìn qua, Quý Yên quay đi, cúi đầu ăn mì.
Ăn xong, Vương Tuyển rất tự giác dọn bàn rửa bát.
Quý Yên ở nhà tự nấu ăn rất ít, phần lớn là gọi đồ ăn ngoài, vì vậy trong nhà không lắp máy rửa bát.
Tiếng nước chảy ào ào từ bếp truyền đến, Quý Yên đứng trong phòng khách, dù cô có cố gắng không để ý thế nào, những âm thanh sột soạt đó vẫn cứ tự nhiên lọt vào tai cô.
Cô dứt khoát đặt điện thoại xuống, gác hai chân lên ghế sofa, hai tay ôm đầu gối, yên lặng lắng nghe.
Hồi lâu, những âm thanh đó cuối cùng cũng dừng lại, cô nghiêng mặt nhìn qua, vừa hay Vương Tuyển bước ra khỏi bếp, hỏi cô: “Cây lau nhà trong nhà để ở đâu?”
Quý Yên im lặng một lát, nói: “Ở phòng giặt ngoài ban công.”
Vương Tuyển đi qua lấy.
Chẳng mấy chốc, anh cầm cây lau nhà vào phòng tắm.
Cô không hiểu anh định làm gì, đuổi theo, đứng ở cửa phòng tắm, thấy anh đang xả nước vào một cái xô màu vàng, không khỏi hỏi: “Anh làm gì vậy?”
“Lau sàn.”
“Ờ, không cần đâu, có robot hút bụi, ở ngay phòng khách.”
“Không sao, tôi chỉ lau bếp thôi.”
Quý Yên còn muốn nói gì đó, anh ngước mắt lên, lặng lẽ nhìn cô: “Bếp của em là do tôi làm bẩn, nên do tôi xử lý.”
Bẩn sao?
Cô liếc nhìn vào bếp, sàn nhà sạch sẽ, không thấy một giọt nước nào.
Cô không hiểu bẩn ở đâu.
Thùng nước có chức năng vắt khô tự động, Vương Tuyển nhướng mày, “Tránh ra một chút?”
Quý Yên vội vàng tránh ra, giây tiếp theo, nhìn bóng lưng anh lau nhà, lại âm thầm trách mình, anh nói tránh thì tránh ngay sao, ai mới là chủ nhân của ngôi nhà này vậy?
Lấy lại tinh thần một lúc, Quý Yên đang định nói vài câu, bên kia, Vương Tuyển lau xong một lượt sàn nhà quay người lại, đi qua bên cạnh cô, lại nói: “Tránh ra một chút nữa?”
Trong lời nói mang theo vài phần ý cười rõ ràng.
Quý Yên muốn phản bác điều gì đó, nhưng dưới cái nhìn chân thành và sáng ngời của anh, cô không thể chống đỡ, ngoan ngoãn tránh ra, đứng sang một bên.
Bực bội! Bực bội!
Quý Yên thầm nghĩ, đợi anh lau xong sàn nhà, cô phải nói gì đó, không thể để anh cứ tự nhiên như vậy mà vào nhà cô được.
Cô nên để anh rời đi mới đúng.
Bây giờ như vậy là sao.
Lần này, Quý Yên tràn đầy tự tin.
Vương Tuyển dọn dẹp xong nhà bếp, đi qua phòng ăn đứng trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô đang ngồi trên ghế sofa.
Anh nói: “Bếp dọn xong rồi, sáng mai em muốn ăn gì?”
Quý Yên ngơ ngác.
Anh lại hỏi: “Ăn cháo? Hay sữa đậu nành, hoặc sữa tươi? Hay là đến nhà hàng điểm tâm sáng mua đồ ăn sáng cho em nhé?”
Không phải, sao anh lại sắp xếp bữa sáng ngày mai cho cô rồi.
Quý Yên không hề bị lung lay, nhẫn tâm từ chối: “Anh bây giờ nên rời khỏi nhà tôi ngay lập tức.”
Sắc mặt anh không đổi: “Tôi biết, xác nhận xong ngày mai em muốn ăn gì, tôi sẽ đi ngay.”
“…”
Quý Yên suy nghĩ một lúc, kéo một chiếc gối ôm, ôm vào lòng, rất không có khí thế hỏi: “Thật không, hỏi xong anh đi liền?”
“Ừm, hỏi xong đi liền.”
“Ăn cháo.” Cô cố tình làm khó anh “Sao, anh định nấu cho tôi à?”
Anh rất thản nhiên: “Ừm, sáng mai tôi qua nấu cho em.”
Quý Yên hít một hơi, vì sự vô liêm sỉ của anh.
Cô nói: “Không cần, sau tối nay chúng ta coi như xong. Tối hôm đó cảm ơn sự giúp đỡ của anh, yêu cầu của anh cũng vừa mới trả xong, cửa ở đằng kia, không cần tôi phải tự mình mở cửa đuổi anh đi chứ?”
Bị thái độ đột ngột thay đổi của cô, anh lại một lần nữa ngẩn người, hồi lâu không nói gì.
Quý Yên thưởng thức biểu cảm của anh một lúc, cười nói: “Anh không nghĩ là anh nấu cơm cho tôi, thì tôi sẽ mềm lòng chứ?”
Vương Tuyển nói: “Tôi không nghĩ vậy, tôi chỉ đang chiều theo sở thích của em thôi.”
Thì ra anh biết cô thích đồ ăn anh nấu à.
Vậy mà trước đây anh giả vờ thật là kín kẽ, hoàn toàn để mặc cô tự mình đoán già đoán non về anh.
Nghĩ đến đây, Quý Yên lại nổi giận, càng nghĩ càng thấy anh chướng mắt, thật sự không thể dung thứ cho anh nữa, cô đứng dậy từ ghế sofa, không thèm nhìn anh, càng không muốn đi qua trước mặt anh, mà đi vòng qua bàn trà để tránh anh, đi đến cửa, mở cửa ra nói: “Anh đi đi.”
Vương Tuyển đứng yên không nhúc nhích, cách một khoảng xa nhìn cô.
Môi mím chặt, vẻ mặt trầm tĩnh, khiến người ta không đoán được rốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Quý Yên không có tâm tư để suy đoán nữa, cô nói: “Tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi sớm.”
Vương Tuyển vốn định nói thêm gì đó, nhưng thấy giữa hai hàng lông mày của cô quả thực lộ ra vẻ mệt mỏi, xét thấy cô làm việc cả ngày cũng thật sự mệt rồi, huống hồ nói tiếp, không chừng lại không tránh khỏi cãi vã, điều đó chỉ khiến cô càng đẩy mình ra xa hơn.
Thật sự không đáng.
Im lặng một lát, anh bước đến trước mặt cô nói: “Em nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai tôi làm bữa sáng mang qua cho em.”
Quý Yên đang định nói không cần, anh lại không cho cô cơ hội nói: “Tôi biết lịch sinh hoạt của em, tôi sẽ không làm phiền sớm, cũng sẽ không chiếm dụng thời gian đi làm của em.”
Thấy cô ngẩn người, anh cười một tiếng, giọng nói ấm áp: “Ngủ ngon, sáng mai gặp.”
Anh bước ra khỏi cửa, quay người lại, định nói lời tạm biệt với cô, cùng lúc đó, đáp lại anh là Quý Yên mặt không biểu cảm đóng cửa lại.
Bị ăn một cú đóng cửa vào mặt, nhưng Vương Tuyển lại không hề tức giận.
So với tối hôm đó, tối nay quả thực đã tốt hơn nhiều.
Dù sao, cô chỉ nhẹ nhàng, rất bình thường đóng cửa lại, chứ không phải là đóng sầm cửa.
Vương Tuyển đứng ở cửa một lúc, thang máy bên kia vang lên tiếng “ting”, anh hoàn hồn, đi về phía thang máy.
Xuống lầu xong, anh lại ngẩng đầu nhìn lên tầng của Quý Yên, đèn vẫn sáng, anh lặng lẽ nhìn.
Nửa tiếng sau, điện thoại rung lên.
Anh cầm lên mở ra, là tin nhắn của trợ lý Mạnh Dĩ An. Có hai tài liệu tạm thời cần anh ký tên duyệt, và nhắc nhở anh về lịch họp sáng mai.
Anh tắt màn hình, bước đi trong đêm, vội vã rời khỏi khu dân cư của Quý Yên.
Trước khi đi, anh không nhịn được lại quay đầu nhìn lại một lần nữa.
Cửa sổ nhà Quý Yên vẫn còn sáng đèn.
Cô không phải là muốn đi ngủ sớm, cô nói như vậy, chẳng qua là tìm một cái cớ để đuổi anh đi. Nghĩ đến đây, Vương Tuyển không khỏi thở dài.

Sáng sớm hôm sau, Quý Yên tỉnh dậy trước khi chuông báo thức vang lên.
Chưa đến sáu giờ hai mươi, cô nằm úp trên giường một lúc, rất không tình nguyện mà dậy.
Chải đầu, rửa mặt, đánh răng, vệ sinh cá nhân xong, cô ra phòng khách rót một ly nước uống, vừa uống vừa nghĩ xem sáng nay ăn gì, đã ăn bánh mì nướng với sữa mấy ngày liền rồi, hôm nay phải đổi món cho mình.
Cô mở tủ lạnh, nhìn một vòng, cuối cùng dừng lại ở những quả trứng được đựng trong túi giữ tươi. Cô liếc nhìn về phía bếp, trên kệ quả nhiên có đặt một chiếc máy hấp trứng.
Cô đã sớm quên trong nhà có thứ này, là Vương Tuyển tối qua tìm ra, nhắc nhở cô nhớ hấp trứng ăn kèm với sữa.
Nhớ đến anh, Quý Yên lập tức đóng cửa tủ lạnh, cô không muốn tự mình nấu nữa, cứ đi mua gì đó ăn tạm trên đường đến công ty vậy. Đang định về phòng thay quần áo thì điện thoại reo.
Cô cầm lên, một dãy số quen thuộc hiện ra trước mắt.
Tối hôm đó sau khi cô đưa số của Vương Tuyển ra khỏi danh sách đen, thì cứ để đó không quan tâm.
Cô không nghe, bấm tắt.
Giây tiếp theo, tin nhắn của anh liền theo sau.
【Ra cửa lấy bữa sáng.】
Mấy chữ đơn giản, nhưng lại khiến Quý Yên tỉnh táo hẳn, tối qua anh có nói là sẽ mang bữa sáng đến, nhưng lúc đó cô đã đuổi anh ra khỏi cửa rồi, một thái độ không nể mặt như vậy, anh đáng lẽ phải chùn bước mới đúng.
Có lẽ bên kia mãi không đợi được tin nhắn của cô, cộng thêm cô cũng không ra mở cửa.
Tin nhắn tiếp theo nhanh chóng đuổi tới: 【Không muốn gặp tôi à?】
Đây không phải là biết thừa mà còn nói sao?
Quý Yên trả lời lại một dấu chấm.
Bên kia trả lời ngay lập tức: 【Tôi để ở cửa rồi, em ra lấy đi, nếu lo tôi chặn ở cửa, em có thể đợi hai phút nữa rồi ra lấy, nhưng đừng lấy muộn quá, cháo để lâu sẽ không ngon.】
Thay đổi tính nết rồi sao?
Lại có thể chu đáo nghĩ cho cô như vậy?
Quý Yên đi đến cửa, mở màn hình chuông cửa, ngoài cửa không có ai, cô lại nhìn qua mắt mèo một lần nữa, vẫn không thấy ai.
Trong chớp mắt, đã qua hai phút kể từ khi Vương Tuyển gửi tin nhắn, Quý Yên nghĩ ngợi, rồi mở cửa.
Hai túi đồ ăn sáng được đặt yên lặng trên sàn, bên dưới lót một tờ giấy, cô nhìn trái nhìn phải, quả thực không có ai.
Cô nhặt túi đồ ăn sáng lên, lại nhặt cả tờ giấy bên dưới.
Là một tờ giấy trắng, chắc là dùng để lót, cô gấp lại ném vào thùng rác, rửa tay, rồi quay lại bàn ăn.
Sau khi nhìn vài giây, cô lần lượt mở túi đồ ăn sáng ra, lấy những thứ bên trong ra, rồi mở nắp.
Có cháo hải sản, có cả cải ngọt luộc, còn có bánh bao kim sa và há cảo, ngoài ra còn có một phần trái cây đã được chuẩn bị sẵn.
Những món điểm tâm sáng Quảng Thành đích thực, cùng với những chiếc hộp tinh xảo, Quý Yên thực sự ngây người.
Nhưng thoáng nghĩ lại, không thể nào là do anh làm, phần lớn là đi mua, nếu không thì anh phải dậy sớm đến mức nào. Hơn nữa, cô cũng quyết không tin anh có được sự nhàn nhã đó.
Quý Yên ngồi xuống, nếm thử một miếng, ngay sau đó, cô không thể tin được mà mở to mắt.
Là hương vị quen thuộc trong ký ức, cũng là hương vị mà cô vẫn luôn nhớ nhung.
Về mặt nấu nướng, anh quả thực không có gì để chê.
Bữa sáng này, Quý Yên ăn trong tâm trạng vô cùng phức tạp.
Mấy ngày tiếp theo, Vương Tuyển vẫn như cũ mỗi sáng đích thân mang bữa sáng đến, lần nào cũng đặt ở cửa, gửi một tin nhắn cho cô ra lấy, tuyệt đối không xuất hiện trước mặt cô.
Anh thay đổi tính nết nhanh như vậy, Quý Yên không đoán ra, thật sự không rõ trong hồ lô của anh đang bán thuốc gì.
Hôm nay thứ bảy cô lấy bữa sáng xong, đi ra sân thượng, đợi một lúc, liền thấy Vương Tuyển đi ra từ tòa nhà của cô.
Cô nhìn bóng lưng anh đi xa, rồi lại nhìn số điện thoại của anh trên màn hình điện thoại.
Hồi lâu, cô vẫn không bấm được số của anh.
Cô không thể là người chủ động hỏi, anh bằng lòng chiều theo sở thích của cô là chuyện của anh, nếu cô thật sự chủ động gọi điện hỏi han, thì chính là trúng kế của anh.
Anh đang mài mòn sự kiên nhẫn của cô, đang thăm dò giới hạn của cô, xem cô có thật sự làm được việc không hỏi không rằng hay không.
Quý Yên nghĩ, anh quả nhiên là người biết tính toán.
Anh gần như đã nắm bắt cô một cách triệt để.
Cô quyết định án binh bất động, muốn xem anh có thể kiên trì được bao lâu.
Không ngờ, tuần tiếp theo, Vương Tuyển vẫn bất kể mưa gió đến mang bữa sáng, thỉnh thoảng còn mang cả bữa trưa, thậm chí vào kỳ kinh nguyệt của cô, còn hầm một chén trứng chần đường đỏ.
Đây là bài thuốc dân gian mà Quý Nghiên Thư hỏi được từ nơi khác khi Quý Yên bị đau bụng kinh.
Trước đây có lần cô thức trắng đêm tăng ca quá sức, đúng lúc đến kỳ kinh đau đến chết đi sống lại, vô tình bị Vương Tuyển biết được, liền muốn đưa cô đến bệnh viện, cô không muốn đi, liền làm nũng bắt anh nấu hai quả trứng chần, rồi hầm với nước đường đỏ cho cô ăn, anh đã làm.
Chuyện chỉ xảy ra một lần, vậy mà anh vẫn còn nhớ.
Quý Yên có chút dao động.
Cũng chỉ là một chút mà thôi.

Hôm nay thứ hai, anh vẫn như thường lệ vào thời gian cố định gửi tin nhắn cho cô, bảo cô ra lấy bữa sáng.
Kéo xuống toàn bộ màn hình, toàn là tin nhắn anh đơn phương gửi đến.
Cô trước sau vẫn không trả lời.
Điều này có chút giống với dáng vẻ trước đây cô gửi tin nhắn cho anh. Cô nói là chính, anh trả lời chẳng được mấy câu.
Cô nhìn thấy có chút thuận mắt, cuối cùng cũng trả lời anh một câu: 【Đợi ở cửa một lát.】
Anh trả lời: 【Được, tôi đợi em.】
Quý Yên mở cửa, anh quả nhiên đang đợi ở cửa, trong tay xách hai cái túi.
Cô đánh giá anh một lúc, một thân vest chỉnh tề, rất là nghiêm túc, hai túi đồ ăn sáng trong tay vô hình phá hỏng đi cảm giác tinh anh của anh, có chút không ăn nhập.
Một lúc lâu sau, cô dựa lưng vào cửa, chừa ra không gian nói: “Anh vào đi, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Vương Tuyển không động đậy.
Cô nhíu mày: “Không muốn vào à? Vậy tôi đóng cửa nhé?”
Anh cười, khóe môi hơi cong lên: “Tôi đang nghĩ, nếu hôm nay tôi vào cánh cửa này, lần sau còn có thể được em mời vào cửa nữa không?”
Cô không trả lời, quay người vào nhà: “Vậy anh có thể không vào.”
Anh vẫn bước vào.
Vào cửa, anh đầu tiên là thay giày, sau đó rửa tay mở hộp đồ ăn sáng, lần lượt bày ra gọn gàng.
Hai tuần nay mỗi ngày anh đều làm bữa sáng không trùng lặp cho cô, hôm nay vừa hay lại đến lượt điểm tâm Quảng Thành.
Cháo hải sản, bánh cuốn tôm tươi, cộng thêm một phần bánh flan caramen.
Anh nói: “Cái này em mang đi làm bữa trà chiều nhé.”
Hôm qua cô xuống quán cà phê dưới lầu định gọi bánh flan caramen, vừa hay bán hết, cô còn rất thất vọng.
Sáng nay anh vừa hay bù đắp, cô ít nhiều cũng có chút an ủi, không khỏi nói một câu: “Sao anh biết tôi muốn ăn cái này?”
Anh nhìn cô đầy ẩn ý, nhưng lại không nói một lời, quay người đi vào bếp.
Quý Yên nhìn chằm chằm vào phần bánh flan caramen hồi lâu, sau khi anh từ bếp đi ra, thấy trên tay anh có thêm muỗng và đũa, cô không nhịn được hỏi: “Hôm qua anh đến khu vực công ty à?”
Anh “ừm” một tiếng, giọng điệu rất thờ ơ.
Tim cô đập nhanh một nhịp: “Đi làm việc sao?”
Anh vẫn “ừm” một tiếng, tim cô liền đập chậm lại, chỉ là trùng hợp thôi, ai ngờ giây tiếp theo anh liếc nhìn cô một cái, nói đầy thâm ý: “Vốn dĩ tôi có thể để trợ lý làm thay, nhưng tôi xem địa chỉ, rồi lại đổi ý.”
Một nơi nào đó trong lồng ngực cô lại treo lên, tần suất nhảy nhót nhanh hơn.
Vương Tuyển nói: “Quý Yên, tôi rất may mắn, hôm qua đến đó vừa hay gặp được em.”
Quý Yên hiểu cảm xúc này.
Khi bạn quan tâm đến một người, rất muốn gặp cô ấy, dù chỉ là một cơ hội thử vận may, bạn cũng rất muốn thử.
Trước đây cô đối với anh chính là tâm trạng như vậy.
Cô ngồi trước bàn ăn, nhìn bát cháo hải sản nóng hổi, tâm trạng phức tạp.
Vương Tuyển bày biện xong cho cô, anh nói: “Em cứ từ từ ăn, tôi đi trước đây.”
“Đợi một chút.” Lúc anh quay người, Quý Yên gọi anh lại “Anh ăn chưa?”
Anh không nói gì.
Rõ ràng là chưa.
Cô nghĩ một lát, nói: “Anh đi lấy bát đũa, ăn cùng đi.”
Vương Tuyển nhướng mày.
Cô nói: “Không muốn à.”
Anh nói: “Không phải, tôi chỉ có chút bất ngờ.”
Hừ, anh giả bộ ngây thơ cái gì.
Trong lúc ăn cháo, hai người đều không nói gì, cả căn nhà chỉ có tiếng muỗng chạm vào bát trong trẻo, càng làm cho không khí thêm tĩnh lặng và kỳ quái.
Ăn được hơn nửa, Quý Yên lấy khăn giấy lau miệng, cuối cùng hỏi: “Anh không về à?”
Anh không nghĩ nhiều: “Về đâu?”
Cô nghi ngờ anh đang cố tình giả vờ không biết.
Nếu không sao anh lại có vẻ ung dung tự tại như vậy?
“Bắc Thành, anh không cần làm việc sao?”
“Dạo này đang nghỉ phép năm.”
Ngành ngân hàng đầu tư này, nghỉ lễ gần như không tồn tại, đặc biệt là ở vị trí của anh, e rằng tăng ca đã là chuyện thường ngày, bây giờ anh có thể thản nhiên ở lại đây, ngày ngày chạy đến nhà cô mang bữa sáng, Quý Yên hiểu, có lẽ anh đang làm việc từ xa.
Cô không hỏi thêm nữa, tiếp tục hỏi lại thành ra cô quan tâm đến anh nhiều. Cô dứt khoát giả vờ không biết gì, an tâm nhận lấy sự chăm sóc về việc ăn uống của anh.
Ăn sáng xong, anh dọn dẹp bàn ăn, Quý Yên về phòng thay quần áo, không lâu sau, hai người một trước một sau ra khỏi nhà.
Xuống lầu, Vương Tuyển nói: “Tôi đưa em đi làm.”
Quý Yên do dự một lát, một lúc sau cô nói: “Làm phiền anh.”
Cô nghĩ có một số chuyện vẫn phải nói rõ với anh.
Từ nhà cô đến công ty, lái xe cũng chưa đến mười phút.
Vương Tuyển không lái xe vào dưới tòa nhà công ty, mà dừng ở ven đường, Quý Yên nghĩ, người này thực ra khi nghiêm túc lên, cũng rất biết cách cư xử, chỉ là thời điểm nghiêm túc có hơi muộn.
Cô sờ sờ dây an toàn, suy nghĩ một lúc, nghiêng mặt, khá nghiêm túc nói với anh: “Anh có thể tiếp tục mang bữa sáng, nhưng tiếp theo tôi sẽ đổi lịch sinh hoạt, nếu như vậy vẫn không thể khiến anh nản lòng, tôi sẽ dọn đi nơi khác.”
Sắc mặt anh lập tức trở nên nặng nề.
Quý Yên đợi anh phản bác, hoặc đợi anh nổi giận, như vậy cô có thể nói lời cay nghiệt hơn một chút.
Không ngờ, hồi lâu sau, Vương Tuyển rất không chắc chắn hỏi: “Là tôi có chỗ nào làm chưa đủ tốt sao?”
?
Điều này khác với dự đoán của cô.
Anh từ khi nào lại trở nên kiên nhẫn và ham học hỏi như vậy?
Vương Tuyển hỏi: “Là đồ ăn không hợp khẩu vị? Hay là tôi mang đến quá muộn? Hay là canh và cháo quá nóng làm lỡ thời gian đi làm của em?”
Quý Yên: “…”
Cô tháo dây an toàn, hít một hơi thật sâu, nhìn anh: “Vương Tuyển, trước đây anh khinh thường làm những việc này, tại sao anh lại khiến mình thảm hại như vậy? Anh cứ về làm việc cho tốt, sống cuộc sống sau này theo nề nếp không tốt sao?”
Tay anh đặt trên vô lăng, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ vài cái, dường như đang ấp ủ điều gì đó, khoảng hai phút sau, anh rất trịnh trọng nói.
“Trước đây tôi khinh thường, tôi không quan tâm, nên tôi đã mất em. Bây giờ tôi đang cố gắng hết sức làm những việc tôi có thể làm cho em, tôi không hề cảm thấy thảm hại, ngược lại tôi cảm thấy rất viên mãn, mỗi ngày tôi đều suy nghĩ ngày mai nên chuẩn bị bữa sáng gì cho em, tôi cảm thấy điều đó rất có ý nghĩa, đó mới là cuộc sống nề nếp mà tôi mong đợi.”
Quý Yên không ngờ anh chỉ trầm tư một lúc như vậy, đã nghĩ ra một đoạn dài như thế, hơn nữa còn rất có sức thuyết phục.
Ít nhất, anh không phải nói suông, anh có cơ sở lý luận.
Điều này không khỏi khiến cô nhớ đến trước đây khi nghiên cứu một số báo cáo phân tích về anh, phát hiện người này rất thích dùng dữ liệu thực tế để nói chuyện.
Cô ngơ ngẩn nhìn anh.
Hồi lâu, cô không tìm được lời nào để phản bác, dứt khoát bấm tay nắm cửa xe, nhanh chóng xuống xe, sau khi đóng cửa xe, đi được hai bước, cô lại tự kiểm điểm, cô bây giờ như vậy, không phải gọi là tháo chạy sao?
Rốt cuộc cô đang lúng túng cái gì?
Người đáng lẽ phải lúng túng không phải là anh sao?
Cô dừng bước quay người lại.
Bên kia Vương Tuyển cũng đã mở cửa xe xuống, đang định đi về phía cô.
Cô gọi anh dừng lại: “Anh cứ đứng đó, đừng qua đây.”
Anh dừng chân, không đi về phía trước nữa.
Cô nhanh chóng lục lọi lời nói, hồi lâu sau, nặn ra một câu: “Anh thích làm gì thì làm, tôi không quản được, nhưng tôi có thể không chấp nhận.”
Nói xong, cô nhanh trí, lại bổ sung một câu: “Anh đừng đi theo, anh dám đi theo, tôi lập tức chuyển nhà.”
Có lẽ câu cuối cùng này đã có tác dụng, sau khi cô đi được một đoạn dài, quay đầu nhìn lại phía sau, Vương Tuyển vẫn đứng ở vị trí ban đầu, luôn nhìn về phía cô.
Quý Yên quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước.
Trước khi vào tòa nhà, cô cúi đầu lấy thẻ nhân viên, vô tình liếc thấy chiếc túi trong tay.
Bên trong đựng bánh flan caramen mà Vương Tuyển làm cho cô.
Hồi lâu sau, cô cầm thẻ nhân viên đập vào trán mình, không khỏi phiền não.
“Quý Yên à Quý Yên, cái miệng này của mày sao lại không thể kiềm chế được sự cám dỗ vậy chứ?”

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...