Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 15: “Đừng để cậu ta nhìn thấy.”



Chu Lạc An quyết định dạy cho Thương Nhĩ một bài học, với tư cách là quan chấp chính đứng đầu Khu 4.

Vì thế khi Nghiêm Ngụ trở về, anh đã thay đồng phục của Cục Chấp Chính, ngồi trên chiếc sofa dành riêng cho “ngài Chu”, thậm chí còn đeo huy hiệu ngay ngắn trên ngực.

Thấy bộ dạng này, Nghiêm Ngụ khựng lại.

Cậu ta ở ngoài vắt óc tìm cách câu giờ suốt một tiếng, vậy mà vừa bước vào cửa, ông chủ đột nhiên đổi sang một thân phận khác khiến cậu ta suýt không theo kịp.

Là muốn làm gì đây? Lát nữa cậu ta nên gọi là phu nhân hay ông chủ?

Chu Lạc An lơ đãng ngẩng mắt, ngón tay gõ từng nhịp trên đầu gối, “Nói chuyện gì mà lâu thế?”

Ngay cả giọng nói cũng thay đổi, chất giọng trầm thấp đầy uy nghiêm này Nghiêm Ngụ rất quen thuộc, chính là cách anh nói khi đấu khẩu tại các cuộc họp liên khu vực.

Áp lực quá lớn, như quay về những ngày Chu Lạc An nằm viện khiến Nghiêm Ngụ hơi khó thở: “Chỉ… nói về chuyện gia đình thôi.”

Đâu chỉ có thế, để câu giờ, cậu ta thậm chí còn lôi cả chuyện hồi nhỏ thi môn toán được ba điểm ra làm đề tài.

“Gia đình?” Gia đình thì có gì mà nói, Chu Lạc An kéo ngăn kéo, lấy ra một chiếc bật lửa, xoay tròn trên đầu ngón tay, “Gọi Thương Nhĩ lên đây.”

Nghiêm Ngụ không chắc chắn hỏi: “Ngài muốn…?”

Chu Lạc An: “Tâm sự chuyện gia đình với cậu ta.”

Nói chút chuyện rằng không thể phá hoại gia đình của người khác, còn gia đình của mình thì cần phải bảo vệ.

Vừa trở về phòng ngủ, Thương Nhĩ lập tức phát hiện đã có người vào đây.

Hương hoa hồng nhàn nhạt nhưng vô cùng rõ rệt trong không gian hoàn toàn kín bưng.

Một cảm giác lạnh buốt lập tức chạy dọc sống lưng, hắn vội bước đến bên giường, lật chiếc gối lên, sau đó thở phào nhẹ nhõm.

Lá phong vẫn còn đó, không ai phát hiện ra những việc khác thường mà hắn lén làm.

Hắn lại đi một vòng quanh phòng, không có gì thay đổi, khi trở lại bên giường, ngay cả mùi pheromone cũng không còn ngửi thấy, dường như vừa rồi chỉ là ảo giác.

Hắn ngồi xuống mép giường, nhặt một chiếc lá phong lên, cẩn thận cầm cuống lá xoay một vòng, ngắm nhìn những đường gân phức tạp trên mặt lá.

Thực ra chẳng có pheromone nào cả. Sau khi nhận được câu trả lời “vứt vào thùng rác” từ Nghiêm Ngụ, hắn không nỡ bỏ đi nên mang về ép dưới gối, những chiếc lá sau này cũng được xử lý như vậy.

Hắn ôm tâm lý may rủi, nghĩ rằng nếu bị phát hiện thì vẫn có thể nói những chiếc lá này được hái từ cây phong ở sân sau, bởi dù sao chúng cũng trông na ná nhau.

Có những suy nghĩ chỉ mình hắn biết.

“Cốc cốc.” Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa nhẹ, Thương Nhĩ vội giấu chiếc lá phong dưới gối, lấy balo đè lên rồi mới đi mở cửa.

Nghiêm Ngụ trông có vẻ nghiêm túc: “Ông chủ đã về, cho gọi cậu lên.”

Thương Nhĩ khựng lại. Hắn không thấy có xe nào khác trong sân, người đó về từ lúc nào?

Nhưng hắn nhanh chóng gật đầu, “Được.”

Đây là lần thứ hai hắn tiếp xúc với “ngài Chu”, nhưng vẫn không thấy người đâu, lần này cửa phòng mở toang, mùi hương bên trong không ngừng tràn ra hành lang.

Ngửi thấy mùi pheromone hoa hồng trên người Alpha kia, hắn mới hiểu tại sao Nghiêm Ngụ ấp úng hẹn hắn ra ngoài rồi nói toàn chuyện vô nghĩa.

Là để tạo cơ hội cho hai người trong nhà l*m t*nh.

Vì danh chính ngôn thuận nên có thể chiếm hữu từ trong ra ngoài, sau khi lên giường, ngay cả máu cũng bị pheromone của đối phương thấm đẫm. Nếu không phải tuyến thể bị tổn thương, trên người Omega sẽ mang theo pheromone nồng đậm của Alpha, dấu ấn trước đó của hắn cũng sẽ dễ dàng bị xóa sạch.

Thương Nhĩ cảm thấy cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, hắn nuốt nước bọt, nhưng cảm giác nghẹn càng lúc càng chặt.

“Tạch.”

Chu Lạc An châm một điếu thuốc, nhẹ nhàng ngậm giữa hàm răng, khói thuốc khiến đôi mắt anh nheo lại.

“Thương Nhĩ.” Giọng anh dưới sự xâm chiếm của khói thuốc càng thêm khàn đục, “Sống ở đây quen chứ?”

Thương Nhĩ nhìn chằm chằm vào lưng ghế sofa, quên trả lời.

“Người đâu?” Không nhận được phản hồi, Chu Lạc An suýt nữa đứng dậy ngó ra ngoài.

Thương Nhĩ cố gắng nuốt xuống, giọng còn trầm hơn cả Chu Lạc An: “Quen.”

“Vậy thì tốt.” Chu Lạc An lười biếng rít một hơi, câu nói kèm theo động tác nhả khói: “Cần gì thì tìm Nghiêm Ngụ.”

“Vâng.”

“Mấy ngày nay phu nhân bị bệnh, nghe nói cậu giúp đỡ rất nhiều, bỏ không ít công sức, vất vả rồi.”

Thương Nhĩ máy móc đáp lại, cảm xúc không chút dao động, “Không vất vả.”

Chu Lạc An cho một viên kẹo ngọt rồi chậm rãi giáng xuống một cái tát.

“Thẻ cư trú của em gái cậu đã làm xong rồi, vài ngày nữa tôi sẽ cho người đến Khu 9 đón cô bé qua đây.”

Đây là một câu nói mang tính đe dọa, anh nghĩ chắc Thương Nhĩ sẽ hiểu.

Điểm yếu là cách tốt nhất để nắm giữ một người, áp dụng cho bất kỳ ai.

Phản hồi chậm mất hai giây.

“Vâng, cảm ơn ngài.”

Sau khi thể hiện uy quyền xong, Chu Lạc An cuối cùng cũng thỏa mãn, anh dập thuốc vào gạt tàn, ấn mạnh hai cái, nói: “Xuống đi, gọi Nghiêm Ngụ lên đây.”

Thương Nhĩ quay người đi xuống lầu, gặp Nghiêm Ngụ, hắn dừng bước, hỏi: “Tôi có thể xin một thứ được không?”

Nghiêm Ngụ gật đầu: “Được chứ, cậu muốn gì?”

“Một đôi găng tay đấm bốc, một bao cát 80 kg.”

Nghiêm Ngụ tưởng mình nghe nhầm, “Bao nhiêu cơ?”

Bao cát nặng nhất trong phòng tối ở tầng hai cũng chỉ có 40 kg.

Thương Nhĩ lặp lại: “Một đôi găng tay đấm bốc, một bao cát 80 kg.”

“Cái này, tôi cần hỏi ý kiến…” Nghiêm Ngụ không dám đồng ý ngay, “Không chắc có bao cát nặng như vậy.”

“Không có 80 kg cũng được, mua một bao cát lớn, tôi sẽ tự nhét đầy, cảm ơn.” Thương Nhĩ cảm ơn rồi nói thêm: “Ông chủ gọi cậu lên.”

Nói xong, hắn trở về phòng mình, khóa cửa, ngồi xuống cuối giường, cơ thể dần dần gù xuống.

Trong đầu hắn không kìm được mà hiện lên hình ảnh Omega bị người khác đè xuống hôn, một cảm xúc không tên điên cuồng lan tỏa.

Là d*c v*ng chiếm hữu đang tác quái, hắn muốn dùng dấu ấn để tuyên bố quyền sở hữu, muốn tìm cảm giác an toàn trên người Omega. Một khi ý nghĩ này xuất hiện, nó liền cắm rễ sâu trong lòng hắn, trở thành một cái gai độc.

Hắn chỉ có thể không ngừng tự nhủ đó là Omega của người khác, đã kết hôn với chồng nhiều năm, trong mắt người ngoài là một cặp đôi ân ái sâu đậm.

Mà người chồng đó đến giờ vẫn đang sống sờ sờ.

Hắn lấy điện thoại ra, lại gõ ba chữ “Chu Lạc An” vào thanh tìm kiếm sau nhiều ngày. Lần này hắn không dám bỏ qua bất cứ thứ gì, đọc từng chữ một, cố gắng tìm trong những dòng chữ ấy bằng chứng rằng họ không thực sự yêu nhau.

Chu Lạc An vẫn chưa biết lần dạy dỗ này của mình đã phản tác dụng, nghe nói Thương Nhĩ muốn một bao cát 80 kg, anh phản ứng y như Nghiêm Ngụ: “Bao nhiêu cơ?”

Nghiêm Ngụ giơ tay, ngón cái và ngón trỏ dang rộng, “80! Kg!”

Trong lòng Chu Lạc An không hiểu sao bỗng trỗi dậy một cảm giác muốn tranh thắng thua, nghĩ một lúc rồi ra lệnh: “Mua cho cậu ta, tiện thể đổi bao cát của tôi thành loại 80 kg luôn.”

Nghiêm Ngụ trợn mắt: “Ông chủ, bao cát của ngài chỉ có 40 kg, ngài chắc chắn muốn đổi chứ?”

“Gì mà chỉ có?” Chu Lạc An cảm thấy mình bị coi thường, bướng bỉnh khăng khăng đòi đổi cái nặng hơn, “Đổi thì đổi, hỏi nhiều làm gì?”

Nghiêm Ngụ đành đồng ý, lặng lẽ lui ra: “Vâng.”

Chu Lạc An gọi với theo: “Quay lại.”

“Dạ ông chủ?”

“Cậu nói với Thương Nhĩ, hôm nay phải tổng vệ sinh, sau đó mang chăn ga gối cũ lên cho tôi.”

Vừa rồi anh không dám lấy trộm chiếc vỏ gối, Thương Nhĩ từng ở bộ đội đặc nhiệm vài năm, khả năng trinh sát chắc chắn không tệ, gối là thứ mà nếu động vào chắc chắn sẽ bị lộ.

Anh còn biết giữ thể diện nên nói thêm: “Cẩn thận chút, đừng để cậu ta nhìn thấy.”

Sáng hôm sau, Kim Thiểm Thiểm mang theo hai bao cát rỗng và một xe đầy vật liệu nhét bao cát lên núi, tiện thể mang đến cho Chu Lạc An một thiệp mời dự tiệc.

“Thiệp này là do Tề Uẩn gửi, vốn dĩ hắn ta định đích thân lên núi mời, nhưng giữa đường bị chốt kiểm tra chặn lại, không cho qua nên đành nhờ em.”

Chu Lạc An cầm tấm thiệp mỏng manh viền vàng, lật qua lật lại xem, chẳng có gì đặc biệt, chỉ là nét chữ tay này xấu đến chướng mắt.

Kim Thiểm Thiểm ghé lại gần, đọc to: “Tám giờ tối ngày 30 tháng 12, khách sạn trung tâm, không gặp không về… Sao chữ hắn ta càng ngày càng xấu thế.”

Chu Lạc An ném tấm thiệp chẳng đầu chẳng cuối sang một bên, nhìn Kim Thiểm Thiểm đến xuất thần.

Kim Thiểm Thiểm bị anh nhìn đến nổi da gà, xoa xoa cánh tay, “Anh Lạc An, anh… sao anh nhìn em như thế?”

“Đang nghĩ một chuyện.”

Thực ra Chu Lạc An không để Tề Uẩn vào mắt, một thằng nhóc mới ngoài hai mươi, so với Phùng Dặc, Chương Dục Minh hay những đối thủ có tiếng khác thì còn kém xa.

Nhưng thiệp mời đã gửi đến tận tay, không đi thì anh sẽ giống như không biết điều.

“Bảo với hắn, tám giờ tối ngày 30 tháng 12, tại khách sạn trung tâm, không gặp không về, anh sẽ làm chủ, coi như tiệc đón tiếp hắn ta.”

Kim Thiểm Thiểm lập tức giơ tay: “Vậy em đi cùng anh nhé!”

Chu Lạc An không từ chối, quay sang xem xét bao cát mới của mình, cao gần bằng người lớn, đinh treo ở phòng tối chắc không chịu nổi.

Anh đá nhẹ vào đống vật liệu nhét bao cát dưới chân, hỏi: “Không phải bảo Hà Huy mang đến sao? Sao lại ở trên xe em?”

Kim Thiểm Thiểm lại bắt đầu làm nũng, mềm nhũn dựa vào Chu Lạc An như không xương, “Em nghe nói anh bệnh nặng lắm, lo lắng nên vội lên núi thăm anh, tiện thể mang đồ theo luôn.”

Chu Lạc An: “Em đến để đưa thiệp mời cơ mà?”

Kim Thiểm Thiểm chớp đôi mắt to, “Chuyện thiệp mời gọi điện là xong, chủ yếu là em lo cho anh đó anh Lạc An, thấy anh không sao em mới yên tâm.”

Chu Lạc An cười như không cười, lấy đôi găng tay đấm bốc ra, ném cho Kim Thiểm Thiểm một đôi, “Cổ tay khỏi rồi, đánh với em một lúc vậy.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...