Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 33: “Chỉ có tôi được hôn cậu, cậu không được động.”



Thương Nhĩ không nhận, Chu Lạc An đành rút tay về, vừa ngậm lại điếu thuốc vào miệng thì đã bị giật mất.

“Không phải thuốc tốt đâu, đừng hút.”

Điểm sáng đỏ lập lòe rồi tắt ngấm trong tuyết.

Chu Lạc An đứng dậy, đá nhẹ vào bắp chân Thương Nhĩ: “Học người ta mượn rượu giải sầu à?”

Thương Nhĩ ngẩng đầu nhìn theo, không đeo vòng chống cắn. Dưới ánh trăng, làn da hắn trắng đến mức không thật, đôi mắt càng thêm sáng rực.

Dã tính của động vật và sự phục tùng sau khi bị thuần hóa hiện lên cùng một lúc trên khuôn mặt, Chu Lạc An nhìn thêm vài lần, khóe miệng vô thức cong lên: “Say rồi à?”

Thương Nhĩ phủ nhận: “Không say.”

“Không say thật không?” Chu Lạc An không tin, đưa tay định sờ tai chó nhưng lại hụt.

Thương Nhĩ nghiêng đầu né tránh, thuận thế nắm lấy đầu ngón tay Chu Lạc An, lần này không chỉ chạm rồi buông mà mạnh mẽ giữ chặt, men theo xương ngón tay từng chút trượt lên, chậm rãi luồn vào lòng bàn tay.

Hắn biết hành động này chưa được đối phương đồng ý nên không ngừng quan sát sắc mặt người kia, chuẩn bị hễ có gì không ổn là lập tức buông tay nhận lỗi.

Quá trình thăm dò trở nên dài dòng và khó nhọc, vừa hồi hộp lo lắng, sợ làm đối phương không vui, không cho vào phòng, lại không nỡ buông tay, dù chỉ là nắm nhẹ không động cũng được.

Chu Lạc An không giãy ra, để mặc Thương Nhĩ nắm tay, đôi mắt cụp xuống khó đoán cảm xúc.

Trong lòng anh đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, nếu lúc này Chương Dục Minh mất trí đến núi Phong làm một trận tuyết lớn sẽ tuyệt biết bao. Đám tuyết ở sân sau bị Mật Mật giẫm lung tung, trông chẳng lãng mạn.

“Phu nhân…”

Từ xa vọng lại giọng nói cẩn thận của Nghiêm Ngụ, Chu Lạc An chưa kịp phản ứng, Thương Nhĩ đã hất tay anh ra xa tít.

Chu Lạc An: “…”

Ôm cũng ôm rồi, giờ còn tránh cái gì? Lại còn dùng lực mạnh thế, suýt thì hất bay cả cánh tay.

“Phu nhân đi làm việc đi.” Thương Nhĩ cúi đầu: “Đừng để ý tôi, tôi sẽ ổn ngay thôi.”

Chu Lạc An quay lại nhìn Nghiêm Ngụ, cậu ta ra hiệu hai cái, làm động tác gọi điện bên tai.

Muộn thế này còn ai gọi chứ?

Anh thu ánh mắt, xoa một cái lên mái tóc bù xù của Thương Nhĩ rồi búng trêu một cái vào mỗi bên tai chó.

“Vào phòng tôi đợi, tôi xử lý chút việc rồi sẽ về ngay.”

Anh đi được vài bước thì dừng lại: “À, rửa sạch mùi rượu trên người cậu đi.”

Nói xong sải bước rời đi.

Tiếng bước chân biến mất, Thương Nhĩ ngồi tại chỗ vài phút, đợi cơn rạo rực trong người tan đi mới vịn bệ cửa sổ đứng dậy.

Hắn đúng là không giỏi uống rượu, nhưng chưa đến mức say, chỉ hơi choáng đầu… chân hơi nhũn, tay hơi run.

Thế thôi.

May mà không làm gì mất mặt.

Hắn hít sâu một hơi, bước được hai bước lại lảo đảo lùi về chỗ cũ, cúi người nhặt điếu thuốc Omega từng ngậm cẩn thận bỏ vào túi.

Phòng khách đã tắt đèn, Thương Nhĩ kiểm tra cửa sổ, uống hết nồi súp giải rượu trên bếp, dọn dẹp nhà bếp xong mới về phòng mình.

Tắm nước lạnh xong, đầu óc cuối cùng cũng tỉnh táo hơn. Hắn lấy khăn khô rồi ngồi xuống cuối giường, không ngừng chà xát hai cái tai.

Điện thoại bên chân rung lên, màn hình bật sáng, có hai tin nhắn mới.

[Anh Phong, em lại tới Khu 4 đây, lần này nhận một vụ lớn!!!]

[Cần em mang gì cho anh không?]

Thương Nhĩ trả lời bằng một tay.

[Không cần, vụ lớn gì?]

Trần Bạc ngại gõ chữ chậm, bèn gửi thẳng một đoạn tin nhắn thoại.

“Em nói anh giữ bí mật cho em nhé, Khu 4 đổi trời rồi, có tên họ Phùng ám sát một người họ Chu bị bắt, anh nghe chuyện này chưa?”

“Đám tay chân của gã họ Phùng định cứu đại ca chúng ra, thuê em đến trạm tiếp ứng Nam Đảo đón người.”

Thương Nhĩ nhíu mày.

[Khi nào?]

“Khi nào gì, ý anh là đón người à? Ngày hai mươi tháng này, nghe nói hôm đó có hoạt động công ích, nhân lực không đủ nên đều bị điều tới hiện trường hoạt động, trạm tiếp ứng Nam Đảo sẽ trống trong mười phút.”

Ngày hai mươi.

Thương Nhĩ mở lịch xem, còn tám ngày nữa.

Trạm tiếp ứng Nam Đảo không một bóng người…

Rượu vừa uống dường như giờ mới bắt đầu cuộn lên, bộ não dưới sự xâm chiếm của cồn vận hành điên cuồng, một ý tưởng táo bạo và điên rồ chợt lóe lên.

Máu trong người như sôi trào vì ý nghĩ này, Thương Nhĩ run rẩy chuyển lại khung chat, ngón cái lơ lửng trên màn hình hồi lâu, thận trọng gõ một dòng chữ.

[Trên xe còn chỗ không? Giúp tôi một việc.]

“… Ông chủ, bên an ninh đã cho thời gian chính xác, một giờ sáng tan tiệc, về trạm tiếp ứng Nam Đảo mất khoảng hơn mười phút.”

“Tôi nhớ từ công viên trung tâm đến Nam Đảo có một con đường nhỏ.” Chu Lạc An đạp chân xuống sàn, ghế làm việc trượt về phía máy tính. Anh mở bản đồ rồi phóng to, dùng chuột vẽ một đường thẳng giữa đám cây rậm rạp: “Nếu đi thẳng thì có nhanh hơn không?”

Đầu dây bên kia dừng lại một lúc, hỏi: “Đi thẳng… ý là lăn xuống luôn à?”

Chu Lạc An: “…”

Hà Huy: “Trượt xuống cũng được.”

“Còn tám ngày nữa.” Chu Lạc An day đôi mắt đau nhức: “Xây con đường đó không được sao? Tóm lại, phải làm sao để họ về được trong vòng mười phút. Trạm tiếp ứng Nam Đảo quan trọng như thế mà không có người canh gác, để người khác phát hiện ra thì cái mũ quan chấp chính của tôi còn đội được nữa không?”

Hà Huy: “Vâng vâng vâng.”

“Cứ theo kế hoạch mà làm.” Phòng ngủ bên cạnh vang lên tiếng bước chân, Chu Lạc An che ống nghe, hạ giọng: “Không nói nữa, tôi còn có việc.”

Cúp máy, anh liếc nhìn giờ ở góc dưới bên phải màn hình.

Đã muộn lắm rồi, đến lúc hưởng thụ dịch vụ dỗ ngủ của mình rồi.

Đẩy cửa phòng ngủ nối liền, không khí thoảng mùi siro phong xen lẫn hương hoa hồng, không phải pheromone mà là dầu gội mới thay, Nghiêm Ngụ đã cố ý chọn mùi hoa hồng đỏ.

Chu Lạc An lê bước nặng nề đi tới, ngã nhào xuống giường, dép bay tứ tung mỗi chiếc một nơi, nửa mặt anh úp vào chăn đệm mềm mại, dùng một mắt liếc người bên giường.

Hồi lâu, anh giơ một ngón tay, ngoắc ngoắc.

“Lại đây.”

Thương Nhĩ đến bên giường, ngồi xếp bằng, tóc xoăn hơi ẩm nhưng đôi tai đã lau sạch sẽ.

Nhưng hôm nay Omega dường như mất hứng với tai hắn, không thèm sờ, thậm chí chẳng buồn nhìn.

Chu Lạc An đổi tư thế, nằm ngửa, hai tay ngay ngắn đặt trên bụng, nhắm mắt, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi: “Nói đi, sao lại uống rượu? Trong đầu cậu lại nghĩ lung tung gì nữa?”

Thương Nhĩ cúi đầu, vai cũng sụp xuống.

“Không nghĩ lung tung, chỉ là hôm nay đột nhiên nghĩ, tôi không nên yêu cầu phu nhân thay đổi vì tôi, không nên để phu nhân một mình đối mặt. Tôi chỉ việc nói vài câu, nhưng nếu phu nhân làm lại gặp rất nhiều khó khăn.”

“Nguyên nhân căn bản là do tôi không đủ mạnh nên không thể bảo vệ phu nhân. Nếu tôi có khả năng đưa phu nhân rời đi, phu nhân sẽ không phải chịu thiệt thòi, đúng không?”

“Nếu tôi có thể thay đổi cục diện hiện tại, phu nhân có nỡ rời xa người đó không? Có sẵn lòng cho tôi một…”

Một cái gì? Hắn có dám đòi không? Đòi là có được sao? Ngay cả bước đầu tiên còn chưa bước ra.

“Có ai nói với cậu chưa…” Chu Lạc An chậm rãi trở mình, quay lưng về phía Thương Nhĩ: “Lúc say cậu nói nhiều lắm.”

Ở nơi không ai thấy, Chu Lạc An túm chặt mép chăn che miệng, sợ mình bật cười thành tiếng.

Anh chưa từng vì người khác mà tự dằn vặt bản thân, yêu hay không yêu chẳng nằm trong phạm vi cân nhắc của anh. Tuy nhiên chuyện tình cảm cá nhân, dù muộn song cuối cùng cũng đến, ở tuổi 30, anh bị người khác ép phải đối diện với vấn đề này.

Trong đầu anh chứa đầy mạng lưới quan hệ chính trị Khu Liên Hợp Trung Ương, ai thân với ai, ai thù với ai, mỗi đường dây anh đều nhớ rõ mồn một, thao túng những mối quan hệ này cũng không hề nương tay.

Đối với Chu Lạc An, tình yêu là một thứ gì đó xa lạ nhưng tràn đầy cảm giác mới mẻ, là một trải nghiệm cuộc sống chưa từng có, mối quan hệ này cũng không thể tùy tiện đùa giỡn mà phải được đối xử nghiêm túc.

Việc đưa một người khác vào cuộc sống tương lai của mình là chuyện hệ trọng, cần phải suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi quyết định.

Đó là một con người sống sờ sờ, không như Mật Mật chỉ cần nuôi trong nhà, ngày ngày dắt đi dạo là xong. Là con người thì cần rất nhiều tình yêu, cần sự quan tâm chu đáo, cần đầu tư nhiều tâm sức, tất cả đều là trách nhiệm không thể trốn tránh.

Vì thế quyết định này với anh có phần khó khăn, anh đã suy nghĩ trọn vẹn hai phút.

“Vấn đề này, vài ngày nữa tôi sẽ trả lời.” Anh ngồi dậy, giả vờ kiêu kỳ: “Nhưng hôm nay cậu biểu hiện tốt, có thể cho cậu một phần thưởng trước.”

Nói rồi anh nhích lại gần mép giường, cúi người xuống, như tự học mà nghiêng đầu, dường như muốn tìm đúng vị trí trước khi hành động.

Anh muốn dùng nụ hôn này làm phần thưởng, nhưng khi Thương Nhĩ chủ động tiến tới, anh lập tức lùi lại.

“Vừa mới khen xong, lại không nghe lời nữa à?”

Thương Nhĩ vô thức lắc đầu, đã không biết nên nhìn đâu, ánh mắt loạn xạ giữa đôi mắt, sống mũi, hàng mi và môi của Omega.

Chu Lạc An cảnh cáo: “Chỉ có tôi được hôn cậu, cậu không được động.”

Thương Nhĩ khó thở nghĩ, thế này thì khác gì nhau?

“Cậu có phải muốn hỏi thế này khác gì nhau không?” Chu Lạc An nắm cằm Thương Nhĩ nhẹ nhàng nâng lên, đôi môi mềm mại chạm nhau, giọng điệu mơ hồ: “Tất nhiên là có khác…”

Anh thích cảm giác kiểm soát mọi thứ, thích nắm nhịp tiến lùi, thích dùng sự chủ động của mình để biến người khác thành kẻ bị động.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...