Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 43: “Cún con của ngài.”



Hôm nay Chu Lạc An mặc đồng phục của Cục Chấp Chính, áo sơ mi trắng phối với quần tây đen, chiếc thắt lưng da siết chặt lấy vòng eo gầy guộc, trông có vẻ sút cân đi ít nhiều.

Nhưng mà chuyện đó chẳng liên quan gì đến mấy người kia cả, miệng là của anh, ăn bao nhiêu là quyền của anh.

“Nghiêm Ngụ.” Anh xoay người đi về phía phòng bên cạnh, thái độ vô cùng sắt đá: “Đuổi cậu ta ra ngoài đi, từ nay về sau không cho phép cậu ta bước chân vào nhà này nữa.”

Bên ngoài vang lên tiếng đóng cửa “rầm”, tiếng vang cứ thế vảng vất trong hành lang hồi lâu mới dứt.

Nghiêm Ngụ quay đầu lại, hai bên nhìn nhau một hồi, Thương Nhĩ lẳng lặng đeo lại mặt nạ cho chỉnh tề.

“Tôi tự đi.”

Hắn lững thững đi xuống lầu, ghé qua căn phòng mình từng ở xem thử, thấy chăn màn vẫn còn nguyên đó mới thấy nhẹ lòng đôi chút.

Còn Chu Lạc An thì như muốn tuyệt tình đến cùng, xe tải của Thương Nhĩ còn chưa kịp tới trạm kiểm soát thì chiếc xe đen tuyền do Nghiêm Ngụ lái đã vượt mặt phóng đi mất, lần này anh lại bặt vô âm tín suốt mấy ngày liền.

Vào ngày dự án thăm dò biển dưới lòng đất ở Khu 9 chính thức được quyết định, Chu Lạc An đã xuất hiện tại lễ khởi công. Anh diện một bộ vest cực kỳ chỉnh tề, phong độ, chiếc huy hiệu cài ngực hình đại bàng trắng đã được thay bằng hình sóng biển xanh tượng trưng cho đại dương.

Trịnh Tân Hoa khoan thai đến muộn, ngồi xuống ghế bên phải, nhìn anh một lúc rồi hỏi: “Lạc An, dạo này cậu không nghỉ ngơi tử tế à? Sao sắc mặt trông tệ thế kia?”

Chu Lạc An gượng cười: “Đêm qua tôi hơi mất ngủ ấy mà.”

Nào chỉ có đêm qua, vết đánh dấu lần trước ngày càng mờ đi, pheromone lưu lại trong cơ thể anh cũng đã tan biến hết mà lại chẳng có cách nào bổ sung từ bên ngoài, không chỉ mất ngủ mà cả tinh thần lẫn thể lực của anh đều giảm sút thấy rõ.

“Sao mà áp lực dữ vậy? Vì chuyện của Phùng Dặc à? Hay là…” Trịnh Tân Hoa dùng ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm vào mắt anh: “Chuyện ở trạm công tác Tùng Sa có tiến triển gì rồi?”

Chu Lạc An thở dài: “Tôi cũng chẳng giấu gì, cuộc điều tra ở trạm Tùng Sa tạm thời gác lại rồi, bao nhiêu ngày trôi qua mà chẳng có khởi sắc gì, có tra tiếp thì cũng chỉ đến thế thôi.”

“Có cần tôi cử người giúp cậu…”

“Không cần đâu.” Chu Lạc An ngắt lời: “Vốn dĩ tôi làm vậy cũng chỉ để đối phó với Thiểm Thiểm thôi, không cần phải huy động lực lượng rầm rộ thế làm gì.”

Trịnh Tân Hoa chậm rãi gật đầu: “Được rồi… Thế Thiểm Thiểm vẫn chưa về à?”

“Ở Khu 1 không có ai quản nên em ấy đang mải chơi vui vẻ lắm.”

Cuộc họp vừa kết thúc thì Kim Thiểm Thiểm đang chơi vui vẻ liền gọi điện tới.

“Anh Lạc An, em tới trạm trung chuyển Bắc Đảo rồi, anh ra đón em đi.”

“Đến Bắc Đảo.” Chu Lạc An dặn Nghiêm Ngụ rồi hỏi qua điện thoại: “Sao về sớm thế? Không ở lại chơi với anh trai em thêm ít ngày à?”

“Anh em lại tới Khu 9 rồi, anh ấy chẳng cho em đi theo…” Kim Thiểm Thiểm hậm hực: “Em nói thật chứ, cứ bắt quách tên Tần Việt kia lại, lúc nào cần thì rút một ống pheromone là xong, thế mà anh em cứ phải lặn lội đường xá xa xôi đi tìm anh ta để đánh dấu cho bằng được.”

Chu Lạc An chỉ cười nhẹ, không bình luận gì, có lẽ đâu chỉ đơn giản vì chuyện đánh dấu.

“Đúng rồi anh Lạc An, đã bắt được Phùng Dặc chưa? Bọn đêm hôm đó là do ai phái đến thế? Liệu có phải Phùng Dặc không?”

“Không phải đâu, đừng đoán mò.”

“Sao lại là đoán mò, có phải lần đầu anh ta ra tay với anh đâu… A, em thấy anh rồi!”

Tiếng nói ở đầu dây bên kia xa dần, Chu Lạc An nhìn ra ngoài cửa sổ, sau tấm kính màu nâu có một cậu chàng đang tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, vừa vẫy tay vừa nhảy tưng tưng.

Xe còn chưa kịp đỗ hẳn, Kim Thiểm Thiểm đã chui tọt vào ghế sau, quấn quýt ôm lấy cánh tay Chu Lạc An: “Anh Lạc An, anh có nhớ em không?”

Chu Lạc An rút tay ra: “Có nhớ, mà em về bằng cách nào?”

“Anh trai em nhờ người đưa về… Anh Lạc An này, sao mắt anh thâm quầng như gấu trúc thế kia?”

Chu Lạc An quay mặt đi chỗ khác: “Không sao, tại mất ngủ thôi.”

Kim Thiểm Thiểm thở ngắn thở dài liên tục: “Anh Lạc An này, anh đừng có tự tạo áp lực cho mình quá. Anh là Omega mà, Omega là phải được Alpha nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, cưng chiều hết mực mới đúng chứ.”

“…”

“Alpha sinh ra là để bảo vệ Omega mà, trời có sập xuống thì cũng có Alpha đứng ra chống đỡ thôi.”

Thấy Kim Thiểm Thiểm càng nói càng xa rời thực tế, Chu Lạc An vội ngắt lời: “Em học đâu ra cái thói lý luận lệch lạc đấy thế?”

Kim Thiểm Thiểm đút hai tay xuống dưới đùi, người cứ lắc qua lắc lại, ánh mắt thì lấm la lấm lét: “Đâu có, em nghe người ta nói thế mà…”

“Thế thì anh cũng nói cho em một câu này, đảm bảo có lý hơn lời tên đó nhiều, càng trông cậy vào người khác thì càng nhanh chết thôi.”

Đến ngã ba phía trước, Nghiêm Ngụ rụt rè xen vào một câu: “Cậu chủ Thiểm Thiểm, tôi đưa cậu về chỗ ở nhé?”

“Không không không!” Kim Thiểm Thiểm phản ứng gay gắt, ôm chặt lấy lưng ghế: “Em muốn tới Núi Phong cơ.”

Chu Lạc An: “Núi Phong hiện giờ không có ai đâu.”

“Thế thì càng tốt, em đang muốn ở một mình vài ngày.” Kim Thiểm Thiểm bắt đầu giở giọng nũng nịu: “Anh Lạc An ơi, ở dưới kia nguy hiểm lắm, em sợ.”

Chu Lạc An không lay chuyển được cậu ta, đành liếc nhìn Nghiêm Ngụ một cái. Nghiêm Ngụ hiểu ý ngay, đến ngã tư liền rẽ trái đi lên con đường vòng quanh núi.

Hai người mười mấy ngày không gặp nên nói cười vui vẻ suốt cả quãng đường, vừa thấp thoáng thấy tháp tín hiệu của trạm kiểm soát từ xa, nụ cười trên mặt Chu Lạc An bỗng tắt ngấm.

Kim Thiểm Thiểm bên cạnh vẫn đang cười sướng đến mức vỗ đùi bành bạch, cười một hồi chợt thấy sắc mặt Chu Lạc An sa sầm xuống, cậu ta cũng lặng lẽ thu lại khuôn mặt hớn hở của mình.

“Anh Lạc An, anh sao thế?”

Sao mà lật mặt nhanh như lật bánh tráng vậy?

Dọa người ta sợ chết đi được.

“Không có gì, chỉ là sực nhớ ra còn chút việc chưa giải quyết xong thôi.” Chu Lạc An lôi xấp tài liệu dày cộp trong cặp ra, lật đại vài trang rồi cứ thế cúi đầu đọc.

Xe vừa dừng hẳn, Thương Nhĩ đã lao lên trước, thấy vị trí vốn của Chu Lạc An giờ lại là Kim Thiểm Thiểm đang ngồi, hắn khựng lại, chậm mất vài giây thế là bị Lục Miễn ở phía sau nhanh chân cướp chỗ trước.

“Thưa ngài, kiểm tra theo quy định ạ.”

Có người kiểm tra trong xe, Thương Nhĩ đành phải vòng ra phía sau, mở cốp xe ra xem qua, bên trong chỉ có một chiếc vali nhỏ và mấy cái túi nilon, toàn là đồ ăn vặt xanh xanh đỏ đỏ.

“Cho qua.”

Phía trước truyền lại tiếng của Lục Miễn, Thương Nhĩ vội vàng đứng thẳng người dậy: “Chờ chút.”

Hắn đi tới cửa sau xe, chen cả Lục Miễn sang một bên, cúi thấp người nhìn vào trong: “Có một cái vali, cần phải mở ra kiểm tra.”

Kim Thiểm Thiểm không nhận ra người này là ai, thấy mặt lạ hoắc nên cậu ta nghiêng đầu hỏi: “Đấy là vali của tôi, cũng phải mở ra kiểm tra à?”

Thương Nhĩ: “Cần…”

Chu Lạc An trầm giọng ngắt lời: “Không cần.”

“… Rõ.” Thương Nhĩ đứng dậy, nhân lúc cửa kính xe chưa đóng kín hẳn, tay hắn vịn nhẹ vào khe cửa một cái.

Có thứ gì đó vừa được búng vào trong, rơi chuẩn ngay trên xấp tài liệu đang mở, Chu Lạc An nhìn kỹ lại, là một mẩu giấy nhỏ được gấp vuông vức.

Kim Thiểm Thiểm cũng phát hiện ra, lập tức dòm dòm ngó ngó khắp xe: “Cái gì thế? Vừa thấy cái gì “vèo” một cái bay qua đây mà.”

Chu Lạc An khép tài liệu lại, mặt không đổi sắc nói: “Chắc là con sâu thôi.”

Ngoài mặt thì bình thản thế thôi, chứ thực chất trong lòng anh đã bắt đầu chửi thầm rồi.

Đúng là cái tốt không học, toàn học mấy thói xấu đâu đâu, bày đặt ném giấy chuyển tin, làm mấy cái trò con bò này đúng là ấu trĩ.

Bên ngoài xe, nhìn theo đuôi xe biến mất sau khúc cua, Thương Nhĩ đột nhiên hỏi Lục Miễn đứng bên cạnh: “Cậu có biết vợ của ngài ấy tên gì không?”

Lục Miễn ngẩng đầu, nhìn hắn với ánh mắt kỳ quặc: “Cậu hỏi cái này làm gì?”

“Không có gì, hỏi cho biết thôi.”

“Kim Thiểm Thiểm.” Giọng Lục Miễn bỗng trở nên dịu dàng hẳn: “Là Thiểm Thiểm trong vàng thì sẽ tỏa sáng đấy.”

Thương Nhĩ gật đầu, vắt súng ra sau lưng, nhìn cánh cổng điện tử từ từ khép lại.

Hai Omega với nhau không thể đánh dấu, dù quan hệ có thân thiết đến mấy thì cũng không thể nảy sinh tình cảm gì khác đâu.

Đánh dấu… Từ lần đánh dấu trước đến giờ đã mười hai ngày rồi, có phải lại sắp đến kỳ ph*t t*nh rồi không?

Nhưng thư thì cũng vừa mới gửi đi, thôi thì cứ đợi thêm hai ngày nữa xem sao.

Đưa Kim Thiểm Thiểm về đến nhà, Chu Lạc An từ chối lời mời ở lại dùng bữa, anh còn chẳng thèm xuống xe mà trực tiếp quay đầu xuống núi, suốt dọc đường cứ dán mắt vào điện thoại, chỉ khi đi ngang qua trạm kiểm soát mới ngẩng lên nhìn một cái.

Mãi đến khi về lại căn hộ, tự nhốt mình trong thư phòng, anh mới lại mở xấp tài liệu kia ra.

Anh nhìn chằm chằm vào mẩu giấy nhỏ kẹp bên trong, không mở ra xem ngay mà cứ ngồi đoán xem trên đó viết cái gì.

Chắc cũng loanh quanh mấy câu “xin lỗi”, “tôi sai rồi” vô thưởng vô phạt, cùng lắm là thêm câu hứa hẹn “sau này tôi sẽ nghe lời”.

Anh tự đặt ra tiêu chuẩn trước cho mình: Nếu chỉ lấy lòng đến mức này thôi thì anh tuyệt đối không chấp nhận, sau đó mới cầm mẩu giấy lên mở ra.

[Tôi vui lắm.]

Chu Lạc An sững người.

Đúng là cho tí mặt mũi là lên mặt ngay mà, hắn vui cái nỗi gì?

[Biết những tổn thương mà tôi tưởng tượng ra đều là giả, tôi thực sự rất vui. Điều này có phải chứng minh rằng không ai có thể làm hại được anh không?]

[Anh mạnh mẽ và dũng cảm như thế, một Omega mà có thể ngồi lên vị trí này đã đủ chứng minh anh xuất sắc đến nhường nào rồi.]

[Còn ở mặt sau nữa →]

[Là do tôi quá tự phụ, trong lúc sai lầm lại lỡ làm chuyện tổn thương anh. Mấy ngày nay tôi cứ lo sợ mãi, cũng may là tôi chưa phát tán những thứ đó đi.]

[Nếu anh vẫn còn giận, anh có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào để trừng phạt tôi. Tôi hứa sau này sẽ ngoan ngoãn nghe lời, tuyệt đối không phản kháng. Tôi không cần đánh dấu, chỉ muốn được quay về bên cạnh anh thôi.]

[- Cún con của anh.]

Chu Lạc An xem xong, mặt lạnh tanh gấp mẩu giấy lại như cũ, tiện tay ném vào ngăn kéo rồi khóa lại.

Cún con của anh.

Cún, con, của anh.

Cún con…

Của anh…

Chu Lạc An cúi đầu, nhìn chằm chằm vào phản ứng đang nhô lên sau lớp quần, nhịp thở dần trở nên dồn dập.

Anh đã chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng không phải tâm lý này. Thương Nhĩ rất thông minh, hắn nắm thóp được sở thích của anh, tự đặt bản thân vào một vị trí thấp hèn như hạt bụi để ngước nhìn anh, ngưỡng mộ anh, tự xưng là cún con để khơi gợi tình cảm của anh, khiến anh mềm lòng…

Anh hít một hơi thật sâu, do dự đưa tay ra nhưng lại không muốn tự mình giải quyết, cứ thế tiến thoái lưỡng nan, lòng dạ bồn chồn khó chịu.

Hồi lâu sau, anh mở hộp thư điện tử, tìm đại chút việc để làm thì tâm trạng mới từ từ bình lặng lại.

Tự làm thì chẳng có gì thú vị, anh phải giữ lại cảm giác này để dành trừng phạt con cún kia mới được.

Bức thư kia gửi đi mà không thấy tăm hơi gì, lúc xe đi qua trạm kiểm soát, Omega vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng không thèm đếm xỉa đến hắn, có điều tần suất lên núi của anh dạo này cao hơn hẳn.

Lúc thì trưa về, chiều đi, lúc thì tối về, nửa đêm lại đi, chẳng có quy luật gì cả. Sau hai lần để lỡ mất, Thương Nhĩ bắt đầu canh chừng ở trạm kiểm soát không dám chớp mắt, vào một đêm muộn nọ, hắn quả nhiên rình được chiếc xe đang xuống núi.

Cửa sổ xe hạ xuống, ghế sau trống không, chỉ có mỗi Nghiêm Ngụ đang lái xe.

Thương Nhĩ hơi thất vọng, hắn cầm đèn pin kiểm tra qua thân xe và cốp xe một lượt rồi mới bấm nút “Cho qua”.

“… Tìm được rồi, ừ, ừ…” Nghiêm Ngụ đang nghe điện thoại, giọng điệu có vẻ gấp gáp, cậu ta nhấn nhẹ chân ga làm ống xả khói phát ra tiếng “ùm ùm”.

“… Sếp tôi đang cần gấp, mua từ Khu 9 đấy, hôm nay mới giao tới, đúng rồi, giờ tôi xuống núi đón người đây.”

Nghe rõ lời Nghiêm Ngụ nói, Thương Nhĩ như bị sét đánh ngang tai, đứng ngây ra tại chỗ, nhìn trân trân theo ánh đèn hậu xe khuất dần trong rừng cây.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...