Chu Lạc An bị đưa đến bệnh viện chụp X-quang, xác định cổ tay chỉ bị trầy xước, sau khi băng cố định đơn giản xong thì trở về căn hộ trung tâm ở một đêm.
Năm giờ sáng, Nghiêm Ngụ xách đồ ăn tới gõ cửa. Chu Lạc An chống tay ngồi dậy, quên mất tay còn bị thương, sức không dồn lên được, suýt nữa thì lăn khỏi giường.
Nghiêm Ngụ vội chạy tới đỡ, nhìn anh vài lần, ngập ngừng bảo: “Ông chủ, hình như hôm nay ngài… không giống mọi khi lắm.”
Chu Lạc An mượn lực đứng lên, thuận miệng hỏi: “Không giống chỗ nào?”
Nghiêm Ngụ gãi đầu, cũng không nói rõ được là khác ở đâu, cuối cùng đành đáp: “Chắc là tóc dài ra rồi.”
Chu Lạc An không để tâm, quay người đi rửa mặt, đứng trước gương, anh cũng ngẩn ra mấy giây.
Nghiêm Ngụ nói không sai, quả là có chỗ không giống trước.
Anh ghé sát lại nhìn, cảm giác sắc mặt trắng hơn một chút, đưa tay sờ thử, da dẻ cũng mịn màng hơn, cả người từ trong ra ngoài đều toát ra vẻ hồng hào.
Anh nhanh chóng tìm ra nguyên nhân, hẳn là mấy hôm trước anh ốm yếu quá rồi.
Ban đầu là bị kỳ ph*t t*nh bất ngờ hành hạ, sau đó lại tiêm quá liều thuốc ức chế trong thời gian ngắn. Vài ngày nằm viện, anh chỉ có thể nằm sấp ngủ, tinh lực trong những giấc ngủ nông cứ thế rút đi từng chút một, sắc mặt cực kỳ sa sút.
May là Thương Nhĩ đã cho anh nhiều pheromone, hôm qua anh ngủ khá ngon, dáng vẻ cũng tươi tắn hơn trước.
Chu Lạc An cúi người mở vòi nước, vốc ít nước lạnh rửa mặt, đầu ngón tay lướt qua sau gáy, chỗ da gồ ghề lập tức nhói lên.
Anh men theo dấu răng sờ một vòng, nhíu mày.
Hình như không đối xứng.
Anh kéo ngăn tủ ra, lấy một miếng miếng dán cách ly, nghĩ ngợi một chút lại bỏ xuống, thay bằng miếng gạc để che dấu vết đánh dấu.
Trong lúc ăn sáng, bên Cục Chấp Chính gọi tới hỏi có cần tới căn hộ đón không, Chu Lạc An từ chối: “Bảo Hà Huy tới nơi đợi tôi, mấy người khác không cần qua.”
Ngửi thấy mùi siro phong thoang thoảng trên người, anh lại dặn thêm: “Dặn Hà Huy mua một cốc nước siro phong mang theo.”
Chẳng mấy chốc Hà Huy đã lén nhắn cho Nghiêm Ngụ hỏi đủ thứ, nào là đứng ngoài đợi hay vào trong đợi, rồi không có nước siro phong thì đổi sang nước mật ong được không. Nghiêm Ngụ bận bù đầu bù cổ, trả lời một câu “được” rồi lại gửi thêm “không được”.
Chu Lạc An không có khẩu vị, ăn vài miếng đã buông đũa rồi kết thúc bữa sáng.
Nghiêm Ngụ lấy áo khoác đồng phục, chọn thời điểm thích hợp bước lại gần, sau lưng Chu Lạc An như có mắt, đưa tay ra, chuẩn xác luồn vào ống tay áo.
Cổ áo ngay ngắn ôm lấy cần cổ, khuy áo nhỏ khép lại ngay dưới yết hầu. Anh đón lấy găng tay, mang xong thì cài chiếc huy hiệu chim ưng trắng tượng trưng cho Văn phòng Chính ph* l*n ng*c, khi ngẩng đầu ánh mắt sắc như dao.
“Đi thôi.”
Chiếc xe đen bóng, vững chãi vun vút lao tới, đến gần đích thì giảm tốc đều, cả Khu 4 cũng chẳng tìm ra chiếc có biển số màu bạc thứ hai.
Khi xe dừng hẳn, Hà Huy mở cửa sau, gọi một tiếng: “Ông chủ.”
“Ừ.” Chu Lạc An nhận lấy cốc nước siro phong từ tay Hà Huy, sải bước tiến vào Cục Xây Dựng.
Vừa bước qua cửa, không biết ai ở góc phòng kêu lên “người của Văn phòng Chính phủ tới rồi”, sảnh lớn vốn đang náo nhiệt bỗng chốc im phăng phắc.
Chu Lạc An nhìn thẳng đi tới, chọn một chỗ ở hàng ghế đầu rồi ngồi xuống, thản nhiên đón nhận ánh nhìn từ bốn phía.
Đây là lần đầu tiên anh xuất hiện kể từ khi bị thương. Tai nghe không bằng mắt thấy, anh có thể cảm nhận rõ những ánh mắt nóng rực đang rơi trên gáy mình, dò xét, tìm tòi, như muốn xuyên qua lớp băng gạc để nhìn thấy sự thật bên dưới.
“Thống đốc!” Đinh Nham của Cục Xây Dựng bất ngờ lao tới, nắm chặt tay phải của Chu Lạc An lắc liên hồi, “Có ngài tới thì tôi yên tâm rồi!”
Nghiêm Ngụ không nhịn được nhắc: “Cục trưởng Đinh, tay ngài ấy bị thương đấy.”
“Xin lỗi, xin lỗi!” Đinh Nham vội buông tay, lại mời: “Ngài bấm nút khởi động được không?”
Chu Lạc An khẽ cười lắc đầu: “Thôi, để Cục trưởng Đinh bấm đi.”
Đinh Nham không ép, lại chạy về phòng điều khiển để quan sát số liệu.
Người trong sảnh càng lúc càng đông, Nghiêm Ngụ chào Chu Lạc An một tiếng rồi quay lại khu khán đài, chọn chỗ tận cùng trong góc mà ngồi.
Hà Huy đi theo, tiện tay kéo Nghiêm Ngụ vào lòng, ép sát tai cậu ta thì thầm: “Chẳng phải ông chủ không thích đồ ngọt sao, sao tự dưng lại uống nước siro phong?”
Nghiêm Ngụ không thể giải thích chuyện một Alpha bị Alpha khác đánh dấu nên chỉ nghiêm mặt đáp: “Anh ngồi yên đi.”
“Ôi chao.” Hà Huy nhìn chằm chằm vào d** tai trước mắt, giọng chua lè: “Không cho tôi lo, thế mà ông chủ dẫn cậu lên núi Phong, còn tôi thì bị bỏ lại phải tăng ca.”
Nghiêm Ngụ không vui: “Tôi lên núi Phong cũng là để làm việc, đâu phải đi nghỉ dưỡng, tôi còn phải lên xuống núi chạy đôn chạy đáo đấy.”
Hà Huy cười khẽ mấy tiếng, bỗng dừng lại, ánh mắt lướt qua đỉnh đầu Nghiêm Ngụ, nhìn về phía cửa: “Chương Dục Minh tới rồi.”
Hàng ghế đầu còn trống hơn chục chỗ nhưng có người cứ muốn lại gần Chu Lạc An, tới gần rồi thì vờ như vừa mới phát hiện ra, giọng điệu vô cùng ngạc nhiên: “Cả Thống đốc cũng tới à? Vết thương hồi phục thế nào rồi?”
Chu Lạc An ngẩng mắt, một tháng không gặp, đôi mắt cá vàng của Chương Dục Minh lại sưng thêm một vòng, nếp nhăn ở đuôi mắt còn rộng hơn cả khe mắt.
“Cũng tạm.” Anh nói.
“Vậy à?” Chương Dục Minh bình thản liếc ra sau lưng Chu Lạc An, “Thế thì tốt.”
Chu Lạc An hơi cúi đầu, viền cổ áo để lộ nửa miếng gạc, thỏa mãn tính tò mò của Chương Dục Minh.
Chương Dục Minh nghiêng người về phía anh, giả vờ quan tâm: “Cuộc bầu cử sắp tới rồi, cậu nhất định phải cẩn thận, đừng như lần họp liên hợp trước để người ta thừa cơ lợi dụng. Lần này ốm liền một tháng, cậu không có ở đây, chuyện lễ khánh thành thật sự làm tôi mệt mỏi đến rã rời.”
Chu Lạc An liếc đồng hồ đếm ngược trên màn hình lớn, còn đúng một phút nữa là tầng vòm trong và ngoài sẽ được mở thông nhau.
Anh bắt chước dáng của Chương Dục Minh, hơi nghiêng đầu.
“Dự án xây dựng vòm thuộc toàn bộ Khu Trực Thuộc Trung Ương, chỉ có các Thống đốc của từng khu mới có quyền điều phối, dù tôi có ốm một năm cũng sẽ có Quân bộ đứng ra thống nhất sắp xếp. Gánh nặng lớn thế này mà lại rơi lên đầu một ‘Cục trưởng Chương’ nhỏ bé, Chương Dục Minh, anh thử nghĩ kỹ xem, đây là người ta trọng dụng anh hay là đang đào hố chôn anh?”
Sắc mặt Chương Dục Minh khó coi, mí mắt dày sưng hơi giật nhẹ.
Chu Lạc An cầm cốc nước siro phong trên bàn uống một ngụm, chậm rãi nói: “Vì sao Cục Xây Dựng gọi tôi hơn chục cuộc chỉ để hỏi có thể tham dự không? Vì họ biết, một khi tầng vòm ngoài có chuyện, anh không thể gánh nổi trách nhiệm này.”
Anh nhìn gương mặt ngày càng tái của Chương Dục Minh, mỉm cười hỏi: “Anh đoán xem, liệu lần này có chuyện gì không?”
Đồng hồ đếm ngược chỉ còn ba giây, mắt cá vàng của Chương Dục Minh cuối cùng cũng mở to hơn chút, hắn ta bật dậy, quên cả hạ giọng: “Cậu định làm gì!”
“Cạch…”
Nút khởi động tượng trưng cho việc mở tầng vòm trong sáng lên, sau đó là một loạt dữ liệu lướt qua: chỉ số bức xạ đạt chuẩn, chỉ số chất ô nhiễm đạt chuẩn, chất lượng không khí cấp I.
Lễ khánh thành thành công mỹ mãn.
Chu Lạc An nâng cốc nước siro phong lên, lòng bàn tay và lồng ngực đều ấm áp, anh không thèm để ý đến Chương Dục Minh nữa mà ngẩng đầu nhìn màn hình giám sát trực tiếp.
Sau lưng Chương Dục Minh đã túa ra một lớp mồ hôi lạnh, hắn cứng cổ nhìn lên màn hình, tấm chắn ba giác siêu trong suốt đang từ từ thu lại, hoàn toàn không xảy ra chuyện gì.
Những ánh mắt phía sau lại nóng hơn vài phần, qua lại giữa hai người bọn họ.
Ai cũng biết Chu Lạc An chỉ nghỉ ở núi Phong có hai ngày, chuyện mái vòm đã bị chuyển sang tay một kẻ nửa vời, không tiến không lùi như Chương Dục Minh, bảo không ai đứng sau sắp đặt thì chẳng ai tin.
Xưa nay Chu Lạc An luôn thù dai, đã trêu chọc tới Văn phòng Chính phủ thì đời này coi như chấm hết.
Không trên kèo lại không dám ngang nhiên động tới Chu Lạc An, Chương Dục Minh chỉ đành tức tối vòng ra hàng ghế thứ hai.
Chu Lạc An coi hắn chẳng khác gì một con heo chạy ngang trước mắt, anh chăm chú nhìn màn hình thêm một lát, bỗng ngồi thẳng người, gọi Nghiêm Ngụ lại.
Mọi người không biết Thống đốc lại đang bàn chuyện cơ mật gì, chỉ thấy vị trợ lý vàng kia liên tục gật đầu, sau đó nghiêm túc quay lại chỗ ngồi ở khán đài.
Hà Huy lại khoác tay lên vai Nghiêm Ngụ, tò mò: “Ông chủ nói gì thế?”
Nghiêm Ngụ không trả lời, rút điện thoại ra, gửi cho Thương Nhĩ một tin nhắn.
[Dắt Mật Mật ra ngoài đi dạo một vòng đi.]
Hà Huy vừa hay cúi đầu nhìn thấy: “…”
Trên núi Phong, Thương Nhĩ nhận được tin nhắn của Nghiêm Ngụ bèn đưa mắt nhìn về phía chú chó Samoyed đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, không chắc lắm mà gọi một tiếng: “Mật Mật?”
Samoyed vẫy đuôi nhanh hơn, miệng há ra, lộ một nụ cười ngọt lịm y như tên.
Một tin nhắn nữa hiện lên.
[Hôm nay trời rất lạnh, nhớ mặc thêm áo cho Mật Mật, áo và dây dắt chó đều ở ngăn dưới cùng của tủ cạnh cửa.]
Thương Nhĩ đứng dậy đi ra cửa, kéo ngăn tủ ra, bên trong đặt mấy chiếc váy nhỏ được gấp gọn gàng, đều là màu hồng.
Hoa văn thì đủ loại, có dâu tây, đào, những cánh hoa không rõ tên, còn có cả hoa hồng.
Hắn cố ý bỏ qua chiếc có hoa văn hoa hồng, lần lượt chạm tay vào từng chiếc khác, chọn ra một cái dày nhất.
Mật Mật nghiêng đầu nhìn, thấy Thương Nhĩ lấy dây dắt chó ra thì lập tức lùi vào phòng khách, sủa hai tiếng thật to tỏ rõ sự bất mãn.
Một người một chó nhìn nhau vài giây, Thương Nhĩ bước lên một bước, ánh mắt mang theo uy lực: “Chó con bắt buộc phải buộc dây.”
Việc mở rộng vòm trời lần thứ 21 chính thức khép lại, Chu Lạc An là người đầu tiên rời đi, lúc đi không quên mang theo ly nước siro phong đã nguội ngắt.
Vừa ra khỏi cổng Cục Xây Dựng, Hà Huy đã đuổi theo: “Sếp, có một cuộc họp khẩn, thủ trưởng hy vọng ngài tới Văn phòng Chính phủ một chuyến.”
Chu Lạc An hỏi: “Nội dung gì?”
“Phát hiện ra một biển ngầm ở Khu 9.”
Bước chân Chu Lạc An khựng lại, tưởng Hà Huy nói nhầm: “Sông hay biển?”
“Là biển.”
“Khu 9 là thành phố ngầm, lấy đâu ra biển?”
“Có đấy ạ.” Hà Huy thần bí bảo: “Nghe bảo lớn lắm.”
Chu Lạc An cũng thấy tò mò: “Vậy đi xem thử.”
Khi Chu Lạc An tới, phòng họp chỉ có một người.
Phùng Dặc – cán bộ Văn phòng Tổng chính phủ là một con vẹt dị chủng, thích đi giày da đỏ chói, tóc lúc nào cũng bóng loáng, chỉ riêng thẩm mỹ này thôi cũng đủ để Chu Lạc An khinh thường.
May là sự bất hòa của hai người vốn đã công khai, chẳng cần giả vờ lấy lòng nhau, khỏi phải vừa ghét người khác vừa làm mình khó chịu.
“Yo, Thống đốc cũng tới rồi à.” Phùng Dặc nghiêng đầu, đỉnh đầu phản chiếu ánh sáng như gương.
Chu Lạc An bước tới ngồi đối diện Phùng Dặc, thẳng thừng nói: “Bảo Chương Dục Minh tránh xa Văn phòng Chính phủ ra.”
Phùng Dặc lộ vẻ khó hiểu, phủi sạch liên quan: “Này Chu Lạc An, đừng có đổ ân oán cá nhân hết lên người tôi.”
Chu Lạc An không muốn đôi co, chỉ cần lời lọt được vào tai đối phương là đủ.
Thấy Chu Lạc An không nói chuyện, Phùng Dặc bèn tìm đề tài khác: “Tuyến thể của cậu hồi phục thế nào rồi? Tôi nghe nói là tổn thương cấp II…”
Hắn ta bỗng khịt mũi, ánh mắt sắc lại: “Trên người cậu có mùi gì thế?”
Chu Lạc An giơ ly trong tay lên: “Nước siro phong.”
“Nước siro phong?”
Vừa dứt lời, cửa phòng họp lại mở ra, người bước vào là Trịnh Tân Hoa, Thủ trưởng tối cao của Khu 4.
“Đủ cả rồi à.” Trịnh Tân Hoa ngồi xuống giữa hai người, sắc mặt nghiêm nghị: “Nói ngắn gọn một chuyện, Khu 9 phát hiện một biển ngầm hoàn toàn độc lập, đã có báo cáo kiểm tra chi tiết, khả năng khai thác rất cao, Khu Trực Thuộc Trung Ương muốn nguồn tài nguyên này.”
Phùng Dặc cười hùa: “Theo hiệp định Cộng đồng vận mệnh nhân loại, một khi phát hiện tài nguyên mới thì phải đưa vào sự điều phối thống nhất của Khu Trực Thuộc Trung Ương.”
Trịnh Tân Hoa không nói mà quay sang nhìn Chu Lạc An.
Chu Lạc An dội gáo nước lạnh vào Phùng Dặc: “Tôi nhớ hiệp định không bao gồm tài nguyên hải dương, Khu 9 có quyền từ chối.”
Sau sự cố rò rỉ của Nhà máy điện hạt nhân Gaia, nước trên mặt đất đều chết sạch, vì thế hiệp định chỉ bao gồm phạm vi nước dưới lòng đất, khi ấy chẳng ai ngờ rằng mấy trăm năm sau lại xuất hiện một “biển” mới.
“Ừm.” Trịnh Tân Hoa chậm rãi gật đầu: “Lạc An nói đúng, quả thật Khu 9 đã từ chối, nên chúng ta nghĩ ra một cách là xây thêm vòm trời cho Khu 9, đổi lấy quyền khai thác biển ngầm.”
Phùng Dặc cười nhạt: “Phải làm ra vẻ đường đường chính chính thế sao?”
Chu Lạc An cười mỉa lại: “Chứ không thì sao? Ăn cướp trắng trợn à? Sao anh lại thích lấy đồ của người khác thế?”
Phùng Dặc cũng không nổi giận mà thong thả nói: “Chu Lạc An, chẳng lẽ cậu quên rồi sao? Lần trước xây trạm công tác Tùng Sa cho Khu 9 đã có kết quả thế nào?”
Ánh mắt Chu Lạc An chợt sầm xuống.
Khu 9 là khu sinh tồn duy nhất của loài người vẫn còn nằm sâu dưới lòng đất, chưa xây mái vòm. Hai mươi năm trước, Khu Trực Thuộc Trung Ương cuối cùng mới nhớ đến thành viên lạc lõng ngoài biên chế này, bèn khởi động dự án do Khu 1 chủ trì, viện trợ cho Khu 9.
Ba năm sau khi Trạm công tác Tùng Sa được thành lập, nơi đây xảy ra một vụ hỏa hoạn nghiêm trọng. Để bảo toàn toàn bộ thành phố dưới lòng đất, Khu 9 đã tự ý đóng trước các lối thoát hiểm mà không xin chỉ thị từ Khu Trực Thuộc Trung Ương khiến vô số người thiệt mạng.
Mẹ của Kim Thiểm Thiểm là một trong số đó.
Phùng Dặc ám chỉ: “Chu Lạc An, ai cũng có thể quên, chỉ mình cậu là không nên quên nhất.”
“Vậy sao?” Chu Lạc An nói, “Sự kiện Tùng Sa đã sớm được điều tra rõ ràng, mô hình cứu viện đã diễn tập hơn ngàn lần, cắt đứt lối thoát hiểm là phương án duy nhất. Khi đó Khu 9 có ba mươi nghìn cư dân, chẳng lẽ anh muốn trơ mắt nhìn tất cả bọn họ chôn vùi trong biển lửa sao?”
Phùng Dặc không trả lời, bất ngờ lái câu chuyện sang chính Chu Lạc An: “Có vẻ cậu rất hiểu Khu 9 nhỉ? Tôi nghe nói gần đây ở núi Phong xuất hiện một dị chủng đến từ Khu 9.”
“Đúng.” Chu Lạc An thản nhiên nhìn lại, “Tôi mời một đầu bếp.”
“Cái tật chỉ ăn đồ nhà của cậu bao giờ mới bỏ được vậy?”
“Cái tật thích lo chuyện bao đồng của anh bao giờ mới bỏ được hả?”
“Được rồi.” Trịnh Tân Hoa co ngón tay gõ lên mặt bàn, cắt ngang hai người, “Bây giờ vẫn đang chờ Khu 9 trả lời, vài hôm nữa việc này sẽ được đưa ra thảo luận lại trong hội nghị liên hợp. Phùng Dặc, cậu về trước đi, Lạc An ở lại.”
Phùng Dặc chống tay lên bàn đứng dậy, vuốt lại tóc: “Vậy tôi đi trước.”
Chu Lạc An vẫn ngồi yên, không thèm liếc lấy một cái.
“Đừng giận nữa.” Trịnh Tân Hoa nhìn sang Chu Lạc An, giọng đầy nuông chiều, “Sao cứ gặp là cãi nhau thế? Không biết còn tưởng hai cậu là trẻ con mẫu giáo đấy.”
Chu Lạc An thả lỏng, mỉm cười: “Lão Trịnh đừng trêu tôi nữa, ngài tìm tôi có chuyện gì?”
Trịnh Tân Hoa nắm tay anh vỗ nhẹ mấy cái, ân cần bảo: “Tôi nghe nói vết thương của cậu vẫn chưa khỏi hẳn. Đợt này cho cậu nghỉ phép, cứ ở núi Phong nghỉ ngơi cho tốt, chỉ cần ra lệnh để cấp dưới làm là được. Biết cậu không thích tuyết rơi nên tôi đã nhờ Cục Khí hậu lo liệu rồi.”
Nụ cười trên môi Chu Lạc An không đổi, cúi mắt nhìn bàn tay đang đặt trên mu bàn tay mình.
Trịnh Tân Hoa thúc giục: “Lạc An?”
“Vâng.” Chu Lạc An đáp, “Vừa hay bác sĩ cũng dặn tôi nghỉ ngơi nhiều hơn.”
