Bị nhốt ở bệnh viện suốt một tuần, trong lòng Chu Lạc An vốn đã ngứa ngáy khó nhịn, thế mà Thương Nhĩ còn cứ lượn lờ ngay trước mắt anh.
Chậc, lại còn ăn mặc như thế nữa chứ…
“Mệt rồi, đỡ tôi lên lầu đi.” Anh giơ tay vẫy Thương Nhĩ lại gần, lúc đứng dậy còn nhân cơ hội nhéo mạnh vào cơ ngực của đối phương một cái.
Thương Nhĩ khựng lại: “…”
“Nhìn cái gì?” Chu Lạc An mân mê đầu ngón tay, vừa quay đầu lại đã thấy Nghiêm Ngụ đang nhìn chằm chằm về phía này.
“Khụ.” Anh mất tự nhiên hắng giọng, ngoan ngoãn rụt móng vuốt của mình về, dặn dò Nghiêm Ngụ: “Cậu đi làm việc đi.”
Đợi Nghiêm Ngụ rời đi, Thương Nhĩ cúi người bế thốc Chu Lạc An lên theo kiểu công chúa. Hắn đi từng bước cực kỳ cẩn thận, dù vậy khi về đến phòng, Chu Lạc An đã choáng váng đến mức chẳng còn biết trời trăng mây đất gì nữa, trước mắt anh lúc đen lúc trắng, phải nằm bò ở cuối giường hồi lâu mới dịu lại. Lúc nhìn sang Thương Nhĩ, anh cảm thấy bất lực như thái giám tới kỹ viện.
Chóng mặt đến mức này rồi mà vẫn không chịu yên phận, anh ngoắc ngoắc ngón tay, đợi Thương Nhĩ đến trước mặt liền dùng đầu ngón tay hơi lạnh m*n tr*n yết hầu đối phương, giọng nói đè thấp mang theo chất giọng khàn khàn: “Cậu có biết, cậu mặc thế này trông rất đẹp, rất…”
Rất gợi cảm không.
Thương Nhĩ cúi đầu nhìn mình, chỉ là bộ đồng phục màu xám bạc đơn giản, còn chẳng đẹp bằng bộ đồng phục Văn phòng Chính phủ của Chu Lạc An.
Hắn chưa từng mặc loại quần áo này, lúc đi làm thì mặc đồ tác chiến, lúc tan làm thì tùy tiện mặc áo len quần jean, còn ở trước mặt Chu Lạc An, hắn thiên về xu hướng không mặc gì hơn.
Hắn hỏi: “Anh thích em mặc thế này ạ?”
“Thích chứ.” Ngón tay rời khỏi yết hầu, tiếp tục trượt xuống dưới, tháo cà vạt và cởi chiếc cúc áo đầu tiên, “Đây là lần đầu tiên thấy cậu mặc như thế.”
“Bộ này có thể mua lại không anh?”
“Được chứ, nhưng có điều kiện, Hôm nay tôi không có sức, cậu tự chơi đi, tôi nhìn.”
Thương Nhĩ không hiểu lắm, đuôi mắt hơi nhếch lên nhìn Chu Lạc An: “… Chơi cái gì ạ?”
“Chậc.” Chu Lạc An thiếu kiên nhẫn, “Lấy lòng tôi, làm việc gì khiến tôi vui ấy, chuyện đó mà cũng không biết sao?”
Lấy lòng?
Thương Nhĩ suy nghĩ một lát, sau đó thả cái đuôi ra.
Chu Lạc An không chạm vào, lạnh lùng thúc giục: “Tiếp tục.”
Cái đuôi xù lông vẫy vẫy hai cái rồi gập vào phía trong, ra sức uốn éo tạo thành hình một trái tim.
Chu Lạc An: “…”
Chiêu này hệt như bắn một mũi tiêm thanh lọc thẳng vào tim anh, bao nhiêu ý nghĩ đen tối, vàng vọt gì đó đều phai nhạt hết thành một màu trắng tinh khôi.
Anh nhận tội, anh bừng tỉnh, cái chứng chấn động não này đúng là không quản nổi đống suy nghĩ vẩn đục của anh mà.
“Đây là cái gọi là lấy lòng của cậu đấy hả?” Chu Lạc An bóp lấy chóp đuôi, dịch xuống dưới hai centimet để hình trái tim trông chuẩn xác và hoàn hảo hơn, dặn dò: “Kiên trì một chút, đừng cử động lung tung.”
Sau đó anh rút điện thoại ra, hướng về phía cái đuôi chụp loạn xạ một hồi.
Anh lướt ngón cái, xem từ đầu đến cuối hàng chục bức ảnh gần như y hệt nhau rồi lại lướt ngược từ dưới lên, tìm ra một tấm ưng ý nhất, phóng to ra, khóe môi hiện lên một nụ cười.
Phải công nhận rằng trong việc làm anh vui lòng, cún con luôn tìm ra được những điểm sáng tạo mới mẻ, chẳng bù cho anh, cứ hễ nhắc đến phần thưởng hay trừng phạt là trong đầu chỉ có mấy chuyện đen tối kia thôi.
“Em nghe nói còn mấy ngày nữa là đến buổi diễn thuyết đại bầu cử rồi.” Thương Nhĩ đột nhiên lên tiếng.
Chu Lạc An đang mải mê ngắm nghía vòng đuôi hình trái tim của cún con nên chỉ ậm ừ một tiếng cho qua chuyện.
“Đến lúc đó có nguy hiểm không anh?”
Chu Lạc An ngước mắt lên khỏi cạnh màn hình điện thoại, dời tầm mắt sang gương mặt Thương Nhĩ: “Những gì Hà Huy nói cậu đều nghe thấy hết rồi?”
“Vâng.”
Chu Lạc An cất điện thoại đi, suy nghĩ một lát mới đáp: “Có thể sẽ có, nhưng tỉ lệ rất nhỏ. Người của Trịnh Tân Hoa tôi đã cài cắm quân mình vào rồi, chỉ là với Tề Uẩn thì không hiểu rõ lắm… Sao thế? Cậu có dự tính gì à?”
“Cũng không có dự tính gì…” Thần sắc Thương Nhĩ có chút do dự, hắn hỏi: “Vậy anh có định thuê bảo vệ chuyên nghiệp hơn không?”
Chu Lạc An hỏi vặn lại: “Cậu chính là bảo vệ của tôi mà, sao còn phải thuê người khác?”
Thương Nhĩ mấp máy môi, chậm rãi rũ mắt: “Một mình em có lẽ không ổn lắm, anh cứ thuê đi ạ.”
Chu Lạc An không cảm xúc nhìn chằm chằm Thương Nhĩ, hồi lâu sau mới đột ngột bật cười: “Cậu đã nói thế thì nghe theo cậu vậy, cứ thuê đi.”
Việc này được giao cho Hà Huy xử lý, ngày hôm sau khi Chu Lạc An vừa đến Văn phòng Chính phủ, hồ sơ đã được đặt trên bàn.
“Ông chủ, ngài xem qua đi, đây là anh em nhà họ Lôi ở Khu 3, thành viên giải ngũ của tổ chức ‘Ám Lưu’, có mười hai năm kinh nghiệm thực chiến cận chiến. Trong năm năm qua, bọn họ đã thực hiện thành công 37 nhiệm vụ bảo vệ…”
Chu Lạc An mới xem được đoạn đầu, phía trên tầm mắt đột nhiên ló ra một cái cằm. Thương Nhĩ đứng sau ghế hiển nhiên còn tò mò hơn cả anh, thân hình cứ thế rướn về phía trước, hận không thể dán mắt vào tờ hồ sơ.
“Nào nào nào.” Chu Lạc An đưa xấp tài liệu ra sau, “Gấp gáp thế thì cậu đọc đi.”
Thương Nhĩ quả nhiên nhận lấy, trước tiên nhìn vào tấm ảnh ở góc trên bên phải.
Dị chủng cá sấu, lớp da lộ ra bên ngoài bị chia cắt thành từng ô vuông như bàn cờ, trông có vẻ rất đắt tiền nhưng không hề đẹp mắt, thậm chí còn hơi đáng sợ, chẳng đáng yêu chút nào.
Ánh mắt hắn dời xuống dưới, chiều cao 183, không cao bằng hắn; vai rộng 51, cũng không vạm vỡ bằng hắn; các điều kiện khác lại càng kém cỏi…
Khoan đã, chỉ là tìm bảo vệ thôi mà, tại sao lại có số liệu chi tiết đến thế này?
“Đọc đi chứ.” Thấy Thương Nhĩ mãi không mở miệng, Chu Lạc An quay đầu lườm một cái: “Làm cái gì thế?”
“Ồ…” Thương Nhĩ lướt nhanh qua toàn bộ hồ sơ, cuối cùng cũng tìm được một điểm nhập cuộc thích hợp: “Lôi Thành, đã kết hôn, có một trai một gái; Lôi Thực, đã ly hôn, có hai trai.”
Chu Lạc An: “…”
“Cậu bị điên à?” Anh mắng, “Bảo cậu đọc lý lịch, cậu xem tình trạng hôn nhân làm gì?”
Thương Nhĩ đành phải ngoan ngoãn đọc phần lý lịch ở dưới cùng: “Hộ tống Tiến sĩ Noah băng qua vùng bức xạ nặng, sở hữu kỹ năng sử dụng hệ thống giám sát bằng máy bay không người lái và đã phá vỡ thành công ba vụ ám sát, nhiều lần phá hủy xe pháo đài của bọn cướp nhắm vào Khu Trực Thuộc Trung Ương, có năng lực tác chiến độc lập và khả năng trinh sát nhạy bén vượt trội.”
“Cậu thấy bọn họ thế nào?”
“Rất tốt ạ.”
“Vậy sao?” Chu Lạc An xoay chiếc ghế xoay dưới mông, cố ý hỏi: “Thế so với cậu thì sao?”
Thương Nhĩ phân tích nghiêm túc rồi mới trả lời: “Chắc là tương đương nhau, em thấy mình không thua kém bọn họ, những việc này em cũng làm được. Chỉ là buổi diễn thuyết lần này rất nguy hiểm, thêm một người thì thêm một phần bảo đảm, em cũng sẽ ở bên cạnh bảo vệ anh.”
Chu Lạc An là kẻ tinh ranh, sớm đã thấu triệt mấy cái tiểu xảo của cún con. Lần trước không bảo vệ được anh nên hắn thấy bản thân mình thật kém cỏi, dù có phải nghiến răng nuốt ngược uất ức vào bụng cũng bắt anh tìm thêm người khác, thế nhưng tìm được người thật rồi thì lại không vui, cứ muốn so bì để chứng minh địa vị của mình.
Nếu lúc này mà anh khen anh em nhà họ Lôi lợi hại hơn, phỏng chừng đêm nay cún con đi ngủ sẽ khóc thành tiếng mất.
Cũng may hôm nay tâm trạng anh tốt.
Anh đưa lại hồ sơ cho Hà Huy, nói: “Cứ chọn anh em nhà họ Lôi đi, chắc không ai có thể áp sát được tôi đâu, lực lượng chủ yếu vẫn nên tập trung vào việc rà soát nhân sự.”
Buổi diễn thuyết đại bầu cử được sắp xếp vào một tuần sau đó. Chu Lạc An chiếm được vị trí đắc địa nhất tại quảng trường trung tâm, Phùng Dặc đành phải dựng đài ở công viên cách đó không xa. Sau khi buổi diễn thuyết kết thúc, người dân sẽ tiến hành bỏ phiếu ngay lập tức, có hai hình thức bỏ phiếu là hòm phiếu và bình chọn trực tuyến, kết thúc vào lúc mười hai giờ đêm hôm đó.
Thời gian không mấy dư dả, Chu Lạc An đến phòng nghỉ sớm nửa tiếng. Vừa ngồi vững chỗ thì cửa đã bị đẩy ra từ bên ngoài, Phùng Dặc nghênh ngang bước vào.
“Cạch.”
Nghe thấy tiếng súng lên nòng quen thuộc này, Phùng Dặc tức đến mức méo cả mặt, chỉ ngược ngón tay vào mặt mình: “Trông tôi giống bia ngắm lắm à? Có thể đừng cứ hễ gặp tôi là rút súng ra được không?”
Thương Nhĩ không nói lời nào, họng súng chĩa thẳng vào đầu Phùng Dặc, tay không hề run, vững như bàn thạch.
Anh em nhà họ Lôi vừa mới đến không lâu cũng đồng loạt rút súng, cùng Thương Nhĩ vây khốn Phùng Dặc.
Phùng Dặc: “…”
Hắn ta tức quá hóa cười, giơ hai tay lên, chậm rãi lùi về phía cửa: “Chu Lạc An, một đứa không đủ, cậu chơi hẳn ba đứa cơ à? Hai vị này lại là ai nữa đây?”
Chu Lạc An vẫn đang nhẩm lời diễn thuyết, chẳng buồn ngẩng đầu nói: “Vệ sĩ mới thuê của tôi, trông có chuyên nghiệp không?”
Anh em nhà họ Lôi gật đầu, tự khẳng định bản thân.
Hiểu rõ nhu cầu của chủ nhân là một trong những bài học bắt buộc của họ, điều này càng thể hiện tính chuyên nghiệp và năng lực nghiệp vụ của nhóm. Gương mặt của Phùng Dặc được dán nhãn là: kẻ thù chính trị lâu năm, phần tử thẩm mỹ cực đoan và nghi vấn đồng tính luyến ái song Alpha, là đối tượng tuyệt đối không được phép xuất hiện trong phạm vi tầm mắt của chủ nhân.
Phùng Dặc thốt lên mấy tiếng “được” liên tiếp, lôi từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đỏ, chậm rãi cúi người đặt xuống đất.
“Đừng căng thẳng thế, chỉ là tới thăm cậu thôi, tặng cậu một món quà. Lát nữa cố gắng lên nhé, đừng có đến lúc quan trọng lại hỏng việc, nếu ngay cả tôi mà cũng không thắng nổi thì cậu sẽ trở thành trò cười cho cả Khu Trực Thuộc Trung Ương đấy.”
Chu Lạc An quay đầu nhìn sang, thần sắc nghiêm túc: “Cảm ơn, anh cũng cố gắng lên.”
Phùng Dặc ngẩn ra hai giây, gượng cười một tiếng: “Cảm ơn cái gì, thế cậu không có gì tặng lại tôi à?”
“Có chứ.” Chu Lạc An đáp, “Lát nữa tôi sẽ bảo Nghiêm Ngụ gửi sang bên chỗ anh.”
Phùng Dặc hài lòng, ngân nga hát rời đi.
Tiếng bước chân bên ngoài còn chưa dứt, Thương Nhĩ đã đùng đùng nổi giận đi tới cửa, định nhấc chân đá bẹp cái hộp nhung đỏ kia, đá văng nó vào lòng đất. Nhưng dư quang liếc thấy ánh mắt Chu Lạc An đang nhìn về phía này, hắn đành phải nhặt lên, thậm chí còn không dám trực tiếp mở ra, thế là lạnh mặt tìm một cái cớ: “Biết đâu là bom hay thứ gì đại loại thế? Cứ trực tiếp tiêu hủy đi ạ.”
Chu Lạc An cười như không cười, xòe lòng bàn tay ra.
“…” Thương Nhĩ đành phải lề mề đi trở lại, đặt chiếc hộp vào tay Chu Lạc An: “Anh cẩn thận chút.”
Chu Lạc An tung hứng cái hộp hai cái, mở ra xem, là một cặp khuy măng sét hồng ngọc.
Anh chỉ nhìn một cái rồi đóng hộp lại, ném vào lòng Thương Nhĩ: “Cất đi, dù sao cũng là người ta tặng, trực tiếp vứt đi e rằng sẽ bị kẻ khác lấy ra làm đề tài bàn tán.”
Nói xong, anh lại vuốt cằm suy tính, nhanh chóng nghĩ ra món quà đáp lễ cho Phùng Dặc.
Tại công viên trung tâm, tại nơi diễn thuyết của Phùng Dặc, hắn ta vừa mới mở livestream buổi diễn thuyết của Chu Lạc An thì bên ngoài có người thông báo trợ lý Nghiêm đích thân đem đồ tới.
Lúc này Chu Lạc An đã lên sân khấu, mặc bộ đồng phục màu đen đơn giản, đang điều chỉnh micro, vừa cúi người, anh để lộ vết bầm tím vàng trên mặt vẫn chưa tan hết.
Phùng Dặc chăm chú nhìn màn hình tivi, lớn tiếng đáp: “Mang vào đi.”
Trợ lý bê một cái thùng giao hàng cao nửa người vào phòng, đặt lên bàn, lo lắng: “Nặng thế này thì liệu có phải là bom không?”
“Sao có thể chứ? Cậu ấy muốn giết tôi thì đã ra tay từ lúc ở Khu 9 rồi.” Phùng Dặc không kịp tìm dao, thô bạo xé toạc cái thùng ra, một mùi hương chanh dìu dịu bay ra ngoài.
Bên trong là nguyên một thùng đầy ắp dầu gội đầu, loại chai lớn, đặc trị tẩy dầu siêu mạnh.
Tại quảng trường trung tâm, dưới khán đài, Thương Nhĩ với đôi mắt ưng quét nhìn trong đám đông, tai chó không ngừng bắt lấy những âm thanh bất thường giữa tiếng người ồn ào.
Thấy Nghiêm Ngụ quay lại, hắn vội vàng tiến tới hỏi: “Anh ấy tặng Phùng Dặc thứ gì vậy?”
Nghiêm Ngụ thật thà trả lời: “Dầu gội tẩy dầu.”
Thương Nhĩ: “…”
Nghiêm Ngụ trông có vẻ rất vui: “Đặt trên nền tảng giao hàng đấy, săn được cái mã giảm giá khủng, giảm tới 60 cho đơn từ 300 lận.”
