Cánh cửa phòng đóng sầm một tiếng, Hà Huy ném thẳng chiếc ba lô lên giường, kéo một chiếc ghế ngồi chắn ngay cửa. Anh ngồi vắt vẻo, đôi chân dài sải rộng, ánh mắt sắc như dao găm chặt lấy người bên trong.
Ngược lại, Nghiêm Ngụ trông chẳng khác nào một cậu học sinh tiểu học đang đi dã ngoại. Cậu ôm khư khư chiếc ba lô, thu mình vào một góc, ánh mắt đảo liên hồi khắp nơi, tuyệt đối không dám nhìn thẳng vào Hà Huy.
“Tôi không động vào cậu đâu.” Hà Huy hất cằm, “Chúng ta nói chuyện tử tế xem nào, gã đàn ông kia rốt cuộc là ai?”
Nghiêm Ngụ cúi gầm mặt, kéo đôi tai thỏ trên mũ xuống che bớt nửa khuôn mặt, lí nhí: “Không là ai cả.”
“Cậu nghĩ tôi có tin không?”
“…”
Hà Huy hỏi tiếp: “Đừng thách thức lòng kiên nhẫn của tôi, rốt cuộc là ai? Tôi có quen không?”
Nghiêm Ngụ ngắc ngứ: “Chắc… chắc là có quen.”
“Người ở Khu 4 à?”
“Cứ coi là vậy đi.”
“Alpha hả?”
“Hình như là Beta.”
Khu 4, Beta, lại còn quen biết… Những người hội tụ đủ các điều kiện này quá nhiều, trong đầu Hà Huy lập tức nhảy ra hàng chục gương mặt khác nhau.
“Còn gì nữa, hắn ta làm nghề gì? Thu nhập năm bao nhiêu? Có nhà có xe chưa?”
Nghiêm Ngụ gãi gãi chóp tai thỏ, suy nghĩ một lát rồi đáp: “Không có, anh ấy là kiểu người khá tùy duyên, không mấy mặn mà với chuyện tiền tài vật chất.”
Hà Huy cười khẩy một tiếng, đứng dậy rời khỏi ghế, sải bước tiến về phía Nghiêm Ngụ: “Không tiền, không nhà, cũng chẳng có xe. Tôi có điểm nào không bằng hắn mà cậu thà cất ảnh hắn vào ví để tôn thờ mỗi ngày, chứ nhất quyết không chịu để mắt đến tôi?”
“Anh hiểu lầm rồi.” Nghiêm Ngụ xua tay lia lịa, “Không phải như anh nghĩ đâu, tôi chỉ là hơi ngưỡng mộ anh ấy thôi.”
Hà Huy hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt lại, suýt chút nữa thì tức đến bốc hỏa vì một câu nói của Nghiêm Ngụ.
“Ngưỡng mộ hắn? Hắn có cái gì đáng để cậu ngưỡng mộ? Tôi làm việc với cậu bao lâu nay, sao chẳng bao giờ nghe được một câu khen ngợi nào từ miệng cậu dành cho tôi vậy?”
Nghiêm Ngụ nghe thế bèn ngước mắt lên, buông một câu khen ngợi không chút thành tâm: “Thật ra anh cũng giỏi lắm. Ông chủ có nói, Văn phòng Chính phủ có anh nên ngài ấy rất yên tâm.”
“Lại là ‘ông chủ nói’, suốt ngày ‘ông chủ nói’.” Hà Huy cảm thấy bao nhiêu cái thở dài của đời mình đều dồn hết vào lúc đối mặt với Nghiêm Ngụ, “Thế còn cậu thì sao?”
Nghiêm Ngụ: “Ông chủ nói tôi cũng rất giỏi.”
Hà Huy: “…”
Thấy gương mặt đối phương bỗng chốc tối sầm lại, Nghiêm Ngụ vội vàng bổ sung: “Nhưng mà không giỏi bằng anh.”
Hà Huy không đáp, anh nhìn chằm chằm vào chiếc ba lô trong lòng Nghiêm Ngụ, thầm nghĩ hay là cứ xông đến lục tung nó lên cho xong, để xem tận mắt gã đàn ông kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Ngay lúc hai bên đang giằng co, một cuộc điện thoại của Chu Lạc An đã kịp thời giải cứu Nghiêm Ngụ khỏi tình thế nước sôi lửa bỏng.
“Ông chủ gọi.” Nghiêm Ngụ rút máy ra, cố ý xoay màn hình về phía Hà Huy, “Tôi mở loa ngoài rồi, anh đừng có nói bậy đấy.”
Nói rồi nhấn nút nghe, vẻ mặt cũng tự tin hơn hẳn: “Thưa ngài, chúng tôi vừa đến khách sạn, Hà Huy cũng ở đây ạ.”
“Có mệt không? Tôi vừa gửi cho cậu một bao lì xì nhỏ, lát nhớ nhận nhé.” Đầu dây bên kia hình như cũng đang mở loa ngoài, tạp âm xung quanh truyền vào ống nghe không sót một tiếng nào.
“Nghỉ ngơi một chút rồi qua chỗ Kim Xán phụ anh ấy một tay, bên cạnh anh ấy lúc này không tìm được ai am hiểu quy trình của Văn phòng Chính phủ cả…” Tiếng nói ở đầu dây bên kia bỗng dừng lại, đột nhiên vang lên hai tiếng “chát chát” giòn giã: “Đây là văn kiện cậu viết đấy hả?”
Tiếng tát nghe thật đanh, Chu Nhạc An vừa đánh vừa mắng: “Bảo Thường Sam viết còn tốt hơn cậu, chẳng phải sáng nay đã tìm người dạy cậu rồi sao? Học hành kiểu gì mà chữ thầy trả thầy hết thế hả?”
Nghiêm Ngụ ôm điện thoại, không dám ho he tiếng nào.
Mắng xong, Chu Nhạc An lập tức trở lại bình thường trong một giây, giọng điệu nghe qua thậm chí còn có chút hiền từ: “Nghe nói tối nay có tiệc mừng, hai cậu thay tôi đi một chuyến đi. Vất vả bấy lâu rồi, nhân cơ hội này mà nghỉ ngơi cho thoải mái.”
Cuộc gọi kết thúc, Nghiêm Ngụ cuối cùng cũng thu lại đôi tai thỏ. Cậu nhấn vào phần tin nhắn, đầu tiên là nhận tiền lì xì của Chu Lạc An, sau đó rất biết điều mà chuyển lại một nửa cho Hà Huy.
Rồi lý nhí hỏi: “Tôi chia cho anh một nửa tiền lì xì rồi, tối nay anh có thể về phòng mình ngủ được không?”
Hà Huy tìm thấy điện thoại của mình, vừa mở lên xem thì con số “250”1 kia như dần vặn vẹo thành một gương mặt cười cợt, giống như đang giễu cợt anh là một gã hề.
“Ông chủ chỉ chuyển 500 tệ thôi à?”
Đúng là một bao lì xì “nhỏ” thật, thậm chí còn chẳng đủ tiền xăng xe đi lại.
“Hả?” Nghiêm Ngụ cuống cuồng lướt màn hình điện thoại, “Chết, tôi chuyển nhầm, ngài ấy cho 5000 tệ cơ…”
Ngay sau đó, điện thoại của Hà Huy báo thêm một khoản chuyển khoản 2250 tệ nữa.
Anh không nhận mà bấm hoàn trả ngay lập tức, xoay người đi thẳng về phòng 8808.
Khu 1 vừa trải qua một phen biến động không hề nhỏ, Văn phòng Tổng do Tề Hồng Vân nắm giữ gần như bị thay máu toàn bộ, Văn phòng Chính phủ nơi Trương Phi Đình làm việc cũng hoàn toàn tê liệt. Đến lúc này, mọi việc điều phối các bên lại phải trông cậy vào Kim Xán và Hiệp hội Bảo vệ Omega đứng sau y.
Khi bắt tay vào chính sự, Nghiêm Ngụ và Hà Huy chia nhau ra hành động, một người đến Văn phòng Tổng, một người bám trụ ở Văn phòng Chính phủ, đến khi xong việc thì đã lỡ mất bữa tiệc mừng, chỉ còn kịp nghe thấy dư âm cuối buổi.
Lúc Hà Huy đến bữa tiệc, Nghiêm Ngụ đã uống vài ly, đang ngồi bệt trên chiếc sô pha rộng rãi, bên cạnh là Trần Tinh Quang đang nâng ly mời rượu.
“Cậu là Beta thật à? Giống thỏ tai cụp này hiếm thấy ai là Beta lắm nha, nhưng mà cậu còn đáng yêu hơn cả Omega nữa đấy.”
Nghiêm Ngụ đã ngà ngà say, chỉ phân biệt được loáng thoáng ý khen ngợi trong lời đối phương, bèn đỏ mặt mím môi cười một cái: “Cảm ơn anh.”
Trần Tinh Quang nhấc cánh tay lên, vòng qua sau lưng Nghiêm Ngụ, thản nhiên gác lên thành ghế sô pha.
“Tôi nói thật lòng đấy, cậu là Beta đáng yêu nhất mà tôi từng gặp, không có mùi vị gì kỳ lạ, chỉ có…” Anh ta ghé sát vào cổ Nghiêm Ngụ hít một hơi sâu, nheo mắt đầy hưởng thụ: “Mùi hương cà rốt thoang thoảng, mê người thật.”
Mắt Nghiêm Ngụ sáng lên một chút, ngại ngùng hỏi: “Anh cũng là thỏ sao? Anh cũng thích ăn cà rốt à?”
“Không không không, tôi không phải thỏ, tôi là cá heo.” Nụ cười của Trần Tinh Quang càng sâu hơn, đầy ám chỉ nói: “Tôi thì lại thích xem người khác ăn cà rốt hơn.”
Nghiêm Ngụ không hiểu lắm, đang định hỏi xem người ta ăn cà rốt thì có gì hay mà nhìn thì Trần Tinh Quang đã đưa ly rượu đến tận miệng cậu. Cậu không tiện từ chối, đành cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ rồi nhăn mặt đẩy ra: “Không uống được nữa đâu, ngày mai tôi còn phải làm việc.”
Trần Tinh Quang lại sát gần hơn: “Không sao đâu, rượu này không gây nhức đầu, ngủ một giấc là…”
Còn chưa dứt lời, một bàn tay từ đâu vươn ra đoạt lấy ly rượu rồi nhẹ nhàng đặt lại lên bàn.
Hà Huy lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Tinh Quang, một lúc sau mới nhếch môi nở nụ cười: “Tửu lượng cậu ấy kém lắm, muốn uống rượu đúng không? Có thể tìm tôi, tôi sẵn sàng tiếp bất cứ lúc nào.”
Ánh mắt Trần Tinh Quang đảo qua đảo lại giữa Nghiêm Ngụ và Hà Huy vài lần, lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh: “Hai người là…”
Chưa đợi Hà Huy kịp lên tiếng, Nghiêm Ngụ đã cuống quýt xua tay: “Không phải, không phải đâu!”
Trần Tinh Quang thấy mất hứng, tự uống cạn ly rượu rồi đút tay vào túi quần đứng dậy: “Là tôi nhìn lầm rồi, xin lỗi nhé, hai người cứ tự nhiên.”
Đợi người kia đi xa, nụ cười trên mặt Hà Huy cũng dần biến mất, anh cầm chai rượu lên xem thử, thấy cả một chai vang đỏ đã cạn đáy.
Nhìn lại bộ dạng của Nghiêm Ngụ thì ít nhất cũng đã nốc năm sáu ly rồi. Vang đỏ vốn có hậu nồng, lúc này cậu còn ngồi được ở đây thì chắc lát nữa thôi là say bí tỉ.
“Say rồi à?” Anh kéo gấu quần, ngồi xổm xuống trước mặt Nghiêm Ngụ, ngước mắt nhìn lên. Đôi gò má hồng rực, đôi mắt phủ một tầng sương mù, làn môi thì căng mọng nước… Chỗ nào nhìn cũng thấy mời gọi.
“Chưa say.” Nghiêm Ngụ chậm chạp lắc đầu, nhìn về hướng Trần Tinh Quang vừa đi: “Sao anh ta đi rồi? Chẳng phải bảo muốn ăn cà rốt sao?”
Cứ nhắc đến cà rốt là Hà Huy lại bốc hỏa, anh đứng phắt dậy, lôi Nghiêm Ngụ từ trên sô pha đứng lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thế mà cũng không nhìn ra à? Hắn ta muốn ngủ với cậu đấy.”
Nghiêm Ngụ ngẩn người một hồi, nhấn mạnh: “Là cà rốt, không phải ngủ.”
Hà Huy kéo phắt người vào lòng mình, áp sát vào tai Nghiêm Ngụ thì thầm: “Thế chỗ tôi có hai củ cà rốt đây, cậu có muốn nếm thử không?”
“Khô… không cần đâu…” Nghiêm Ngụ chống hai tay lên lồng ngực Hà Huy, cố gắng đẩy anh ra, nhưng lại bị anh nửa ôm nửa bế lôi vào thang máy.
Hai người trong tư thế dây dưa không rõ ràng, lảo đảo bước về phòng 8806. Hà Huy quẳng người lên chiếc giường lớn rồi đứng thẳng dậy, mồ hôi đầm đìa khắp người.
Nghiêm Ngụ đã nhắm mắt ngủ thiếp đi, một bên má bị gối ép đùn ra một mẩu thịt mềm mềm, môi hơi chúm chím lại, trông chẳng khác nào một quả táo chín mọng đang dẫn dụ ác quỷ cúi xuống hôn.
Hà Huy nhìn chằm chằm một hồi, đầu ngón tay khẽ chạm vào, mân mê vài cái rồi nuốt nước bọt cái ực.
“Đừng trách tôi ý chí không kiên định nhé, dù sao chúng ta cũng hôn nhau bao nhiêu lần rồi, thêm một lần nữa chắc cũng chẳng sao đâu, nhỉ?”
Nói xong, anh đưa đầu lưỡi ra l**m nhẹ một cái rồi mới hé môi bao trọn lấy, chậm rãi nhấm nháp.
“Rốt cuộc là cậu đang thích ai?” Môi chạm môi, giọng anh mập mờ chẳng rõ chữ, “Cũng muốn để hắn ta hôn cậu thế này à?”
Mới nếm được vài miếng, con thỏ vốn đang ngoan ngoãn ngủ say đột nhiên mở bừng mắt. Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Nghiêm Ngụ đờ đẫn.
“Tỉnh rồi à?” Hà Huy mặt dày hôn thêm một cái rõ kêu, “Tỉnh rồi thì vừa khéo, để tôi cho cậu xem củ cà rốt mà cậu thích nhất nhé, chịu không?”
Nghiêm Ngụ nhìn chằm chằm Hà Huy, chẳng nói chẳng rằng, đột ngột rướn đầu tới, há miệng cắn phập một cái.
“Shh…” Hà Huy kịp thời né đi, đưa tay sờ sờ lên chóp mũi vừa bị cắn đau điếng.
Chỉ trong tích tắc anh mải sờ mũi, Nghiêm Ngụ đã chống tay ngồi bật dậy, giận đùng đùng lườm Hà Huy, quát lớn bằng giọng như đang đi đòi nợ: “Anh làm gì đấy!”
Hà Huy ngẩn người: “…”
“Nói mau!” Nghiêm Ngụ ngồi không vững, suýt thì ngã lộn nhào xuống giường, Hà Huy nhanh tay đỡ lấy một cái, nhưng giây tiếp theo, cổ tay anh đã bị cậu cắn chặt không buông.
“Á! Cậu điên rồi à!” Anh vung tay nhưng không tài nào hất ra được, đành phải dùng tay kia bóp cằm Nghiêm Ngụ, ép cậu há miệng ra mới giải cứu được cánh tay mình.
Thế nhưng ai mà ngờ được một con thỏ khi say rượu lại có sức chiến đấu dũng mãnh như hổ báo, bên này tay phải vừa thoát khỏi miệng thỏ, bên kia ngón cái tay trái đã lại rơi vào bẫy. Hà Huy phải tốn bao nhiêu sức mới thoát ra được phạm vi săn mồi của con thỏ nọ. Vừa mới chạy tới vùng an toàn thì sau lưng chợt nặng trĩu, phần thịt sau gáy đã bị cắn chết trân, tuyến thể dưới lực cắn ép đau nhói như sắp nổ tung tới nơi.
Anh cắn răng chịu đau, xách cổ Nghiêm Ngụ từ sau lưng xuống, đưa tay ra sau sờ thử thì thấy dính đầy một lòng bàn tay máu.
Nghiêm Ngụ vẫn còn vùng vẫy dưới tay anh: “Cắn chết anh cho rồi!”
Hà Huy: “…”
Sao không có ai nói cho anh biết con thỏ này uống say lại có bộ dạng này thế?
“Đừng có quậy nữa.” Anh phát một cái vào mông Nghiêm Ngụ, đè chặt cậu xuống, “Còn đòi cắn chết tôi? Ai cho cậu cái gan đó?”
Nghiêm Ngụ quay đầu định cắn luôn vào mặt Hà Huy.
Hai người giằng co nửa ngày trời, từ trên giường lăn xuống đất rồi lại từ dưới đất lăn ngược lên giường. Cuối cùng, Hà Huy nhờ ưu thế thể lực mới giành được chiến thắng suýt soát. Chỉ có điều sau một trận chiến tơi bời khói lửa, mặt anh bị cắn hai phát, trên cánh tay chi chít vết răng, sau gáy thì vẫn còn đang rỉ máu.
Anh xử lý vết thương qua loa rồi đi lại cạnh giường, vẫn còn chưa hết bàng hoàng nhìn một lượt bãi chiến trường ngổn ngang, cuối cùng kiệt sức ngồi xuống cuối giường, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ mê mệt của Nghiêm Ngụ.
“Tính tình nóng nảy thật đấy.”
Anh lại vỗ lên cái mông mềm mại kia, chợt bật cười nhẹ nhõm: “Bình thường sao chẳng thấy cậu ghê gớm thế này? Tính xấu thế này thì ai mà chịu nổi cậu đây?”
Anh liếc mắt về phía chiếc ba lô, giọng điệu khinh khỉnh: “Hắn ta có chịu nổi không?”
Con thỏ đang trong cơn mơ chép chép miệng, tạm thời không thể đáp lại câu hỏi của anh.
Hà Huy cúi người xách chiếc ba lô lên, kéo khóa ra, lấy túi đồ vệ sinh cá nhân rồi lần tìm được chiếc ví chỉ bằng lòng bàn tay kia.
“Không ai chịu nổi đâu, chỉ có tôi thôi.”
Như thể đã tự thay Nghiêm Ngụ trả lời và khẳng định, anh mới dám liếc nhìn xem dung nhan gã đàn ông kia ra sao.
Anh chậm rãi mở ví ra, trong ngăn kẹp trong suốt là một tấm ảnh in màu, người trong ảnh mặc bộ đồ màu vàng, đầu trọc lóc, dưới cùng in mấy chữ vàng kim to tướng:
Tượng Đại sư Pháp Hải.
Hà Huy: “…”
