Sau một lúc ở phòng tiếp khách, đợi trà trong cốc hơi nguội, Nhan Thiệu chính thức dẫn mọi người bắt đầu tham quan.
Cậu ta giảng giải rất tỉ mỉ, từ khu văn phòng của tòa nhà hành chính, cho đến phòng vận hành công nghiệp vô trùng của nhà máy, ở giữa còn có thể linh hoạt trả lời các câu hỏi của sinh viên, hoàn toàn là một người thuyết minh kiêm người quảng bá đối ngoại rất tận tâm.
Quý Tiềm cảm thán về khả năng ăn nói của cậu ta, cảm thấy cậu ta làm quản đốc sản xuất đúng là phí tài, cái tài ăn nói này đúng là mầm non tốt để làm kinh doanh.
“Nhan Thiệu, uống chút nước đi, nói cũng nửa buổi rồi.” Khi mọi người nghỉ chân ở khu vực nghỉ ngơi, Quý Tiềm mua nước khoáng từ máy bán hàng tự động gần đó, đưa cho Nhan Thiệu một chai.
Nhan Thiệu vừa nói chuyện còn không thấy gì, ngồi xuống liền cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, nhận lấy và uống ừng ực hết nửa chai.
Từ khi Nhan Thiệu tốt nghiệp, Quý Tiềm ít khi gặp cậu ta, nên hỏi han tình hình gần đây của Nhan Thiệu: “Sau khi tốt nghiệp cảm thấy thế nào? Làm việc bên cạnh ba có áp lực không?”
“Cũng tạm ạ.” Nhan Thiệu lau giọt nước ở khóe miệng, mối quan hệ thầy trò giữa cậu ta và Quý Tiềm rất tốt, nên cũng không có gì phải giấu giếm về tình hình của bản thân.
“Nhà máy chủ yếu là ba của em quản lý, ông ấy áp lực hơn, em cùng lắm chỉ là trợ lý cho ổng thôi, bây giờ ổng vẫn chưa yên tâm giao toàn bộ công việc cho em làm.”
“Cứ từ từ, sau này cả nhà máy đều là của em, ba em đặt kỳ vọng lớn vào em, em cũng phải học cách dần dần đảm đương.” Quý Tiềm nói.
Nhắc đến chuyện này, Nhan Thiệu như có lời muốn nói, cậu ta vặn chặt nắp chai, đặt chai nước khoáng sang một bên, kéo tay Quý Tiềm để than thở: “Thầy ơi, em cũng muốn mà, nhưng đôi khi lão Nhan thật sự quá cổ hủ.”
“Cứ lấy những người đến chiều nay mà nói, Lâm Thừa An có vị trí như thế nào trong ngành chip chắc thầy cũng biết, chuyện làm ăn lớn như vậy em đã nói sớm với lão Nhan rồi, khi hai bên gặp mặt thương lượng em cũng muốn có mặt để lắng nghe. Kết quả, thầy đoán lão Nhan nói gì, ông ấy còn nói sợ em có mặt sẽ nói bậy làm hỏng chuyện!”
Cảm xúc của Nhan Thiệu dâng trào, cậu ta đấm một phát vào đầu gối mình, giọng điệu hậm hực nói: “Rõ ràng là ông ấy căng thẳng rồi ác ý đoán mò em, em có đi cũng chỉ là làm cảnh, không nói được một câu nào, sao mà gây ra chuyện được.”
“Tính em hơi nóng nảy, cái này cần phải sửa.” thực ra Quý Tiềm có thể thấu hiểu tấm lòng của tống giám đốc Nhan, làm cha thì sao lại không hiểu tính cách con mình chứ.
“Em quên chuyện cãi nhau với người khác trong phòng thí nghiệm rồi à? Dường như nguyên nhân là do đối phương dùng xong thiết bị mà không trả về đúng vị trí kịp thời, chuyện này không thể nói năng đàng hoàng sao, nhất thiết phải cãi vã?”
“Ối trời, sao thầy lại nói chuyện y hệt lão Nhan thế, ông ấy luôn bảo em phải sửa thói xấu.” Nhan Thiệu coi Quý Tiềm là người cùng phe với mình, nhưng nói được nửa chừng thì Quý Tiềm lại đứng về phe đối lập để khuyên nhủ cậu ta.
“Vì trước đây em quả thực dễ xung động, tuy nhiên, lần này thầy thấy em cảm giác trưởng thành hơn rất nhiều rồi.” Quý Tiềm vỗ vai Nhan Thiệu, bảo cậu ta đừng nản chí: “Em đã có tiến bộ rồi, ba em chắc chắn cũng nhìn thấy, biết đâu lần sau sẽ cho em tham gia.”
Nhan Thiệu thuộc dạng dễ tươi tắn khi có chút tia sáng, Quý Tiềm vừa khen cậu ta, sự u uất vì không được cha coi trọng lập tức tiêu tan.
Cậu ta đỏ mặt, tỏ vẻ đắc ý: “Thầy nói thật không? Em trưởng thành hơn thật à? Thế nào, hôm nay em mặc bộ vest này có đẹp trai không?”
“……” Quý Tiềm lại đánh giá cậu ta từ trên xuống dưới một lượt, nhìn thế này hình như cũng không trưởng thành hơn nhiều lắm.
Để ngăn Nhan Thiệu loay hoay mãi không dứt về chuyện mình có đẹp trai hay không, khiến chủ đề hoàn toàn lạc hướng, Quý Tiềm lại kéo chủ đề về Lâm Thừa An.
“Nhan Thiệu, Lâm Thừa An đến chỗ em là để ký hợp đồng ủy thác sản xuất đúng không?”
Lo lắng lời mình nói sẽ làm khó Nhan Thiệu, cậu lại nói: “Xin lỗi, nếu liên quan đến bí mật nội bộ của các em thì không cần nói cho thầy biết, thầy chỉ hơi… tò mò thôi.”
“Thầy ơi không sao đâu, em hiểu mà.” Nhan Thiệu hiểu ý, động thái của Lâm Thừa An chính là phong vũ biểu kinh tế của thành phố Vân, anh ta làm gì cũng có người noi theo. Quý Tiềm là giáo viên chuyên ngành kỹ thuật thông tin điện tử, cũng là nửa đồng nghiệp, quan tâm đến Lâm Thừa An cũng không có gì lạ.
“Cái này cũng không có gì không thể nói, anh ta đến là muốn ký hợp đồng, nhưng vẫn chưa chắc đã ký được đâu.” Nhan Thiệu nói thật.
“Có vấn đề gì ở đây à, nếu có thể thiết lập quan hệ hợp tác với Lâm Thừa An, chẳng phải sẽ là gấm thêm hoa cho sự phát triển của nhà máy em sao?”
“Nói thì là vậy.” Nhan Thiệu dùng tay chống cằm, hồi tưởng lại: “Nhưng em nghe lão Nhan nói, trong quá trình giao tiếp ban đầu, Lâm Thừa An yêu cầu rất khắt khe về thời gian hoàn thành, họ có vẻ rất gấp, nếu muốn đáp ứng đơn hàng của anh ta, chúng em có thể phải cắt giảm năng suất, từ bỏ một số đơn hàng hiện có.”
“Điều này đối với chúng em không mấy có lợi, vì Lâm Thừa An chỉ làm một lần ở chỗ chúng em, nhưng sẽ khiến chúng em mất đi một số khách hàng lâu dài khác. Nên lão Nhan đến giờ vẫn chưa quyết định, để xem kết quả thương lượng của họ sau khi kết thúc hôm nay thế nào.”
“Vậy à…” Quý Tiềm lẩm bẩm, mắt cậu hơi cụp xuống, rồi chìm vào suy tư.
Theo lời Nhan Thiệu, đây có thể là trở ngại lớn nhất mà gia đình họ Nhan cân nhắc có nên ký hợp đồng hay không, nếu không được giải quyết thỏa đáng, hợp đồng với Lâm Thừa An có lẽ cũng sẽ không thành.
Quý Tiềm thiên vị Lâm Thừa An, e rằng là người mong muốn sự hợp tác này thành công nhất, ngoài hai bên A và B. Cậu đặt mình vào vị trí của cả hai bên để suy nghĩ, tự hỏi liệu có cách nào tốt để giải quyết vấn đề này không.
Một nhóm người nghỉ ngơi gần xong, Nhan Thiệu định gọi mọi người đến trạm tiếp theo thì Quý Tiềm, người im lặng từ nãy đến giờ, đột nhiên gọi anh ta lại, nói: “Nhan Thiệu, thầy có một ý tưởng, em nghe xem có khả thi không?”
“Cái gì?” Nhan Thiệu đã chuyển sang chủ đề khác rồi, đầu óc nhất thời chưa xoay chuyển kịp.
“Về Lâm Thừa An.” Quý Tiềm nhắc lại chuyện vừa nãy: “Các em biến anh ấy thành khách hàng lâu dài là được rồi đúng không, nếu các em thêm một điều khoản phụ khi ký hợp đồng với anh ấy thì sao, ví dụ như… trong ba năm tới, việc sản xuất và gia công của công ty họ đều cần nhà máy của các em hoàn thành, nói đơn giản là ký thỏa thuận độc quyền, thầy nghĩ các em hẳn có năng lực sản xuất này chứ.”
Nhan Thiệu “chậc” một tiếng, bộ não như được khai sáng, thoáng chốc bừng tỉnh. Cậu ta nghĩ kỹ lại thì đúng là như vậy, đây chẳng phải là một đề xuất vẹn cả đôi đường sao?
Thầy giáo quả nhiên là thầy giáo, ngay cả trong đàm phán thương mại cũng có kiến giải riêng, vài lời đã nắm bắt được trọng điểm.
Quý Tiềm nói Nhan Thiệu đã trở nên trầm ổn giờ đây chứng tỏ đúng là đã nhìn nhầm, Nhan Thiệu nắm lấy vai Quý Tiềm và lắc liên tục vài cái, xúc động nói: “Ý tưởng của thầy hay thật, em sẽ đi nói với lão Nhan ngay bây giờ, cuộc họp của họ chắc vẫn chưa kết thúc đâu.”
Không bận tâm đến những chuyện khác, Nhan Thiệu vừa nói vừa chạy về phía tòa nhà văn phòng, chạy được hai bước lại quay lại hét về phía Quý Tiềm: “Thầy ơi, có lẽ hôm nay em không thể tiếp tục đi cùng thầy và các bạn nữa rồi, thầy bảo các bạn gửi hồ sơ vào email của em nhé, mai mốt em sẽ mời thầy đến nhà chơi.”
Quý Tiềm nói không sao cả, công việc là quan trọng.
Cậu chỉ đưa ra một gợi ý, kết quả cuối cùng vẫn phải xem ý muốn của hai bên hợp tác, nhưng nếu có thể thành công, ngoài việc làm khó Lâm Thừa An, ít ra cậu cũng đã làm được gì đó cho Lâm Thừa An.
Nhan Thiệu đến phòng họp đúng lúc, vì cuộc đàm phán vẫn chưa đi đến thống nhất, do tống giám đốc Nhan đề nghị tạm nghỉ một lát, cuộc họp tạm dừng, lát nữa sẽ tiếp tục.
Nhan Thiệu thở hổn hển chạy đến trước mặt cha mình, cha cậu ta vừa thấy bộ dạng nóng nảy của cậu ta liền muốn mắng, nhưng Nhan Thiệu không cho ông ấy cơ hội nói, cúi người thì thầm vài câu bên tai ông ấy, lông mày cau chặt của ông ấy lập tức giãn ra, hiếm hoi hòa nhã khen con trai vài câu.
Mười phút nghỉ ngơi vừa trôi qua, khi tống giám đốc Nhan xuất hiện trở lại thì đã mang tâm lý chắc chắn, dưới sự áp sát của Lâm Thừa An, ông ấy không còn cố chấp phòng thủ nữa, mà nghiêm túc đưa ra yêu cầu của mình.
Có thể làm gấp, nhưng điều kiện tiên quyết là ký thỏa thuận sản xuất độc quyền, đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất mà họ có thể đưa ra.
Lời này vừa thốt ra, Thịnh Thiên Phàm theo bản năng muốn phản bác: Sao có thể như vậy, đơn hàng lớn như Tâm Thông, ông muốn một mình nuốt chửng, miệng không nhỏ chút nào.
Nhưng chỉ cần hắn suy nghĩ kỹ hơn một bước, sẽ thấy điều này hoàn toàn phù hợp với logic.
Bộ phận sản xuất đã tính toán chuyên biệt sản lượng tối đa của nhà máy gia đình họ Nhan, thuộc hàng top đầu trong ngành, nếu không thì họ cũng sẽ không độc quyền chọn riêng nhà máy này trong số rất nhiều nhà máy gia công.
“Được thôi.” Một giọng nói trầm thấp vang lên, Thịnh Thiên Phàm nhìn sang bên cạnh, Lâm Thừa An đã đưa ra quyết định.
Việc nhà máy sản xuất có thể nhượng bộ nhận đơn hàng đã là không dễ, Lâm Thừa An quen với việc biết đủ là dừng, anh không ngại đáp ứng một số yêu cầu bổ sung mà đối tác đưa ra.
Bàn đàm phán là sân nhà của Lâm Thừa An, tuy anh đồng ý điều kiện của tống giám đốc Nhan, nhưng cũng không hoàn toàn bị dắt mũi.
Anh điềm tĩnh nói: “Tiền đề là lô chip lần này nhà máy sản xuất ra đạt tỷ lệ đạt chuẩn, thì trong ba năm tới chúng tôi sẽ chọn hợp tác với các anh.”
“Không vấn đề gì, Chủ tịch Lâm cứ yên tâm.” Tống giám đốc Nhan cam đoan, hợp tác với Tâm Thông chắc chắn sẽ giúp số liệu báo cáo tài chính của nhà máy năm nay tăng gấp đôi, ông ấy nói gì cũng sẽ kiểm soát chặt chẽ khâu chất lượng.
“Vậy thì hợp tác vui vẻ, tổng giám đốc Nhan.” Lâm Thừa An đứng dậy, nắm lấy bàn tay tống giám đốc Nhan đưa ra.
Ký xong thỏa thuận hợp tác, Lâm Thừa An nhã nhặn từ chối lời mời ăn tối của tống giám đốc Nhan, sau đó cùng Thịnh Thiên Phàm quay về công ty.
Trên xe, Lâm Thừa An ngồi ở hàng ghế sau, Thịnh Thiên Phàm từ ghế phụ lái quay đầu nói với anh: “Chủ tịch Lâm, hôm nay khá thuận lợi, nửa đầu cuộc họp ông chủ nhà máy đó trông còn khá do dự, kết quả giữa chừng nghỉ giải lao một cái như thông suốt tư tưởng, khiến tôi khá bất ngờ.”
Lâm Thừa An vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy liền từ từ mở mắt.
Anh không trả lời Thịnh Thiên Phàm ngay, ngón trỏ gõ gõ vào vách ngăn giữa, sau đó với ánh mắt trong trẻo nói: “Có lẽ là có người chỉ điểm.”
“Ai?” Thịnh Thiên Phàm hồi tưởng lại, trong suốt cuộc họp, người xuất hiện ngoài kế hoạch chỉ có Nhan Thiệu, vậy thì chỉ có thể là cậu ta rồi: “Ngài nói là con trai ông ấy sao? Cậu ta trông rất trẻ, nhưng lại rất có ý tưởng.”
Lâm Thừa An không nói phải cũng không nói không phải, trong đầu anh thoáng qua hình bóng một người, nhưng ngay sau đó lại tự phủ nhận.
Chưa nói đến việc người đó có nghĩ ra ý tưởng này hay không, với tiền án tệ hại của người đó, hẳn là cậu ta còn mong muốn sự hợp tác của mình thất bại ấy chứ.
Vì vậy, anh nói lập lờ nước đôi: “Có lẽ vậy.”
