Năm 29 tuổi, với thâm niên giảng dạy và thành tích học thuật của mình, Quý Tiềm đã đủ điều kiện tham gia xét chọn chức danh phó giáo sư.
Cậu rất coi trọng chuyện này, liên tiếp thức liền mấy đêm để chỉnh sửa báo cáo lý lịch công tác của mình, đồng thời rà soát, sắp xếp lại các bài báo khoa học đã công bố trong những năm qua. Lâm Thừa An cũng tự giác trở thành trợ lý của cậu, giúp cậu sắp xếp một bộ hồ sơ giấy dày cộp.
Bộ hồ sơ này, chứa đựng tâm huyết chung của cả hai người, được nộp lên xong thì bước tiếp theo là giai đoạn chờ đợi dài dằng dặc, đợi trường tổng hợp đánh giá và quyết định ứng viên cuối cùng.
Quý Tiềm thì khá thoải mái, nộp xong là xem như xong chuyện, phần còn lại không nằm trong tầm kiểm soát của cậu nên dứt khoát không nghĩ tới nữa.
Ngược lại, Lâm Thừa An còn sốt sắng hơn cả chính Quý Tiềm. Chỉ là cách thể hiện sự sốt sắng ấy có hơi vượt chuẩn một chút.
Ngay trong ngày Quý Tiềm nộp hồ sơ, khi hai người đang ăn tối, Lâm Thừa An bỗng như nhớ ra gì đó, mở miệng nói: “Em thấy thế nào nếu anh lấy danh nghĩa công ty Tâm Thông của mình quyên tặng cho trường mấy phòng thí nghiệm chuyên ngành? Bao gồm cả máy hiện sóng, máy phân tích phổ cùng một loạt thiết bị khác.”
“?”
Quý Tiềm đang nhai miếng bít tết vừa nướng, nghe vậy thì lập tức khựng lại.
Nhưng miếng thịt cắt hơi to, mắc ở cổ họng chưa kịp nuốt xuống, khiến cậu bỏ lỡ thời điểm vàng để ngăn Lâm Thừa An lại.
Lâm Thừa An tiếp tục phân tích: “Mấy thứ này thật ra không tốn bao nhiêu, mà hiệu quả lại gấp đôi, cũng có lợi cho con đường phát triển của em sau này ở trường. Thế nào? Nếu em thấy được thì ngày mai anh sẽ bảo người sắp xếp ngay.”
Giọng anh nghiêm túc như thật, hoàn toàn không giống đang đùa.
“… Không được!” Quý Tiềm cố nuốt miếng thịt xuống, siết chặt nắm tay, dằn mạnh xuống bàn, dõng dạc bày tỏ lập trường: “Đúng vào thời điểm nhạy cảm thế này, anh đem quyên phòng thí nghiệm thì quá… lộ liễu rồi. Dù em có được chọn đi nữa, mọi người cũng sẽ nghĩ em không được công nhận một cách đường đường chính chính. Như vậy sẽ bất lợi cho các mối quan hệ trong trường.”
Lâm Thừa An như thật sự nghe lọt, nghĩ một chút rồi nói: “Là anh nóng vội.”
Quý Tiềm thở phào, vừa định uống ngụm nước cho trôi thì nghe Lâm Thừa An lại đề nghị: “Vậy đợi em được chức phó giáo sư rồi anh mới quyên nhé? Xem như đặt nền móng cho lần xét giáo sư sau. Lần này chưa chuẩn bị trước là lỗi của anh, lần tới mình bù lại.”
“…”
Chức phó giáo sư còn chưa chắc, mà anh ấy đã trải thảm sẵn đến tận chức giáo sư.
Quý Tiềm bất lực thở dài, hóa ra những gì mình vừa nói đều uổng công.
Cậu không phải không hiểu tấm lòng của Lâm Thừa An, nhưng thật sự không vượt qua được rào cản tâm lý, luôn cảm thấy như vậy có mùi gian lận.
Ngoài ra cậu cũng thật sự xót tiền, quyên một phòng thí nghiệm tốn cả chục triệu tệ, mà lương phó giáo sư tăng chưa tới một vạn mỗi tháng. Đợi đến khi cậu về hưu chắc vẫn chưa kiếm lại nổi số tiền ấy.
“Cũng không được.” Quý Tiềm nghiêm mặt, không để chừa đường lùi: “Anh đừng nói nữa, em sẽ không đồng ý đâu.”
Thấy cậu kiên quyết như vậy, Lâm Thừa An biết không thuyết phục được, đành nhượng bộ: “Được rồi, nghe em.”
Nhưng giọng vẫn nghe ra tiếc nuối vì không tiêu được khoản tiền ấy, cứ như anh có tiền mà không biết tiêu vào đâu, nhất định phải đem đi quyên tặng vậy. Quý Tiềm giả vờ không nhận ra, xem như chuyện đến đây là hết.
Thế nhưng, sáng hôm sau, chưa tới bảy giờ, Quý Tiềm đã bị Lâm Thừa An lôi ra khỏi giường. Hiếm hoi mới có cuối tuần, cậu chỉ muốn ngủ nướng, vừa ngáp vừa hỏi: “Ài, dậy sớm vậy làm gì?”
Lâm Thừa An đã ăn mặc chỉnh tề, vừa giục cậu rửa mặt, vừa chính thức thông báo: “Hôm nay chúng ta đi chùa Thượng Nguyên cầu phúc.”
Chùa Thượng Nguyên là ngôi chùa nổi tiếng nhất ở thành phố Vân, nằm giữa núi và biển, hương khói thịnh vượng, nổi danh linh nghiệm.
Bộ não mơ màng của Quý Tiềm lập tức tỉnh táo hẳn, trừng mắt ngơ ngác nói: “Không phải là vì chuyện em xét phó giáo sư đấy chứ?”
Cậu và Lâm Thừa An đã kết hôn nhiều năm, chưa từng thấy Lâm Thừa An bước chân vào bất kỳ nơi tôn giáo nào. Cậu vốn tưởng đối phương không tin mấy thứ này, hoặc chẳng có gì để cầu.
Vậy mà vì chuyện của cậu, Lâm Thừa An cũng không thoát khỏi tục lệ.
“Em…” Quý Tiềm há miệng, lại thấy nói gì cũng dư thừa.
Cậu mà không đi theo thì nhất định sẽ phụ lòng Lâm Thừa An.
Quý Tiềm nhanh chóng đánh răng rửa mặt, hai người ăn sáng xong liền lên đường đến chùa Thượng Nguyên.
Vị trí của chùa Thượng Nguyên không xa, lái xe là tới chân núi Thượng Nguyên, nhưng vấn đề là chùa nằm trên đỉnh núi, muốn lên tới nơi phải leo hơn một nghìn bậc thang, tiêu tốn rất nhiều thể lực và thời gian.
Cũng có cách thuận tiện hơn, mua vé cáp treo ở chân núi, mười phút là có thể lên thẳng cổng chính chùa.
Xuống xe, Quý Tiềm nheo mắt nhìn về phía đỉnh núi, chỉ thấy được vài ngọn tháp của chùa Thượng Nguyên ẩn hiện giữa rừng cây.
Thật là xa, cậu thầm cảm thán, rồi thu ánh mắt lại, đang định tìm chỗ bán vé cáp treo thì bị Lâm Thừa An nắm tay.
Lâm Thừa An chỉ vào lối lên bậc thang, kéo cậu đi: “Chúng ta đi bộ lên, như vậy mới tỏ lòng thành.”
“…”
Quý Tiềm lập tức cảm thấy áp lực nặng nề, nhưng vẫn cắn răng đi theo. Thể chất cậu vốn bình thường, ngay cả trên giường còn khó nhọc, huống chi là hoạt động leo núi cường độ cao thế này.
Nhưng đến nước này, cậu chẳng còn lý do để từ chối, Lâm Thừa An đã vì cậu mà làm đến mức này, việc cậu có thể làm chỉ là gắng sức không kéo chậm bước của đối phương.
Buổi sáng trên núi Thượng Nguyên sương mù bao phủ, trong không khí thoang thoảng mùi ẩm ướt. Hôm nay không phải ngày đặc biệt, dọc đường leo núi, ngoài vài cụ già tập thể dục buổi sớm, gần như không gặp thêm ai khác.
Lúc mới bắt đầu, Quý Tiềm còn chút sức, có thể vừa leo vừa trò chuyện đôi câu với Lâm Thừa An. Nhưng đến nửa đường, sức lực đã tiêu hao gần hết, chỉ nhờ được Lâm Thừa An nắm tay kéo mới không bị tụt lại phía sau.
Đến đoạn giữa có một khoảng đất bằng, Quý Tiềm như thấy ánh sáng cứu rỗi, chẳng nói chẳng rằng liền dừng bước, thở hổn hển: “Lâm Thừa An… nghỉ… nghỉ một lát đi, em không đi nổi nữa.”
Bị buộc phải dừng lại, Lâm Thừa An nhìn đồng hồ, cau mày nói: “Mười phút trước chúng ta vừa nghỉ.”
Quý Tiềm mặc kệ, cậu ngồi thụp xuống, mặt mũi khổ sở: “… Cầu xin anh, em thật sự sắp mệt chết rồi.”
Cậu biết Lâm Thừa An rất dễ mềm lòng trước kiểu này, hơn nữa cậu đang ngồi thấp, còn Lâm Thừa An đứng cao hơn, từ góc độ đó nhìn xuống sẽ thấy cậu trông vô cùng tội nghiệp, hiệu quả đảm bảo.
Quả nhiên, dù biết cậu đang giở trò, Lâm Thừa An vẫn chiều theo: “Nghỉ tại chỗ năm phút.”
“Tốt quá!” Quý Tiềm cười thỏa mãn, nhất là khi thấy Lâm Thừa An cố ý đứng chắn nắng buổi sớm cho mình, cậu càng cười rạng rỡ hơn.
Năm phút trôi qua rất nhanh, Lâm Thừa An liền tuyên bố hết giờ nghỉ. Quý Tiềm tối sầm mắt, đứng lên cũng khó, đang nghĩ xem nếu giở lại trò cũ thì liệu có được thêm năm phút nữa không.
Đang do dự, Lâm Thừa An bỗng ngồi xuống, đưa lưng về phía cậu: “Lên đi, anh cõng em.”
Lời ấy như tiếng nhạc trời trong tai Quý Tiềm, cả cơ thể bỗng nhẹ bẫng.
Cậu suýt nữa lập tức nhảy lên, nhưng vẫn ra vẻ khách khí: “Em có thể lên thật sao… cõng em liệu có nặng quá không?”
“Không đâu, em thì nặng bao nhiêu chứ.” Lâm Thừa An liếc cậu một cái, giọng nói tràn đầy cảm giác an toàn.
Nghe vậy, Quý Tiềm không nói thêm gì, lập tức trèo lên lưng đối phương. Alpha giữ chặt sau đùi cậu, sải bước hướng l*n đ*nh núi.
Quả thật, cân nặng của Quý Tiềm đối với Lâm Thừa An chẳng là gì, dù cõng cậu nhưng bước chân vẫn cực kỳ vững vàng, gần như không có cảm giác xóc nảy, thậm chí tốc độ còn nhanh hơn lúc trước.
Cằm Quý Tiềm khẽ chạm vào vai và cổ đối phương, gió nhẹ thổi bay vài sợi tóc mái, cậu khẽ nheo mắt, bất giác nhớ đến mùa hè nhiều năm trước.
Tại công viên ven biển Ngân Than, Lâm Thừa An cũng từng cõng cậu như thế, đi đi lại lại bên bãi cát chẳng biết bao nhiêu vòng.
Ngày hôm đó, Lâm Thừa An kéo cậu ra khỏi bóng tối cô đơn. Và đến bây giờ, Lâm Thừa An vẫn là trụ cột tinh thần, là người luôn chống đỡ cho cậu mỗi khi gặp khó khăn.
Cậu luôn cảm thấy, gặp được Lâm Thừa An chính là bước ngoặt cuộc đời mình. Từ đó, thế giới chia làm hai nửa, nỗi đau quá khứ bị ném lại phía sau, phía trước chỉ còn những ngày mai đầy hy vọng.
Chỉ vì cậu có Lâm Thừa An, nên cậu là người may mắn.
Vì thế, khi Lâm Thừa An cõng cậu lên tới đỉnh núi, hai người cùng bước vào chính điện chùa Thượng Nguyên, bên cạnh là vị trụ trì đang tụng kinh, ánh nắng trong điện xuyên qua làn tro hương rơi lơ lửng, tam thế Phật nhìn xuống chúng sinh với ánh mắt không vui không buồn.
Nhưng khi ấy, Quý Tiềm khẽ nghiêng đầu, trong mắt chỉ thấy gương mặt nghiêm túc cầu nguyện của Lâm Thừa An.
Khoảnh khắc đó, mọi thứ khác đều trở nên không quan trọng.
Quý Tiềm chắp tay, học theo dáng đối phương, khép mắt, thành kính cầu nguyện.
Điều cậu mong mỏi chỉ có một — Lâm Thừa An bình an, khỏe mạnh.
Cậu không cầu gì hơn, chỉ hy vọng chư Phật trên trời thấy mình không tham lam, sẽ đặc biệt đáp ứng duy nhất nguyện vọng này.
Khi tiếng tụng kinh dừng lại, Lâm Thừa An mở mắt, bước lên viết tên Quý Tiềm lên tờ giấy đỏ đặt trên bàn lễ. Tiền cúng dường đã được trợ lý sắp xếp từ trước, trụ trì niệm A Di Đà Phật, rồi gấp tờ giấy đỏ cẩn thận cất đi.
Trên đường về, Lâm Thừa An mỉm cười hỏi Quý Tiềm đã cầu nguyện gì mà nhắm mắt lâu như vậy, hay là nhân tiện cầu nguyên một rổ nguyện vọng, nói mãi không hết?
Khi đó, Quý Tiềm đang ngồi ghế phụ nghịch điện thoại, gõ bàn phím trông rất bận, chỉ liếc anh một cái, lười đôi co, úp mở: “Sau này anh sẽ biết.”
“Vì sao phải sau này?” Lâm Thừa An hỏi tiếp, nhưng Quý Tiềm chỉ lắc đầu, không chịu nói.
Một thời gian sau, kết quả xét chọn phó giáo sư của khoa Điện tử Thông tin và Truyền thông, Đại học Vân được công bố. Tổng cộng năm suất, Quý Tiềm có tên trong danh sách.
Phương Linh Linh thấy thông báo trên trang web trường, liền nhắn tin chúc mừng CẬU, nói đây là thành quả xứng đáng.
Quý Tiềm cũng rất vui, sau khi trả lời Phương Linh Linh, cậu chụp màn hình thông báo gửi cho Lâm Thừa An để chia sẻ khoảnh khắc quan trọng của đời mình.
Vài phút sau, điện thoại của Lâm Thừa An gọi tới, lúc nào anh cũng kịp thời như thế.
Vừa bắt máy, Quý Tiềm nghe thấy đối phương gọi: “Giáo sư Quý.” Giọng điệu rất chính thức.
“Gì chứ.” Quý Tiềm không ngờ tiếng giáo sư đầu tiên lại do Lâm Thừa An gọi, cậu còn chưa quen, liền nói: “Anh đừng gọi bừa, nghe kỳ lắm.”
Lâm Thừa An khẽ cười, giả vờ suy nghĩ: “Vậy gọi là gì? Vợ à?”
Quý Tiềm lập tức đỏ mặt, luống cuống nhìn quanh, khẽ “ừm” một tiếng, yêu cầu: “Về nhà rồi nói.”
“Được thôi.” Lâm Thừa An cười càng tươi hơn, nhưng cũng không trêu thêm người da mặt mỏng này.
“Chúc mừng em, điều ước đã thành hiện thực.” Lâm Thừa An nói, “Bây giờ có thể nói cho anh biết hôm ở chùa Thượng Nguyên em ước gì chưa? Có phải đều thành sự thật rồi không?”
“Sao anh vẫn nhớ chuyện đó vậy.” Quý Tiềm lầm bầm hai tiếng, cứ vòng vo, mặc kệ đối phương hỏi thế nào cũng không chịu tiết lộ.
Và đáp án cho chuyện này, mãi rất lâu sau Lâm Thừa An mới biết.
Vào một ngày tình cờ, anh ngồi trong văn phòng xử lý xong công việc, bỗng nhiên nhớ ra Quý Tiềm có một tài khoản Weibo đã bị bỏ quên từ lâu.
Dường như có điều gì đó thôi thúc anh phải chú ý đến nó, dẫn dắt anh cầm điện thoại lên, nhập dãy ký tự quen thuộc vào ô tìm kiếm. Trang web chuyển hướng, đưa anh vào khu vườn riêng từng cất giữ tất cả những tâm sự của Quý Tiềm.
Lâm Thừa An lướt xuống, nội dung trên Weibo vẫn gần như giống hệt lần trước anh vô tình phát hiện ra nó lúc nửa đêm, chỉ khác là lần này có thêm đúng một bài đăng duy nhất.
Ngày đăng chính là hôm Lâm Thừa An và Quý Tiềm cùng lên chùa Thượng Nguyên cầu phúc, nội dung viết: “Tôi muốn hạnh phúc bên chồng một đời.”
Đó là nguyện cầu của Quý Tiềm, sức khỏe bình an của Lâm Thừa An, cậu giao phó cho ông trời, còn bản thân cậu có thể làm được, chính là yêu Lâm Thừa An vô điều kiện và sống hạnh phúc cùng anh trong quãng đời hữu hạn của mình.
