Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu

Chương 63: Nếu 03



Đây là cái bẫy mà Lâm Thừa An đã tỉ mỉ bày ra.

Thực ra anh hoàn toàn khỏe mạnh, cơn đau đến mức không đứng nổi chỉ là một màn kịch để dụ Quý Tiềm cắn câu.

Vì hôm nay, Lâm Thừa An đã tập luyện trước gương ở nhà nhiều lần, cả đường gân nổi trên thái dương cũng được tính toán kỹ lưỡng. Anh biết biểu cảm thế nào mới khiến mình trông như đang rất đau, khiến người khác nghĩ lúc này anh hoàn toàn có thể bị người khác thao túng, không có sức phản kháng.

Phải nói rằng Lâm Thừa An quả thật có năng khiếu diễn xuất, Quý Tiềm chẳng ngoài dự đoán đã mắc bẫy.

Nếu Quý Tiềm thật sự muốn làm gì anh, thì bây giờ chính là thời điểm tốt nhất.

Tất nhiên, Quý Tiềm không hề biết rằng Lâm Thừa An đã bố trí vệ sĩ quanh đây. Chỉ cần Quý Tiềm có bất kỳ hành động bất chính nào, cậu ta sẽ không ra khỏi được khu phố này và phải trả giá đắt.

Nhưng nghĩ đến việc Quý Tiềm đã cùng mình chơi trò này bấy lâu nay, vô tình thêm chút thú vị cho cuộc sống, Lâm Thừa An cũng thấy tiếc nếu kết thúc ngay, nên quyết định nương tay.

Nghĩ vậy, trong ánh mắt nhìn về phía đối phương của Lâm Thừa An có thoáng chút thương hại, nhưng nhanh chóng biến mất. Khi anh hơi ngẩng mặt lên, đã hoàn toàn nhập vào vai diễn.

“Tooi… đau đầu… đứng không nổi, cậu đỡ tôi một chút được không?” Anh thở hổn hển, giọng nói rất khẽ, như thể chỉ để cất tiếng thôi cũng phải gắng hết sức.

Nói xong, anh liền đưa tay ra với Quý Tiềm, chẳng buồn quan tâm đối phương có muốn tiếp xúc gần hay không.

Là anh chủ động nắm lấy tay Quý Tiềm trước, Quý Tiềm chưa kịp chuẩn bị, đầu ngón tay vừa chạm nhau, cả người cậu như con mèo bị điện giật, lông dựng hết cả lên.

Omega lùi hẳn một bước lớn, trước khi cơ thể kịp phản xạ theo bản năng thì não bộ mới giành lại quyền điều khiển, nhờ vậy cậu mới không hất tay ra. Nếu không, lúc này Lâm Thừa An đã bị cậu đẩy ngã xuống đất rồi.

Lồng ngực Quý Tiềm phập phồng, đã lâu lắm rồi cậu chưa đứng gần Lâm Thừa An đến thế, căng thẳng đến mức trái tim cậu như sắp nhảy ra ngoài.

Vậy mà Lâm Thừa An còn đổ thêm dầu vào lửa, mượn lực đứng dậy xong, đầu anh lại tựa lên vai Quý Tiềm. Rõ ràng Lâm Thừa An cao hơn cậu, nhưng vẫn nghiêng người để áp vào, trông như thật sự rất khó chịu.

Quý Tiềm không biết đối phương có nghe thấy nhịp tim rối loạn của mình hay không, chỉ biết rằng nửa bên người mình đã tê rần. Phải dừng lại hai giây mới tìm lại được giọng nói, cậu run run lên tiếng: “Vậy, bạn học, tôi gọi xe cứu thương cho cậu nhé?”

Vừa nói, cậu vừa định lấy điện thoại ra, nhưng màn hình vừa sáng đã bị Lâm Thừa An ấn xuống, buộc phải cất lại.

Hơi thở alpha yếu ớt, làn khí nóng mỏng manh phả vào cổ vai Quý Tiềm, nhưng lời nói thì lại dứt khoát: “Không cần, tôi không muốn đến bệnh viện.”

Anh vốn chẳng bệnh tật gì, vô cớ đến bệnh viện để làm gì?

Điều này hoàn toàn trái với kịch bản trong đầu Lâm Thừa An, anh đã nghĩ Quý Tiềm sẽ nhân lúc mình yếu thế mà làm gì đó, hoặc ít nhất cũng để lộ một vài ý đồ mờ ám. Thế nhưng, Quý Tiềm chẳng làm gì, chỉ ngoan ngoãn đứng đó làm cái gối dựa sống, không hé một lời oán than.

Nếu không phải lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của Quý Tiềm tố cáo rằng cậu lúc này không hề thản nhiên như bề ngoài, e rằng Lâm Thừa An còn thật sự bị cậu lừa.

Vẫn chưa phải lúc sao… Lâm Thừa An đang cân nhắc thì Quý Tiềm đã sốt ruột lên tiếng.

“Không đến bệnh viện có ổn không?”

Quý Tiềm đỡ lấy đầu của Lâm Thừa An, thấy anh nhíu mày, nhắm mắt, rõ ràng vẫn đang chịu đựng cơn đau đầu.

Trong lúc nóng ruột, cậu nhượng bộ nói: “Vậy thì, tôi đưa cậu về nhà nhé? Về nhà nghỉ có khi sẽ đỡ hơn.”

Trong lòng Lâm Thừa An thầm kêu: Đến rồi đây, quả nhiên Quý Tiềm có ý đồ khác.

Anh liền nghĩ ra lý do vì sao trước đây Quý Tiềm cứ bám mình về tận cửa nhà, chắc là để dò xét đường đi.

Nghĩ vậy, Lâm Thừa An giả vờ không chút phòng bị, lập tức đồng ý: “Được, ở nhà tôi có thuốc chuyên trị đau đầu, làm phiền cậu đưa tôi về nhé.”

Khi Quý Tiềm còn đang ngó nghiêng tìm taxi, bàn tay buông thõng của Lâm Thừa An khẽ giấu ra sau lưng, ra hiệu về phía bóng tối.

Chưa đầy vài phút sau, một chiếc xe hơi màu đen rẽ từ bên đường ra, dừng trước mặt họ. Tài xế hạ kính xuống, nhiệt tình hỏi xem họ có cần giúp đỡ không, anh ta rất sẵn lòng.

Quý Tiềm mừng rỡ, vừa tra ứng dụng gọi xe thì thấy quanh đây không tài xế nào nhận chuyến, sự xuất hiện của chiếc xe này thật đúng lúc.

Cậu không nghĩ nhiều, cúi đầu cảm ơn, giải thích tình trạng của Lâm Thừa An, rồi cẩn thận dìu cậu vào ghế sau.

Lên xe, Lâm Thừa An báo địa chỉ nhà, rồi nghiêng đầu dựa vào vai Quý Tiềm. Môi anh mím chặt, sắc mặt trắng bệch như đang bị cơn đau hành hạ.

Tim Quý Tiềm cũng theo đó treo lơ lửng, cậu nhờ tài xế chạy nhanh hơn để Lâm Thừa An có thể sớm về nhà.

“À đúng rồi, hình như tôi chưa hỏi tên cậu?” Như muốn phân tán sự chú ý khỏi cơn đau, Lâm Thừa An yếu ớt nghiêng đầu hỏi.

“Quý Tiềm, tôi tên là Quý Tiềm.” Cậu vội vàng đáp.

Rồi nắm lấy tay Lâm Thừa An, trấn an: “Cậu đau đầu thì đừng nói nữa. Cứ yên tâm, tôi sẽ chăm sóc cậu.” Giọng nói ấy vô tình khiến người nghe thấy an lòng.

Khóe môi Lâm Thừa An hơi nhếch lên, tuy rất nhỏ nhưng trong mắt như ánh lên chút ấm áp cảm kích, khẽ gọi tên.

“Quý Tiềm, không sao đâu, tôi muốn nói chuyện với cậu, như vậy sẽ dễ chịu hơn.” Anh miễn cưỡng mỉm cười, ánh mắt liếc qua bộ đồng phục trên người Quý Tiềm: “Cậu cũng học ở Trường trung học Vân à? Sao trước giờ tôi chưa gặp cậu nhỉ?”

Một tràng dài vừa dứt, môi anh đã trắng bệch đi vài phần.

“Ừm, tôi học khối trung học.” Quý Tiềm lập tức trả lời.

Vì lo cho bệnh tình của Lâm Thừa An, cậu không muốn anh nói nhiều, nên tự tìm chuyện để kể. Thật ra cũng chẳng có gì đáng nói, Quý Tiềm thấy mình chỉ là người mờ nhạt, lẫn vào đám đông là biến mất, chẳng trách Lâm Thừa An chưa từng chú ý.

Điểm khác biệt duy nhất giữa cậu và những người khác trong trường, có lẽ là cậu điên cuồng say mê Lâm Thừa An.

Cho đến khi xe chạy vào khu biệt thự nhà họ Lâm, Quý Tiềm vẫn cố gắng tìm chủ đề. Cậu gần như đã kể hết về mình, chỉ giấu mỗi chuyện thầm mến, còn lại không hề che giấu.

Lâm Thừa An có vẻ cũng hứng thú với những điều cậu nói, mỗi khi Quý Tiềm sắp cạn lời, ánh mắt khích lệ của anh lại khiến cậu tiếp tục.

Khi đến nơi, Quý Tiềm rõ ràng thở phào, miệng khô khốc mới được nghỉ ngơi đôi chút.

Nhưng trong lòng Lâm Thừa An lại nảy sinh suy tính khác, vì anh nhận ra Quý Tiềm nói toàn là sự thật, trùng khớp hoàn toàn với hồ sơ trong tay mình.

Theo lý, nếu Quý Tiềm có ý hại mình, thì không cần thiết tiết lộ quá nhiều thông tin thật, thậm chí có thể cố tình đánh lạc hướng. Nhất là khi theo góc nhìn của Quý Tiềm, anh đâu có thời gian để mình xác minh.

Chẳng lẽ mình đoán sai? Quý Tiềm không phải kẻ đơn thuần, mà là cao tay đến mức mình cũng đánh giá thấp?

Sự chắc chắn trong nhận định ban đầu của Lâm Thừa An bỗng thêm một phần nghi hoặc.

Quý Tiềm dìu anh vào nhà, quản gia và các cô giúp việc đã được cho nghỉ từ trước, giờ nơi đây không một bóng người.

Không ai có thể thay cậu tiếp quản, nên Quý Tiềm đành cắn răng, làm theo chỉ dẫn của Lâm Thừa An mà thay dép trong nhà. Cậu lí nhí nói xin lỗi đã làm phiền, rồi dìu anh vào phòng.

Sau khi chỉ chỗ để thuốc đau đầu, Lâm Thừa An được Quý Tiềm đặt nằm lên giường, còn cậu thì đi ra phòng khách lấy thuốc.

Khi Quý Tiềm rời phòng, cửa vừa đóng lại, bệnh nhân lập tức khỏe khoắn hẳn. Lâm Thừa An cầm máy tính bảng bên đầu giường, mở hệ thống giám sát trong nhà, mắt dán vào màn hình, theo dõi từng hành động của Quý Tiềm.

Anh thấy Quý Tiềm ra thẳng phòng khách, tìm được hộp thuốc trong tủ, rồi vào bếp lấy một chiếc cốc sạch, rót nước nóng.

Giữa đường quay lại phòng, bước chân của Quý Tiềm bỗng khựng lại, như vừa nghĩ ra điều gì. Ngay lúc Lâm Thừa An tưởng rằng mình sắp tóm được sơ hở của Quý Tiềm…

Kết quả là Quý Tiềm lại đi về phía nhà vệ sinh ở tầng một, lúc ra thì trên tay đã có thêm một chiếc khăn sạch, còn múc theo một chậu nước nóng.

Lâm Thừa An cảm giác như mình vừa tung một cú đấm vào bông, bất kể anh làm gì, dùng cách nào để nhử, Quý Tiềm đều làm như không thấy, chưa bao giờ bộc lộ bản chất thật. Kỹ thuật ngụy trang giỏi đến mức Lâm Thừa An cũng bắt đầu có chút tin là cậu ta thật sự vô hại.

Chẳng lẽ mình đã phán đoán sai? Lâm Thừa An do dự, ném cái máy tính bảng sang một bên.

Đợi Quý Tiềm bưng đống đồ quay lại phòng, Lâm Thừa An đã nằm lại trên giường, tiếp tục đóng vai một alpha bệnh yếu.

Quý Tiềm đi đến cạnh giường, ngăn không cho anh ngồi dậy, chỉ vào chiếc cốc có cắm ống hút trong tay, ân cần bảo Lâm Thừa An nằm uống thuốc.

Vì thuốc không thể tác dụng ngay, Quý Tiềm khuyên anh có thể ngủ một lát, sẽ giúp giảm đau.

Lâm Thừa An nhìn Quý Tiềm thật sâu, rồi thuận theo mà nhắm mắt. Mới chỉ hoàng hôn thôi, anh chẳng buồn ngủ chút nào, hoàn toàn cảm nhận rõ Quý Tiềm đang ở ngay bên, dùng nước nóng làm ướt khăn.

Chẳng mấy chốc, một chiếc khăn nóng được gấp gọn đặt lên trán anh. Quý Tiềm còn cẩn thận đắp lại góc chăn, rồi tự mình ngồi xuống ghế cạnh bàn học.

Trong phòng tràn ngập mùi ẩm ướt của hơi nước, thơm mát sạch sẽ. Ban đầu, Lâm Thừa An vốn không định ngủ, vẫn căng tai nghe động tĩnh để đề phòng Quý Tiềm lợi dụng lúc mình ngủ mà làm gì.

Nhưng dần dần, thần kinh anh lại thả lỏng, rõ ràng biết Quý Tiềm vẫn ở trong phòng, vậy mà chẳng dấy lên được cảm giác cảnh giác… Và thế là, không để ý, anh ngủ quên mất.

Khi mở mắt lần nữa, phòng đã tối om. Anh bật dậy, chiếc khăn đã nguội lạnh rơi “bịch” xuống chăn.

Quý Tiềm không còn ở đây nữa, nhận thức ấy khiến Lâm Thừa An nhíu mày. Nhìn đồng hồ, đã mười giờ tối, vậy mà anh đã ngủ một mạch đến giờ này.

Anh quá sơ suất rồi, sao có thể ngủ say như thế? Lâm Thừa An gọi vài tiếng tên Quý Tiềm, không ai đáp. Chắc là cậu ta đã rời đi.

Anh lấy lại máy tính bảng, mở camera giám sát trong phòng, tua ngược lại vài giờ trước. Thấy sau khi mình ngủ, Quý Tiềm vẫn ngoan ngoãn ngồi trên ghế, không làm gì cả, chỉ lặng lẽ ngắm người đang ngủ trên giường.

Cứ mỗi hai mươi phút, Quý Tiềm sẽ đứng dậy thay khăn nóng cho anh một lần. Rời phòng cũng chỉ vì nước đã nguội, cần xuống bếp lấy nước mới.

Quý Tiềm giống như một người chăm sóc tận tâm, kiên trì thay khăn cho anh không biết bao nhiêu lần. Lâm Thừa An không ngờ, khi Quý Tiềm nói sẽ chăm sóc, lại là thật sự chu đáo đến mức này.

Giữa những người bạn học bình thường, ai mà có đủ kiên nhẫn như vậy, ai mà chịu đựng sự nhàm chán đó.

Tiếp tục xem, Lâm Thừa An thấy Quý Tiềm ở bên cho đến khi mình ngủ thật say, trông như cơn đau đầu đã đỡ nhiều. Cậu ấy thay khăn lần cuối, rồi đứng bên giường, lặng lẽ nhìn mình hồi lâu, như đang thất thần.

Một lát sau, vẻ mặt Quý Tiềm thay đổi, tựa như đang lấy hết can đảm, hạ quyết tâm làm gì đó.

Lâm Thừa An nín thở chờ xem, chỉ thấy Quý Tiềm từ từ đưa tay ra, đầu ngón tay hướng về phía mình đang ngủ. Nhưng ngay khi còn cách vài centimet, bàn tay ấy khựng lại, rụt nhanh về.

Khuôn mặt cậu ấy lập tức đỏ bừng, tay chân lúng túng, vội vã đeo cặp rồi gần như bỏ chạy khỏi biệt thự nhà họ Lâm.

Thế là hết sao? Lâm Thừa An ngây người ra. Những gì anh hình dung không hề xảy ra. Từ hình ảnh camera, Quý Tiềm chẳng khác gì một người đến để chăm sóc mình, hơn nữa còn làm rất tốt.

Nhưng Lâm Thừa An vẫn không hiểu được, lúc cuối Quý Tiềm đứng bên giường rốt cuộc định làm gì? Là muốn chạm vào mặt mình sao? Mặt mình thì có gì đáng chạm?

Không có câu trả lời, Lâm Thừa An chỉ còn cách xem đi xem lại đoạn video Quý Tiềm ở nhà mình, đến mức cảnh tượng đó gần như khắc sâu vào trí nhớ, vẫn cố tìm những manh mối có thể bị bỏ sót.

Đến khi tua lại một lần nữa, trong đầu Lâm Thừa An “tách” một tiếng, anh bỗng nhớ ra một chi tiết chưa từng chú ý: ngay lúc đầu, khi Quý Tiềm ra phòng khách tìm thuốc, cậu ấy từng ghé qua nhà vệ sinh.

Khi đó, Quý Tiềm không hề do dự, cứ thế đi thẳng đến. Như thể cậu ấy đã biết sẵn nhà vệ sinh ở đâu.

Nhưng nhà vệ sinh tầng một của nhà họ Lâm là loại dành cho khách, vốn được thiết kế ẩn vì hiếm khi dùng. Nếu không biết trước, người ngoài gần như không thể nhận ra cánh cửa ấy dẫn vào đâu.

Lời giải thích hợp lý duy nhất là Quý Tiềm từng đến đây.

Lâm Thừa An rơi vào nghi vấn lớn hơn. Trong ký ức, anh chưa bao giờ mời Quý Tiềm tới nhà, và cậu ấy cũng tuyệt đối không thể vượt qua hệ thống an ninh mà lén vào.

Vậy rốt cuộc là thế nào? Lâm Thừa An cố nhớ lại mọi vị khách từng tới nhà mình, xem có ai từng có liên hệ với Quý Tiềm hay không.

Nghĩ tới nghĩ lui, ánh mắt anh lại dừng trên gương mặt Quý Tiềm trên màn hình, gương mặt tinh xảo, nhỏ nhắn, biểu cảm lạnh nhạt, như không muốn tiếp chuyện.

Nhưng ngay sau đó, khuôn mặt ấy bắt đầu thay đổi, đôi má phúng phính của trẻ con dần hiện lên, chóp mũi cũng trở nên tròn hơn, vào một khoảnh khắc, chồng khít với gương mặt của ai đó trong ký ức xa xăm của Lâm Thừa An…

Đó cũng là một mùa hè rực nắng năm nào, Lâm Thừa An đã nhặt được một cậu bé bị trật chân ở bãi biển công viên Ngân Than mang về nhà.

Cậu bé có khuôn mặt rất đáng yêu, nhưng lại ít nói. Lâm Thừa An hỏi tên cũng không trả lời, chỉ rất thích ăn chiếc bánh kem socola mà Lâm Thừa An mua cho. Một mình cậu bé ăn sạch sẽ, không chừa lại miếng nào.

Lâm Thừa An chẳng biết phải làm gì với cậu bé này. Sau khi xử lý xong chỗ chân bị trật, thấy cậu bé dường như không có nơi để đi, anh bèn đề nghị có thể cho ngủ lại một đêm, hôm sau sẽ cùng đi tìm ba mẹ.

Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu, ngẩng đầu ôm lấy chân Lâm Thừa An, bám lấy anh nói muốn ngủ cùng anh trai.

Lâm Thừa An chưa từng ngủ chung giường với ai bao giờ, nhưng nhìn vào đôi mắt tròn xoe chứa đầy mong đợi ấy, anh đành nuốt lại lời từ chối.

Thế là họ cùng nhau ngủ, có vẻ như cậu bé đã rất mệt, nằm xuống chưa bao lâu đã ngủ say. Lâm Thừa An ngắm gương mặt ngủ yên bình của cậu, rồi chẳng hay lúc nào cũng chìm vào giấc ngủ.

Thế nhưng sáng hôm sau tỉnh lại, bên giường đã trống không. Cái nõm xuống trên ga trải giường tối qua dường như chỉ là ảo giác của Lâm Thừa An. Khi mở mắt, cậu bé đã lặng lẽ rời đi.

Lâm Thừa An sai người tìm kiếm khắp nhà và quanh công viên Ngân Than, nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu. Khi đó, tuổi còn nhỏ, Lâm Thừa An cảm thấy hơi hụt hẫng, không hiểu vì sao cậu bé lại bỏ đi mà không nói lời nào.

Quản gia bèn an ủi rằng chắc chắn cậu bé đã về nhà rồi, bảo anh đừng lo lắng nữa.

Nghĩ kỹ lại, giống như một sự tiếp nối, cũng như cậu bé năm đó, Quý Tiềm rất giỏi thừa lúc Lâm Thừa An đang ngủ để lặng lẽ rời đi.

Hay nói đúng hơn, cậu bé năm đó chính là Quý Tiềm?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...