Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu

Chương 65: Nếu 05



Lâm Thừa An về đến nhà, nói với cha mẹ rằng bữa tối ăn muộn một chút, rồi vội vàng về phòng mình. Vừa ngồi xuống bàn, anh lập tức lấy chiến lợi phẩm vừa thu được ra khỏi túi.

Hai món đồ này khiến anh không yên lòng, suốt đường về vẫn cứ nghĩ mãi.

Lúc thì nghĩ, Quý Tiềm tặng anh khung ảnh vào lễ Tình nhân… có phải là ý nghĩa anh đang nghĩ không? Lúc thì lại nghĩ, hoa khô và bạc hà vốn rất dễ hỏng, không biết trong túi có bị vỡ cánh nào không?

May mà nhờ tay lái vững vàng của tài xế, cộng thêm việc anh luôn ôm chặt trong lòng, nên khi lấy khung ảnh ra, nó vẫn nguyên vẹn như ban đầu.

Anh ngắm bàn học của mình một lúc, chọn ra một vị trí thích hợp nhất để đặt khung ảnh, một góc riêng trên mặt bàn vốn sạch sẽ đến mức gần như trống trải.

Còn tấm thiệp không có chữ ký, anh lật đi lật lại đọc nhiều lần, rồi mới cẩn thận cất vào ngăn kéo dưới mặt bàn.

Ngả người ra ghế, ngước mắt nhìn trần nhà, hiếm khi Lâm Thừa An lại có một khoảng khắc thất thần như vậy.

Anh không thể nói rõ cảm xúc của mình là gì, vừa có sự sảng khoái khi bí mật lâu ngày được phơi bày, lại vừa có sự bối rối trước kết quả ngoài dự đoán, mọi cảm xúc hòa trộn rối bời, khó mà diễn tả.

Hàng loạt mảnh ký ức về Quý Tiềm vụt qua trong đầu anh, nhưng lại chẳng cái nào giữ lại được. Nghĩ đi nghĩ lại, ý nghĩ ban đầu xem Quý Tiềm như một kẻ nguy hại đã chẳng biết biến mất từ khi nào.

Giờ đây, điều anh bận tâm hơn là: Đây có được coi là tỏ tình không?

Ngăn kéo vừa đóng chưa lâu lại bị mở ra, Lâm Thừa An lần thứ không biết bao nhiêu đọc lại tám chữ trên thiệp, tính cả dấu câu cũng chỉ mười ký tự.

Một dòng chữ chỉ cần nhìn thoáng là đọc xong, vậy mà anh vẫn đọc đi đọc lại, như thể chỉ cần nhìn chằm chằm vào đó là có thể chạm tới nội tâm của Quý Tiềm.

Nếu không phải chính mắt anh thấy Quý Tiềm tự tay đặt quà và thiệp vào bàn học của mình, với vẻ mặt vừa ngượng ngùng vừa dè dặt thì anh sẽ không bao giờ tin Quý Tiềm lại làm được chuyện này. Hóa ra, lý do omega này ngày ngày cực nhọc bám theo anh lại là vì thầm thích anh.

Đáp án đơn giản đến mức đó, ý nghĩ của đối phương cũng hết sức thuần khiết, chỉ muốn lại gần anh hơn một chút, ngoài ra chẳng có chút tâm tư xấu xa nào.

Ngay cả lần tình cờ gặp anh “bệnh”, Quý Tiềm đã tất bật lo lắng hơn cả anh, rồi lặng lẽ rời đi, cũng không biết tranh thủ điều gì cho bản thân.

Con người này sao lại ngốc nghếch ngây thơ đến mức này?

Lẽ ra anh nên sớm nhận ra, với tính cách mềm mại như vậy, chẳng có chút sức tấn công nào, không bị người khác bắt nạt đã là may, làm sao gây ra chuyện xấu gì được?

Có lẽ việc theo dõi anh mỗi ngày, chịu cảnh nóng nực mà lẽo đẽo đi bộ theo, cũng đã là quyết tâm rất lớn với cậu rồi.

Quý Tiềm thích anh, đây đã là sự thật không thể chối cãi, vì bằng chứng đã nằm chắc trong tay Lâm Thừa An.

Nhưng, Lâm Thừa An nắm chặt tấm thiệp, nhíu mày, trong ngực bỗng sinh ra một luồng bực bội vô cớ, Quý Tiềm đã làm đến mức này, sao lại không thể viết thêm vài chữ?

Một câu “Lễ Tình nhân vui vẻ” ngắn ngủn là sao? Ngay cả tên quan trọng nhất cũng không để lại.

Nguyên tắc cơ bản đầu tiên của tỏ tình là phải để người được tỏ tình biết, nguyên tắc này Quý Tiềm chẳng lẽ không hiểu?

Cậu nhát gan đến mức nào, mà ngay cả tặng quà cũng phải đợi anh vắng mặt, mới dám lén lút nhét vào ngăn bàn?

Nếu Lâm Thừa An không quyết định quay lại lớp ngay lập tức, chẳng phải anh sẽ bị Quý Tiềm giấu kín chuyện này mãi sao?

Tóm lại, xét từ góc độ chuyên môn, Lâm Thừa An cho rằng đây là một màn tỏ tình vô cùng kém chất lượng.

Từ khâu sắp xếp quá trình, dàn dựng bối cảnh, cho đến kết quả cuối cùng đều chẳng cao tay, lời tỏ tình thì đơn giản đến mức đúng chuẩn làm sao để phá hỏng một lời tỏ tình. Nếu thế này mà vẫn thành công thì đúng là chuyện lạ đời.

Nhưng… nhưng mà, bỏ qua tất cả những tiêu chuẩn vô bổ đó.

Là người nắm thế chủ động tuyệt đối trong mối quan hệ này, nếu Lâm Thừa An muốn thiên vị, sẽ chẳng ai có quyền can thiệp.

May mà Quý Tiềm gặp được anh, món quà này đã được Lâm Thừa An nhận lấy, anh hiểu rõ tâm ý của cậu, điều đó đã đạt được hiệu quả xoay chuyển tình thế.

Xét theo góc độ này, màn tỏ tình này tuyệt đối không thể coi là thất bại.

Hơn nữa, bởi vì người tỏ tình là Quý Tiềm, dù cậu có chút sở thích nhỏ hơi âm u, thích lén lút làm vài trò tự cho là thông minh, nhưng lùi một bước mà nói, hình như cũng khá đáng yêu.

Quan trọng hơn, Lâm Thừa An cảm thấy mình hoàn toàn có thể bao dung cho cậu, thậm chí còn tự tin rằng về sau hai người sẽ ở bên nhau rất tốt, giống như bây giờ vậy.

Thế nên, dù ngoài mặt anh như đang phân tích toàn diện, nhưng thật ra vẫn là bỏ phiếu một cách vô thức.

Vậy thì miễn cưỡng coi như màn tỏ tình của Quý Tiềm đã thành công đi!

Khóe môi Lâm Thừa An vô thức nhếch lên, thoải mái vui vẻ mà đưa ra kết luận.

Chuyện cuối tuần đi xem phim cùng Quý Tiềm vốn đã được định từ trước khi nhận lời tỏ tình vào lễ Tình nhân, đây là cái cớ mà Quý Tiềm dùng để mời lại, sau khi trước đó anh đã nhận được sự giúp đỡ.

Theo lý mà nói, một A và một O hẹn nhau đi xem phim nghe đã rất mờ ám, bong bóng màu hồng chắc chắn sẽ bay khắp nơi, nhưng Quý Tiềm lại có cách chọc vỡ từng cái một.

Cậu chọn một bộ phim khoa học viễn tưởng nổi tiếng, hoàn toàn không dính dáng gì đến tình cảm, lại còn nghiêm túc nói rằng đây là bộ phim mà thầy dạy Vật lý đã gợi ý trên lớp, mình mời là vì muốn nâng cao kiến thức vật lý.

Trước khi đi, cậu còn tự tin rằng có thể che giấu trót lọt tâm tư của mình, dù Lâm Thừa An có nhìn thế nào cũng sẽ không phát hiện.

Nhưng khi thực sự tới rạp chiếu phim, cậu mới nhận ra tình hình hoàn toàn vượt ngoài dự đoán.

Lâm Thừa An đến sớm hơn một chút, mặc một bộ đồ thường ngày gọn gàng, đứng ở cửa đợi cậu. Ánh mắt anh trầm ổn tự nhiên, tựa như vô hình tách anh khỏi mọi người xung quanh. Nhưng khi nhìn thấy Quý Tiềm, chỉ một nụ cười nhẹ cũng khiến mọi khí chất biến thành sự ấm áp như gió xuân.

“Đến rồi à.” Lâm Thừa An mỉm cười, vẫy tay với Quý Tiềm.

“Ừm.” Ánh mắt Quý Tiềm vừa chạm vào Lâm Thừa An liền khó mà rời đi, cậu nuốt nước bọt, chạy nhỏ về phía anh.

Khi vừa tới trước mặt, Lâm Thừa An liền đưa tay xoa tóc trên đỉnh đầu cậu: “Chạy cái gì, không vội.”

Nhiệt độ từ lòng bàn tay rộng của alpha như truyền khắp cơ thể Quý Tiềm ngay khi chạm vào, khiến cả người cậu như bốc cháy. Cậu lí nhí đáp: “… Không muốn để cậu phải chờ.”

Nghe vậy, Lâm Thừa An cười sâu hơn, nói một câu khiến Quý Tiềm chẳng hiểu được hàm ý: “Sau này cơ hội để chờ còn nhiều lắm.”

Bộ phim khoa học viễn tưởng mà Quý Tiềm chọn là phim ăn khách nhất hiện tại, cứ mười mấy phút lại có một suất chiếu, nên cậu không mua vé trước, đoán rằng mua trực tiếp tại quầy vẫn kịp.

Hàng chờ tiến rất nhanh, khi đến lượt họ, nhân viên bán vé giơ tay ra hiệu: “Xin chào, hai vị muốn suất này đúng không? Có thể nhìn vào màn hình để chọn chỗ.”

Quý Tiềm đứng phía trước, nghĩ rằng ngồi đâu cũng như nhau, cũng đâu phải ngồi lên đùi Lâm Thừa An, nên chỉ liếc màn hình một cái, không nghĩ nhiều, liền giơ mã thanh toán: “Cho bọn tôi hai chỗ liền nhau ở hàng giữa phía trước.”

Nhưng Lâm Thừa An rõ ràng nghĩ khác.

“Đợi đã.” Anh kịp thời ngăn lại.

Anh giữ tay Quý Tiềm đang định thanh toán, rồi hơi nghiêng người về phía trước, ngực chạm vào lưng Quý Tiềm, đến mức cậu gần như có thể cảm nhận được hơi thở của anh.

Trong khi người phía trước lại hoàn toàn không nhận ra, toàn bộ sự chú ý đặt vào màn hình chọn ghế, chẳng hề biết tim mình đang đập nhanh hơn.

Alpha chăm chú nhìn sơ đồ ghế, rồi nói với nhân viên: “Hàng cuối cùng là ghế đôi tình nhân đúng không?”

“Đúng vậy, thưa anh.”

“Vậy bọn tôi lấy chỗ này.” Lâm Thừa An gật đầu hài lòng, rồi nhìn tờ quảng cáo đồ ăn bên cạnh: “Lấy thêm một phần combo tình nhân nữa.”

“Vâng, thưa anh, đây là vé của hai người.”

Ngay khi nghe đến ba chữ “ghế tình nhân”, não bộ của Quý Tiềm lập tức treo máy. Cú đánh này chưa kịp hồi phục thì câu “combo tình nhân” lại bồi thêm một đòn chí mạng.

Việc thanh toán bị Lâm Thừa An giành mất, cậu cũng không kịp phản ứng.

Đợi đến khi Lâm Thừa An nhét cốc coca trong combo vào tay mình, còn ôm thùng bắp rang bằng một tay, tay kia thì định nắm lấy tay cậu, Quý Tiềm mới như bừng tỉnh. Nhưng đã muộn, Lâm Thừa An đã tự nhiên nắm tay cậu, kéo cậu đi thẳng về phía trước.

Lúc này, nếu hỏi tại sao lại chọn ghế tình nhân hay các câu tương tự thì thật không hợp thời điểm, dù cậu thực sự rất muốn biết.

Quý Tiềm cảm giác mình như bị mất hồn, bước đi bồng bềnh, như một quả bóng bay lơ lửng giữa không trung, còn sợi dây thì nằm chắc trong tay Lâm Thừa An.

Ngay cả khi đã ngồi xuống ghế đôi tình nhân, đôi chân cậu vẫn mềm nhũn, cả tay lẫn chân đều không biết để ở đâu.

Lâm Thừa An chẳng cho Quý Tiềm chút thời gian để bình tĩnh lại. Ghế sofa cho hai người vốn dư chỗ, nhưng anh lại cố tình ngồi sát vào.

Ban đầu, Quý Tiềm còn tưởng là chỗ ngồi không đủ nên tốt bụng nhích sang, nhường cho anh thêm khoảng trống. Nhưng sự nhường nhịn này lại đổi lấy việc Lâm Thừa An càng được thể lấn, dán sát thêm.

Cuối cùng, cậu bị Lâm Thừa An ép đến mức không còn đường lui. Đùi của hai người dán sát vào nhau, Quý Tiềm gần như dựa hẳn vào lòng Lâm Thừa An, huống chi tay của cậu còn bị anh nắm chặt.

Chuyện này so với viễn cảnh Quý Tiềm từng tưởng tượng là ngồi trên đùi Lâm Thừa An, về cơ bản chẳng khác gì.

Adrenaline của Quý Tiềm tăng vọt, mặt cậu chắc hẳn đã đỏ bừng, không biết dưới ánh sáng mờ mờ này Lâm Thừa An có nhìn ra không, nhưng tiếng tim đập thình thịch thì đã tố cáo hết sự căng thẳng của cậu.

Lòng bàn tay cậu bất giác rịn một lớp mồ hôi mỏng, sợ rằng bàn tay ướt sẽ khiến Lâm Thừa An ghét bỏ.

Quý Tiềm trước hết len lén liếc sang alpha bên cạnh bằng khóe mắt. Lâm Thừa An đang nhìn thẳng về phía trước, trên mặt không hề có biểu cảm thừa, như thể bị cảnh phim trước mắt hấp dẫn.

Cậu khẽ thở phào, giả vờ như cũng đang nghiêm túc xem phim, nhưng nhân lúc được che chắn, cổ tay khẽ dùng sức, lòng bàn tay từ từ dịch chuyển lên trên, muốn thoát khỏi sự kìm giữ của Lâm Thừa An theo một cách không để lại dấu vết.

Chiêu này quả thật có tác dụng, tay cậu từng chút từng chút rút ra được. Nhưng ngay lúc sắp thành công, không ngờ Lâm Thừa An đột nhiên siết chặt, như thể trong bóng tối đã mọc thêm đôi mắt, chuẩn xác tóm lấy bàn tay đang bỏ trốn của Quý Tiềm, rồi lại lần nữa giữ chặt trong lòng bàn tay.

“Trốn cái gì?” Lâm Thừa An nghiêng đầu, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe, giọng đầy vẻ nghi hoặc hỏi.

“…”

Câu hỏi này quá thẳng thắn, Quý Tiềm bị hỏi đến ngẩn người. Sao Lâm Thừa An lại có thể đương nhiên mà nói ra lời như thế? Chẳng lẽ giữa hai người đã xảy ra chuyện gì mà cậu không biết, đến mức khiến Lâm Thừa An cảm thấy nắm tay đi xem phim là chuyện bình thường?

Không đúng, ngay từ lúc mua vé mà chọn ghế đôi tình nhân là đã có gì đó không ổn rồi, Quý Tiềm khẽ hít mũi, không ngửi thấy mùi rượu.

Lâm Thừa An cũng chẳng say, cậu càng không phải mất trí nhớ, vậy rốt cuộc đây là chuyện gì?

“Cái đó…” Lưỡi của Quý Tiềm bắt đầu líu lại, dưới ánh mắt bức bách của Lâm Thừa An, cậu lấy hết can đảm, lắp bắp nói: “Chúng ta thế này không được hợp lý cho lắm nhỉ? Dù sao thì… nắm tay các thứ, chẳng phải chỉ có người yêu mới làm sao?”

Nói xong, cậu vội vàng cúi đầu, vừa nói xin lỗi vừa rút tay mình về. Rõ ràng người khởi xướng là Lâm Thừa An, vậy mà cậu lại thành kẻ phải xin lỗi.

Nhưng nói về sức lực, cậu hoàn toàn không phải đối thủ của Lâm Thừa An.

Kết quả là, cậu cố gắng nửa ngày, tay vẫn bị Lâm Thừa An nắm chặt, mặc cho cậu dùng bao nhiêu sức, hai bàn tay vẫn cứ áp sát vào nhau, chẳng hề nhúc nhích.

Tim Quý Tiềm đập ngày càng nhanh, trong lúc hoảng loạn bất an, cậu ngẩng đầu lên, liền rơi vào ánh mắt chuyên chú của Lâm Thừa An.

Khoảng cách giữa hai người quá gần, từng chữ từng tiếng vang lên rõ mồn một bên tai cậu, tuyệt đối không thể nghe nhầm.

Anh nói: “Có gì mà không hợp? Chúng ta chẳng phải là người yêu sao?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...