Đợi Người Nhìn Về Phía Tôi

Chương 7



Tôi lấy chùm nho trong túi đồ ra, tỉ mẩn cắt từng quả một, chuẩn bị đem ra vòi nước rửa.

Diệp Uyển Tâm bỗng nhiên kéo tay tôi lại, hỏi: “Thứ Sáu tuần sau, cô có đến tiệc đính hôn không?”

“Tôi vẫn chưa nghĩ xong.” Trước đó tôi từng muốn đi.

Nhưng giờ đã biết rõ sự thật về vụ đính hôn của Chu Cẩm, tôi lại không muốn tham dự nữa.

“Thật ra, hôn nhân không nhất thiết phải yêu nhau, hợp là được rồi.” Diệp Uyển Tâm vừa bóc một quả nhãn vừa nói: “Chu Cẩm cần thứ gì, tôi có thể cho anh ấy. Những điều tôi thiếu, anh ấy lại vừa vặn bù đắp được. Hôn ước này, đôi bên đều có lợi, không ai thiệt cả.”

“Cô yêu anh ấy không?” Giọng tôi nghèn nghẹn.

Diệp Uyển Tâm lắc đầu: “Tôi sẽ đối xử tốt với anh ấy, vậy là đủ rồi.”

“Ôn Thư, con người không nên quá tham lam. Cái gì cũng muốn có, cuối cùng lại chẳng có gì.”

“Nhưng mà…” Trong lòng tôi, Chu Cẩm là một chàng trai rực rỡ như ngọn lửa, vậy mà giờ lại bước vào một cuộc hôn nhân tĩnh lặng như nước chết sao?

“Đó là số phận rồi.”

Diệp Uyển Tâm bóc xong quả nhãn cuối cùng, mang chúng đi rửa sạch rồi bưng cùng đĩa thanh long vào phòng mạt chược.

Khi tôi bưng đĩa nho bước vào phòng, Diệp Uyển Tâm đang ngồi bên cạnh Chu Cẩm, đút cho anh ấy ăn từng miếng từng miếng.

Anh ấy ung dung hưởng thụ sự chăm sóc đó, không một chút gượng gạo.

Lâm Dã ghé đầu tới, túm lấy một nắm nho nhét vào miệng, cau mày nói: “Chua muốn chết.”

Lúc này, Tống Trí Viễn cuối cùng cũng ngước mắt nhìn tôi.

Tôi đặt đĩa nho xuống cạnh anh ta.

Tống Trí Viễn không động đậy.

Lâm Dã kêu lên: “Cậu không ăn thì để tôi ăn hết đó nha, tôi lại thích ăn đồ chua.”

Tống Trí Viễn liếc nhìn Chu Cẩm một cái rồi đẩy bài xuống bàn: “Thanh nhất sắc.”

“Trời đất quỷ thần ơi! Lại nữa hả!” Hà Phó Vũ ném bộ bài trong tay xuống: “Không chơi nữa! Hôm nay nói là tới để trả thù Chu Cẩm, cuối cùng thù chưa báo được thì bị ông chồng cũ của cậu hành cho ra bã rồi!”

Cố Hàn tiếp lời: “Tôi còn thảm hơn. Nói là đòi tôi 66 ngàn phí chia tay, giờ trong thẻ tôi bay luôn 660 ngàn.”

Chu Cẩm phá lên cười, chỉ vào Tống Trí Viễn: “Cuối cùng thì người chiến thắng vẫn là cậu.”

Tống Trí Viễn đứng dậy: “Tôi có thể thắng đến cùng là vì tôi đã bỏ ra một trăm phần trăm tâm sức.”

Chu Cẩm ngừng cười.

Diệp Uyển Tâm rút tay về, ngừng đút trái cây.

Tống Trí Viễn lặng lẽ liếc nhìn tôi rồi đẩy cửa rời đi.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ.

Trong đầu có cái gì đó như đang trào dâng, sắp bùng nổ.

Chu Cẩm thấy vậy thì đá tôi một cú: “Đuổi theo đi!!”

“Ơ… ừ.”

Tôi chẳng kịp nghĩ ngợi gì, vô thức chạy theo.

Tống Trí Viễn không đi xa, chỉ đứng dưới lầu khu nhà.

Tôi có chút luống cuống, chẳng biết nên nói gì.

Hơn nữa sau khi bình tĩnh lại, tôi cũng không hiểu vì sao Chu Cẩm lại bảo tôi đi đuổi theo Tống Trí Viễn nữa.

Khi thấy tôi bước ra, ánh mắt vốn xa cách của Tống Trí Viễn đột nhiên sáng lên.

Sau đó, tôi thấy anh ta nở một nụ cười với mình.

Khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác cả bầu trời cũng sáng bừng lên.

“Anh… anh cười gì vậy?”

“Không có gì, chỉ thấy cô khá xinh.”

“Thật á?” Không phải trước đây anh ta từng nói tôi không hợp gu thẩm mỹ sao?

Sao giờ lại thấy tôi xinh?

“Muốn lên nhà không?” Anh ta hỏi.

Tôi nghĩ một lát rồi lắc đầu.

“Vậy đi dạo với tôi một chút nhé?” Anh ta lại hỏi.

“Ừ.”

*

Trên đường đi, tôi không kìm được hỏi anh ta hôm nay thắng bao nhiêu.

Tống Trí Viễn nghĩ một hồi, rồi đáp: “Chắc đủ để mua một căn hộ cạnh nhà Kỷ Đình.”

Trời ơi!

Chơi lớn dữ vậy trời!

“Chu Cẩm hẹn anh đánh mạt chược để làm gì chứ!” Mỗi lần ở cạnh Tống Trí Viễn, tôi đều biến thành người nhiều lời.

“Cái này thì cô phải đi hỏi Chu Cẩm.”

“Ồ…”

“Thế sao cô lại đuổi theo?” Lần này đến lượt Tống Trí Viễn hỏi tôi.

“Chu Cẩm bảo tôi đuổi theo.” Tôi trả lời thật thà, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy có gì đó sai sai.

“Vậy tại sao cậu ta lại bảo cô đuổi theo tôi chứ?”

“Cái này… anh cũng phải đi hỏi Chu Cẩm.” Tống Trí Viễn đáp.

“…”

Sao mà đoạn đối thoại này nghe càng lúc càng kỳ vậy trời…

*

Chiều hôm đó, chúng tôi cùng nhau đi bộ rất xa.

Khi đi đến cuối con đường, Tống Trí Viễn bỗng nhiên nắm lấy tay tôi.

“Về thôi, phía trước hết đường rồi.”

Trong con hẻm nhỏ hẹp, ánh mắt Tống Trí Viễn lặng lẽ nhìn tôi, hỏi: “Cô vẫn còn nghĩ đến cậu ta sao?”

“Chu Cẩm à?”

“Ừ.”

“Anh ghen rồi hả?” Tôi lập tức bật hứng, không phải tên này vẫn luôn chê tôi sao?

“Không.” Tống Trí Viễn phủ nhận, anh ta chọc vào ngực tôi, nói: “Giờ cô là người độc thân, thích ai là quyền của cô.”

“Nói một đằng nghĩ một nẻo.” Tôi không tin là anh ta không ghen.

“Ôn Thư, với cái IQ này của cô ấy, chưa đủ khiến tôi phải ghen đâu.” Tống Trí Viễn cười lạnh.

“Với cái IQ này của tôi, chẳng phải anh cũng rước về nhà rồi sao?”

“Tốt nhất đừng lắm lời nữa, tôi hôn bây giờ.” Thấy đấu miệng không lại tôi, Tống Trí Viễn định giở trò lưu manh, nhưng tôi sao có thể để anh ta toại nguyện được chứ.

Tôi đẩy mạnh anh ta ra rồi quay đầu bỏ chạy.

Tôi chạy một mạch vài phút liền mà chẳng thấy Tống Trí Viễn đuổi theo.

Tôi dừng lại, quay đầu nhìn, lại thấy anh ta đang chậm rãi đi phía sau, dáng vẻ ung dung vô cùng.

“Sao anh không đuổi theo tôi hả!” Tôi có chút giận, nếu là Chu Cẩm thì đã sớm đuổi kịp rồi.

“Bởi vì tôi không phải Chu Cẩm.”

Tống Trí Viễn nhìn tôi, rất lớn tiếng lặp lại lần nữa:

“Ôn Thư, tôi là Tống Trí Viễn.”

Tôi sững người, nhìn Tống Trí Viễn đi từng bước tiến về phía mình.

Lúc đó, tôi dường như chợt hiểu, vì sao năm xưa Tống Trí Viễn lại kiên quyết đòi ly hôn đến thế.

Ba năm qua, anh luôn nhắc nhở tôi, từng chút từng chút một.

Anh không phải Chu Cẩm.

Không thể yêu chiều tôi theo cách của anh ấy.

Tôi từng cho rằng, đó là vì anh không yêu tôi.

Nhưng thực ra, không phải anh không yêu.

Mà là anh vẫn luôn dùng cách của Tống Trí Viễn để yêu tôi.

Khác với sự nồng nhiệt và buông thả của Chu Cẩm, tình cảm của anh luôn bình tĩnh và tiết chế.

Chỉ là tôi đã luôn bỏ qua điều đó.

Bởi ánh mắt tôi chưa từng thật sự dừng lại nơi anh.

Khi Tống Trí Viễn bắt kịp tôi, tôi chủ động nắm lấy tay anh.

Cuộc đời này không có ngõ cụt, chỉ cần biết quay đầu đúng lúc thì luôn có thể tìm thấy một con đường khác.

*

Buổi tiệc đính hôn của Chu Cẩm và Diệp Uyển Tâm vẫn được tổ chức đúng như kế hoạch.

Cuối cùng tôi vẫn không đi.

Trên mạng có truyền hình trực tiếp toàn bộ khung cảnh lộng lẫy của buổi tiệc.

Người mà Diệp Uyển Tâm trông đợi… lại không đến.

Sau buổi tiệc, có tin truyền thông nói rằng nhà họ Diệp và nhà họ Chu đã ký một dự án hợp tác trị giá 20 tỷ.

Cư dân mạng thì đùa rằng: “Đính hôn lần này, hai bên đều thắng đậm.”

Vài ngày sau, Chu Cẩm đến tìm tôi để từ biệt.

Anh ấy nói mình sẽ quay về Mỹ một thời gian, ba năm qua đã học MBA ở đó, còn vài khóa nữa chưa hoàn thành.

Khi quay lại, anh ấy sẽ tổ chức hôn lễ với Diệp Uyển Tâm.

Anh ấy lấy một điếu thuốc ra, đưa lên mũi ngửi rồi nói: “Thời gian này về nước, anh từng gặp chồng cũ của em vài lần. Uyển Tâm nói, cậu ấy mới là người phù hợp với em hơn anh.”

Anh ấy ngừng lại một lúc, nhìn vào mắt tôi: “Em ở bên cậu ấy sẽ hạnh phúc.”

“Vậy còn anh thì sao?” Tôi hỏi: “Cuộc sống hiện tại, anh thấy hạnh phúc không?”

“Anh có hạnh phúc hay không không quan trọng.” Chu Cẩm khẽ cười, ánh mắt phút chốc ảm đạm: “Cuộc đời là phải biết chọn lựa, tham lam quá thì không hay.”

“Thời gian trở về lần này, anh cứ nghĩ mãi… ít nhất trong hai chúng ta, phải có một người được hạnh phúc.” Chu Cẩm châm điếu thuốc lên, “Anh rất mừng… vì người đó là em. Em đã gặp được Tống Trí Viễn.”

Nói xong, anh ấy quay người định rời đi.

Tôi kéo tay áo anh ấy lại, nói: “Em mong… anh cũng sẽ hạnh phúc, Chu Cẩm.”

“Chờ anh thừa kế nhà họ Chu xong, báo được thù đã rồi nói tiếp.”

Anh ấy phẩy tay gạt tay tôi ra, không ngoảnh đầu lại mà bước đi.

*

Không lâu sau khi Chu Cẩm rời đi.

Tống Trí Viễn nhập viện.

Viêm ruột thừa cấp tính, cần phải phẫu thuật.

Sau ca mổ, tôi chăm anh mấy ngày, lúc ấy mới hiểu chăm một người bệnh nằm liệt giường khổ cực cỡ nào.

Nghĩ lại ngày trước, anh đã chăm tôi từ đầu giường đến cuối giường suốt hơn ba tháng trời…

Lúc này tôi càng chắc chắn, anh đúng là yêu tôi đến mức không còn lối về.

“Tống Trí Viễn, bọn mình tái hôn đi!” Ngày xuất viện, tôi chủ động đề nghị.

Tống Trí Viễn ngẩng đầu đầy kiêu ngạo: “Ánh trăng sáng vừa đi, em đã muốn trói chặt vệt máu muỗi này à? Mơ đẹp quá đấy!”

Tôi: “………”

Vừa ánh trăng sáng, vừa vệt máu muỗi, anh này đọc ngôn tình nhiều quá hả?

Nhưng mà… Tống Trí Viễn cũng sẽ đọc ngôn tình sao?!!

Nghĩ tới đã thấy sai sai rồi.

Sau này, tôi và Tống Trí Viễn vẫn tái hôn.

Bởi vì… tôi lại say.

Ôm lấy mặt anh mà hôn lia lịa.

Rồi chẳng bao lâu sau, tôi mang thai.

Mẹ Tống nghe tin thì xúc động đến mức khóc òa.

“Nhà họ Tống cuối cùng cũng có người nối dõi rồi…”

Tống Trí Viễn ôm trán: “Mẹ, con có bệnh đâu chứ!”

Tôi chọc anh: “Không bệnh mà tám em bồ của anh không ao sinh cho anh đứa nào là sao?”

“Hiệu suất không đạt, cho nghỉ hết rồi.” Anh nhìn tôi, nghiêm túc nói: “Em hiệu suất tốt, đặc cách tuyển dụng rồi.”

“Anh đi chết đi!”

*

Từ sau khi mang thai, tôi ăn uống khỏe lạ thường, tăng liền mười ký.

Còn Tống Trí Viễn thì ăn gì cũng nôn,

Chưa đầy một tháng đa sụt mất mười ký.

Tôi đưa anh đi khám, ở bệnh viện thì gặp em gái anh là Tống Mai.

“Chị dâu à, chị không phải vì ghét anh trai em độc mồm nên bỏ thuốc anh ấy đấy chứ?” Em ấy nghi ngờ nhìn tôi.

Tôi đánh em ấy một cái: “Chị yêu anh trai em thật lòng, còn nói bậy nữa là chị hạ độc cho em câm luôn đó!”

“Yêu thật lòng gì?” Tống Trí Viễn vừa mở cửa bước vào đã thấy ngay cảnh tôi đang bạo hành em gái anh.

“Chị dâu nói anh là chân ái đó!” Tống Mai nói xong thì chạy xa tít, tôi muốn đá cũng không đá kịp.

Tôi cứ tưởng Tống Trí Viễn sẽ cười tôi sến súa như mọi lần.

Ai ngờ anh cúi đầu, mãi không nói gì.

“Tình hình sao rồi?” Tôi bắt đầu thấy lo lo.

“Không sao, dạo này hơi căng thẳng chút thôi.” Tống Trí Viễn nói nhỏ đến mức tôi phải ghé sát tai mới nghe được.

Tôi nghi hoặc bước lại gần, mới phát hiện mặt anh đỏ bừng như mông khỉ.

“Tống Trí Viễn, anh có bệnh hả, người tỏ tình là em, em còn không xấu hổ thì anh xấu hổ cái gì mà xấu hổ hả!”

Anh bất ngờ ôm chầm lấy tôi, giọng kích động thốt bên tai tôi:

“Cảm ơn em… vì đã yêu anh.”

“Vợ chồng già rồi, nói mấy câu sến sẩm này làm gì hả!”

Miệng thì chê bai thế nhưng trong lòng tôi thì vui đến mức nở hoa.

Tôi đã nói rồi mà — Anh yêu tôi đến chết đi sống lại rồi.

Chỉ là anh sĩ diện, không chịu nhận thôi.

“Nghe lời vợ, sau này chỉ làm, không nói.”

“Cút!”

— HẾT CHÍNH TRUYỆN —

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...