Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 1: Nhặt được một bé quái xúc tu



Khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, Nhung Ngọc có thêm một con thú cưng mới.

Một con quái vật xúc tu.

Nó thoạt nhìn giống như một khối chất nhờn trong suốt, màu lam nhạt, lấp lánh đẹp đẽ như pha lê, nhỏ xíu xiu, đặt trong lòng bàn tay thì rung rinh như thạch rau câu.

Chỉ cần chọc một cái, nó sẽ phát ra tiếng "Chiu chiu ọp ọp", nhão nhão dính dính.

Nếu bị bóp quá mạnh, chọc thấy đau, nó sẽ lập tức vươn mấy cái xúc tu nho nhỏ ra để kháng nghị, cả cơ thể nhão nhoẹt như cao su có tình đàn hồi cao, rồi "bẹp bẹp" nhảy tại chỗ.

Nhung Ngọc phát hiện ra bé con này trong một tiệm tạp hóa. Lúc ấy nó đang hết sức cẩn thận bám trên cửa sổ, trốn con chó dữ mà khách để ngoài cửa, từng chút từng chút một trườn đi.

Đợi đến khi con chó kia bị dắt đi, nó dường như là gan to ra, trong nắng sớm duỗi mình, vểnh hai cái xúc tu be bé, như đang ngáp một cái, hoặc là đang vươn vai lười biếng.

Bị Nhung Ngọc phát hiện, nó lập tức dán chặt trên cửa kính, giả bộ mình chỉ là một vũng nước mũi.

Tiếc là vẫn không thoát khỏi độc thủ của tên vô lại này. Khi bị tóm xuống, nó y như con gái nhà lành bị ác bá cưỡng đoạt, xúc tu không cam tâm tình nguyện mà níu thành sợi, chỉ tiếc là không biết kêu, nếu không đã gào khóc nức nở rồi.

Nhung Ngọc ném nó vào trong bể cá hình hộp chữ nhật.

Cô em họ tò mò dòm vào: "Đây là slime hả anh? Hay là loại quái xúc tu mới? Chắc cũng đắt ra phết nhờ?"

Thời buổi này, thú cưng nhà giàu nuôi đủ loại kỳ lạ, một con xúc tu mini thế này cũng chẳng đáng ngạc nhiên.

Nhung Ngọc chống cằm, rót ít nước vào bể: "Không biết, có khi là ai đó vứt đi thôi."

Ai ngờ cái con vật nhỏ trong suốt như thạch rau câu này lại có sức sống dẻo dai đến vậy, rõ ràng chỉ uống nước, mà ngày càng tinh thần phơi phới.

Tiệm tạp hóa người ra kẻ vào, nhưng chẳng ai đến nhận lại vật nhỏ này.

Ngược lại, chính Nhung Ngọc lại dần nảy sinh hứng thú ngút trời với nó.

Là một kẻ nghèo túng lại cẩu thả, sát thủ của vật nuôi, còn từng g**t ch*t ba chậu xương rồng đột biến, hắn lại có một niềm tin không biết từ đâu ra, cảm thấy mình có thể chăm được bé con này.

Rõ ràng con quái xúc tu nho nhỏ kia cũng chẳng nghĩ thế.

Nó đang trong bể cá, vung xúc tu biến thân thành đủ thứ hình dáng kh*ng b*, thậm chí còn méo mó thành một khuôn mặt quỷ nhe nanh trợn mắt.

Chỉ tiếc là quá mini, bị Nhung Ngọc lấy một ngón tay đã ấn bẹp dí.

Thế là lại co rút thành chất lỏng, tự rúc vào một góc, ủ dột thành vũng.

"Cũng dễ thương phết." Nhung Ngọc nhếch môi cười, đậy nắp bể cá lại, "Nếu chẳng ai đến tìm, thì tao nuôi mày trước vậy."

Thứ be bé kia mềm oặt dán lên thành bể, xúc tu mềm mảnh "bẹp bẹp" quất vào thành kính dày, bày tỏ mong muốn được rời đi.

"... Còn vùng vẫy nữa, tao quẳng mày xuống bồn cầu đấy." Nhung Ngọc cười tủm tỉm đe dọa.

Bé con kia cứng đờ một lúc, rồi lập tức đứng thẳng nghiêm trang, thậm chí còn giơ hai cái xúc tu be bé lên, nghiêm túc chào theo tiêu chuẩn quân đội. 

???

Trí tuệ của thứ này cũng kha khá, nghe hiểu cả tiếng người.

... Có khi còn mắc bệnh sạch sẽ nữa.

*

Nhung Ngọc sống ngay phía sau tiệm tạp hóa, căn phòng chất đầy các loại vũ khí cũ kỹ, linh kiện cơ giáp hỏng hóc. Trước cửa sổ đặt một cái bàn gỗ, trên đó bày la liệt linh kiện và sách vở.

Nắng chiếu thẳng vào căn phòng bừa bộn này, khiến nó phảng phất mùi khô nóng, như thể bị rút sạch toàn bộ hơi ẩm, đang đợi chủ nhân nó quay về ngủ trong cái lò hấp ấy.

Vừa bước vào phòng, vật nhỏ kia đã nóng đến mức "gư chiu gư chiu" xoắn loạn cả người.

"Đợi chút——"

Nhung Ngọc bật dậy ấn một cái nút, khiến bộ máy làm lạnh cũ kỹ kia chạy lại —— thứ đồ chơi này chính là món hắn lùng được ở chợ đồ cũ, thậm chí không thể kết nối với kiểu quang não đời mới, hắn đành tự gắn cho nó một cái nút để điều khiển.

May mà nó vẫn còn chạy được. Làn gió lạnh thổi qua, Nhung Ngọc đặt bể cá xuống ngay dưới bộ máy lạnh.

Tinh lịch năm 2020, hằng năm đều có những hệ thống chỉnh nhiệt tinh vi và cao cấp hơn ra đời, nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì tới Nhung Ngọc, cũng chẳng liên quan đến tiệm tạp hóa nằm sâu trong ngách ổ chuột này.

Điều duy nhất liên quan đến hắn, là bộ đồng phục đắt đỏ treo trên tường kia, áo sơ mi trắng tinh, cắt may kiểu vest, thêu viền vàng tinh xảo, cúc áo vàng kim được đúc theo hoa văn phức tạp: sao, gươm và bụi gai.

Biểu tượng cho học viện đỉnh cao nhất, cũng tàn khốc nhất của đế quốc này.

Trường Sao.

Cô em họ ôm một đống bài tập chưa làm xong, mắt đầy ngưỡng mộ nhìn bộ đồng phục đó: "Em được sờ không?"

"Tuỳ." Nhung Ngọc nghịch mấy xúc tu mini của con quái, nghe vậy liền cười: "Đợi sang năm, mày thi đỗ vào làm đàn em của anh, cũng sẽ có đồng phục của riêng mày."

Cô bé mười lăm tuổi nghe thế mắt sáng lên: "Vậy có phải sẽ được gặp cái người đứng nhất... Quý Lễ đó không ạ?"

Giọng Nhung Ngọc có hơi ghét bỏ: "Anh Nhung Ngọc của mày còn chưa đủ đỉnh hả? Anh cũng là hạng hai đó thôi, mấy đề anh dạy cho em đều phí công hết rồi có đúng không?"

Em họ vô tư đáp: "Khác nhau rõ ràng, anh đẹp trai đến mấy đi nữa em cũng nhìn chán rồi, Quý Lễ kia là nhân vật cấp truyền thuyết đó, công tử nhà họ Quý, với tụi ở xóm nghèo bọn mình hoàn toàn là hai thế giới khác nhau..."

"Nhung Ngọc, có phải anh tị nạnh với người ta không đó?"

Nói xong bèn bị Nhung Ngọc quăng cho một cuốn sách vào đầu.

Ờm thì, đúng là bị em họ nói trúng tim đen rồi.

Nhung Ngọc quả thật ghen ghét Quý Lễ.

Ghen ghét, hơn nữa còn có cả một chút chán ghét.

Đây thật ra là một chuyện rất bình thường.

Nếu nói thần thánh cũng sẽ thiên vị, vậy thì cậu bạn Quý Lễ này chắc chắn là tiểu nhân tình của nữ thần may mắn.

Quý Lễ là thiếu gia hoàn mỹ không tỳ vết, gia thế hoành tráng, dòng dõi cao quý, dung mạo tinh xảo, mặc đồ cắt may riêng, ở phòng ký túc đắt tiền nhất, đi đến đâu cũng là gióng chống khua chiêng, nhạc nền xập xình, lúc nào cũng được một đám cậu ấm cô chiêu tranh nhau đón rước.

Cậu có hậu thuẫn to lớn, giáo dưỡng hoàn hảo, thân phận cao vời.

Vậy nên mọi thứ đều xếp thứ nhất, là điều hết sức hiển nhiên.

Còn Nhung Ngọc, ở nhờ nhà chú mở tiệm tạp hóa, sống nhờ học bổng, dựa vào cơ giáp bản thân mày mò tự ráp mà nhập học, nghỉ hè còn phải đi làm thêm, gồng hết sức mà chỉ giữ được ngôi vị phó vương hạng hai nát bét.

Trước đó, hắn chỉ nhận được sự giáo dục tạm bợ chắp vá, chỗ ở nhờ qua loa ẩm mốc, và địa vị xã hội hầu như bằng không.

Có thể trở thành kẻ ngàn năm hạng hai ở Trường Sao, đã là một kì tích không ai dám nghĩ.

Nên Nhung Ngọc khó mà vừa mắt Quý Lễ.

Trừ khi có một ngày, hắn hạ gục Quý Lễ, trở thành số một đích thực của Trường Sao.

Bực bội một hồi, Nhung Ngọc lại tiếp tục đổ thêm chút nước vào bể.

Nhìn vật nhỏ kia lướt phơi phới trong nước, hóa ra mấy xúc tu nhỏ, vui vẻ quẫy nước, thậm chí còn không biết từ đâu phun ra một chuỗi bọt li ti, lăn lộn phơi nắng.

Em họ biết hắn tính tình tốt, cười hì hì thò mặt qua: "Không phải hai anh cùng lớp ạ? Anh kể cho em xíu đi, anh ấy như thế nào vậy?"

"Còn thế nào? Hai mắt một mũi như người bình thường."

Thiếu niên dưới ánh nắng nheo mắt, cười lười nhác, ngay cả lọn tóc màu hạt dẻ cũng nhẹ bay theo gió.

"Thực lực còn tạm được, chỉ là một tên cuồng tự luyến, kiêu căng tự phụ, không coi ai ra gì."

"Tóm lại là, mày không cần nhớ tên cậu ta làm gì, sớm muộn gì cũng là bại tướng dưới tay anh thôi."

Giọng nói có hơi ngứa đòn, nhưng hơn cả là vẻ ngang tàng xán lạn của thiếu niên.

Hai người không để ý tới, bé quái xúc tu kia bỗng dừng hẳn việc phun bong bóng vui vẻ, ngược lại giống như vừa chịu đả kích nặng nề nào đó, ủ rũ chìm xuống đáy bể cá.

*

Quý Lễ đang đọc sách thì hắt xì một cái.

Hệ thống điều nhiệt trong phòng hiển thị ở mức nhiệt độ tối ưu cho cơ thể người.

Bot điều dưỡng bên cạnh dè dặt dò hỏi: "Có cần điều chỉnh nhiệt độ phòng không?"

"Không cần." Quý Lễ day day thái dương, "... Chỉ là hơi nhức đầu thôi."

"Đây là di chứng bình thường sau khi mất tinh thần thể." Bot điều dưỡng nhắc nhở cậu.

Đúng vậy, tinh thần thể của Quý Lễ, đã bỏ nhà ra đi.

Cái gọi là tinh thần thể này, vốn là năng lực đặc biệt của huyết thống Quý Lễ, cũng là hóa thân của tinh thần lực mạnh mẽ bên trong cậu.

Nhấn mạnh: Mạnh mẽ dẻo dai, hóa thân của tinh thần lực.

Nói cách khác, tinh thần thể chính là một phần của cậu, trung thực và trung thành với bản năng hơn bản thân cậu nhiều lần—— nên chuyện bỏ nhà ra đi này, hình như cũng chẳng có gì lạ.

Thông thường tinh thần thể không thể tách khỏi bản thể để tồn tại dưới dạng thực thể, nhưng vẫn có vài trường hợp ngoại lệ.

Ví dụ như chú của cậu, có thể biến tinh thần thể thành một dã thú có thực thể.

Mà Quý Lễ, làm người thừa kế thiên phú siêu việt của gia tộc, mấy ngày trước đã thành công thực thể hóa tinh thần thể của mình.

Chỉ là trong quá trình thực thể hóa xuất hiện một chút sự cố nhỏ.

Nhưng cậu còn chưa kịp vui mừng thì phát hiện thứ đó đã hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của mình.

Đến giờ cậu vẫn không biết tinh thần thể đã chạy đi đâu.

"Trong lịch sử cũng từng có hiện tượng tinh thần thể tách khỏi bản thể." Bot điều dưỡng khẽ nói: "Tốt nhất vẫn nên tìm về để dung hợp, bằng không ngài sẽ phải trải qua một thời kỳ suy yếu rất dài."

"Tôi không thể cảm nhận được vị trí của nó." Quý Lễ cụp mắt, lật giở quyển sách nặng trịch trong tay.

"Nhưng nó vốn là một phần của ngài, những gì nó tiếp nhận có khi cũng sẽ ảnh hưởng tới ngài." Bot điều dưỡng cẩn thận nói.

Thật vậy sao?

Quý Lễ hơi nhăn mày.

Cậu luôn cảm thấy, có ai đó đang chửi mình bên tai cậu.

Mà giọng nói kia, còn quen thuộc lạ kì.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...