Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 146: Sự quan tâm của Trưởng công chúa



Giải đấu liên trường cuối cùng cũng khép lại trong một màn náo nhiệt như thế, các tuyển thủ và học sinh lần lượt trở về trường của mình, còn học sinh Trường Sao, rốt cuộc cũng đón chào tuần thi cuối kỳ giữa mùa đông giá rét.

Những đám chim lợn trong diễn đàn nội bộ trường sẽ không vì mùa đông đến mà bị đóng băng.

Tin tức Quý Lễ và Nhung Ngọc đính hôn, cứ thế lan truyền xôn xao huyên náo, mỗi một người có mặt ngày hôm đó đều kể lại vô cùng sống động, thậm chí có người còn quay lại được đoạn phim tại hiện trường, lan truyền rất rộng, chỉ riêng con Thanh Vũ Điểu giống như quả pháo kem kia thôi cũng đủ để mọi người phải thốt lên đáng yêu.

Nhung Ngọc nhận được sự quan tâm chưa từng có.

Hòm thư cá nhân của hắn chất đầy những lời chúc phúc, lo lắng, thi thoảng còn có cả cảnh cáo và đe doạ, nói hắn căn bản không xứng với Quý Lễ, dù có đính hôn thì cũng chỉ là công dã tràng mà thôi, nhà họ Quý sẽ không đồng ý.

Nhung Ngọc xem hết từng tin một, lần lượt hồi âm rằng mình rất ổn, mong rằng các bạn học tập trung ôn thi đừng lo chuyện bao đồng, dù sao bọn họ cũng không giống hắn, vừa được miễn thi lại vừa có học bổng.

Rõ ràng tâm trạng của hắn, không hề hớn hở đắc ý như mọi người tưởng tượng.

Tối hôm được hắn cầu hôn, Quý Lễ đã vội vàng rời đi, nói là bên phía Trưởng công chúa xảy ra chút vấn đề, bèn vội vã rời khỏi đó.

Những ngày sau đó, liên tiếp có những tin tức bất an truyền ra, lúc thì nói việc Trưởng công chúa phục hồi bị quấy rầy, lúc lại nói Trưởng công chúa căn bản chỉ là một cái cớ, thực chất là muốn thừa cơ khai chiến với Liên bang.

Quý Lễ thường xuyên gọi điện cho hắn, nhắc đến Trưởng công chúa thì lời lẽ mập mờ, không phải cố ý giấu hắn, mà dường như ngay cả bản thân Quý Lễ cũng không biết hiện giờ tình hình của Trưởng công chúa rốt cuộc thế nào.

Trong lúc binh hoang mã loạn, lại liên tiếp có mấy gia tộc bị Bộ điều tra độc lập "mời" đi hỗ trợ điều tra, trong đó bao gồm cả nhà họ Lục.

Bên ngoài trường lòng người hoang mang, trong trường cũng theo đó mà lo âu, Nhung Ngọc thân là một người trong cuộc lại càng thêm mờ mịt, ngày ngày chạy vào phòng đấu tập đại khai sát giới. Đám người Trường Sao còn chưa kịp sụp đổ trước gọng kìm của kỳ thi cuối kỳ và tình hình biến động trước mắt, thì đã bỏ mạng dưới lưỡi đao không chút lưu tình của Nhung Ngọc trước.

Đến mức toàn bộ khu vực nội bộ trường trên mạng liên tinh đều vang tiếng than khóc vang trời dậy đất.

【Ác bá mới vừa đính hôn, không đi hưởng tuần trăng mật à? Ngày nào cũng chạy vào phòng đấu tập làm gì thế?】

【Xong rồi xong rồi, sau này sát thần có Quý Lễ chống lưng, không phải càng ngày càng huyênh hoang sao.】

【@Quý Lễ, triệu hồi top hung hăng số 1 của trường! Đã bảo là một đêm bảy lần ác chiến không ngừng nghỉ mà! Tại sao bạn trai cậu vẫn còn sống nhăn răng chạy đi bắt nạt chúng tôi!】

【Tag @Quý Lễ, không phải có ấn ký sao? Nam thần mau tới quản bạn trai nhà cậu đi, cậu ta bây giờ sắp lật mái nhà lên rồi kìa.】

Thực tế không ai nghĩ Quý Lễ sẽ xem những tin nhắn này, nhưng Quý Lễ lại thật sự trả lời.

Hơn nữa còn trả lời một cách cực kỳ nghiêm túc: 【Là vị hôn phu.】

Không phải bạn trai.

Là vị hôn phu.

Nhung Ngọc gần như có thể xuyên qua màn hình, thấy được dáng vẻ nghiêm túc của Quý Lễ, hắn không nhịn được cười, bồi thêm một câu: 【Đúng thế.】

Cuộc gọi của Quý Lễ nhanh chóng nối máy, vẻ mặt cậu rõ ràng đã không còn sự lo âu, ngược lại có chút bất mãn và trầm mặc, nhưng giây phút nhìn thấy hắn, rất nhanh đã chuyển thành sự dịu dàng.

"Bà ấy tỉnh rồi." Quý Lễ nói.

Nhung Ngọc liền nở nụ cười, ngạc nhiên bật dậy khỏi ghế: "Thật à?"

"Ừm." Quý Lễ rũ mắt đáp.

Im lặng một lát, lại nói: "Bà ấy tỉnh từ mấy ngày trước rồi."

"Chỉ là không muốn đánh rắn động cỏ, nên mới luôn giấu chúng ta."

Trưởng công chúa vẫn cứ là Trưởng công chúa, ngay giây phút tỉnh táo đầu tiên, không phải gọi con trai đến bên giường, không phải phát thông báo chính thức để toàn dân ăn mừng, càng không phải an tâm tĩnh dưỡng kiểm tra sức khỏe.

Mà là sấm vang gió dữ mà vơ vét chứng cứ ở Giác Đấu Trường năm xưa, nhân lúc đám chính trị gia còn đang thảo luận làm thế nào để ngăn cản Trưởng công chúa thức tỉnh, bà đã giăng ra thiên la địa võng, chỉ đợi mẻ lưới cuối cùng.

Rõ ràng, việc thu lưới đã bắt đầu.

Trưởng công chúa lúc này mới thong dong thông báo cho hai đứa con của mình.

"Bà ấy nhớ anh, muốn gặp anh." Ánh mắt Quý Lễ dần trở nên dịu dàng, khẽ hỏi: "... Ngày mai anh có rảnh không?"

"Rảnh! Tất nhiên là rảnh rồi!" Nhung Ngọc phấn khích tột độ, chỉ suýt chút nữa là vui sướng quay vòng vòng: "Ngày mai anh sẽ đi gặp bà ấy ngay ——"

Hắn vui chưa kìa, còn phấn khích hơn cả khi thấy cậu nữa.

Quý Lễ không kìm được có chút ghen ngầm, trò chuyện thêm một lát mới lưu luyến ngắt cuộc gọi.

Liền nghe thấy người ngồi sau bàn làm việc nhàn nhạt nói một câu: "Là Nhung Ngọc à?"

Giọng nói này thuộc về một người phụ nữ, khác với giọng nói ôn hoà của Long Cốt, khàn khàn và lãnh đạm, giống như rêu trên đá, sương trong rừng, trong ngày đông giá rét như thế này khiến người ta không cảm nhận được chút hơi ấm nào.

Quý Lễ chỉ bình thản nhạt nhẽo đáp lại một tiếng "Vâng".

Người phụ nữ sau bàn làm việc sở hữu đôi mắt xanh thẳm như đại dương giống hệt Quý Lễ, mái tóc dài đen nhánh như rong biển, trong ánh mắt thoáng qua một tia ấm áp, rồi vụt tắt ngay lập tức: "Ngày mai nó tới à?"

"Vâng."

Hai con người lạnh như băng cách nhau một chiếc bàn làm việc dày cộp và lạnh lẽo, đối diện không nói một lời, nhưng ai cũng không định kết thúc buổi gặp mặt này trước.

Thời gian tĩnh lặng trôi đi giữa đôi mẹ con này.

Trưởng công chúa tinh tế quan sát dáng người, khuôn mặt, thậm chí là đồng phục trên người Quý Lễ, cuối cùng khẽ thở dài: "Trong ấn tượng của ta, con mới chỉ cao đến eo ta thôi."

Ánh mắt Quý Lễ thoáng dao động một chút, rồi mới thấp giọng nói: "Đã rất lâu rồi."

"Phải rồi, cũng nên cao lên rồi." Trưởng công chúa nhếch môi, "Còn Nhung Ngọc thì sao? Ta thấy nó cũng cao lên nhiều rồi."

"Chỉ thấp hơn con một chút."

"Cũng đang học Trường Sao à?"

"Anh ấy rất giỏi cơ giáp."

Trưởng công chúa hơi nở nụ cười, dường như đã hình dung ra được Nhung Ngọc lớn lên thành dáng vẻ thế nào.

Sau đó họ không còn chuyện gì để nói nữa.

Quý Lễ thậm chí còn hy vọng, mẹ mình sẽ nói một vài câu xã giao gượng gạo và tầm thường.

—— Chẳng hạn như, lâu rồi không gặp. Con vất vả rồi. Ta rất nhớ con.

Cậu bắt đầu ngẫm nghĩ, liệu những lời nhắn mẹ để lại ở Giác Đấu Trường, có ấm áp hơn khoảnh khắc hiện tại này hay không.

Nhưng cậu rốt cuộc vẫn là quen với bầu không khí thế này, cũng hoàn toàn không trông chờ vào có điều gì thay đổi.

Ít nhất bà đã quay về.

Quý Lễ nghĩ như vậy, mặt không cảm xúc ngồi ở đó, giống như một bức tượng sa ngã.

Ánh mắt Trưởng công chúa dừng lại trên khuôn mặt Quý Lễ, chậm rãi nói: "Ta muốn nhận nuôi Nhung Ngọc."

Quý Lễ bỗng nhiên ngây người, con ngươi xanh thẳm chính diện nhìn thẳng vào bà.

Bà liền dùng một tông giọng lãnh đạm bình tĩnh, như thể mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát, từ tốn nói: "Ta đoán chắc con sẽ không bài xích nó đâu."

Quý Lễ khẽ nhíu mày: "... Ngài không xem tin tức sao? Chúng con đã đính hôn rồi."

"Ta biết," Trưởng công chúa nói, "Chỉ là đính hôn mà thôi."

Nghe thấy lời này từ miệng Trưởng công chúa trước nay vốn luôn coi trời bằng vung, thì đúng là không lạ gì.

Nhưng nó lại khiến Quý Lễ cảm thấy một nỗi phẫn nộ vô danh. Cái gì gọi là chỉ là đính hôn thôi?

Bọn họ đã phải tốn bao nhiêu công sức mới đi được đến bước này, tại sao qua lời của bà lại biến thành một thứ nhẹ nhàng như thế.

Lại như vậy.

Lại giống như là lúc bà chưa rời đi.

"Không thể nào." Cậu lạnh lùng nói.

"Con chi bằng đi hỏi Nhung Ngọc thử xem."

"Anh ấy sẽ không đồng ý."

"Ta là đang cân nhắc cho nó," Đôi mắt lam của Trưởng công chúa còn tĩnh lặng hơn cả cậu: "Hôn nhân không đại diện cho điều gì, Nhung Ngọc trở thành con nuôi của ta, là anh em với con, quan hệ đó còn bền chắc hơn thứ hôn nhân giống như trò chơi đồ hàng này nhiều."

"Đó là mẹ!" Quý Lễ cuối cùng không nhịn được mà gằn giọng, "Con sẽ không giống như mẹ."

Ngay cả kính ngữ cũng quên mất.

Trưởng công chúa không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát cậu.

Quý Lễ mím chặt môi, quay đầu đi: "Anh ấy là đối tượng kết hôn con chọn, là người nhà tương lai của con, anh ấy đối với con... vô cùng quan trọng."

"Con sẽ không cho mình một người bạn đời tồi tệ, con cũng sẽ không cho anh ấy một người bạn đời tồi tệ."

Cậu chưa từng thất lễ như vậy trước mặt bà.

Trưởng công chúa hỏi: "Hai đứa sẽ có con chứ?"

"Con không biết," Quý Lễ thì thầm, "Có lẽ anh ấy thích một con mèo có lông hơn."

Cậu không quan tâm cái này, có lẽ sẽ nhận nuôi một đứa, có lẽ sẽ không, hoặc giả, Nhung Ngọc thà nhận nuôi cả một vườn bách thú đầy lông lá về, thì cũng tùy theo ý của Nhung Ngọc.

Trưởng công chúa hơi nở nụ cười.

Đôi mắt giống như màn đêm kia, dường như cũng được thắp lên những mảnh sao lấp lánh.

"Vậy các con có lẽ sẽ là những bậc phụ huynh tốt hơn ta."

Bà biết mình đã làm rất tệ.

Bà là một người tự tin và kiêu ngạo đến thế, nhưng chỉ riêng trong chuyện này, bà quả thực quá kém cỏi, cuối cùng vẫn phải dựa vào hai đứa con của mình mới có thể tái sinh.

Bà muốn xoa đầu Quý Lễ, nhưng cuối cùng ngay cả đầu ngón tay cũng không động đậy.

Có lẽ nên đợi đến khi thân thiết với nó hơn.

Nhìn vào đây là có thể thấy bà là một phụ huynh tồi tệ đến mức nào, ngay cả con ruột của mình cũng không mấy thân thuộc.

Nhưng nghĩ lại thì.

Bà vẫn là đã từng thành công làm phụ huynh một lần.

Chính là Nhung Ngọc.

Đứa trẻ thẳng thắn lại dịu dàng, ngay cả khi cho rằng bà là một AI, cũng toàn tâm toàn ý ỷ lại vào bà ấy.

Đứa trẻ mà dù nghe kể chuyện dở tệ đến mấy đi chăng nữa, cũng sẽ cười ngọt ngào, chăm chú nghe, khẽ nói với bà "Long Cốt, cảm ơn cậu" ấy.

Thậm chí bà rất khó phân định rõ, rốt cuộc là bà đã dạy cho Nhung Ngọc tình yêu và dịu dàng, hay là Nhung Ngọc đã dạy cho bà.

Trong lúc ý nghĩ xoay chuyển, bà cuối cùng cũng trở nên ôn hoà.

Quý Lễ trong phút chốc nhận ra, mình có lẽ đã bị người mẹ trước nay vốn không thích đùa giỡn của mình chơi xỏ một vố rồi, cậu có chút không thể tin nổi mà nhìn bà.

"Ta phải cảm ơn Ngọc Ngọc," Trưởng công chúa thả lỏng cả người, vẻ lạnh lùng nghiêm nghị giữa đôi lông mày tan biến, ngược lại mang theo một chút ý cười rất nhỏ, "Có thể giúp ta biết được bộ mặt thật của con ——"

"Ta còn tưởng, những gì ta thấy trong ảo cảnh là giả đấy."

Quý Lễ sững ra tại chỗ: "Ảo cảnh?"

"Là ảo cảnh của ta, ta đương nhiên là thấy được." Trưởng công chúa thong thả bâng quơ thuật lại, đáy mắt lại lập loè thoáng một tia trêu chọc: "... Đúng là lớn rồi nhỉ."

Đã biết giấu bạn trai nhỏ của mình xuống đáy biển luôn rồi.

Thậm chí còn biết biến thành mèo để dỗ bạn trai nhỏ vui nữa.

Mặc dù việc nhìn lén hai đứa nhỏ yêu đương không phải là ý của bà, nhưng con trai ruột của bà... quả nhiên là lắm mưu nhiều kế thật đấy.

Những bà cũng đúng là đã thấy được rồi.

Mới nhận ra, một mặt khác đằng sau sự lạnh lùng kiệm lời của Quý Lễ.

Chẳng trách Nhung Ngọc luôn thích bắt nạt đứa nhỏ này, không phải bà làm mẹ mà tự khen đâu, nhưng thực sự là đáng yêu đến mức phạm quy.

Khuôn mặt Quý Lễ lập tức đỏ lựng lên, muốn phản bác lại không biết phản bác từ đâu, thừa nhận thì lại thấy ngượng.

"À, đúng rồi." Trưởng công chúa nhận ra mình có lẽ là lớn tuổi rồi, hoặc là ở cạnh Nhung Ngọc lâu quá, thế mà lại nảy sinh ra một loại thú vui tà ác, càng lúc càng thích nhìn bộ dạng quẫn bách của đám trẻ con: "Dù con là con trai ta, nhưng Ngọc Ngọc cũng là đứa trẻ của ta, không thể bên trọng bên khinh được."

"Con giải thích cho ta nghe xem, chuyện lừa nó đóng ấn ký trong ảo cảnh là thế nào."

"Trước kia, ta dạy con như thế sao?" Trưởng công chúa đầy ẩn ý thẩm vấn.

Con ngươi của Quý Lễ xảy ra một trận đại địa chấn, máu chảy dồn dập, huyết áp cũng theo đó mà tăng vọt.

Cả người cậu xấu hổ đến mức muốn chết đi cho xong.

Cậu không nhịn được nghĩ, có lẽ người mẹ lạnh lùng đến mức ngạo mạn trước kia, cũng khá tốt.

Sự quan tâm kiểu này từ mẹ ruột, quả thực khiến người ta quá đỗi ngượng ngùng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...