Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 150: Điện hạ



Buổi phát sóng trực tiếp này cứ thế mà lan truyền trên mạng giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu nóng, hoàn toàn sôi sùng sục.

Những kẻ từng khẳng định chắc nịch mắng Quý Lễ là con ngoài giá thú, quay đi lại nói Nhung Ngọc một bước trèo cao thất bại thảm hại, giờ đây bị vả mặt bôm bốp, xấu hổ đến mức đi khắp nơi xóa bình luận cũ.

【Người đâu người đâu rồi? Ra đây mắng tiếp đi? Hai đàn anh văn võ song toàn của tôi đây là một đôi trời đất tạo thành có nghe chưa, đến phiên cái lũ óc heo mấy người ở đây lèm bà lèm bèm chắc?】

【Quý Lễ không nhìn trúng Nhung Ngọc thì nhìn trúng ai? Nhìn trúng cái loại anh hùng bàn phím mồm toàn chất thải như các người chắc?】

【Mấy đứa nói con ngoài giá thú thò mặt ra đây đi chứ? Trưởng công chúa vả sưng mồm các người rồi à?】

【Hu hu hu hai nam thần của mị thực sự sắp kết hôn rồi, một ngày em thất tình những hai lần...】

Tiếc là bản thân Nhung Ngọc và Quý Lễ đã chẳng còn tâm trí đâu mà xem bình luận trên mạng liên tinh nữa, riêng chuyện cuộc gọi trên quang não của bọn họ đã sắp bị nổ tung rồi.

Của bạn học, của thầy cô, của bạn bè, hết cuộc này đến cuộc khác, chẳng lúc nào ngừng.

Quý Diễn, Dương Tây Châu, An Dĩ Liệt, Đoạn Nha, đàn chị và những người khác sôi nổi gửi điện chúc mừng.

Nhung Ngọc còn phải ở đó giải thích với Nhạc Điềm hồi lâu, mới khiến cô bé tin rằng người trên buổi phát sóng trực tiếp đó thực sự chính là hắn, hắn thật sự đã trở thành vị hôn phu của Quý Lễ.

Cứ thế, còn bị Nhạc Điềm cười nhạo là đồ thích tự vả, hồi trước còn xoen xoét cái mồm nói không thích Quý Lễ.

"Hai anh sắp về một nhà luôn rồi kìa!" Nhạc Điềm khí thế hùng hồn nói.

Nhung Ngọc thế mà chẳng còn lời nào để biện bạch.

Lúc ngắt cuộc gọi, Quý Lễ đang ngồi bên giường, hiển nhiên cũng vừa mới được người nào đó quan tâm hỏi han ân cần một hồi, mau chóng cài đặt cuộc gọi về chế độ không làm phiền, vừa thẹn vừa giận, mím chặt môi: "... Thật nhiều chuyện."

Nhung Ngọc hãy còn chưa thoát ra khỏi quả bom nặng ký trong buổi họp báo, ngơ ngơ ngáo ngáo nhìn Quý Lễ: "Thật sự sắp kết hôn rồi à?"

"Cũng đã tuyên bố ra bên ngoài rồi, không còn cách nào khác."

Quý Lễ gồng hết sức mình trưng ra bộ dạng em đây cũng không mấy tình nguyện, nhưng cũng chẳng có cách nào khác, khóe miệng lại không tự chủ được mà giương lên, chỉ cần hơi không để ý một chút, là tự nó có thể lén lút nhếch lên được ngay.

Nhung Ngọc nhìn ra sự trộm mừng trong vẻ mặt của cậu, cố ý trêu cậu: "Nếu em không bằng lòng, chúng ta đi nói với công chúa một tiếng nhé?"

Sắc mặt của Quý Lễ, bỗng chốc sa sầm xuống: "Nói gì?"

Nhung Ngọc vẫn còn ở đó không biết nhà có nóc, cười tủm tỉm nói: "Nói chúng ta tạm thời chưa muốn kết hôn, hôn lễ có thể hoãn lại một chút..."

Câu này còn chưa dứt, đã bị xúc tu nhỏ quấn lấy cổ chân, thình lình kéo một cái, lôi cả người hắn lên giường.

Quý Lễ lật người đè lên hắn, đôi mắt xanh như đá quý kề sát đối diện mắt hắn.

"Sau đó thì sao?" Quý Lễ u ám, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, lạnh lùng lên tiếng, "Anh liền không cần kết hôn với em nữa, phải không?"

Hắn rốt cuộc không nhịn được cười, nhéo gương mặt Quý Lễ: "Vốn là em không muốn kết hôn mà."

"Anh thừa biết..." Quý Lễ nói được một nửa, lại tự mình đỏ bừng mặt, giọng nói mềm đi, ánh mắt lườm hắn lại càng thêm hung dữ: "... Anh thừa biết ý em thế nào."

Nhung Ngọc yêu chết dáng vẻ mềm mại hờn dỗi này của cậu, bèn nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** cậu, rồi hôn lên đôi mắt, sau đó nhếch môi, cười đến là xấu xa.

Quý Lễ biết bản thân bị lừa, hậm hực bắt lấy đôi môi hắn mà hôn.

Đôi mắt Nhung Ngọc hiện lên vệt vàng kim rực rỡ, trong cơn mê mẩn không ngừng đuổi theo đôi môi cậu mà cọ loạn, lại cười dỗ dành cậu: "Công chúa ơi, đến bao giờ bé mới chịu ngoan một chút đây?"

Quý Lễ ngoảnh mặt đi không thèm đáp.

"Có phải em đang lén mừng vì mình đã bỏ qua được công đoạn cầu hôn không?" Nhung Ngọc cắn vành tai cậu, cười tủm tỉm bóc trần lòng riêng nho nhỏ của cậu.

Quý Lễ càng thêm quẫn bách.

Cậu quả thực đang trộm mừng thầm, nếu không có đoạn này, cậu biết mở miệng thế nào để ép Nhung Ngọc kết hôn đây?

Nhanh quá cũng không được, chậm quá càng không xong, cậu chủ động thì sẽ e thẹn, để Nhung Ngọc chủ động thì càng dễ mọc ra đám chi tiết tùm la tùm lum.

Quý Lễ thực sự chưa từng học phải chuyện gì khó khăn hơn chuyện yêu đương, cho đến tận bây giờ, cậu vẫn chưa rõ lắm rốt cuộc mình nên làm gì, nên làm như thế nào.

Nhung Ngọc nóng bỏng hôn cậu, cắn bờ môi cậu dỗ dành: "Tỏ tình với anh lần nữa có được không?"

Quý Lễ đỏ hồng mặt, gồng mình ra vẻ bình tĩnh, nói: "Trước đây chẳng phải đã nói rồi sao?"

"Nhưng anh vẫn muốn nghe." Nhung Ngọc cười tủm tỉm dỗ cậu.

Lần đó bọn họ đều quá đỗi mịt mờ.

Nhung Ngọc thậm chí còn tưởng cậu chỉ muốn chơi đùa với hắn, mà cậu thì đã chuẩn bị sẵn sàng để kết hôn với hắn rồi.

Đến giờ Quý Lễ nghĩ lại, đều thấy mình ngốc hết thuốc chữa.

"... Thích." Quý Lễ biết mình đang cố tình lách luật chơi xấu, nhưng gương mặt vẫn cứ nóng hôi hổi.

Nhung Ngọc cười tủm tỉm cắn môi cậu, nhẹ giọng nỉ non: "Nhưng anh yêu em."

Gương mặt Quý Lễ liền hoàn toàn đỏ rực, há miệng, rốt cuộc vẫn không chiến thắng được lòng thẹn thùng của mình, cậu quyết định chơi xấu đến cùng, trốn tránh câu trả lời mà mình nên đáp lại kia, chuyển sang dùng xúc tu nhỏ kéo mở áo sơ mi của Nhung Ngọc, bắt đầu những động tác sâu hơn, khiến Nhung Ngọc không cách nào nói năng gì được nữa.

Nhung Ngọc thoắt cái đỏ bừng mặt lên, lúc này mới nhận ra giữa lúc hôn môi, bản thân đã bị lột gần hết ra rồi: "Em đừng... vẫn chưa đến tối mà."

"Vậy thì sao?"

"Điện hạ có thể tới tìm chúng ta," Con ngươi màu vàng kim của Nhung Ngọc hơi ươn ướt, đáng thương vô cùng kéo lấy vạt áo cậu.

Trưởng công chúa vừa mới tuyên bố hôn sự của bọn họ, đợi bận việc xong xuôi, cá chắc là sẽ tới tìm bọn họ để bàn bạc.

Quý Lễ vốn tưởng hắn định xin tha.

Nào ngờ lại nghe thấy Nhung Ngọc bỗng nhiên đầy ma mãnh, cắn lấy tai cậu, thấp giọng cười nhạo cậu: "Nhưng anh nghĩ lại rồi." 

"Chắc là em sẽ không kéo dài lâu đến lúc đó đâu."

Quý Lễ thoắt cái tức đến mức biến thành con cá nóc.

Nhung Ngọc cười xấu xa bỡn cợt cực kì. 

Để đáp lễ việc công chúa nhỏ bướng bỉnh dễ thẹn thùng này không chịu nói yêu hắn, hắn phải luôn cười nhạo cậu là một nhóc tay mơ vừa nhanh vừa ngốc nghếch mới được.

*

Làm tổn thương nhau là phải trả giá.

Quý Lễ vì để chứng minh độ bền của mình, ấn Nhung Ngọc ở đó từ mặt trước đến mặt sau, từ trên giường đến phòng tắm, cuối cùng ngay cả bệnh sạch sẽ bao năm cũng khỏi luôn rồi, ngay cả trên thảm lông cũng thử qua một lượt.

Cuối cùng xác nhận được rằng việc lên giường với cậu thực sự là một chuyện rất tốn thời gian.

Nhung Ngọc lúc nửa đêm mới xoa mông, ngượng ngùng bước ra khỏi phòng, nhận được tin nhắn của Trưởng công chúa mời hắn lúc nào rảnh thì tới thư phòng gặp mặt.

Rõ ràng là đã đoán được họ đang làm chuyện gì rồi.

Lúc Nhung Ngọc tới thư phòng, cảm giác xẩu hổ bèn lên đến tột đỉnh, phảng phất ngay cả tay chân cũng trở nên vụng về, chẳng biết nên đặt vào đâu cho phải.

Trưởng công chúa vẫn đang đọc một bản tài liệu, thấy hắn vào mới tắt màn hình ánh sáng đi, nói: "Một vị phụ huynh như ta, có tính là rất thấu tình đạt lý không?"

Giọng điệu của bà bình tĩnh lạnh lùng, nếu là người không thân quen, nhất định sẽ cho rằng đây là một lời chất vấn không chút cảm xúc.

Nhưng Nhung Ngọc lại thấy được vẻ trêu chọc nơi đáy mắt bà, có chút ngượng ngùng thấp giọng nói: "Điện hạ."

Khóe miệng Trưởng công chúa nhếch lên, tự mình ngồi xuống sofa, chỉ vào vị trí bên cạnh mình: "Ngồi đi."

Nhung Ngọc liền ngoan ngoãn ngồi xuống.

Hắn ở trước mặt Trưởng công chúa, luôn giống như một đứa trẻ ngoan, vành tai nóng bừng như lửa đốt: "Điện hạ, kết hôn... thực sự có thể chứ ạ?"

"Nếu không thì sao?" Trưởng công chúa hỏi ngược lại hắn, thẳng thắn hiếm thấy: "Nếu Quý Lễ để mất con, chẳng phải ta chịu thiệt rồi sao?"

Đứa nhóc ngoan bà vất vả lắm mới nuôi lớn được, không nhận được con nuôi thì cũng thôi, quay đầu lại còn bị đứa con ruột đánh mất, vậy bà chẳng phải lỗ đến trắng tay sao?

Hơn nữa theo như những tin tình báo bà có được mấy ngày nay.

Năng lực yêu đương của Quý Lễ, thực sự là vô cùng đáng lo ngại, vịt đã nấu chín tới tay mà còn để bay mất, cũng không phải là chuyện không có khả năng.

Nhung Ngọc liền không nhịn được mà cười.

Một lát sau, hắn lại nghiêm túc hỏi: "Người có nghe thấy những lời Lục Sát nói không?"

Hắn đang ám chỉ xuất thân của mình.

"Nghe thấy," Trưởng công chúa hời hợt dửng dưng, "Vậy thì sao?"

"Thực sự không để tâm ạ?" Nhung Ngọc nhỏ giọng hỏi.

"Con là đứa trẻ ta nuôi nấng, không ai hiểu rõ con hơn ta." Giọng của Trưởng công chúa rất thản nhiên, lại vĩnh viễn mang theo sự kiên định không gì lay chuyển nổi: "Con muốn trở thành người thế nào, quan trọng hơn nhiều so với việc người khác nghĩ con nên là người như thế nào."

"Huống hồ," Trưởng công chúa dừng lại một chút, "Con đã trở thành một người rất tốt."

Nhung Ngọc ngẩn người, đôi mắt cuối cùng cũng mềm xuống, nhoẻn miệng lộ ra một nụ cười cực kì chói lọi.

"Cảm ơn Người."

"Nói ngoài lề một câu," Trưởng công chúa mỉm cười, "Ta cũng không cho rằng con là con của hải tặc."

"Tên hải tặc cấp S mà gã nói là do chính tay ta truy bắt, quy tắc đầu tiên trên tàu của bọn chúng, chính là không nhận hệ chữa trị."

Nhung Ngọc lập tức ngẩn người: "Sao ạ?"

Trưởng công chúa nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Bọn chúng là một lũ cuồng đồ, hệ chữa trị chỉ làm chậm tiến độ của bọn chúng thôi."

"Vậy con..." Nhung Ngọc do dự, có lẽ là muốn hỏi về xuất thân của mình.

"Xin lỗi." Trưởng công chúa xoa đầu hắn, "Ta cũng không rõ lắm, đám người đó hầu như đều đã bị xử tử rồi."

Bà thật lòng hy vọng bà là một vị phụ huynh không gì không làm được.

Nhưng rõ ràng bà cũng không thể.

Nhung Ngọc lại nheo mắt nở nụ cười: "Không sao đâu ạ."

Giống như Trưởng công chúa đã nói, điều này vốn dĩ chẳng quan trọng.

Quan trọng là, hắn là người thế nào, hắn muốn trở thành người như thế nào.

"Sau này định làm gì? Quân bộ hai hôm trước có hỏi ta về con, nhưng ta không mấy muốn đưa con cho bọn họ." Trưởng công chúa dường như có chút thả lỏng, tựa vào sofa trò chuyện cùng hắn: "Con thấy Bộ điều tra độc lập thế nào?"

Nhung Ngọc chần chừ một chút, vẫn nhẹ giọng nói: "Con vẫn muốn tới binh đoàn đánh thuê."

Trưởng công chúa rõ ràng là đã liệu được trước: "Đoàn đánh thuê Cá Mập Trắng?"

"Vâng."

"Quý Lễ thì sao?"

"Em ấy muốn tới quân bộ."

"Vậy tốt nghiệp rồi sẽ không thể luôn ở cạnh nhau." Trưởng công chúa nói bằng giọng như thể hù dọa trẻ con.

Nhung Ngọc rũ mắt nhìn chằm chằm mũi giày mình, đỏ cả tai: "Vâng."

"Vậy thì mau kết hôn đi thôi." Trưởng công chúa mỉm cười nói.

Bà gần đây bắt đầu nắm bắt được thằng con ngốc của mình rồi.

Nếu còn không mau chóng kết hôn, để hai đứa này bồi dưỡng tình cảm cho đến nơi đến chốn, tạo dựng đủ cảm giác an toàn, Quý Lễ có lẽ sẽ hung hăng theo đuổi chồng ngàn dặm mất... ừm, cũng có thể là theo đuổi vợ, quản lý kĩ lưỡng bạn đời của mình cho mà xem.

... Con trai bà hình như thực sự có chút nhõng nhẽo.

Trưởng công chúa thở dài một tiếng, e là đứa trẻ ngoan bà nuôi sau này sẽ phải vất vả lắm đây.

Nhung Ngọc lại cúi đầu thấp hơn nữa, hắn rất vui lòng bàn luận chuyện tương lai với Long Cốt, nhưng lại có chút ngường ngượng khi bàn luận về hôn nhân với mẹ ruột của Quý Lễ, cuối cùng vẫn đỏ gò má, nhìn thẳng vào đôi mắt của Trưởng công chúa, nghiêm túc nói từng chữ một: "Con sẽ chăm sóc tốt cho em ấy."

"Ta biết." Trưởng công chúa cười đáp.

Lúc Nhung Ngọc rời đi, Trưởng công chúa dường như lờ mờ nhớ ra, đoàn trưởng trước đây của binh đoàn đánh thuê Cá Mập Trắng, cũng từng là một người đàn ông tóc nâu. Từng là cơ giáp sư hệ chữa trị vĩ đại nhất, là một người theo chủ nghĩa lý tưởng vô biên, cả đời chưa từng khuất phục trước hiện thực, cùng đồng đội cùng nhau xây dựng đảo Cá Mập Trắng, lại một tay lập nên quân đoàn đánh thuê Cá Mập Trắng.

Cá Mập Trắng bèn trở thành chốn nương náu cuối cùng, của những kẻ bị kẹt giữa hẻm đời ấy.

Đã chết trong một chiến dịch cứu hộ.

Đó là một cái chết cao cả.

Trưởng công chúa từng gặp ông ấy một lần.

Đó là một người khiếm thị, giọng nói rất dịu dàng, khi tìm kiếm sự viện trợ của Đế quốc, đã chậm rãi gọi bà: "Điện hạ."

Trưởng công chúa nhìn theo bóng lưng của Nhung Ngọc, rốt cuộc vẫn không mở miệng.

Có lẽ câu đố này, có thể để lại cho đứa trẻ cũng dịu dàng như thế, tự mình tìm hiểu đi.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...