Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 152: Câu chuyện cổ tích (Hoàn chính văn)



Họ nổi lên trên bề mặt hành tinh đầy nước này.

Cơ giáp của Quý Lễ một nửa ngâm trong nước, xúc tu xòe ra trong nước, thi thoảng lại khẽ vẫy, giống như một chú chim cánh cụt ngốc nghếch đang bơi ngửa, Nhung Ngọc và Quý Lễ cứ thế ngồi trên cái bụng của chú chim cánh cụt ngốc nghếch này.

Trong lòng bàn tay Nhung Ngọc nắm chặt chiếc nhẫn kia.

Thiết kế rất đơn giản, khảm một viên tinh thạch màu xanh, Nhung Ngọc thử hóa nó thành vũ khí, thế mà lại là một đám xúc tu nhỏ mềm mại, khẽ đong đưa, mỗi cái xúc tu chỉ to bằng ngón tay út, ngoan ngoãn mềm mại thu mình trong lòng bàn tay hắn, mặc dù thời gian sử dụng rất ngắn, nhưng chẳng ai ngờ tới, Quý Lễ lại lấy tinh thần thể của chính mình làm nguyên mẫu, làm chiếc nhẫn cầu hôn.

Hơi động ý niệm, lại biến thành một thanh đoản đao bạc màu xanh lam trong suốt —— phòng thân vừa vặn.

Sao ở cái phương diện này cậu lại thông minh thế không biết.

"Chiếc còn lại đâu?" Nhung Ngọc xòe tay ra đòi cậu, Quý Lễ lại không chịu đưa cho hắn.

Hắn mặt dày mày dạn cướp lấy, mới phát hiện chiếc nhẫn còn lại sẽ cộng hưởng với tinh thần lực của hắn, khi mắt hắn biến thành màu vàng kim, viên tinh thạch màu trà kia cũng sẽ biến thành màu vàng đẹp đẽ theo.

Truyền tinh thần lực vào, sẽ biến thành một chú rồng trắng nhỏ mập mạp.

Nhung Ngọc lại nghiêm túc hỏi: "Không có hệ thống định vị đấy chứ?"

Gò má Quý Lễ hơi đỏ lên: Dĩ nhiên là có rồi.

Nhung Ngọc nhìn biểu cảm của cậu, liền trầm giọng cười, Quý Lễ mím chặt môi, ngượng ngùng ngang bướng nói: "Không thích thì thôi, em tìm người làm lại."

Vừa quay đi, Nhung Ngọc đã đeo chiếc nhẫn kia vào tay rồi, cười tủm tỉm hỏi cậu: "Đẹp không?"

Quý Lễ quay đầu đi: "Ừm."

Nhung Ngọc ghé tới hôn một cái thật kêu lên mặt cậu, chẳng phân biệt được là vì sự đáng yêu của Quý Lễ, cho nên ngay đến những tâm tư hẹp hòi này cũng trở nên đáng yêu theo, hay là vì một Quý Lễ với những tâm tư bướng bỉnh lại nhỏ nhen thế này, vốn đã khiến hắn rung động.

"Sinh nhật anh, có phải em cũng từng tặng nhẫn cho anh không?" Hắn bỗng nhớ ra.

Ngày đó Quý Lễ còn uống say mèm, không chịu nhận còn ỷ rượu làm loạn, không nhận cũng không xong.

"Đó là vật gia truyền." Mặt Quý Lễ ửng hồng đáp.

Nhung Ngọc trợn tròn mắt: "Vậy nếu lúc đó anh không đồng ý với em..."

"Em cũng không biết," Quý Lễ quay đầu đi chỗ khác, nhưng ánh mắt lại nhấp nháy, lén liếc trộm vẻ mặt của hắn, "Lúc đó uống say rồi, chỉ là muốn đưa cho anh thôi."

Khả năng lên kế hoạch và trù mưu tính toán mà cậu luôn lấy làm tự hào, trước tình cảm yêu thích luôn bại trận như ngả rạ.

Nhung Ngọc hậm hực cười một tiếng.

Nơi này không có ánh trăng, bọn họ trôi nổi giữa những vì sao, biển và trời chẳng còn ranh giới.

Không khí rất lạnh, hơi thở hắn phả ra đều hóa thành sương trắng. Nắm lấy tay Quý Lễ để sưởi ấm, trong lòng còn ôm một cục Kẹo Cao Su nóng hổi sắp tan thành nước đến nơi rồi.

Mùa đông sắp tới, dù là ở Trường Sao hay là ở nơi này.

Quý Lễ rũ mắt, giống như đã hạ quyết tâm rất lớn, mới chậm rãi nói: "... Kết hôn."

Nhung Ngọc không đợi cậu nói xong, đã cười tủm tỉm nói: "Được."

Quý Lễ dường như có chút thẹn quá hóa giận trừng mắt lườm hắn một cái, đôi môi khẽ giật, mới thấp giọng nói: "Em là muốn nói..."

"Em yêu anh."

Nhung Ngọc ngẩn người.

Giọng của cậu lạnh lùng lại nhỏ xíu, sắc đỏ cũng đang không tiếng động lan tràn, đôi mắt lại có chút cố chấp mà chăm chăm nhìn hắn, lẳng lặng mà nói: "Em đã chuẩn bị một tòa lâu đài, nuôi rất nhiều mấy con đầy mình lông lá, anh sẽ có một nơi cư trú có thể nghỉ chân, mà chúng ta... sẽ có một mái nhà."

Mà cậu, sẽ có được hắn.

Cứu rỗi lấy kẻ đã vĩnh viễn chết đuối trong làn nước biển lạnh lẽo là cậu này.

"Cho nên... em muốn xin anh... kết hôn với em."

Nói rồi, cậu khép mắt lại, giống như đang chờ đợi bản án từ hắn.

Lòng bàn tay cậu ướt đẫm, sợ Nhung Ngọc cười nhạo lòng thành và quyết tâm của mình.

Nhung Ngọc lại thành kính hôn lên trán cậu.

"Được."

Cậu nghe thấy Nhung Ngọc nghiêm túc nói.

Họ cứ thế trôi dạt, chẳng chịu sự dẫn dắt của ánh trăng, cũng không có mặt trời chỉ lối, nương theo tinh hà đầy trời, vô thức phiêu lãng trong cõi im lìm và dịu dàng, luẩn quẩn giữa thế giới khổng lồ và trống rỗng.

Họ nhỏ bé như thế.

Lại rực rỡ đến vậy.

Tuyết sắp rơi rồi.

Trong đầu cậu, bỗng sinh ra ý nghĩ như vậy.

Sẽ lạnh chứ?

Có lẽ là không đâu.

Quý Lễ trộm nghĩ, Nhung Ngọc nhỏ bé mà cậu từng gặp sẽ lạnh chứ?

Nhung Ngọc dường như cũng thất thần, Quý Lễ nhỏ bé của hắn đang ở nơi nào?

Hắn nắm chặt lấy tay cậu, giống như cậu nắm chặt lấy tay hắn.

Mọi thứ trong tương lai đều chẳng mấy rõ ràng.

Nhưng ngay lúc này đây, mọi náo nhiệt và tàn nhẫn ngoài kia đều đã nhuốm màu cổ tích.

"Muốn nghe em hát."

Nhung Ngọc chẳng hiểu sao, bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ như vậy.

Và thế là Quý Lễ khẽ ngân nga.

Là vì sao sáng ngời của hắn, là sỏi đá kiên cường của hắn.

Là hy vọng hắn chờ đợi vào ngày mai, là dũng khí hắn tích góp trong hôm nay.

Cậu là câu chuyện cổ tích duy nhất và vĩnh hằng trong cuộc đời tàn khốc này.

【Hoàn chính văn】

***

Tác giả có lời muốn nói: 

Chính văn cuối cùng cũng hoàn thành rồi! 

Lần nào kết thúc cũng vậy, tuy thấy nhẹ nhõm nhưng lại có chút mất mát bùi ngùi. 

Thật sự rất không nỡ chia tay Ngọc Ngọc và Công chúa mà, đây có lẽ là cặp quỷ con đáng yêu và ấu trĩ nhất mà tôi từng viết ra đấy.

Về ngày mở hố bộ tiếp theo, tôi cũng không chắc lắm, theo như tôi tự hiểu bản thân... đa phần là phải hẹn gặp lại mọi người vào năm sau rồi. Chúc mọi người năm mới vui vẻ trước nhé, hy vọng trong niềm vui năm nay của các bạn có đóng góp một chút xíu từ tôi.

Theo lệ thường tôi sẽ nghỉ ngơi vài ngày, sau đó phần ngoại truyện sẽ viết với tâm thế thoải mái hơn. Tôi cứ từ từ cập nhật, mọi người cũng cứ thong thả đọc nhé. Danh sách (ngoại truyện) hiện tại gồm có:

1. Tuyến IF: Trúc mã trúc mã.

2. Các chuyện liên quan đến Binh đoàn đánh thuê Cá Mập Trắng.

Ngoài ra, bộ truyện này đã ký hợp đồng xuất bản sách giấy bản giản thể tại nội địa rồi nhé!

Gấp:

Thế là hành trình chính văn cuối cùng cũng khép lại rùi nhé! Mấy ngày nay mình chạy deadline vèo vèo luôn ấy. :>

Thực sự, có nhiều đoạn trong truyện thơ vô cùng. Cả bộ truyện cứ như một bản đồng dao giản dị, đôi lúc lại nhuộm màu cổ tích lãng mạn. Có những đoạn mình đã dịch đi dịch lại nhiều lần, không ít lần tra từ điển để cố gắng sao cho truyền tải được sát nghĩa câu văn gốc của tác giả nhất. Chẳng mong hoa mỹ cầu kỳ, chỉ hy vọng có thể đưa ý gốc ban đầu của tác giả sang một ngôn ngữ khác một cách trọn vẹn nhất là mình mãn nguyện lắm rồi. :> Đây cũng là bộ truyện dài nhất mình từng chuyển ngữ, cảm giác hoàn thành xong thực sự rất khó tả.

Chỉ muốn nói là hai đứa nhỏ nhà mình đáng yêu lắm. Mình thích sự tươi sáng, rạng rỡ của cháu Ngọc, thích cả cái nét cợt nhả chẳng chút đứng đắn lại thỉnh thoảng nhây nhây của cháu, thích bé Quý bề ngoài thì lạnh lùng ngạo mạn, mà yêu vào rồi là biết giận dỗi, tủi hờn, rồi lại thích làm nũng với anh. Bé có lúc bướng bỉnh nhưng khi cần lại ngoan hiền dịu keo hết nước chấm. :>>>

Mình thương cả sự bất an, tự ti mà hai đứa giấu kín vì tuổi thơ không mấy êm đềm. Rốt cuộc hai đứa đã nắm tay nhau, đi từ những buổi đầu quen biết dở khóc dở cười, qua những hiểu lầm vừa bi vừa hài, để cuối cùng không ngừng giãi bày, thấu hiểu, và cứu rỗi lẫn nhau. Ngọc Ngọc sưởi ấm cho bé Quý, và ngược lại, bé Quý cũng là ánh sáng xua tan bóng tối trong đời Ngọc Ngọc. Thương hai đứa gất nhiều. :>>

Bên cạnh đó giọng văn của tác giả cũng rất dễ thương và chắc tay. Dàn bạn học phối diễn (trừ thèng cha Lục Sát ra nhé :>) đứa nào cũng đáng yêu, trẻ trâu đúng lúc đúng chỗ. Đúng là người ta nói tốt nghiệp rồi mới thấy nhớ tuổi học trò. Hồi còn đi học đọc truyện học đường thấy bình thường, mà giờ có tuổi rồi thì đọc tự dưng thấy bọc nhóc trẻ trâu chim lợn này đáng eo đến lạ.

Truyện được tác giả nêm nếm gia vị vừa phải. Không mưu mô kịch tính, không cao trào trinh thám, nhưng lại ngọt ngào như một ly trà sữa vừa đường, thêm chút topping trân châu dai giòn sần sật nhai cho đỡ chán. Dễ uống, dễ thấm, khi uống xong vẫn còn thấy dư vị ngọt ngào ở đầu lưỡi. Nhiều đoạn chuyển ngữ mà khóe miệng cứ tự giác cong lên, có lúc lại cười ngặt nghẽo đập bàn ầm ầm, may mà bà cùng phòng không đánh giá. :>>

Anyway, lảm nhảm đến đây cũng đủ rồi, chỉ là một chút tâm đắc và cảm khái của mình sau khi về đích cùng bộ truyện này thôi. Đúng là một cục đường siêu cấp cute, mà phải gọi là cả hũ đường mới đúng vì trông thế thôi chứ cũng hơn 150 chương chứ bộ =))))).

Mình cũng không biết có nhiều bạn theo dõi không, nhưng vẫn muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới những ai đã đồng hành cùng hai bé cũng như bộ truyện, để cùng chứng kiến hành trình siu siu siu đáng yêu này (dù đôi lúc có cãi nhau nhưng chưa bao giờ quá nửa chương là huề rồi :>).

Phần ngoại truyện sẽ được mình đăng lên sớm nhất nhé. 

Vậy nhé, yêu mọi người nhiều!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...