Ngày thứ ba của kỳ nghỉ, Nhung Ngọc ngủ nướng tít mít.
Trên quang não vẫn còn lưu lại tin nhắn trò chuyện với Quý Lễ, nói mãi đến tận mười hai giờ đêm qua.
Nhung Ngọc nhớ lại tối qua, thậm chí còn không biết mình đã tám nhảm cái gì nữa, hình như có nhắc đến cơ giáp, nhắc đến Kẹo Cao Su, nhắc đến chuyến du lịch ở Sao Vân Cầm của Quý Lễ, nhắc đến bài vở của cô em họ, Quý Lễ giúp hắn giải một bài toán mà hắn đã quên bẵng mất cách làm.
Sau đó lại nói đến trường học lúc trước, Trường Sao so với trường bình thường có rất nhiều môn học đặc biệt.
Tin nhắn của Quý Lễ lúc nào cũng rất ngắn gọn, ngược lại hắn lại nói nhiều hơn chút, lúc họ ở trường có khi cả ngày cũng chẳng nói được nhiều lời như thế, nhưng mới nghỉ có hai ngày, tin nhắn dường như cứ cậu tới tôi lui mãi chẳng dứt.
Cuối cùng đến cả Kẹo Cao Su cũng ngủ gật, nằm trong lòng hắn ngủ thật say sưa.
Thế là hôm nay liền một mạch ngủ đến tận mặt trời treo đến đỉnh sào, ánh nắng thiêu đốt căn phòng của hắn, rốt cuộc Kẹo Cao Su bị nóng cho tỉnh giấc, nó vặn vẹo vươn dài xúc tu nhỏ, từng cái từng cái một nhảy nhót đi bật hệ thống làm mát lên, trong phút chốc âm thanh to như sấm rền, nhưng luồng gió mát cũng theo đó mà ùa vào, Nhung Ngọc cuối cùng cũng giãn chân mày ra, lại ôm Kẹo Cao Su rúc vào trong chăn, ngủ nướng đến tận trưa.
Lúc tỉnh dậy, trong nhà chỉ còn lại một mình hắn, em họ hôm qua bị hắn ấn đầu ôn tập suốt một đêm, sáng sớm vừa dậy đã lẻn ra ngoài đi chơi với hội chị em rồi, chỉ sợ bị hắn tóm lại.
Nhung Ngọc liền xỏ dép lê, dụi đôi mắt ngái ngủ, đeo một cái tạp dề có họa tiết hoạt hình, nấu một nồi mì nóng, dùng nước hầm sườn còn thừa tối qua, bỏ thêm chút rau xanh, trong nồi nhanh chóng ùng ục ùng ục tỏa hương thơm phức, Kẹo Cao Su nhảy tới nhảy lui trên vai hắn, bị hắn cẩn thận nhét vào trong túi áo của mình—— hắn còn nhớ lần trước Kẹo Cao Su rơi vào trong nồi, suýt chút nữa biến thành trứng ốp la.
Kẹo Cao Su lại tránh bàn tay hắn, "gu chi gu chi" nhảy qua nhảy lại trên bậu cửa sổ, cái xúc tu nhỏ xinh "bạch bạch" gõ lên kính cửa sổ.
Nhung Ngọc dụi dụi mắt, lại nhìn thấy phía ngoài tiệm tạp hóa, có một người rất quen thuộc đang đứng.
Đó là một dáng người cao ráo lại ưu nhã, mặc một bộ đồ thường ngày được cắt may tỉ mỉ, thiết kế cao cấp, theo sau là một cái vali điện tử đắt đỏ phát sợ, cũng chẳng nhìn đông ngó tây, giữa đống đồ đạc hỗn tạp chất đống ở cửa tiệm trông thật lạc quẻ, lẳng lặng đứng đó, dường như đang phân vân, không biết nên gõ cửa, hay là dùng quang não thông báo cho hắn.
Nhung Ngọc dụi dụi mắt, đến cả tạp dề cũng chẳng kịp cởi, liền vội vã chạy ra ngoài, đôi dép lê kêu "lạch bạch lạch bạch", vừa vặn va vào ánh mắt của Quý Lễ.
"Quý Lễ?" Nhung Ngọc có chút kinh ngạc, "Sao cậu lại tới đây?"
Quý Lễ dường như bị bắt quả tang, ánh mắt lóe lên, lại nhìn hắn: "Đến làm chút việc, tiện đường qua thăm cậu."
Đôi mắt xanh thẳm tuyệt đẹp, phản chiếu gương mặt của hắn, hệt như phản chiếu ánh nắng rực rỡ đến lóa mắt.
"Có làm phiền không?" Cậu thấp giọng hỏi.
"Không hề." Nhung Ngọc khẽ nhíu mày, "Chỉ là, cậu đến đây làm việc?"
Sao Luca, khu ổ chuột nổi tiếng, nơi đây có một lượng lớn nhà máy bỏ hoang, nổi tiếng nhất là thị trường giao dịch đồ cũ, rẻ nhất là nhân công, có những bất động sản rẻ nhất, còn có vô số những người không có chứng danh, lang thang lưu lạc trên từng hẻm phố.
Quý Lễ không đáp.
"Ở đây không an toàn lắm đâu," Nhung Ngọc cũng không truy hỏi thêm, cười vỗ vỗ vai cậu, "Cậu nên sớm quay về đi."
Đúng lúc giữa trưa, trên phố chẳng có mấy người, chẳng giống như lúc người qua kẻ lại trong trường học.
Quý Lễ nhìn bàn tay Nhung Ngọc đang đặt bên cạnh mình, không một tiếng động mà nắm lấy, thấp giọng nói: "Tôi đến tìm cậu."
Nhung Ngọc ngẩn người.
Quý Lễ nói: "Tôi muốn gặp cậu."
Mặt Nhung Ngọc, bỗng dưng nóng lên, hệt như có một bầy thú lông xù tí hon bỗng nhiên chạy vào trong lòng hắn lăn lộn cọ xát, tê tê dại dại, hắn muốn lấy ngón tay đẩy ra để tìm lại chút bình tĩnh, nhưng lại chẳng nỡ chạm vào.
Cảm xúc rối loạn này, có hơi nguy hiểm quá rồi.
"Thế..." Nhung Ngọc im lặng rút bàn tay đang bị nắm ra, hỏi, "Ăn trưa chưa?"
Quý Lễ nhìn chằm chằm vào bàn tay mình bỗng chốc trống trải, lại cưỡng ép chuyển đổi chủ đề: "Cậu đang nấu cơm à?"
Cậu để ý cái tạp dề đó của Nhung Ngọc từ lâu rồi, nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu kì cục.
Nhung Ngọc kéo Quý Lễ vào nhà, vẫn còn thoang thoảng hương thơm của mì sườn: "Ừm, ăn chưa?"
"Chưa." Quý Lễ nói dối một câu, không cẩn thận, lại nói dối thêm câu nữa.
"Thế để tôi lấy cho cậu một ít," Nhung Ngọc cười tủm tỉm ấn Quý Lễ ngồi xuống bàn, rồi tự mình đi rửa tay, vào bếp, "Em gái tôi giờ không có ở nhà."
Quý Lễ nghe vậy, khẽ thở phào một hơi, lại không nhịn được nghĩ, giờ bọn họ sắp có một buổi chiều riêng tư chỉ hai người rồi ư?
Nhung Ngọc nhấc Kẹo Cao Su từ trong túi áo ra, đặt lên một góc bàn, lấy cái bát đựng gia vị múc cho nó một bát canh trong, lại rót đầy nước cam vào cái ly nhỏ của nó, thậm chí còn quàng cho nó một chiếc khăn ăn có viền hoa —— chiếc khăn này do cô em họ tài trợ, trước đây vốn dùng cho búp bê của cô bé.
Tiện tay lại dùng đầu ngón tay chọc chọc bé cưng, dùng giọng điệu thân mật nói với Kẹo Cao Su: "Hôm nay ngoan một chút, không được chạy lung tung đâu."
Quý Lễ: ... Sao nhìn nó chướng mắt thế nhỉ?
Hơn nữa, Nhung Ngọc định nuôi tinh thần thể của cậu béo đến mức nào mới chịu thôi?
Bây giờ Kẹo Cao Su bị nhét trong túi áo Nhung Ngọc, trông cứ như nhét vào một quả bóng nước, căng phồng, núng na núng nính.
Thấy Quý Lễ, lại dùng cái xúc tu nhỏ của mình nâng bát canh và nước cam lên, chạy đi thật xa, dạt tận ra mép bàn ăn, cảnh giác co thành một cụm.
—— Tính tình cũng càng lúc càng quái thai, bắt đầu biết đối nghịch với bản thể rồi.
Quý Lễ lạnh lùng trừng mắt nhìn Kẹo Cao Su, ngay khi cậu định ra tay độc ác, Nhung Ngọc lại bưng hai bát mì ra.
Ánh mắt cậu lại vô thức dịu đi.
Mì nước nóng hổi, vì giữa chừng Nhung Ngọc đi ra ngoài nên hơi nát một chút, nhưng Quý Lễ vẫn nghiêm túc ăn hết —— cậu có một loại bản lĩnh kỳ lạ, dường như ăn cái gì cũng khiến người ta cảm thấy ngon miệng lại ưu nhã.
Càng thần kì hơn là, cậu và Kẹo Cao Su ăn uống, có một sự đồng bộ quái dị. Ăn xong, Kẹo Cao Su dùng xúc tu nhỏ vén khăn ăn lau dầu mỡ trên người, Quý Lễ dùng khăn giấy thấm nhẹ môi, một người một kẹo cùng bưng cốc lên, tần suất uống nước cam vô cùng nhất trí.
Nhung Ngọc nhịn không được cảm thán: "Chẳng trách Kẹo Cao Su thích cậu, nó đúng là do cậu đẻ ra mà."
Một người một kẹo cùng lúc khựng lại động tác, suýt chút nữa thì sặc.
Nhung Ngọc nheo mắt cười rộ lên.
Nhân lúc Nhung Ngọc thu dọn bát đũa nhét vào máy rửa bát, Kẹo Cao Su đã có dự cảm chẳng lành, luồn lách muốn rời khỏi bàn, nhưng lại bị Quý Lễ ấn chặt một chiếc xúc tu nhỏ, đóng đinh chết dí trên mặt bàn.
Chủ nhân ngốc nghếch cứu mạng với!!! Nó lại sắp biến thành cục kẹo nạn nhân vô tội rồi oa oa oa!!!
Đến khi Nhung Ngọc quay đầu lại, đã thấy Kẹo Cao Su nằm ngủ ngon lành trên bàn, còn Quý Lễ mang vẻ mặt không cảm xúc ngồi một bên.
"Vừa mới ngủ dậy mà nhỉ?" Nhung Ngọc hơi ngạc nhiên nhấc bé kẹo mềm nhũn lên, "Sao lại ngủ tiếp nhanh thế?"
Quý Lễ trợn mắt nói dối: "Không biết nữa."
Giờ chỉ còn lại hai người bọn họ thôi.
Cậu như nguyện có được không gian riêng với Nhung Ngọc, Nhung Ngọc đang lật tìm trong quang não một bộ phim từng nhắc đến khi trò chuyện, Quý Lễ không nhịn được đánh giá phòng của Nhung Ngọc.
Vẫn bừa bộn như ở ký túc xá, chăn đệm vẫn còn dấu vết đã ngủ qua, trên bàn rải rác vài cuốn sách bài tập cấp thấp, chắc là đang chuẩn bị đề cương cho cô em họ kia.
Đầu giường có một mô hình cơ giáp thực tế ảo mini, chỉ to bằng lòng bàn tay, nhìn kỹ thì đó là một bộ cơ giáp màu trắng thuần phối vàng kim, phong cách thiết kế tổng thể phóng khoáng lại hoang dã, rõ ràng là hoa lệ nhưng lại mang theo một tia ngông cuồng ngược ngạo, chỉ nhìn cấu trúc thiết kế, cũng có thể thấy đây là loại có yêu cầu cực cao đối với người thao tác.
Vũ khí là một thanh kiếm trắng muốt, hình xương sống.
Rõ ràng đây là bút tích của đại sư thiết kế, tuyệt đối không phải loại sản xuất hàng loạt.
"Đẹp không?" Nhung Ngọc cười híp mắt hỏi.
Quý Lễ "ừm" một tiếng: "Ai thiết kế vậy?"
"Không biết." Nhung Ngọc nói, "Đây là một bộ cơ giáp đặt làm ở chợ đen với giá gấp ba, loại cơ giáp thế này, nhà thiết kế đều ẩn danh."
"Là cấu hình đỉnh cao của mười năm trước, giờ giá chắc giảm nhiều rồi... nhưng cũng không thấp hơn mức nghìn vạn."
"Nó tên là gì?"
"Tên là Long Cốt."
Khi Nhung Ngọc nói câu này, trong mắt thoáng hiện cảm xúc khó tả, cuối cùng hắn mỉm cười, ấn vào bệ mô hình, mô hình thực tế áỏ đó liền biến thành Nhóc Xám Xịt mà Nhung Ngọc đang lái bây giờ.
Quý Lễ lờ mờ nhận ra điều gì đó: "Sao lại đổi đi?"
Nhung Ngọc nheo mắt cười khẽ: "Tôi mà cứ đứng núi này trông núi nọ như vậy, Nhóc Xám sẽ ghen mất."
Vật trưng bày này, khiến Quý Lễ lúc xem phim không kìm được mà có hơi mất tập trung.
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, phần lớn tâm trí của Quý Lễ, đều đặt lên người Nhung Ngọc.
Quý Lễ có lẽ ngay cả khi thi đấu chiến thuật cũng chưa từng căng thẳng thế này, cậu nghe thấy tiếng tim mình đập như nổi trống, từng nhịp từng nhịp nhắc nhở cậu về tình cảnh hiện tại.
Trong nhà Nhung Ngọc, chỉ còn lại hai người bọn họ, Nhung Ngọc kéo rèm cửa lại, ngồi sát bên cậu cùng xem phim.
Đây là một bộ phim trinh thám kinh điển, từ đầu đến cuối đều đầy rẫy bí ẩn.
Một tiếng đầu của bộ phim, tinh thần Quý Lễ căng như dây đàn, lo lắng không biết Nhung Ngọc có làm bậy hay không.
Tim cậu đập thình thịch, cậu biết mình đây là đang hẹn hò, trong phòng rất tối, Nhung Ngọc có thể nắm lấy tay cậu bất cứ lúc nào, sau đó hôn cậu.
"Quý Lễ."
Rồi Nhung Ngọc thật sự nắm lấy tay cậu, cậu theo bản năng đỏ bừng mặt.
Quay đầu lại, phát hiện Nhung Ngọc hỏi cậu có muốn ăn khoai tây chiên không.
"... Không ăn."
Sau đó lại chẳng có động tĩnh gì nữa.
Một tiếng sau của bộ phim, Quý Lễ đang suy nghĩ xem khi nào Nhung Ngọc mới định làm chút chuyện gì đó không đứng đắn với cậu.
Cậu tự mình dâng tận cửa rồi, chủ động nắm tay hắn, đánh ngất Kẹo Cao Su, chẳng lẽ hắn chỉ định xem phim cùng cậu thôi sao?
Nhung Ngọc có phải quá kiềm chế rồi không?
Cái sự cợt nhả của hắn đâu?
Cái vẻ làm nũng muốn lao vào lòng cậu thường ngày của hắn đâu?
Bộ phim chẳng vào đầu được chữ nào.
Nhung Ngọc còn mò được phần hai, cười xấu xa bảo cậu phần này có chút yếu tố kinh dị.
Quý Lễ lo lắng đề phòng suốt hai tiếng đồng hồ, cảm thấy Nhung Ngọc giống như một tên ngốc vậy.
Phần phim thứ hai lại trôi qua một tiếng.
Nhung Ngọc vẫn đang ăn khoai tây chiên, còn uống một lon coca.
Đại khái là bữa tối cũng định xử vậy cho xong.
Nhân vật chính trong phim đã hôn nhau đến lần thứ ba, Quý Lễ đã xem chán ngấy môi và lưỡi của bọn họ rồi.
Nhung Ngọc lại bới từ trong tủ lạnh ra một hộp kem, ngồi xuống bên cạnh cậu, Quý Lễ cuối cùng nhịn không nổi nữa, túm lấy tay Nhung Ngọc.
Nhung Ngọc: "... Quý Lễ, tôi vừa ăn khoai tây chiên xong."
Trên tay vẫn còn vụn khoai tây, bệnh sạch sẽ của Quý Lễ khỏi rồi à?
"Im đi." Giọng điệu Quý Lễ cứng nhắc.
Cái tên ngốc này nếu mà biết chớp thời cơ một chút, cậu cũng sẽ không hung dữ với hắn như vậy.
Quý Lễ mím môi: "Cậu xích lại đây một chút."
Nhung Ngọc thấy hơi nóng.
Là một loại nhiệt độ trào dâng một cách khó hiểu, khiến hắn có chút lúng túng, đám lông xù tí hôn đang lăn lộn trong lòng hắn, lại lũ lượt xông đến làm loạn.
Lăn đến mức khiến lòng hắn ngứa ngáy.
Hắn hỏi: "Quý Lễ, có phải cậu sợ rồi không?"
"Không phải." Quý Lễ mím chặt môi, chẳng hiểu sao trừng mắt với hắn một cái, rồi lại đỏ bừng tai cúi gằm đầu.
Hắn cảm thấy Quý Lễ như vậy thật đáng yêu, thế là đám lông xù kia lại càng lăn lộn dữ hơn.
Nhung Ngọc nhìn chằm chằm hộp kem trên mặt đất: "Quý Lễ... như vậy tôi không ăn kem được."
Quý Lễ không nói lời nào.
Dưới đất chui ra hai cái xúc tu nhỏ nhắn đáng yêu.
Một cái nhặt thìa lên, một cái bưng kem lên.
"Há miệng." Quý Lễ mặt không cảm xúc nói.
Nhung Ngọc im lặng một hồi, cười đến run người, nửa người đều tựa lên người Quý Lễ.
Há miệng ra, quả thực được xúc tu nhỏ đút kem cho ăn.
Cái ngọt mát lạnh, lịm tim, bèn tan ra trên đầu lưỡi.
***
Gấp: Tôi thề sao Quý Lễ lại có thể đáng yêu như vậy =))))))))))))
