Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 180



Jin Na-sol ngẩng đầu lên.

 

Từ phía bên kia con hẻm, một thứ gì đó ló đầu nhìn cô, chằm chằm vào cô.

Một người cá con không có đuôi.

 

Nó ném gì đó về phía cô.

 

Vù.

 

Vật ném lấp lánh dưới ánh sáng.

 

Jin Na-sol không do dự, vươn tay ra, nắm lấy cổ của nhân viên đã chạy về phía cô như một con mồi đang tháo chạy và ngăn lại.

 

"Ík!"

 

Ngay khi nhân viên bị trúng mảnh đạn hét lên một tiếng thét chói tai, những mảnh thủy tinh giống như bong bóng vỡ ra từ khắp cơ thể anh ta, kẹp chặt đầu và tay anh ta và trói chặt anh ta.

 

Và từ trên đó, những họa tiết truyền thống hình học như dấu ấn nổi lên, như thể được đóng dấu.

 

‘...Cục Quản lý Thảm họa siêu nhiên!’

 

[Thông báo: Bạn đang cản trở nhiệm vụ cứu hộ trong thảm họa siêu nhiên.]

[Hãy ngừng cản trở công vụ và đầu hàng. Đầu hàng. Đầu hàng... ]

 

Âm thanh cảnh báo từ họa tiết bắt đầu vang lên.

 

Khi Cục Quản lý Thảm họa siêu nhiên bắt đầu trấn áp những người dân can thiệp vào công vụ, đây là thông báo bắt buộc phải có.

 

Đồng thời, đó là một vật phẩm. Khi nghe âm thanh đó, sự hiếu chiến sẽ biến mất và người nghe cảm thấy một quyền uy như thể phải tuân theo.

 

Dĩ nhiên, với người bình thường.

 

‘Phiền phức thật.’

 

Mạch máu trên thái dương của Jin Na-sol, người đội mặt nạ Bướm của đội tinh anh, bắt đầu nổi lên.

 

Hóa ra không phải là người cá, mà là lũ công chức của Cục Quản lý Thảm họa siêu nhiên, đã giả dạng như thể chúng là những sinh vật đặc biệt.

 

“Phiền phức thật.”

 

“Ưgh…”

 

Jin Na-sol đá mạnh vào nhân viên bị trói, đồng thời, giống như một phép thuật, cô  lấy kính một mắt và đeo lên để nhận diện đặc vụ.

 

Có hai người phía bên kia con hẻm.

 

‘Có nên tiếp cận không?’

 

Không, không cần. Điều quan trọng là hoàn thành nhiệm vụ nhanh chóng và tích lũy điểm. Cô phải tối đa hóa hiệu quả với mức tiêu hao thể lực tối thiểu và nâng cao năng suất công việc.

 

Trong trường hợp này, việc tìm kiếm vật phẩm nên dừng lại và nhanh chóng lên tàu cứu hộ rồi hoàn thành nhiệm vụ, đó mới là cách hợp lý.

 

Nhưng…

 

“Thật là khó chịu.”

 

Những chiếc móng tay tách ra, lao thẳng về phía trước và cắm phập vào bức tường phía bên kia con hẻm.

 

“…!”

Chỉ số khó chịu đã vượt qua ngưỡng chịu đựng, kết hợp với cơn đau đầu mãn tính, cuối cùng đã khiến Jin Na-sol phải hành động.

 

Những chiếc móng tay kêu ken két khi chúng cào vào tường, tạo ra một vết lõm sâu và mắc vào góc tường.

 

Với vài lọn tóc mái bị cắt của đặc vụ Choi.

 

“Phó Phòng!”

 

“Ôi, có vẻ hơi lệch rồi.”

 

Tuy nhiên, đối phương là đội Huyền Vũ số 1, những chiến binh dày dặn kinh nghiệm trong chiến đấu cận chiến. Dù họ có trở thành trẻ con đi chăng nữa, họ vẫn có thể tránh đòn một cách thuần thục nhờ thói quen đã ăn sâu vào cơ thể.

 

“Đuổi theo khi thu lại dây trói.”

 

Họ tiếp tục hành động...

 

Phó phòng đội mặt nạ bướm nắm lấy sợi dây và bắn trả.

 

Hai đặc vụ Cục Quản lý Thảm họa siêu nhiên ngay lập tức lăn sang bên và phản công.

 

Bằng súng thủy tinh.

 

“Ack!”

 

Jin Na-sol kéo nhân viên bị trói lại bằng sợi dây từ ngón tay của cô và chắn trước.

 

Nhân viên bị trúng viên đạn của Cục Quản lý Thảm họa siêu nhiên gào lên. “Á á á! Người cá! người Cá!!”

 

Tên ngu ngốc đó không chết mà còn hoảng hốt khi chỉ bị trúng một viên đạn của Cục Thảm họa siêu nhiên dù không hề bị thương gì.

 

Hơn nữa, nó vẫn cứ nhìn thấy cái thứ đó như một Người cá bình thường, chắc chắn là não nó đã bị hỏng rồi…

 

…Hmm.

 

‘Còn đứa nào nữa không?’

Jin Na-sol nhìn qua chiếc kích một mắt.

 

Sau hai tên Cục Thảm họa siêu nhiên, có một người  cá nữa.

 

…!

 

Vào khoảnh khắc đó, một trong những sinh vật đặc biệt được cho là “đặc vụ” có cơ thể hơi lớn hơn một chút khẽ di chuyển.

 

Để che giấu con người cá nhỏ hơn kia.

 

“A ha.”

Phó phòng đội A nheo mắt.

 

Sau đó, cô ném nhân viên bị trói về phía đặc vụ còn lại, đồng thời lại phóng ra một sợi dây thép từ móng tay của mình.

 

Về phía người cá nhỏ hơn sau lưng đặc vụ đó.

 

“…!”

 

Ting.

 

Với tiếng vang nhẹ, chiếc móng tay bật ra.

 

Đặc vụ Cục Quản lý Thảm họa siêu nhiên di chuyển.

 

“Hạ.”

 

Jin Na-sol nhân cơ hội đó, trượt lùi ra ngoài, thoát khỏi tình huống đối đầu.

 

Cô cảm nhận được một niềm vui ngắn ngủi, quên đi cả cơn đau đầu. Nếu Đặc vụ Cục Thảm họa siêu nhiên buộc phải di chuyển để bảo vệ, thực ra có một lý do duy nhất.

 

‘Con người cá đó là công dân à?’ (người bình thường)

 

Điều này…

 

Thu thập thông tin!

Đó sẽ là điểm thưởng cao.

 

Ánh mắt của Jin Na-sol sáng rực lên dữ dội.

Cơn giận và tất cả đều không quan trọng nữa, cô phải lên thuyền thoát hiểm và quay trở lại ngay lập tức. Ưu tiên rõ ràng đã xuất hiện.

 

‘Nếu cần,  mình sẽ bắt con người cá nhỏ kia làm con tin.’

 

Jin Na-sol đột nhiên bẻ gãy một bộ phận gắn từ móng tay và ném nó về phía trước.

 

Khói mù tỏa ra.

 

Lợi dụng khe hở trong tầm nhìn bị che khuất, Jin Na-sol nhanh chóng thoát ra khỏi con hẻm một lần nữa.

 

Cô nghĩ đến những cách bạo lực và đơn giản nhất, nhưng mục tiêu kiên định hướng về điểm thưởng khiến cô nghĩ đến phương pháp hiệu quả và thông minh hơn…

 

“Ê.”

 

Jin Na-sol kéo một nhân viên mới, người đang chuẩn bị trốn và đang lén lút quan sát bằng dây thép.

 

Cô ta đội mặt nạ ngựa.

 

“Dạ?”

 

“Làm sao để thu hút sự chú ý của bọn họ đi.”

 

“Tôi á?”

 

Cô gái đội mặt nạ ngựa, Kang Yi-hak, trông có vẻ bất ngờ khi chỉ tay vào chính mình và mở to mắt.

 

“Cô chẳng qua chỉ sẽ bị trói lại rồi nhốt vào nhà giam thôi mà? Cô còn là người mới, không có tiền án gì. Không có lý do để họ nhốt cô vào tù đâu.”

 

“Ồ….”

 

Kang Yi-hak quay lại nhìn rồi cười rộng.

 

"Đây là một kế hoạch tuyệt vời. Phó phòng! Vậy thì để tôi thử sai bảo anh chàng dê kia đi! ..."

 

“Mỗi ngày tôi bị giam giữ sẽ tính là một lượng vàng.”

"Tôi làm ngay."

Tín đồ của chủ nghĩa vàng vẫy tay cười rạng rỡ, lập tức giơ ngón cái lên.

 

Cười nói: "Nhưng mà, phó phòng! Nếu phó phòng nói dối, tôi sẽ khai hết thông tin cá nhân của phó phòng cho Cục Quản lý Thảm họa siêu nhiên và trên đường đi sẽ dùng tên của phó phòng để vay một khoản tiền dài hạn."

 

"Cứ làm đi."

Jin Na-sol để nhân viên mới lại làm chướng ngại vật, bắt đầu lùi lại và chạy nhanh để thoát thân…

 

 

 

Kiiing—

 

Lưỡi dao đang rơi xuống.

 

"...!!"

 

Những ngọn giáo có  chuông rơi xuống, chặn lối thoát và c*m v** chân của Jin Na-sol.

 

‘…!’

Cơn đau dữ dội lan tỏa khắp cơ thể, khiến chân cô bị tê liệt.

 

Trang thiết bị đối phó với con người của Cục Quản lý Thảm họa siêu nhiên phần lớn được thiết kế để giết những kẻ xấu trong những tình huống thảm họa siêu nhiên, khi cần phải giảm thiểu cái chết ở mức tối thiểu.

 

Tức là, chúng là những vũ khí dùng để áp chế đối thủ, cho phép g**t ch*t đối phương theo cách cần thiết.

 

“À, thật sự!”

 

Một đặc vụ của Cục Quản lý Thảm họa siêu nhiên, trong hình dáng của con người cá không đuôi, cười khẩy, đẩy Kang Yi-hak ra và lao về phía này.

 

‘Con chó chết đó.’

 

Hắn ta nhắm vào đội tinh anh.

 

Đôi khi trong những chiến đội dày dặn kinh nghiệm sẽ có những kẻ như vậy.

 

Bởi vì hồ sơ thám hiểm và lời khai của đội tinh anh là thông tin rất giá trị.

 

Hơn nữa, nếu làm việc ở công ty Mộng Mơ Ban Ngyaf và trở thành một phó phòng, Jin Na-sol tin chắc hắn ta là kẻ xấu.

 

Chỉ cần nhốt cô vào tù là có thể bắt được đầu mối.

 

‘Có nên giết hắn không?’

 

Dù là ai đi nữa, chắc chắn là kẻ đã liên tục cản trở cô.

Jin Na-sol bò sát đất, đưa tay vào trong áo vét để lấy vũ khí gây chết người..

 

 

 

 

 

 

/Hãy khuất phục./

 

 

 

Một con mắt khổng lồ nhìn chằm chằm.

Tất cả mọi thứ đều đóng băng.

 

/Sự bạo lực không có lý do./

 

Nhân viên Công ty Mộng Mơ Ban Ngày đang chạy trốn, người đội mặt nạ dê cúi đầu, con người cá nhỏ, đặc vụ Cục Quản lý Thảm họa siêu nhiên, người đội mặt nạ ngựa đang giơ tay lên.

 

Tất cả đều chỉ xoay mắt, nhìn lên trên.

 

/Con mắt khổng lồ đang theo dõi./

 

Không, đó là một ngôn ngữ.

 

■■ ■■ ■■ ■■ ■■■■ ■■■ ■■■■

 

Tiếng thì thầm của những lời ác độc tràn ngập, hóa thành ánh mắt nhìn chằm chằm vào con người. Một thứ ngôn ngữ từ thế giới ngoài, không thể diễn tả bằng khái niệm, không thể hiểu được bởi con người, đang tràn xuống.

 

Hãy biết ơn vì không thể hiểu được! Một khi hiểu, sẽ không thể quay lại được nữa!

 

Một nhân viên của công ty Mộng Mơ Ban Ngày, ngã xuống đất, sùi bọt mép và co giật, rồi tự siết cổ mình.

 

/Nói đi./

 

Những con người cá nhỏ cười rồi ngất xỉu.

 

/Hãy khuất phục./

 

Kang Yi-hak ngây ngẩn mở miệng nhìn vào không trung, sau đó đập đầu xuống đất.

Những âm thanh lầm bầm.

 

 

/Nói đi./

 

Đó không phải là những lời nói nguyên thủy! Chỉ có thể nghe được những từ ngữ mà con người có thể hiểu. Ôi, những lời thì thầm từ vực sâu. Sâu thẳm, quá sâu, thật quyến rũ. Chúng ta phải chạy trốn, nhưng không thể chạy thoát??? Thật sự quyến rũ và bất kính sao??? Phải cúi đầu tôn kính???

 

“Chết đi.”

 

Có ai đó nói, lầm bầm.

 

“Chúng ta đều sẽ chết. Chết, chuẩn bị đi, à…”

 

“Cái gì cơ?”

Jin Na-sol vừa kịp túm lấy cổ của ai đó. Không phải ai khác, mà là nhân viên mới đội mặt nạ dê.

 

“Anh ta bảo tôi chuẩn bị cho cái chết! Cái chết! Con mèo! Con quái vật, Kim Sol...!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...