Hoắc Khoảnh đột nhiên đổi giọng khiến hai người đều sững lại. Gã đàn ông trung niên ngơ ngác chỉ về một hướng.
“Bọn họ đi bên kia.”
Hoắc Khoảnh dán mắt nhìn ông ta.
“Ông có thấy mặt mũi dị năng giả hệ hỏa kia không?”
Gã đàn ông nuốt khan một cái, thoạt đầu còn ngẩn ra vì cái từ lạ hoắc kia.
“Dị năng giả?”
Ngay sau đó, bị ánh mắt lạnh băng của Hoắc Khoảnh quét qua thì ông ta mới bừng tỉnh.
“Không… không có… Người đó đeo mặt nạ, không nhìn rõ mặt, nhưng chắc chắn tuổi không lớn.” Gã đàn ông do dự nói, như chợt nhớ ra gì đó, bỗng ngẩng đầu.
“Cậu ta chắc chắn vẫn còn là học sinh cấp ba!”
“Học sinh cấp ba?” Hoắc Khoảnh cau mày.
“Học sinh cấp ba?!” Tân binh há hốc kinh ngạc.
“Đúng vậy!” Gã đàn ông gật mạnh đầu, ánh mắt tràn đầy oán hận.
“Tôi thấy cậu ta cầm bài thi, hình như là môn Toán.”
Tân binh nghe mà chẳng hiểu đầu đuôi, còn bị dọa đến thất sắc.
Ở trong khe nứt thế này mà còn làm bài thi Toán? Đây là trò quái quỷ gì vậy?
Gã đàn ông thì chẳng buồn giải thích thêm, chỉ nhìn Hoắc Khoảnh đầy hy vọng.
“Các cậu có thể đưa tôi ra ngoài đúng không? Chỉ cần đưa tôi ra thì muốn gì tôi cũng cho. Tôi là Đỗ Hồng, chắc các cậu từng nghe qua ‘Hồng Thị Năng Lượng Mới’ rồi. Yên tâm, cứu tôi thì tuyệt đối không thiệt.”
Nói xong, ông ta mong chờ nhìn hai người. Nhưng trước mắt, Hoắc Khoảnh mặt vẫn lạnh nhạt còn tân binh thì thần sắc hơi thay đổi, không phải phấn khích mà là phức tạp khó tả.
Tân binh nhìn chằm chằm gã đàn ông.
“Tôi từng làm việc ở Hồng Thị.”
Đỗ Hồng lập tức sáng rỡ mặt mày.
“Thì ra cậu là nhân viên công ty tôi, yên tâm đi, ra ngoài tôi nhất định cho cậu thưởng thêm!”
Tân binh lắc đầu: “Tôi nói là từng làm. Sau đó bị các người coi là sao chổi thì đuổi đi rồi. Tôi tên Dương Hâm.”
Đỗ Hồng sững lại, cái tên này hình như quen quen. Đột nhiên, lời giám đốc năm nào vang lên trong đầu ông ta.
[... Thằng đó tên Dương Hâm, đúng là sao chổi. Dự án nào dính vào cũng hỏng bét hết.]
[... Lần trước còn té ngã trong công ty, chúng ta còn phải trả tiền tai nạn lao động cho hắn.]
[... Cũng tại nó mà bên Tổng giám Vương mới cắt hợp tác với tôi. Mẹ kiếp, sao nó còn chưa chết!]
Sắc mặt Đỗ Hồng chợt trở nên cực kỳ khó coi. Năm đó ông ta cũng từng hùa theo mắng vài câu, rồi dứt khoát cắt luôn lương tháng của Dương Hâm.
Hoắc Khoảnh chẳng buồn quan tâm, tiện tay mở ra một khe đen.
“Đi đi.”
Đỗ Hồng ngẩn ra, đôi mắt tràn ngập kích động. Ông ta không dám nghi ngờ Hoắc Khoảnh, vừa rồi đi một đường sinh tử thì ông ta biết rõ mình đơn độc ở đây chỉ có chết. Thế là vội vàng lao thẳng vào hắc động.
Nhưng đúng khoảnh khắc bước vào, ông ta đột ngột cứng đờ. Vô số sợi tơ xanh rậm rạp từ dưới da ông ta trồi ra, chỉ trong chớp mắt đã quấn chặt toàn thân. Con mắt ông ta trợn trừng hoảng sợ, ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không phát ra nổi, liền trước mắt hai người biến thành một mầm cây xanh um.
Dương Hâm vốn còn chút thương cảm, nhìn cảnh đó thì sợ đến suýt khuỵu gối, run giọng:
“Chuyện… chuyện gì thế này?!”
Hoắc Khoảnh liếc xuống mấy hạt giống lăn lóc trên đất, nhàn nhạt nói:
“Chắc ăn phải thứ không nên ăn. Cứu không nổi.”
Dương Hâm sởn hết gai ốc, chẳng dám lại gần cái cây non vừa mọc kia thì rụt người sát lại cạnh Hoắc Khoảnh.
“Cái này…”
Hoắc Khoảnh liếc những quả đỏ trên cây, hình như thoáng thấy trên đó thấp thoáng gương mặt người, còn đang nở nụ cười nhàn nhạt.
Anh hờ hững thu mắt lại.
“Trong khe nứt, thứ gì cũng không thể ăn bừa.”
Dương Hâm nuốt nước miếng, liếc hạt giống lại liếc cây non, thần sắc phức tạp, rồi lắc đầu mà im lặng theo Hoắc Khoảnh đi tiếp.
Trong khe nứt, đói khát và sợ hãi đều có thể hóa thành bùa đòi mạng.
Một bước sai là mất mạng ngay.
“Hoắc ca, anh đang tìm dị năng giả hệ hỏa kia sao?” Sau sự việc vừa rồi, Dương Hâm bất giác thấy gần gũi hơn, dè dặt hỏi.
“Ừ.” Hoắc Khoảnh đáp gọn, bước tới trước một bức tường, đưa tay quét qua thấy còn dấu cháy đen.
Dương Hâm rất tò mò, nhưng không dám hỏi nhiều. Dù sao chuyện tổng bộ tìm một dị năng giả hệ hỏa vốn không phải bí mật. Nghe nói hắn rất mạnh, nếu chịu gia nhập tổng bộ thì sẽ là một trợ lực lớn.
Hai người đi tiếp một đoạn, Hoắc Khoảnh dừng lại ở ngã rẽ thấy cả hai phía tường đều có vết cháy, bèn quay sang Dương Hâm.
“Cậu chọn một đường.”
“Hả?” Dương Hâm ngơ ngác, không tin nổi.
“Tôi á?”
Từ khi mang cái mác “xui xẻo” thì chưa từng có ai cho hắn cơ hội quyết định điều gì. Cảm giác được tin tưởng như thế, lâu lắm rồi hắn chưa từng có. Lòng chợt dâng chút xúc động.
Hoắc Khoảnh nhìn thẳng vào hắn.
“Cậu thấy dị năng giả hệ hỏa sẽ đi đường nào?”
Dương Hâm nuốt khan, vẫn thấp thỏm.
“Thật sự để tôi chọn? Vận tôi đen lắm, lỡ chọn sai thì chết toi… chỗ này nguy hiểm quá…”
“Cậu chọn đi.”
Dương Hâm hít sâu, trái tim đập loạn nhịp, rốt cuộc chỉ vào một hướng.
“Tôi thấy bên này. Đường có vẻ rộng hơn, cây cối che ít hơn nên chắc sẽ an toàn hơn một chút…”
Chưa kịp nói hết câu, quay đầu lại đã thấy Hoắc Khoảnh dứt khoát đi thẳng hướng ngược lại.
Dương Hâm: “…”
“Hoắc ca, khoan, đợi tôi với!”
.
Trần Lạc Lạc và Thanh Điểu đi trong mê cung đã chẳng biết bao lâu. Trần Lạc Lạc sa sầm mặt, đánh giá bốn phía.
Cậu xác định Thanh Điểu mỗi lần đều chọn đường khác, nhưng rồi lại luôn vòng về cùng một vị trí quen thuộc.
Hơn nữa, hoàn toàn không thấy bóng dáng con quái vật cấp B kia. Đám dây leo hoa ăn thịt người, lắm lắm cũng chỉ ở mức cấp D nên căn bản không thể là chủ nhân khe nứt này.
Giống hệt như chơi game đánh cả nửa ngày, mà còn chưa chạm nổi vào cái bóng của Boss.
Thanh Điểu hít sâu một hơi, nhắm mắt, dị năng vận dụng đến cực hạn. Con mèo đen trong lòng ngực ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy.
“Không được.” Thanh Điểu xoa mắt.
“Tôi vẫn chỉ nhìn thấy một phần, phần còn lại vẫn vặn vẹo.”
Trần Lạc Lạc sờ cằm, như đang trầm ngâm.
Thanh Điểu lại nhíu mày.
“Nhưng hai người của Cục Dị Sự kia đang tiến thẳng về phía chúng ta.”
Trần Lạc Lạc chấn động, trợn tròn mắt.
“Sao bọn họ lại biết vị trí của chúng ta?!”
Thanh Điểu lắc đầu.
“Không rõ, nhưng tốc độ rất nhanh nên chắc chắn là nhằm thẳng tới đây.”
Trần Lạc Lạc nghiến răng.
“Đúng là nhà dột còn gặp mưa dầm.”
Cậu không dừng lại nữa, lôi Thanh Điểu bỏ chạy.
Thanh Điểu vừa chạy vừa quan sát vị trí của Hoắc Khoảnh, rồi ngạc nhiên phát hiện là bất kể cậu chọn ngã rẽ nào thì hai người kia phía sau vẫn luôn chuẩn xác lần ra được đường đi của họ.
Trần Lạc Lạc chạy mãi, vẫn không thoát khỏi, tức giận đứng khựng lại.
“Cứ nhịn mãi thì tưởng tôi dễ bắt nạt chắc?!”
Ánh mắt cậu lóe lên lửa giận, liếc nhìn xung quanh rồi vươn tay túm một đóa hoa đầu người từ dây leo ra.
Hoa đầu người: “…”
Trần Lạc Lạc mỉm cười hiền lành, xòe bàn tay, năm ngón lập tức bùng cháy những ngọn lửa nhỏ.
“Ngoan, giúp một chút nhé.”
Cánh hoa run lên, mấy cái đầu người bên trong rơi lả tả, ai nấy đều mang biểu cảm chết lặng, sống chẳng còn luyến tiếc.
…
Hoắc Khoảnh gần như xách cổ áo Dương Hâm lôi đi. Dương Hâm cảm giác tốc độ thêm chút nữa thì chính mình bay lên mất. Tới một ngã rẽ, Dương Hâm cứng mặt chỉ một hướng thì liền lập tức bị Hoắc Khoảnh lôi ngược về hướng đối diện.
Đó là một hành lang dài toàn dây leo, yên tĩnh đến rợn người, thoạt nhìn chẳng khác mấy với những lối khác. Hoắc Khoảnh kéo Dương Hâm đi được vài bước, bỗng dừng sững, đồng tử co lại, ngay giây sau liền không chút do dự phóng thẳng lên trước.
Dây leo đồng loạt run rẩy, phập phồng nhả ra vô số hoa đầu người đỏ thẫm. nh** h** toàn bộ đều là những cái đầu, lúc này đồng loạt nhìn chằm chằm hai người với ánh mắt chan chứa oán hận.
Dương Hâm mặt mày trắng bệch, dạ dày cuồn cuộn, ôm miệng nôn khan.
“Ọe… nhiều quá…”
Hoắc Khoảnh bước thẳng, lại thấy lũ hoa đầu người kia đồng loạt há to miệng, bên trong le lói ánh lửa.
Anh đột ngột khựng lại, tro bụi dưới chân tung lên. Ngay khoảnh khắc kế tiếp, anh xoay người như nước chảy mây trôi rồi nhấc bổng Dương Hâm, đạp tường bay vút lên cao.
Lũ hoa đầu người đồng loạt vươn dài cổ đuổi theo, nhưng chiều dài hữu hạn nên nửa chừng liền nổ tung, từng quả cầu lửa bùng lên, dây leo cánh hoa hóa thành tro đen. Dương Hâm bị dọa đến đầu óc trống rỗng, chỉ có thể để Hoắc Khoảnh xách theo lướt trên vách tường mà thoát thân.
Những quả cầu lửa kia trông nhỏ bé, nhưng sức nổ thì tuyệt đối không thể xem thường.
Tiếng nổ mạnh liên tiếp vang dội, ánh lửa rực cháy. Hoắc Khoảnh vác Dương Hâm xuyên qua trận nổ loạn, trong nháy mắt lao ra khỏi hành lang dài, phía sau còn lưu lại một bóng mờ đen kịt.
Dương Hâm ho sặc đến khó thở, loạng choạng bước về phía Hoắc Khoảnh. Anh lại tự nhiên lùi một bước.
“Bốp ――” một tiếng.
Một dây leo mang theo gai nhọn lao ra từ tro tàn. Hoắc Khoảnh nghiêng đầu, mũi gai lướt sát bên cổ để lại một vết cắt rỉ máu.
Dương Hâm hoảng loạn đến phát run.
“Hoắc ca, cổ anh…”
Hoắc Khoảnh đưa tay sờ, lòng bàn tay dính chút máu ươn ướt.
Dương Hâm càng thêm run rẩy.
“Là tôi, tôi đúng là điềm xấu. Hoắc ca, anh đừng đi cùng tôi nữa, kẻo…”
“Là cậu ta.”
Giọng Hoắc Khoảnh cắt ngang khiến Dương Hâm sững lại. Ngẩng lên nhìn, chỉ thấy anh đang chăm chú nhìn vết máu trên tay, trong mắt bùng lên chiến ý hừng hực, khóe môi nhếch thành một nụ cười nhạt.
Như một con dã thú vừa được đánh thức, hoàn toàn khác hẳn vẻ lạnh lùng trầm tĩnh dọc đường.
“Quả nhiên là cậu ta.”
Dương Hâm giật thót người.
