Ngọn lửa cùng cát vàng bùng lên, dựng thành từng cột dữ dội. Hai người giống như dã thú lao vào cắn xé, trong nháy mắt làm cả khe nứt chia năm xẻ bảy.
Trần Lạc Lạc búng ra mấy quả hỏa cầu bay vút lên không, đôi mắt đỏ rực sáng quắc, lao thẳng tới người đang bị cát vàng bao vây. Nhưng một mũi xương trắng đột ngột đâm tới chặn ngang đường đi.
Hoắc Khoảnh đứng giữa cát vàng, cánh tay anh từ lúc nào đã biến thành xương trắng, dày đặc gai xương vươn ra chĩa thẳng về phía Trần Lạc Lạc, mặc kệ ngọn lửa nóng bỏng hệt như muốn thiêu cháy cả da thịt.
Trần Lạc Lạc trợn mắt, tức giận mắng:
“Đệt, cái quái gì vậy, b**n th** vl.”
Ngọn lửa của cậu vốn dễ dàng thiêu rụi cả quái vật cấp B, thế mà người này lại chẳng hề hấn gì!
Một bên dùng lửa ngăn chặn cát vàng, một bên còn phải đỡ lấy gai xương liên tục công kích, Trần Lạc Lạc trong thoáng chốc cũng có phần lúng túng.
Cát vàng từ trên cao trút xuống như thác, Trần Lạc Lạc vừa né gai xương vừa ném liên tiếp vô số hỏa cầu về phía Hoắc Khoảnh. Nhưng toàn bộ đều bị gai xương chắn lại, phát nổ giữa không trung. Nhân cơ hội đó, cậu xoay người, mới có được chút khoảng trống để thở.
“Tôi không tin!” Trần Lạc Lạc vuốt ngược tóc, ánh mắt tràn đầy lửa giận.
“Hôm nay nhất định phải túm được anh ra mà tẩn cho một trận!”
Đối phương rõ ràng nhắm thẳng vào cậu. Muốn bỏ đi cũng không khó, nhưng đã bị khiêu khích tận cửa, Trần Lạc Lạc sao có thể nuốt trôi cục tức này.
Cậu lao thẳng về phía sâu trong cát vàng, ngọn lửa lớn hóa thành lưỡi đao cắt xẻ. Thế nhưng ngay lúc ngọn lửa chém xuyên qua màn cát, còn chưa kịp thấy rõ mặt người kia, gai xương lại ập đến.
Trần Lạc Lạc vội vàng né nhưng trong khi cậu tránh được đòn chính diện, cổ chân bỗng lạnh buốt. Kinh hãi cúi đầu nhìn, cậu mới phát hiện gai xương đã vòng sang đánh lạc hướng, quấn chặt lấy mắt cá chân mình, dùng sức kéo mạnh xuống đất.
Trần Lạc Lạc: !
Cậu lập tức ném hỏa cầu vào chỗ quấn, nhưng gai xương càng siết chặt hơn, đến nỗi suýt nữa xé toạc ủng, cắm sâu vào da thịt.
“Bắt được cậu rồi.”
Đồng tử Hoắc Khoảnh co rút, khóe môi cong lên, trái tim trong lồng ngực đập dồn dập. Anh đột nhiên giật mạnh, kéo đối phương từ không trung xuống.
“Ầm ――” một tiếng.
Thiếu niên bị sức mạnh khủng khiếp quật ngã xuống đất, tung lên từng đợt cát vàng. Ngọn lửa mất khống chế, lập tức bị chôn vùi.
Trần Lạc Lạc ngã mạnh đến nỗi ngũ tạng như đảo lộn, đặc biệt là cổ chân đã trật khớp. Ngay sau đó, bốn chi bị gai xương khóa chặt, eo cũng bị trói nghiến, ép cậu gằm xuống đất.
Toàn thân bị giam cầm, cát vàng phủ kín người, suýt nữa làm cậu lòa mắt.
Trần Lạc Lạc cắn răng chịu đau, quay đầu nhìn về phía thân ảnh mờ mịt trong cát vàng đang tiến lại gần.
Xong rồi, lần này thật sự toi.
Cậu nhắm mắt, những hoa văn quỷ dị lan từ khóe mắt rồi nhanh chóng phủ nửa khuôn mặt.
“Nhớ kỹ cho tôi ”
Trần Lạc Lạc nghiến răng gầm lên, ngọn lửa đen bùng nổ từ cơ thể. Hoắc Khoảnh còn chưa kịp phản ứng, gai xương đã truyền đến cơn đau nóng rát khiến anh vô thức buông lỏng.
Ngay khoảnh khắc đó, ngọn lửa đen quét sạch, thiêu cháy toàn bộ lửa trong khe, chỉ còn lại cát vàng cùng Hoắc Khoảnh đứng giữa.
Thiếu niên thoát được.
Hoắc Khoảnh nhìn nơi mình vừa bắt lấy cậu, giờ chỉ còn lại một hố cháy đen, bóng dáng đối phương đã biến mất.
Anh khẽ liếc qua khe nứt sụp xuống, rồi cũng xoay người rời đi.
…
Trần Lạc Lạc bị ném ra khỏi khe, mặt nạ vỡ nát thành hai mảnh rơi xuống đất. Cả người cậu lấm lem, sắc mặt khó coi, quỳ rạp trên đất, toàn thân đau nhức, ngửa mặt nhìn trời.
“Đệt mẹ…”
Cậu mắng khẽ, gượng dậy thân thể rệu rã, nắm lấy cổ chân, nghiến răng mạnh một cái đưa xương về vị trí cũ, sắc mặt lập tức tái nhợt vài phần.
Người kia rốt cuộc b**n th** đến mức nào mà lại dồn cậu tới bước đường này. Bọn họ có thù oán gì sâu nặng chứ, sao phải liều mạng như vậy.
Nghỉ ngơi một lát, Trần Lạc Lạc huýt sáo vang, một con chó dữ màu đen khổng lồ từ khe hở chạy ra. Nó ngoan ngoãn cúi đầu bên cạnh.
Cậu đưa tay xoa đầu nó, giọng yếu ớt:
“Đại Hắc, về nhà.”
Con chó gầm khẽ, cẩn thận ngậm cổ áo sau lưng cậu, đặt cậu lên lưng mình rồi biến mất.
…
Bên kia, Trần Lê đang chờ Hoắc Khoảnh đi ra.
Một cánh cửa đen mở ra, Hoắc Khoảnh chậm rãi bước ra. Trần Lê vừa thở phào, liền bị dọa cho hít lạnh khi nhìn rõ anh.
“Má ơi, Hoắc Khoảnh?!”
Nửa gương mặt Hoắc Khoảnh đã biến thành xương trắng, một cánh tay thì bị lửa thiêu đến máu thịt be bét.
Trần Lê hốt hoảng chạy tới, tay muốn đỡ mà không biết đặt ở đâu.
“Dương Hâm đâu?” Hoắc Khoảnh hỏi, giọng vẫn bình tĩnh như không hề bị thương.
“À thằng nhóc vừa ra ngoài đã lải nhải ‘hy vọng Hoắc Khoảnh bắt không được hỏa hệ dị năng giả’, ‘hy vọng Hoắc Khoảnh ra không được’, tôi chịu nổi sao? Tôi tức quá liền đuổi nó đi trước.” Trần Lê bĩu môi.
Hoắc Khoảnh gật đầu: “Biết rồi.”
Trần Lê nhìn anh chằm chằm.
“Rốt cuộc cậu thế nào…”
“Dị năng dùng quá độ thôi.” Hoắc Khoảnh đáp.
“Thôi cái rắm! Bao nhiêu năm rồi tôi mới thấy cậu thê thảm như vậy? Cậu ――”
Lời còn chưa dứt, Hoắc Khoảnh môi đã tái nhợt, đột ngột nghiêng đầu phun một ngụm máu.
“Má ơi má!” Trần Lê giật mình, vội đỡ anh, lúng túng lấy thuốc thử từ trong túi.
“Tôi có thuốc, mau uống! Rồi lập tức về tổng bộ!”
Hoắc Khoảnh khẽ ừ, lau khóe môi dính máu.
Tim anh vẫn đập dữ dội.
Rõ ràng bị thương, nhưng cơ thể lại hưng phấn không ngừng.
Trong lòng bàn tay anh vẫn còn vương lại hơi ấm của người kia.
Chỉ thiếu một chút nữa ――
Chỉ một chút nữa thôi, anh đã bắt được cậu.
*
Trần Lạc Lạc về đến nhà, kiệt sức đến rã rời. Thanh Điểu gửi tin hỏi bao giờ đưa đạo cụ, cậu chỉ đáp qua loa “để sau một thời gian”, rồi lê lết đi tắm, sau đó ngã xuống giường ngủ mê man.
Bảy giờ sáng đồng hồ reo, cậu mơ màng gửi tin xin nghỉ cho thầy Lý rồi lại lăn ra ngủ tiếp.
Đến trưa, Trần Lạc Lạc mới ngồi dậy. Cổ chân còn hơi sưng nhưng không quá nặng. Vậy mà với thể chất của cậu, ngủ một giấc mà chưa hồi phục, đủ thấy đối phương ra tay ác đến thế nào.
Cậu bắt đầu hoài nghi, lệnh tổng bộ đưa xuống không phải “bắt sống” mà là “giết”. Quá độc.
Hơn nữa còn ép cậu phải dùng đến ngọn lửa đen, giờ đã bị phản phệ, cả người suy nhược.
Trần Lạc Lạc chán nản, nấu quả trứng hâm ly sữa, ăn xong mới thấy dễ chịu hơn đôi chút, rồi lại nằm ườn trên sô pha, đầu óc trống rỗng.
Đại Hắc thò lại gần, gác đầu lên đùi cậu.
Cậu xoa đầu nó, thở dài não nề.
“Đại Hắc à, lần này tal lỗ nặng thật.”
“Gâu!”
“Nhưng tên kia chắc chắn cũng chẳng khá hơn.” Cậu hừ lạnh.
“Dính phải lửa của tao, không mười ngày nửa tháng thì đừng mong hồi phục.”
“Gâu!”
Đang lim dim, điện thoại trên bàn đột nhiên reo. Trần Lạc Lạc liếc thấy ghi chú, gương mặt vốn vô hồn lập tức cứng lại, tái mét.
Cậu bắt máy, cất giọng dịu dàng: “Dì nhỏ…”
“Trần Lạc Lạc!!”
Tiếng rống giận vang dội khiến cậu vội đưa máy ra xa. Đầu bên kia, Mạnh nữ sĩ như muốn gào nổ cả loa.
“Có phải dì đã dặn con gần đây phải thu liễm một chút không? Con thì hay rồi, trực tiếp đánh nhau với người của tổng bộ! Hiện tại họ đã nâng nguy hiểm cấp của con lên hai bậc, con có biết ý nghĩa là gì không?! Nghĩa là xem con như nửa kẻ địch đó!!”
Trần Lạc Lạc gãi mũi: “Chỉ là ngoài ý muốn thôi.”
“Ngoài ý muốn?!” Mạnh nữ sĩ tức đến chóng mặt.
“Lửa không phải con phóng? Người không phải con thiêu?!”
Trần Lạc Lạc ấm ức lẩm bẩm: “Nhưng mà hắn ra tay trước…”
Mạnh nữ sĩ im lặng một lát, rồi hỏi với giọng dịu xuống: “Bị thương sao?”
“Ừm.” Cậu đáp nhỏ, giọng mang theo uất ức.
“Chân bị trật khớp còn ăn mấy đòn, dị năng cũng tiêu hao quá độ, giờ người rất khó chịu…”
Nghe giọng cậu, nữ sĩ vừa giận vừa thương: “Ai bảo con không nghe lời!”
“Dì nhỏ…”
“Để lát nữa dì bảo Mạnh Hàn đưa chút đồ ăn sang, con nhớ bồi bổ. Dị năng tiêu hao quá độ không đùa được đâu, nếu có gì bất thường phải gọi ngay cho dì nghe chưa?”
“Dạ biết, cảm ơn dì nhỏ.”
Cúp máy, Mạnh Khánh Ninh tức đến vỗ mạnh bàn.
Cửa văn phòng bị gõ, Trần Lê ló đầu vào.
“Tổ trưởng, ngài nên sang bên kia.”
Bà gật đầu, lập tức khôi phục vẻ nghiêm nghị rồi cùng Trần Lê đi sang phòng trị liệu.
Trong khoang trị liệu, Hoắc Khoảnh ngồi thẳng, nửa bên mặt đã hoàn toàn hóa xương trắng, cánh tay thì cháy đến máu thịt mơ hồ. Nghe thấy tiếng động, anh quay mắt nhìn, giọng vẫn bình thản:
“Tổ trưởng.”
Mạnh nữ sĩ nhìn bộ dạng ấy, cơn giận lại trào lên.
“Có các người đúng là phúc khí của tôi!”
Một đứa thì nửa người chẳng khác gì quỷ, một đứa thì dị năng phản phệ, thân thể chịu không nổi.
Đúng là nghiệt duyên!
