Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới

Chương 41



Chỉ vì lời của Tần Ý, suốt hai mươi mấy ngày tiếp theo trời đều mưa, khắp nơi ẩm ướt.

Sau một thời gian phong tỏa, trạng thái phong tỏa của khe hở đã được dỡ bỏ, nhưng Trần Lạc Lạc vẫn không dám tùy tiện đi vào, rốt cuộc theo những gì cậu biết, bên trong chắc chắn còn những cái bẫy khác đang chờ cậu.

Vì thế, Trần Lạc Lạc đã sống một cuộc sống bình thường an ổn qua hơn hai mươi ngày.

Đi học, ăn cơm, làm bài tập, ngủ, ngày nối ngày.

Cuối cùng, sau những ngày tháng lặp lại này, kỳ thi cuối kỳ đã đến.

Trần Lạc Lạc không biết phải miêu tả cảm giác này như thế nào, tóm lại, khoảnh khắc thi xong, cậu có cảm giác cuối cùng đã được giải thoát.

Bộ phận xử lý sự kiện đặc biệt vẫn rất bận rộn.

Trần Lạc Lạc còn thấy Trần Lê đăng một bài than vãn công việc dài đến 800 chữ trên vòng bạn bè, cậu đồng cảm bấm thích.

Cho nên nói, những nơi như tổng bộ, quả thực không phải chỗ người ở.

Trần Lạc Lạc nghe tiếng mưa tí tách bên ngoài, đứng dậy đi sờ quần áo phơi ở ban công, vẫn còn ẩm, Trần Lạc Lạc thấy nhiều không trách, trực tiếp hong khô quần áo.

Mạnh Hàn cũng đã thi xong, vì trời mưa nên không có chỗ nào để đi, mỗi ngày đều ở nhà đợi, thường xuyên gọi video cho Trần Lạc Lạc.

“...Chán quá đi mất, anh ơi, em vốn đã lên kế hoạch nghỉ lễ sẽ đến Vân Vụ Sơn, em chuẩn bị cả túi du lịch rồi.” Mạnh Hàn mặt to tướng hiện trên màn hình, vẻ mặt ấm ức, “Em còn hẹn bạn bè đi tham gia Marathon, giờ cuộc thi hủy luôn rồi.”

Trần Lạc Lạc nghe Mạnh Hàn oán giận, lặng lẽ cầm điều khiển đổi kênh TV, tiện tay nhét một miếng khoai tây chiên vào miệng, đáp lại hời hợt: “Ừ.”

“Tuần trước em xem dự báo thời tiết, nói tuần này sẽ nắng đẹp, trời ơi, em vừa mở ra xem, cái dự báo thời tiết này đổi ý nhanh quá, trực tiếp chuyển thành mưa lớn.” Mạnh Hàn lẩm bẩm: “Còn dự báo thời tiết cái gì nữa.”

Trần Lạc Lạc nhìn TV, thuận miệng đáp một câu: “Ở nhà đợi không tốt à?”

“Đã đợi bao lâu rồi.” Giọng Mạnh Hàn đầy oán trách, nghĩ đến gì đó: “Bảo bối Đại Hắc đâu, mưa suốt bao nhiêu ngày rồi, anh sẽ không giữ nó không cho ra ngoài đi dạo chứ hả?”

Nghe đến tên mình, Đại Hắc ngẩng đầu nhìn về phía điện thoại, lộ ra đôi tai nhọn.

Như đang đáp lại Mạnh Hàn.

“Bảo bối Đại Hắc!” Mạnh Hàn lập tức kích động, “Tao nhớ mày lắm đó, mày có nhớ tao không?”

Đại Hắc nhìn chằm chằm điện thoại một lát, rồi lặng lẽ lùi lại.

Trần Lạc Lạc bên cạnh phát ra tiếng cười đầy ẩn ý.

Mạnh Hàn mặt đầy ghen tị: “Anh à, ít nhất anh còn có Đại Hắc bầu bạn, anh xem em này, lẻ loi hiu quạnh một mình ở nhà, công ty chết tiệt của mẹ em chỉ biết bóc lột công nhân, một ngày nghỉ ngơi trọn vẹn cũng không có, sớm biết thế em cũng nuôi một con thú cưng nào đó.”

Trần Lạc Lạc ừ một tiếng, lắc lắc túi khoai tây chiên của mình, thấy không còn, quay người lấy gói đồ ăn vặt trên bàn trà, liếc mắt qua Mạnh Hàn bên kia, không biết có phải ảo giác không, trong khoảnh khắc Mạnh Hàn như biến mất một chút.

Trần Lạc Lạc khựng lại, cầm điện thoại lên: “Mạnh Hàn.”

Mạnh Hàn đối diện điện thoại, góc độ tử vong hoàn toàn thẳng nam: “Sao vậy anh?”

Trần Lạc Lạc bị góc độ tử vong của Mạnh Hàn đâm vào mắt: “Em cầm điện thoại ra xa một chút.”

“Ừ.” Mạnh Hàn không hiểu Trần Lạc Lạc muốn làm gì, vẫn là lấy điện thoại ra xa hơn một chút, vẻ mặt mê man: “Anh, anh đang nhìn gì vậy?”

Trần Lạc Lạc dừng một chút: “Có lẽ là ảo giác thôi.”

Mấy ngày nay có lẽ chơi điện thoại quá nhiều, mắt hơi hoa.

Nhưng để đề phòng vạn nhất.

“Em dọn đến nhà anh ở một thời gian đi.” Trần Lạc Lạc nói.

Mạnh Hàn trừng lớn mắt, vẻ mặt không dám tin: “Anh ơi, có phải anh cảm thấy em ở nhà một mình nên anh lo lắng an nguy của em không?”

“Đừng nghĩ nhiều.” Trần Lạc Lạc vẻ mặt lạnh nhạt vô tình: “Anh chỉ là thiếu đầu bếp.”

Mạnh Hàn: “...Ừ.”

“Được thôi, vậy ngày mai nhé, chiều mai em qua tìm anh.” Mạnh Hàn nói, tiện thể làm một dấu tay hình trái tim cực kỳ dẻo dai.

“...Tùy em, tùy ý em.”

Mạnh Hàn ngắt video, Trần Lạc Lạc đứng dậy, liếc nhìn ra ngoài trời mưa, khẽ nhíu mày.

Trời mưa khiến lòng người phiền muộn.

Không ai ngờ tới, vào nửa đêm, vũ thế đột nhiên lớn hơn, cả thành phố bị nhấn chìm.

Mưa nhỏ liên miên đã biến thành mưa lớn như trút nước.

Nước mưa đập vào người thậm chí có chút đau.

Sấm sét ầm ầm.

Tin tức nói là do hệ thống thoát nước xảy ra vấn đề, nước mưa trên đường đã ngập đến ngang eo, hiện tại vẫn đang khẩn cấp sửa chữa, nhưng tạm thời chưa tìm ra vấn đề ở đâu.

Quan trọng nhất là, lúc này là rạng sáng, phần lớn mọi người vẫn đang ngủ say.

Trần Lạc Lạc mở ban công, đi xuống vừa nhìn, đèn đường bên ngoài đã tắt hết, chỉ có thể mơ hồ thấy những giọt nước trên đường, phản chiếu bộ dạng thành phố.

Từ hơn mười năm trước, khí hậu đã bắt đầu có chút không bình thường, nhưng bất thường như thế này, vẫn là lần đầu tiên.

Trần Lạc Lạc lập tức gọi điện thoại cho Mạnh Hàn, ngay lúc điện thoại sắp tự động ngắt, đầu kia rốt cuộc đã nhận máy.

“Anh?” Giọng Mạnh Hàn truyền đến, còn mang theo vài phần buồn ngủ: “Nửa đêm anh gọi làm gì thế?”

Trần Lạc Lạc khẽ thở phào nhẹ nhõm; “Cho em một bất ngờ.”

Mạnh Hàn: “Hả?”

Mạnh Hàn hiển nhiên còn chưa tỉnh, Trần Lạc Lạc mở miệng, “Em sờ mép giường của em đi.”

Mạnh Hàn không hiểu ý Trần Lạc Lạc, nhắm mắt lại, tùy tay sờ sang bên cạnh, sau đó ba giây trôi qua――

“Chết tiệt?!!”

“Lũ lụt?!!!”

Trần Lạc Lạc cười lạnh một tiếng: “Nếu em còn ngủ thêm một lúc nữa, ngày mai em có thể cùng cái nệm của mình trôi dạt trên đường cái rồi.”

Mạnh Hàn lúc này hoàn toàn tỉnh táo, tóc tai dựng ngược: “Cái thời tiết quỷ này rốt cuộc là sao vậy, may mà anh gọi điện thoại cho em.”

Trần Lạc Lạc nhanh nhẹn mặc áo gió và: “Em cứ ở yên đó đợi, anh qua tìm em.”

“Thôi đừng!” Mạnh Hàn vội vàng từ chối: “Anj, bên anh nước chắc không sâu bằng, bên em nguy hiểm lắm, với lại đội cứu hộ khẳng định sẽ đến rất nhanh, ann đừng đi xem náo nhiệt.”

Trần Lạc Lạc còn muốn nói gì đó, Mạnh Hàn lập tức ngắt lời cậu, giọng điệu thấm thía: “Anh à, em biết anh là đấng cứu thế, vẫn luôn mang trong mình mộng tưởng trung nhị, nhưng anh đã 18 tuổi rồi, đã trưởng thành, lúc này phải học cách lượng sức mà đi.”

Trần Lạc Lạc: “...”

Kệ cha cái thằng này tự sinh tự diệt đi.

Trần Lạc Lạc ngắt điện thoại, nhìn ra ngoài trời mưa vẫn không ngớt, bước ra ban công nhìn xuống, nước mưa lập tức làm ướt tóc cậu, Đại Hắc bên cạnh cũng nhấc hai chân trước lên, đi theo Trần Lạc Lạc nhìn xuống một cái.

“Gâu!”

Trần Lạc Lạc vuốt mái tóc ướt sũng, gật đầu: “Tao cũng cảm thấy có chút không đúng, nhưng mưa quá lớn nên không cảm nhận được bất kỳ hơi thở nào.”

Đại Hắc run run lông.

Trần Lạc Lạc ngồi trên ghế sofa lướt vòng bạn bè, rõ ràng là nửa đêm, vòng bạn bè lại rất náo nhiệt, phần lớn đều đang than vãn về trận mưa lớn này, còn có người khóc lóc điện thoại máy tính mới mua bị ngâm nước, hoặc là vui vẻ tác nghiệp bị ngập nước, còn giả vờ tiếc nuối.

Trần Lạc Lạc lướt một lát, suy nghĩ một chút, đặt điện thoại xuống, tìm một bộ áo mưa.

Đại Hắc kêu lên một tiếng, Trần Lạc Lạc cúi đầu sờ đầu Đại Hắc: “Tao đi rất nhanh sẽ về, yên tâm, tao chắc chắn sẽ không vào khe hở đâu.”

Đại Hắc ngoáy đuôi, vẫn có chút không yên tâm, lẩm bẩm dặn dò nửa ngày, cuối cùng vẫn nhìn theo Trần Lạc Lạc ra ngoài.

Nước mưa đập xuống mặt đất tạo thành vô số vũng nước nhỏ, Trần Lạc Lạc ngẩng đầu có thể thấy từng hàng mái hiên chìa ra từ ban công, khu vực này địa thế hơi cao, không quá nghiêm trọng, càng đi về phía Mạnh Hàn thì nước càng sâu.

Trần Lạc Lạc tìm một tấm ván không biết từ đâu bay tới, ngồi lên, theo hướng dòng nước chảy, cũng không tốn nhiều sức lực.

Mạnh Hàn lúc này đang ngồi trên nệm của mình, trong nhà không thể ở được nữa, nhà cậu ở tầng một, nước đã dâng đến cửa sổ, chờ nước đầy, cậu sẽ thành cá hộp.

Chỉ có thể tạm thời nổi ra ngoài, buộc mình và cái nệm vào cột đèn đường, như một ngọn cỏ bé nhỏ không nơi nương tựa giữa mưa gió.

Đội cứu viện đã xuất động, Mạnh Hàn khổ trung tác nhạc, cầm một cái túi lưới vớt đồ vật trong nước.

Mạnh Hàn nhìn các loại đồ vật mình vớt ra, không giới hạn trong ví tiền, giấy tờ tùy thân, tất cả đều là giấy vụn.

Mạnh Hàn thở dài một hơi, rụt người mình vào áo mưa hơn chút, mở điện thoại xem một lát.

Bà Mạnh đã gọi điện thoại một phút trước, phỏng chừng là do tiếng mưa quá lớn, cậu ta không nghe thấy.

Mạnh Hàn gọi lại, bà Mạnh rất nhanh nhận máy.

“Thằng nhóc thối! Sao con không nghe điện thoại! Con muốn dọa chết mẹ hả!” Giọng bà Mạnh lớn vang lên, giữa đêm đen lại có chút trấn an lòng người, ít nhất trái tim cô đơn tịch mịch của Mạnh Hàn lập tức lại có sức sống.

“Mưa lớn như vậy, con không nghe thấy là chuyện bình thường mà!” Mạnh Hàn cũng hét, “Mẹ còn dám nói, nếu không phải anh con gọi điện thoại kịp thời cho con, con đã bị chết đuối rồi!”

Bà Mạnh nghẹn lại, giọng lập tức nhỏ xuống: “Vậy bây giờ con thế nào, đang ở đâu, có bị thương không? Mẹ bây giờ đang trên đường về nhà, nhưng còn cách một đoạn, con đợi một chút, mẹ đến ngay đây.”

Mạnh Hàn khựng lại, sống mũi hơi chua, nhưng vẫn cố nói giọng khó nghe: “Ai muốn mẹ đến chứ, không cần, con đã thấy bóng dáng đội cứu viện rồi, mẹ đừng đi xem náo nhiệt, đợi con đến chỗ an toàn sẽ gọi điện thoại cho mẹ!”

Mẹ Mạnh im lặng thật lâu sau: “Mẹ...”

Một tiếng khóc truyền đến, Mạnh Hàn sửng sốt một chút, nhìn sang bên cạnh, liền thấy một cô bé mặc đồ ngủ, buộc hai cái đuôi ngựa đang khóc ở phòng trong tòa nhà bên cạnh, cách lớp kính.

Nhìn nước mưa bên kia đã dâng đến vị trí cửa sổ, cô bé kia phỏng chừng không mở được cửa sổ, cũng không ra được.

Mạnh Hàn cầm điện thoại: “Bên này con có chút việc, mẹ, lát nữa liên lạc với mẹ sau.”

Nói xong, Mạnh Hàn lập tức cúp máy, nhìn dòng nước bên dưới, cắn răng nhảy xuống, bơi về phía cửa sổ kia, dùng sức mở cửa sổ ra, tiếng khóc của cô bé truyền vào tai càng thêm rõ ràng.

Mạnh Hàn một tay ôm cô bé ra, hướng về phía chiếc nệm đang trôi nổi của mình, nhẹ giọng trấn an.

“Đừng sợ, anh nói cho em biết, bây giờ giống như một trò chơi mạo hiểm, lát nữa sẽ có dũng sĩ đến cứu chúng ta.” Mạnh Hàn nói, dùng sức đỡ cô bé lên nệm, ngay lúc cậu ta định bò lên theo thì một vật trơn tuột đột nhiên cuốn lấy cổ chân cậu ta.

Mạnh Hàn chỉ kịp phát ra một tiếng “Chết tiệt”, sau đó liền đột nhiên bị kéo xuống nước, lập tức biến mất dưới mặt nước, cô bé sửng sốt một chút, sau đó khóc càng to hơn.

“Anh ơi! Anh ơi!!!”

Trần Lạc Lạc trên đường gặp Hoắc Khoảnh và Trần Lê hai người, phỏng chừng là sợ gây chú ý, bọn họ lái chiếc thuyền Kayak, mặc áo phao cứu sinh, hòa mình hoàn hảo vào đội ngũ cứu viện khác.

Thấy Trần Lạc Lạc, Trần Lê lập tức kéo cậu lên cùng: “Em trai Tiểu Lạc, sao em lại ra đây?”

“Em đi tìm Mạnh Hàn.” Trần Lạc Lạc nói, nhìn về phía Trần Lê: “Anh và Hoắc Khoảnh đều ra ngoài, vậy trận mưa này có phải không đơn giản?”

Trần Lê sờ sờ mũi: “Mưa và khe hở có quan hệ hay không, tạm thời không biết, nhưng hệ thống thoát nước gặp vấn đề, không thoát khỏi liên quan đến quái vật.”

Trần Lạc Lạc gật đầu, dư quang lén nhìn về phía Hoắc Khoảnh bên cạnh, đối

phương sắc mặt nhàn nhạt, không nhìn ra bất kỳ điều gì khác thường, giống như đối với tiếng sấm thỉnh thoảng vang lên trên trời cũng không có chút cảm giác nào.

Nếu không phải ở gần, có thể cảm nhận được cơ thể Hoắc Khoảnh căng chặt, thì đã không biết rồi.

Trần Lạc Lạc ho nhẹ một tiếng, từ trong túi s* s**ng một lúc lâu, lấy ra hai viên kẹo.

“Mỗi người một viên.”

Trần Lê cười: “Em trai Tiểu Lạc này còn mang kẹo theo người à.”

“Thói quen.” Trần Lạc Lạc nói, “Em thích ngọt.”

Trần Lạc Lạc nhìn Hoắc Khoảnh một cái, đưa tay nắm lấy tay anh, đặt viên kẹo vào lòng bàn tay Hoắc Khoảnh, tiện thể hơi nâng cao nhiệt độ cơ thể mình một chút.

Hoắc Khoảnh chỉ cảm thấy lòng bàn tay truyền đến một luồng ấm áp, hơi hơi sửng sốt, nhìn về phía Trần Lạc Lạc, Trần Lạc Lạc vẫn là vẻ mặt điềm nhiên, như là không có chuyện gì xảy ra.

Vai căng cứng của Hoắc Khoảnh đột nhiên thả lỏng một chút, khóe miệng cong lên một nụ cười nhỏ.

Trần Lê và Hoắc Khoảnh cũng quyết định đi tìm Mạnh Hàn trước, dù sao cũng là bạn bè, lại là con trai tổ trưởng, ưu tiên cứu viện cũng là có thể thông cảm được về mặt tình cảm.

Nước mưa đập "bùm bùm" xuống người, như tiếng trống dồn dập, Trần Lạc Lạc nheo mắt, ánh mắt nhìn thấy Mạnh Hàn đang ôm một cô bé, đưa người đó đến chiếc nệm đang trôi nổi bên kia.

Trần Lạc Lạc thở phào nhẹ nhõm, đang định vẫy tay, liền thấy sắc mặt Mạnh Hàn biến đổi, đột nhiên bị thứ gì đó túm xuống nước.

Sắc mặt Trần Lạc Lạc lạnh lùng, đứng dậy, trực tiếp nhảy xuống.

Trần Lạc Lạc nín thở, nửa mở mắt, đánh giá tình hình dưới đáy nước, mơ hồ có thể thấy một con sứa khổng lồ đang chiếm cứ ở trong đó, những chiếc xúc tu gần như trong suốt đang quấn lấy Mạnh Hàn.

Con sứa này hình như rất thích Mạnh Hàn, còn không ngừng dùng dù che cọ xát cậu ấy.

Mạnh Hàn hiển nhiên đã mất đi ý thức.

Trong mắt Trần Lạc Lạc thoáng hiện vẻ lạnh lẽo, đang định đi qua, liền nghe thấy phía trên lại truyền đến tiếng rơi xuống nước, ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy Hoắc Khoảnh đang bơi về phía mình.

Trần Lạc Lạc làm dấu hiệu tay, Hoắc Khoảnh khẽ gật đầu.

Trần Lạc Lạc nắm chặt tay, nhanh chóng bơi về phía con sứa, sau đó dồn sức, một quyền đấm vào cái nắp trong suốt của con sứa.

Lực trong nước bị giảm đi, nhưng con sứa vẫn dư sức.

Con sứa bị đấm hơi nghiêng, nới lỏng một chút những chiếc xúc tu đang quấn lấy Mạnh Hàn, Hoắc Khoảnh thừa cơ xông vào, tóm lấy Mạnh Hàn liền chạy.

Mạnh Hàn thoát thân, một đôi mắt đỏ tươi xuất hiện trên dù của con sứa.

“Mẹ! Không được cướp mẹ của ta đi!!!”

Sứa khóc la, xúc tu tán loạn, liên tục hướng về phía Mạnh Hàn.

Xúc tu trong nước gần như trong suốt, chỉ có thể né tránh theo hướng dòng nước.

Nghe được tiếng khóc của con sứa, Trần Lạc Lạc và Hoắc Khoảnh liếc nhau, trong mắt cả hai đều có chút nghi hoặc.

Mẹ?

Chuyện này không phải là…

Trần Lạc Lạc dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Mạnh Hàn đang hôn mê bên kia.

Thằng nhóc này từ khi nào có tình mẹ con sâu nặng với quái vật vậy?

Nhưng hiện tại không phải lúc nghĩ chuyện này, Trần Lạc Lạc nhìn về phía Hoắc Khoảnh, Hoắc Khoảnh xách theo Mạnh Hàn đã tính toán đi lên mặt nước.

Thấy Mạnh Hàn càng ngày càng gần mặt nước, tiếng khóc của con sứa càng lúc càng lớn, như tiếng khóc nháo của trẻ con, đã có chút chói tai.

Trong mắt con sứa tóe ra không ít bong bóng, khóc đến khàn giọng, khóe miệng Trần Lạc Lạc hơi kéo, cảm thấy hiện tại cậu và Hoắc Khoảnh thật giống như vai ác phản diện trong phim truyền hình, đang chia rẽ tình cảm mẫu tử sâu nặng của một đôi.

Trần Lạc Lạc cũng không định dây dưa với con sứa này, rốt cuộc ở trong nước, tốc độ của cậu không nhanh bằng con quái vật này, hơn nữa màu sắc của sứa thật sự rất dễ ngụy trang.

Trần Lạc Lạc vừa né tránh công kích, vừa bơi về phía mặt nước, chỉ còn một chút nữa thôi.

Một vật lạnh lẽo, mát rượi cuốn lấy cổ chân cậu, ngay sau đó là một cơn đau đớn, nửa người đột nhiên tê dại, toàn bộ sức lực bị rút đi trong nháy mắt, những chiếc xúc tu nhân cơ hội túm chặt lấy cậu kéo xuống dưới mặt nước.

Hoắc Khoảnh bên kia cũng gặp phải chuyện tương tự.

Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi, ba người đã bị trói chặt mít, nhưng bị buộc chặt như vậy vẫn chưa đủ để Trần Lạc Lạc thoát ra được, mặc dù cậu đã trúng độc.

Nhưng vấn đề là, con sứa này còn đang phóng điện.

Không phải từ ví von, mà là thật sự có điện.

Một cái khe hở lớn xuất hiện bên dưới, con sứa xoay người liền kéo ba người vào trong.

Đôi mắt đỏ tươi kia nheo lại thành hình trăng non, nhìn có vẻ còn rất vui vẻ.

“Mẹ về nhà rồi, nhiệm vụ cũng hoàn thành rồi!”

“Mẹ về nhà, cùng nhau về nhà!”

Trần Lạc Lạc: “...”

Thằng nhóc Mạnh Hàn này thật là tạo nghiệp!

Ba người bị kéo vào khe hở, Trần Lạc Lạc một hơi này đã không nín được nữa, phải nói, cậu có thể nín thở lâu như vậy, đã là cực hạn.

Trần Lạc Lạc liếc mắt nhìn Hoắc Khoảnh bên kia, Hoắc Khoảnh cũng nhìn lại.

Hai người nhìn nhau.

Tốc độ dòng nước rất nhanh, Trần Lạc Lạc chỉ cảm thấy con sứa chết tiệt này ném cậu một cái, ném đến chỗ nào không biết, tóm lại dòng nước nhanh chóng chảy qua bên người, Trần Lạc Lạc đột nhiên ngã nhào trên mặt đất.

Thuốc độc của sứa vẫn còn trong cơ thể, Trần Lạc Lạc nửa ngày không thể bò dậy, hai mắt hoa lên.

Cũng không biết Hoắc Khoảnh và Mạnh Hàn bị ném đến nơi nào rồi.

Trần Lạc Lạc cảm nhận được không khí, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, cảm thấy lần này mình thật giống như một con cá ướt, hơn nữa là con cá ướt khó lật mình.

Toàn thân mềm nhũn, trên người vẫn ướt đẫm, Trần Lạc Lạc khẽ động ngón tay.

Cho nên cậu ghét nhất là nước.

Một loạt tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm rãi vang lên, Trần Lạc Lạc gian nan ngẩng đầu, không thể nhấc đầu lên, chỉ có thể nhìn thấy một đôi chân đang đứng trước mặt cậu, còn có vạt áo choàng màu đen.

“Thật là chật vật nhỉ.”

Trần Lạc Lạc hiện tại không có chút sức lực nào, trong lòng nghiến răng nghiến lợi.

Giọng của con quái vật này nghe là muốn bị ăn đòn, đợi cậu nghỉ ngơi hai phút, xem cậu không thiêu rụi cái tên này!

Bên cạnh mặt đất đột nhiên bị mở ra, mấy cái rễ thực vật từ mặt đất đột nhiên sinh trưởng ra, cuốn lấy tứ chi của Trần Lạc Lạc, nhấc cậu lên khỏi mặt đất, nước mưa tí tách chảy từ quần áo trên tóc cậu xuống.

Thiếu niên toàn thân ướt đẫm, môi sắc có chút tái nhợt, ngũ quan vốn tinh xảo nhiễm thêm vài phần yếu ớt. Chỉ là ánh mắt vẫn rất sáng, như ngọn lửa vĩnh viễn không tắt.

Trần Lạc Lạc rũ đầu, thầm nghĩ độc tố rút đi hẳn là còn cần một đoạn thời gian, vừa nghĩ đến Hoắc Khoảnh bên kia.

Có Hoắc Khoảnh ở đó, tên Mạnh Hàn kia chắc chắn sẽ không sao.

Trần Lạc Lạc còn đang suy nghĩ lung tung, cằm đột nhiên bị bóp chặt, dùng sức nâng lên.

Trước mắt Trần Lạc Lạc mờ đi, nhìn không rõ lắm, chỉ thấy một vệt sáng màu xanh nhạt, còn có một đôi mắt màu đỏ sẫm, mang theo vài phần lạnh băng ác ý.

“Lâu rồi không gặp, em trai thân yêu của ta.”

Dung mạo người đàn ông mang theo vài phần yêu dị tuấn mỹ, mặc trường bào màu đen, thắt lưng dùng đai lưng màu vàng cố định, lỏng lẻo để lộ hơn nửa ngực, tóc dài xõa tung ra sau lưng, khuyên tai màu xanh nhạt phản quang.

Nhưng Trần Lạc Lạc hiện tại cũng không có tâm trạng để ý đến sắc đẹp của đối phương, con mắt hơi hơi trợn lớn, trong đầu chỉ hiện lên hai chữ thật to.

Xong rồi.

Khóe miệng người đàn ông mang theo vài phần cười, chỉ là ý cười không chạm đến đáy mắt.

“Lâu như vậy không gặp, không ngờ em lại chật vật như vậy.”

“Em không có gì muốn nói với ta sao?”

Trần Lạc Lạc: “...”

Không có, hơn nữa hiện tại miệng cậu tê dại, căn bản không nói được lời nào.

Trần Lạc Lạc bị bóp cằm, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, ngay lúc đối phương đều cho rằng Trần Lạc Lạc có điều muốn nói, Trần Lạc Lạc hai mắt khép lại, đầu nghiêng đi.

Dứt khoát lưu loát hôn mê.

Người đàn ông dừng một chút, nới lỏng rễ thực vật trói buộc Trần Lạc Lạc, nhìn thiếu niên mềm oặt ngã về phía mình, không né tránh, đưa tay đỡ một phen.

Nước nhanh chóng làm ướt cả xiêm y của hắn, cảm nhận được nhiệt độ trên người Trần Lạc Lạc, người đàn ông nhíu nhíu mày, mang theo vài phần ý trào phúng.

“Loài hỗn huyết quả nhiên cũng yếu ớt như con người.”

Người đàn ông nói, ghét bỏ nhấc Trần Lạc Lạc dậy, xoay người rời đi.

Bên ngoài vẫn là mưa lớn như trút nước, vũ thế chút nào cũng không có dấu hiệu nhỏ đi.

Khi mẹ Mạnh đội mưa gió chạy tới tiểu khu, nhìn thấy chính là Trần Lê đang ngồi lẻ loi trên chiếc nệm của con trai mình, bà quát: “Mạnh Hàn đâu?!”

Trần Lê chỉ chỉ mặt nước: “Bị kéo xuống dưới rồi! Hoắc Khoảnh và em trai Tiểu Lạc đi xuống cứu, hiện tại vẫn chưa ra, phỏng chừng là bị kéo vào khe hở rồi!”

Trần Lê thấy sắc mặt bà Mạnh khó coi, trấn an nói: “Yên tâm, vừa rồi tôi đã nói, Mạnh Hàn nhất định sẽ bình an vô sự trở về! Miệng tôi không nói lung tung, tuyệt đối không thành vấn đề!”

Bà Mạnh nhìn Trần Lê một cái, thật sâu thở dài một hơi.

“Đừng đứng đây đợi nữa, bọn họ bị kéo vào trong, chúng ta cũng không giúp được gì, cháu lại đây!” Bà Mạnh nói, chờ Trần Lê lên thuyền Kayak: “Đi trước giải quyết vấn đề thoát nước.”

Trần Lê gật đầu: “Thông tin cụ thể có chưa ạ?”

“Kiểm tra đo lường là quái vật cấp B, hình dáng là sứa, hẳn là đều vừa mới sinh ra, hình thể quá lớn, làm tắc hệ thống thoát nước, người thường không nhìn rõ cũng không đối phó được.” Bà Mạnh tóm lược giải thích.

“Tạm thời xác nhận thủ đoạn công kích có độc tố và dòng điện, cẩn thận là trên hết.”

Trần Lê thần sắc nghiêm túc: “Đã hiểu!”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...