Mùa đông ở Bắc Kinh lạnh lẽo tiêu điều, sắc trời nhem nhẻm, ngay cả hàng cây xanh bên đường cũng trông như được phủ lên một lớp bụi, xám xịt và xỉn màu.
Lạc Tử Khâm không kịp cài áo khoác, đã vội vàng bế Cầu Cầu chạy về phía bãi đỗ xe.
Vĩnh Lạc Hoa Viên là một khu chung cư cao cấp, vì để bảo đảm sự xanh tươi và yên tĩnh, nên bãi đỗ xe được đặt ở cửa của khu chung cư, khoảng cách rất xa.
Xe của Lạc Tử Khâm cũng không phải ngoại lệ.
Có lẽ là Cầu Cầu đã quá ngứa, không ngừng ngọ nguậy trong lòng cô.
Lạc Tử Khâm không khỏi đau lòng.
Cô cúi đầu nhìn Cầu Cầu, an ủi mà v**t v* bộ lông mềm mại của nó, bước đi cũng nhanh hơn vài phần l.
Trời sắp vào đông, vườn hoa trong khu chung cư đều đã rụng hết, người đi lại cũng ít đi.
Lạc Tử Khâm chỉ liếc mắt nhìn một cái, nhìn thấy trên đường không có ai, liền dồn hết sự chú ý lên Cầu Cầu.
Đợi đến khi cô nhận ra phía trước có người, thì đã không phanh kịp bước chân, theo quán tính, cô tông vào một người nọ.
Kỳ lạ ở chỗ là người này không hề có ý né tránh.
Hoặc có thể là vừa rồi anh ta cũng vì thấy cô nên mới tiến lại gần.
Lạc Tử Khâm lập tức xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi... tôi..." ngay khi cô còn chưa nói hết câu thì đã nhận ra đối phương là ai.
"Nhan Phương??"
Nhan Phương gật đầu, ánh mắt lướt qua mái tóc rối bù và chiếc áo bành tô bị gió thổi, sau đó mới chú ý đến Cầu Cầu đang được cô ôm chặt trong lòng.
"Sao thế?"
Ngay khi Lạc Tử Khâm nhìn thấy anh, khóe mắt cô đã đỏ hoe.
Giống như một trái tim lang bạc đột nhiên tìm được chỗ dựa, khiến toàn thân trở nên chân thực hơn.
Tất cả sự kiên cường đều bị hóa giải.
Cô mấp máy môi, gấp gáp tusm lấy tay áo của Nhan Phương, giọng nói như mang theo tiếng khóc, rồi nói: "Cầu Cầu... đột nhiên Cầu Cầu bị bệnh."
Nhan Phương nhìn bộ dạng hiện giờ của cô cũng đoán ra được phần nào, anh rất tự nhiên vươn tay ra ôm lấy Cầu Cầu trong lòng cô, "Đi thôi, tôi đưa cô đến bệnh viện thú cưng."
Giọng của anh trầm ổn, không hoang mang mà an ủi Lạc Tử Khâm để cô bình tĩnh lại.
Cô hít sâu một hơi rồi thở ra, có làn sương trắng bay lên trong không khí.
Rồi mới nhanh chân đi theo Nhan Phương.
Cho đến kho ngồi vào trong xe, con tim lo lắng đến sốt vó của Lạc Tử Khâm mới bình tĩnh lại, cô nhẹ nhàng xoa cằm Cầu Cầu, nhìn thấy nó thoải mái mà chợp mắt, hô hấp nặng nề cũng trở nên bình lặng, lúc này mới thả lỏng rồi nhanh chóng chớp mắt để giọt nước mắt đọng lại trên hàng lông mi rơi xuống.
Trên mặt cũng lộ ra một chút ý cười.
Xe của Nhan Phương lái vừa nhanh lại ổn định.
Có chút không yên tâm, tranh thủ trong lúc chờ dừng đèn đỏ, anh ngoảnh đầu nhìn Lạc Tử Khâm một cái.
Cô gái cúi đầu cười mỉm, trên mặt hiện lên nét dịu dàng.
Hàng lông mi của cô dài và cong cong, không tạo bóng hình quạt trên mặt cô khi có ánh đèn chiếu xuống.
Ánh nắng rọi qua cửa kính xe hơi, nhẹ nhàng chiếu vào mặt cô, hàng lông mi của cô giống như bươm bướm đang bay múa.
Có một tia sáng lấp lánh vụt qua.
Nhan Phương hơi ngẩn người, cảm giác như tim mình chậm đi một nhịp.
Dưới ánh nắng ấm áp, cô gái cúi đầu v**t v* chú chó, nét mày ánh mắt chan chứa dịu dàng, đẹp đẽ như một bức họa mỹ nhân cổ đang thấm đẫm hương mực.
Nhan Phương khẽ ho một tiếng rồi dời mắt đi, cố gắng phớt lờ cảm giác rung động vừa thoáng qua trong tim, đổi chủ đề hỏi: "Đến bệnh viện nào?"
Lạc Tử Khâm: "???"
Cô quay phắt đầu lại, vẻ kinh ngạc không thể che giấu, giọng cũng vô thức cao lên: "Anh không biết à???"
"Không biết."
"......" Không biết mà còn lái xe đi thẳng như thể rất chắc chắn là sao???
Lạc Tử Khâm không biết nên tức giận hay bật cười, nhìn khuôn mặt điềm tĩnh, lạnh nhạt của Nhan Phương, cô chỉ đành vừa buồn cười vừa bất lực chỉ đường cho anh.
Sự căng thẳng và lo lắng trong lòng cô, vậy mà lại vơi bớt đi đôi chút.
Lạc Tử Khâm bị mù đường bẩm sinh, còn Nhan Phương thì từ trước đến nay chưa bao giờ để tâm tới những nơi như bệnh viện thú y.
Dù xe của Nhan Phương là Ferrari, thì cũng không thể ngăn cản hai người biến nó thành... máy kéo.
Khi họ chật vật lái xe đến được bệnh viện thú y, đã nửa tiếng trôi qua. Có lẽ giờ Cầu Cầu đã đỡ khó chịu hơn, nó đang cuộn tròn ngủ ngon lành trong vòng tay của Lạc Tử Khâm.
Vì hôm nay là Chủ nhật, lại sắp đến cuối tháng, bệnh viện thú y chật kín người.
Nhìn sảnh lớn nơi người và chó qua lại tấp nập, Nhan Phương hiếm khi do dự mất vài giây. Nhưng thấy bước chân vội vã của Lạc Tử Khâm phía trước, anh vẫn nhíu mày, cất bước vào nơi mà vốn dĩ cả đời này đáng lẽ chẳng bao giờ có liên quan gì đến mình.
Lạc - ngoài ý muốn - Tử Khâm ôm Cầu Cầu vất vả xếp được một số thứ tự, nhìn con số 52 chói mắt trên phiếu mà lập tức tối sầm mặt mũi.
Nhan Phương cũng cảm thấy con số 52 có phần quá đáng. Anh nhận lấy tờ số thứ tự, nhìn kỹ tên bệnh viện in trên đó, rồi cầm điện thoại vội vã bước ra ngoài.
Lạc Tử Khâm ôm quả bóng nhỏ, không biết đang nghĩ gì. Đến khi cô hoàn hồn, thì đã thấy Nhan Phương cầm một tờ phiếu đăng ký khác trong tay. Khuôn mặt anh tuy vẫn lạnh nhạt như thường, nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng: "Đi thôi."
Mãi đến khi Cầu Cầu được nhân viên y tế bế đi kiểm tra, thì Lạc Tử Khâm mới hiểu được đang xảy ra chuyện gì. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt không rời khỏi Nhan Phương, nghiêm túc nói lời cảm ơn: "Cảm ơn anh."
Nói rồi, cô cúi đầu xuống, trong mắt ánh lên vẻ mất mát không thể diễn tả: "Tất cả là do em không chăm sóc nó cẩn thận..."
Chưa đợi cô nói hết, Nhan Phương đã lên tiếng ngắt lời. Dưới ánh mắt nghi hoặc của cô, anh khẽ mím môi, giọng nói trầm nhẹ trấn an: "Không phải lỗi của em."
Ánh mắt của Lạc Tử Khâm dừng lại trên đôi môi đang khẽ mấp máy của anh.
Cô hơi thất thần.
Đôi môi của Nhan Phương có hình dáng rất đẹp, có lẽ vì thường xuyên thức khuya mệt mỏi nên sắc môi hơi nhạt, chỉ mang một màu đỏ phớt nhẹ.
Bỗng nhiên, một cảm giác thôi thúc dâng lên trong lòng cô.
Muốn hôn lên bờ môi mỏng ấy, muốn nhuộm sắc đỏ đậm hơn cho nó...
Anh dịu dàng như thế, làm sao có thể dễ dàng buông tay.
Lạc Tử Khâm phải gồng hết sức, mới có thể đè nén cơn rung động đang cuộn trào ấy xuống đáy lòng.
"Nhưng là do em sơ suất... nếu em học về cách nuôi chó sớm hơn thì đã không sao rồi."
"Bây giờ học cũng chưa muộn..." Thấy vẻ mặt cô gái quá mức ủ rũ, lời an ủi liền vô thức bật ra từ miệng Nhan Phương.
Hai người chưa kịp nói thêm mấy câu thì Cầu Cầu đã được một bác sĩ khoác áo blouse trắng bế ra. Thấy Lạc Tử Khâm lo lắng chạy đến gần, nữ bác sĩ trẻ mỉm cười trấn an cô: "Chó con không sao cả, chỉ là trên người có ký sinh trùng thôi."
"Á?" Lạc Tử Khâm kinh hãi thất sắc.
Ký sinh trùng chẳng phải là chuyện lớn sao...
Bác sĩ rõ ràng đã gặp không ít chủ nuôi giống như cô, giọng nói bình thản: "Tất nhiên không phải vấn đề gì nghiêm trọng, con người còn có ký sinh trùng huống chi là chó."
Lạc Tử Khâm cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng còn chưa kịp nghĩ kỹ thì Nhan Phương đã mở miệng hỏi: "Vậy phải làm sao? Có cần nhập viện không?"
Trên gương mặt thanh tú của nữ bác sĩ hiện rõ vài vạch đen, cô bất lực lên tiếng trách nhẹ: "Hai vợ chồng các cô cũng thật là, bệnh có chút xíu thôi, không cần nhập viện đâu."
Nhan Phương chẳng mấy để tâm đến cách xưng hô của bác sĩ, chỉ tiếp tục hỏi kỹ về tình trạng của Cầu Cầu.
Ngược lại, Lạc Tử Khâm nghe xong thì mặt đỏ bừng, trong lòng âm thầm vui sướng.
Bác sĩ dẫn hai người đến quầy thuốc, lấy ra một hộp thuốc rồi dặn dò: "Bệnh không nặng, chỉ là ký sinh trùng ngoài da thôi. Về nhà cạo sạch lông chó, bôi thuốc vài ngày là khỏi."
Nói xong, cô cũng chẳng quan tâm đến vẻ mặt ngơ ngác của hai người, dứt khoát đuổi khách: "Hôm nay bệnh viện thiếu người, hai người cứ ra khu vật dụng thú cưng mua dao cạo về tự xử lý đi."
???
Tự làm???
Cái quái gì thế...
Cả đời này, thứ có liên quan nhiều nhất đến "dao" đối với cô chắc chỉ là... dao tỉa lông mày thôi chứ gì, dao cạo thì quá đáng quá rồi!!
Lạc Tử Khâm ôm Cầu Cầu trong lòng, nhìn theo bóng lưng bác sĩ đang rời đi, bắt đầu hoài nghi không biết hôm nay mình đến bệnh viện có sai tư thế rồi hay không.
Sao cô lại hoàn toàn không hiểu nổi cái bệnh viện này thế nhỉ...
Tiền mang tới tận cửa mà cũng không nhận, đúng là một dòng nghịch lưu trong giới y học!
Chẳng lẽ điều kiện cần để trở thành bệnh viện thú y đỉnh của chóp là phải độc đáo theo cách kỳ quái như vậy sao???
Cô quay đầu nhìn Nhan Phương, dè dặt nhưng tràn đầy mong đợi hỏi: "Nhan Phương, anh biết dùng dao cạo không?"
"Không biết." Nhan Phương không chút nể nang mà đánh tan mọi ảo tưởng viển vông của cô.
"Nhưng mà... anh biết dùng dao cạo râu mà."
"Còn em thì biết dùng dao tỉa lông mày đấy thôi..."
"......"
