Nhị Bàn một tay ôm bịch khoai tây chiên, tay kia gạt phăng người chắn trước mặt, vẻ mặt hùng hổ xông thẳng về phía Nhan Phương.
Cậu ta đi vòng quanh Nhan Phương hai lượt, tặc lưỡi hai tiếng, rồi nhẹ nhàng giơ tay huých anh một cái, kéo dài giọng: "Đội trưởng, không giới thiệu một chút à?"
Rõ ràng Nhị Bàn cũng chẳng làm gì cả.
Thế nhưng Lạc Tử Khâm lại xấu hổ đến mức chỉ muốn biểu diễn ngay tại chỗ một màn... thăng thiên.
Mặt cô đỏ bừng, đến khi hoàn hồn mới phát hiện ra có rất nhiều ánh mắt đang trực tiếp hoặc gián tiếp dõi về phía mình.
Tất cả đều là đôi mắt sáng lấp lánh ánh lên vẻ hóng hớt của các thành viên WKY...
Lạc Tử Khâm chỉ muốn ngất xỉu tại chỗ.
Thấy Nhan Phương không nói gì, cô mím môi, há miệng, nặn ra một nụ cười vừa gượng gạo vừa cố giữ phép lịch sự, thử lên tiếng chào hỏi: "Chào mọi người? Tôi là Lạc Tử Khâm."
Nhìn vẻ mặt không giấu nổi sự sốt ruột của mọi người.
"Tôi không cần biết cô là ai, nhưng rốt cuộc cô có quan hệ gì với đội trưởng, mau nói đi đừng có giấu nữa!"
Lạc Tử Khâm ngược lại không còn căng thẳng như vậy nữa.
Ánh mắt mang theo ý cười lướt qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Nhan Phương, cô cười tươi nói: "Tôi là fan của WKY đó." Nói rồi, cô lấy từ trong túi ra mấy miếng sticker WKY, lắc lắc trước mặt mọi người.
Nhị Bàn đừng thấy thân hình vụng về mà lầm, cậu ta lại là một bé mập lanh lợi, nói chuyện trúng tim đen: "Là fan của đội trưởng thì phải!"
Lạc Tử Khâm sững người một chút, khuôn mặt chậm rãi đỏ lên.
Đúng lúc ấy, Tằng Phan đi phía sau vừa đẩy cửa bước vào, nghe trọn câu nói của Nhị Bàn. Thấy cô bạn thân mặt đỏ hồng hồng, cô vội tiến lên.
Một cái tát giáng xuống đầu Nhị Bàn: "Ăn nữa đi!! Nhìn cái áo đấu của cậu kìa!!" Vừa nói, cô vừa túm lấy bộ áo đấu tội nghiệp đang bị kéo căng trên người Nhị Bàn: "Áo chụp ảnh định trang cho mùa xuân đó! Cậu tự bỏ tiền ra mà đặt may à!!"
Nghe vậy, Nhị Bàn lập tức chẳng còn tâm trí hóng chuyện nữa, ôm chặt lấy đùi Tằng Phan, vừa khóc lóc vừa bán manh: "Ahhhh, lão đại, đừng như vậy mà!!"
"Ngày mai theo..." ánh mắt Tằng Phan lướt qua mọi người, đến chỗ Night thì rõ ràng khựng lại một chút: "Cứ theo Cơ Trưởng tập luyện đi, dậy không nổi thì khỏi ăn cơm!!"
"Ahhhh, không chịu đâu!! Nhịp điệu của Cơ Trưởng nhanh quá, tôi chịu không nổi đâu!!" Nhị Bàn gào khóc thảm thiết.
"Ồ, vậy thì nhịn đói đi!!"
"Lão đại ơi~ fan của tôi sẽ khóc mất!!"
"Cậu gầy đi, fan nữ còn vui hơn ấy chứ!!"
"Tôi không cần fan nữ QAQ"
Lạc Tử Khâm nhìn cảnh tượng gà bay chó sủa trước mắt mà cười đến cong cả lưng.
Cô đưa tay lau giọt nước mắt vì cười nơi khóe mắt, tiện tay vỗ nhẹ vào cánh tay người đứng bên cạnh, hỏi một cách rất tự nhiên: "Bình thường bọn họ đều hài hước như vậy sao?"
"Ừ." Người bên cạnh cụp mắt nhìn cô một cái, đáp lại nhàn nhạt.
Giọng nói trầm thấp, từ tính, mang nét hoa lệ đặc trưng của giọng nam trung, tựa như tiếng đàn cello khẽ ngân, thanh nhã, trầm lắng.
????
Lạc Tử Khâm sững người.
Cô cứng đờ xoay cổ lại, vừa khéo đối diện với gương mặt tuấn tú của Nhan Phương.
Trong đầu Lạc Tử Khâm, bình luận điên cuồng spam kín màn hình.
[Đệt, đệt, đệtttt!!!]
[Vừa rồi mình đã làm cái quái gì vậy???]
[Mình có bị ngốc không, sao lại hoàn toàn quên mất người đứng bên cạnh là Nhan Phương chứ?!]
[Vừa nãy mình có cười nghiêng ngả rồi dựa cả vào người anh ấy không vậy??]
[Đệt... hình tượng của tôi...]
Lạc Tử Khâm lúng túng rút tay đang đặt trên cánh tay Nhan Phương về, nhưng lại không nỡ bỏ lỡ cơ hội nói chuyện với anh, do dự một chút rồi hỏi: "Hôm nay anh thấy buổi bốc thăm thế nào?"
"Dựa vào vận may."
"Hả??" Lạc Tử Khâm ngơ ngác nhìn Nhan Phương.
Nhan Phương đúng lúc cũng nghiêng đầu nhìn cô.
Trên gương mặt cô vẫn còn vương lại chút ửng hồng sau trận cười lớn ban nãy.
Hai má có lúm đồng tiền nhàn nhạt, gương mặt nhỏ trắng trẻo như hoa bách hợp ngẩng lên, đôi mắt chớp cũng không chớp mà nhìn anh.
Dáng vẻ ngơ ngác ấy lại ngoài ý muốn... rất đáng yêu.
Trong mắt Nhan Phương gợn lên ý cười, anh làm như tùy ý hỏi cô: "Sao em lại tới đây?"
Hôm nay cách ăn mặc của anh lại trang trọng một cách khác thường.
Bộ vest chỉnh tề.
Áo sơ mi trắng được cài ngay ngắn tới tận cúc trên cùng, kết hợp với gương mặt lạnh lùng nghiêm túc ấy, vô cớ mang theo khí chất đoan chính của một bậc quân tử.
Hoàn toàn khác với dáng vẻ trước kia.
Lạc Tử Khâm bỗng nhiên nảy sinh một cảm giác mới mẻ như đang khám phá một món bảo vật.
Muốn nâng niu, tỉ mỉ cất giữ...
Cô cúi nhìn bộ trang phục của mình, áo sơ mi trắng thuần khiết và chân váy ngắn màu đen, vô tình lại rất hợp với anh, khóe môi lặng lẽ cong lên.
Trong lòng dâng lên một vị ngọt ngào kín đáo...
Lạc Tử Khâm cân nhắc đi cân nhắc lại, cuối cùng vẫn che giấu đi mục đích thật sự của mình, chỉ tay về phía Tăng Phan đang ngồi bên kia nói chuyện gì đó với huấn luyện viên: "Tôi đi cùng cô ấy."
Ánh mắt Nhan Phương dừng lại trên mặt cô một lát, dáng vẻ như đang suy nghĩ điều gì.
Cho tới khi anh gật đầu, Lạc Tử Khâm mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Giữa hai người rơi vào im lặng.
Ngay lúc Lạc Tử Khâm đang vắt óc nghĩ xem nên tìm đề tài gì để nói tiếp, thì Nhan Phương đứng bên cạnh bỗng gật đầu ra hiệu với cô, khẽ nói: "Tôi ra ngoài một lát."
Lạc Tử Khâm hé miệng, ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa.
Cô cúi đầu, khẽ thở dài một tiếng.
Uể oải cuộn mình trên chiếc sofa trong phòng nghỉ, Lạc Tử Khâm cảm thấy trái tim mình như đang ngâm trong ly nước chanh.
Chua chua, se sắt, lên xuống không yên.
Cô ôm chặt chiếc túi trong tay, theo đường nét bàn tay siết lại có thể mơ hồ nhìn ra hình dáng của một chiếc hộp.
Nhan Phương bước vào cửa, liền nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang cuộn tròn cả người vào sofa ấy.
Anh không để ý tới những ánh mắt như có như không xung quanh, đi thẳng về phía sofa.
Khi ngồi xuống, anh lại khựng lại một giây, cuối cùng vẫn ngồi ở đầu bên kia của sofa.
Lạc Tử Khâm và Nhan Phương.
Ở giữa họ... cách nhau hai sải tay.
Rất ngắn.
Nhưng lại như dải Ngân Hà ngăn cách hai bờ thế giới, khó lòng vượt qua.
Nhan Phương lặng lẽ nhìn khoảng cách ấy, đem những cảm xúc cuộn trào giấu kín sau lớp mặt nạ lạnh nhạt.
Lạc Tử Khâm cúi đầu, ngửi thấy một mùi thuốc lá nhàn nhạt, quen thuộc.
Ngẩng lên, cô nhìn thấy Nhan Phương đang ngồi ở góc sofa.
Lưng anh thẳng tắp, một tay hờ hững chống lên trán.
Không biết đang suy nghĩ điều gì.
Hai cúc áo sơ mi của anh đã được cởi ra, để lộ phần cổ thon dài; trong khí chất vốn nghiêm cẩn, chỉn chu bỗng dưng nhiều thêm vài phần phóng khoáng, bất kham.
Lạc Tử Khâm cắn nhẹ môi, dè dặt nhích lại gần anh.
Mùi thuốc lá trở nên nồng hơn.
Lạc Tử Khâm vẫn luôn biết Nhan Phương có hút thuốc.
Hút rất nhiều.
Những lúc thức đêm anh thích hút thuốc, tâm trạng không tốt cũng hút thuốc, một mình... vẫn hút thuốc.
Nhưng hút thuốc có hại cho sức khỏe lắm mà.
Cuối cùng, Lạc Tử Khâm cũng không để lộ chút động tĩnh nào mà nhích đến sát bên Nhan Phương.
Cô lén kéo nhẹ gấu áo anh, hạ giọng hỏi: "Nhan Phương, anh vừa đi hút thuốc à?"
Nhan Phương liếc cô một cái, không nói gì.
Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?
Nhưng Lạc Tử Khâm vẫn không bỏ cuộc.
Cô nhìn thẳng vào mắt Nhan Phương, bốn mắt chạm nhau.
Gương mặt cô chợt đỏ bừng, nhưng lại không hề lùi bước.
Giọng nói hiếm khi kiên định đến vậy, dịu dàng mà cố chấp: "Nhan Phương, anh hút ít lại một chút được không?"
"Để tỉnh táo."
"Nhưng hút thuốc có hại cho sức khỏe, hơn nữa khói thuốc thụ động cũng không tốt cho mọi người."
Nhan Phương không đáp lời, thản nhiên nghiêng đầu đi, dời ánh mắt sang chỗ khác, dáng vẻ như chẳng mấy để tâm.
Lạc Tử Khâm lại kéo nhẹ gấu áo anh, giọng nói mềm hẳn xuống: "Anh đừng như vậy mà, mọi người đều rất lo cho anh."
Để có thể nói chuyện với anh, Lạc Tử Khâm hơi nghiêng người về phía trước, trong mắt những người xung quanh, hai người trông như đang mơ hồ ôm lấy nhau.
Nhị Bàn bỗng vỗ đùi một cái, giọng đầy kích động: "Đệt!!"
Cơ trưởng lập tức đưa tay bịt miệng cái tên hỗ trợ không có mắt, dám phá hỏng cảnh đội trưởng nói chuyện yêu đương: "Nhỏ tiếng thôi!! Núi băng vạn năm tan chảy rồi kìa!"
"Không phải đâu anh, em biết Lạc Tử Khâm là ai rồi!!! Trước đó nghe cái tên này thấy rất xa lạ, nhưng lại cứ có cảm giác quen quen."
"Vậy rốt cuộc là ai?" Người đi rừng Light vốn ngày thường trầm ổn, thật thà, với chuyện bát quái của đội trưởng cũng hứng thú không kém.
"Chính là cái người đó!!" Nhị Bàn nhất thời lắp bắp, nói không ra đầu đuôi.
"Người nào?? Nói mau!!" Cơ Trưởng liếc nhìn đường giữa Night, mặt thì lạnh nhạt nhưng tai đã dựng thẳng lên, rồi nói đúng tâm tư của anh ta.
"Chính là cái người... bị tung tin đồn ái tình với đội trưởng rằng đã được 'chốt kèo' đó!!! Cái cô hot girl mạng kia ấy!!! Tiramisu đó! Hai người họ còn có hẳn một con chó nữa cơ!!"
Nhị Bàn cuối cùng cũng tuôn ra toàn bộ bí mật, cả người lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Chẳng phải nói là giả sao?"
"Cậu xem thử có ai từng dính tin đồn với đội trưởng chưa??? Trong bán kính năm mét quanh anh ấy còn không có nổi một người phụ nữ!"
Nhị Bàn vừa nói vừa hất cằm về phía hai người trên sofa: "Nhìn lại chỗ kia xem, sắp thành khoảng cách âm luôn rồi."
"......"
Nhan Phương ngẩng đầu lên.
Ánh mắt lạnh nhạt mà sắc bén chính xác rơi vào kẻ sản xuất tin đồn trong đám đông, Nhị Bàn.
Nhị Bàn rất biết điều, lập tức đưa tay làm động tác kéo khóa miệng.
ADC đã bị cướp mất rồi, nếu anh ấy còn chạy nữa thì thật sự sẽ biến thành trẻ mồ côi đường dưới mất thôi!!!
Ánh mắt Nhan Phương rời khỏi người Nhị Bàn, dừng lại trên hai người đang ngồi sát bên nhau, gần như không còn khe hở.
Có chút thất thần.
Thứ mà anh tưởng là ranh giới không thể vượt qua, chỉ trong chớp mắt đã biến mất...
Điều này có phải đang ngầm nói rằng.
Một vài cố chấp của anh, vốn dĩ là thừa thãi và vô nghĩa hay không?
Nghe Lạc Tử Khâm nhỏ nhẹ, ấm áp lải nhải bên tai, Nhan Phương đột nhiên cắt ngang: "Còn em thì sao?"
Lạc Tử Khâm vốn đã chuẩn bị sẵn cả một bài diễn văn dài dòng về tác hại của việc hút thuốc quá độ, đột ngột bị ngắt lời, dòng suy nghĩ liền khựng lại trong chốc lát.
"Hả?"
"Em có lo không?"
Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc Lạc Tử Khâm trống rỗng, suy nghĩ rối thành một mớ.
Nhan Phương... anh... anh ấy có ý gì?
Là anh đang nói rằng anh quan tâm đến sự lo lắng của cô sao?? Là vậy thật à...
Cô không hiểu nhầm chứ?
Hay chỉ là anh thuận miệng hỏi, là cô tự mình đa tình quá rồi......
Lạc Tử Khâm trong trạng thái mơ mơ hồ hồ ngẩng đầu lên, liền rơi thẳng vào một đôi mắt sâu thẳm.
Đen thẳm, trầm lắng.
Như bị mê hoặc, Lạc Tử Khâm buột miệng thốt ra: "Có."
Như sợ Nhan Phương không nghe rõ, Lạc Tử Khâm nghiêm túc nhắc lại từng chữ một: "Em... lo cho anh. Em tất nhiên lo cho anh mà."
Nhan Phương như bị đóng cứng tại chỗ, lâu lắm vẫn không nhúc nhích.
Im lặng.
Trong khoảng lặng đầy áp lực ấy, Lạc Tử Khâm bỗng nhận ra mình vừa nói gì.
Khi một người con gái nói với một người con trai rằng 'em rất lo cho anh'.
Về cơ bản, gần như đồng nghĩa với việc tỏ tình rồi.
Nhìn bóng dài của hàng mi mảnh trên khuôn mặt Nhan Phương, Lạc Tử Khâm cảm thấy tim mình chộn rộn, lo lắng.
Qua một lúc lâu sau.
Nhan Phương ngẩng đầu, đôi môi mỏng khẽ động.
Dường như anh muốn nói gì đó với Lạc Tử Khâm, nhưng lại chưa biết mở lời thế nào.
Gương mặt có chút ngại ngùng, khó nói.
Lạc Tử Khâm cắn nhẹ môi, cố gắng kìm nén cơn hoảng loạn như sóng dâng trong lòng, bỗng nhiên lên tiếng: "Em rất lo cho anh, tất cả fan đều lo lắng cho sức khỏe của anh."
"Tất cả? Fan?"
Nhan Phương chậm rãi mở miệng, không hiểu sao, giọng nói lại khàn đặc đến lạ thường.
