Đừng Để Mất Bạn Gái Đáng Yêu

Chương 30: Đôi cánh



Nhan Phương nhíu mày, nói gì đó với đồng đội.

Anh đặt balo phụ kiện xuống, lấy bàn phím ra thử.

Nhan Phương ngửa đầu, mở chai nước trên bàn, nhấp một ngụm...

Lạc Tử Khâm ngửa đầu, chăm chú nhìn anh.

Nhìn mê mải.

Những bình luận, tiếng hò reo, chẳng lọt vào tai cô chút nào.

"Ê, chị cũng là Wings hả??" Một cô gái bên cạnh thọc tay vào cánh tay cô, dò hỏi.

Lạc Tử Khâm bừng tỉnh, hơi ngơ ngác.

"Gì cơ?"

Cô gái chỉ vào nhóm WKY trên sân khấu, cười vừa thỏa mãn vừa đầy mong đợi: "Chị có phải fan của WKY không?"

Lạc Tử Khâm ngẩn người gật đầu, hơi tò mò: "Tên fan là 'Wings'?"

"Đúng vậy." Cô gái càng cười tươi hơn khi nói về đội mình yêu thích: "WKY chính là 'tôi có thể' đó, tôi có thể bay..."

Cô gái bắt đầu kiên nhẫn giải thích cho Lạc Tử Khâm: "Hy vọng họ có thể giành chức vô địch, vượt qua mọi khó khăn. Chúng ta chẳng làm được gì nhiều, chỉ có thể cổ vũ họ, nên thôi, làm luôn đôi cánh cho họ bay đi~"

"Vậy sao..."

Lạc Tử Khâm hơi khó hiểu lối suy nghĩ của fan, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

"Tôi là fan."

Cô giấu đi những suy nghĩ rối ren trong lòng, mỉm cười dễ thương.

Cô gái vui sướng hẳn.

"Tôi biết mà." Nói xong, cô đưa cho Lạc Tử Khâm chiếc đèn cổ vũ và bộ sticker trong tay: "Nè, chị có cần không?"

Lạc Tử Khâm nhìn chiếc đèn cổ vũ lấp lánh, nuốt nước bọt.

Khụ khụ.

Trông nặng quá nhỉ...

Cô cười, lấy bộ sticker trong tay cô gái, thử đoán vị trí trên người: "Cái này... dán ở đâu nhỉ?"

"Tôi giúp chị."

Cô gái nhiệt tình cầm sticker, cẩn thận dán lên má trái của cô.

Trận đấu chưa bắt đầu, đèn trong hội trường sáng rực.

Lạc Tử Khâm ngửa đầu, hàng mi dài cong vút tạo một bóng nhẹ nhàng trên khuôn mặt.

Cô nhắm mắt lại, gương mặt đáng yêu hiện lên vẻ dịu dàng sâu sắc.

Chiếc sticker nhiều màu trên má trái càng làm nổi bật làn da mịn màng, trắng sáng của cô.

Cô nàng fan bên cạnh nhìn đến ngẩn người.

Thì thầm.

"Chị... đẹp quá."

Lạc Tử Khâm chớp mi, mỉm cười với cô ấy: "Cô cũng xinh mà."

Hai người nhìn nhau cười, không khí ấm áp, hòa hợp.

Ngồi xuống chỗ, Lạc Tử Khâm đưa tay chạm vào sticker trên má, lần nữa cảm nhận sâu sắc về sân khấu này.

Dù chưa hề quen biết nhau,

Con người vẫn có thể trở nên ấm áp vì chung một niềm tin.

WKY, Nhan Phương.

Chính là niềm tin chung của họ.

Lạc Tử Khâm mải mê nghĩ ngợi, không để ý đến cô gái khi rời đi, vẫn thầm thắc mắc.

"Cô nàng xinh thế này, sao nhìn quen quen nhỉ..."

Chưa kịp nhận ra, trận đấu đầu tiên đã bắt đầu.

Cuộc đối đầu giữa hai đội đã khởi động ngay từ vòng BP.

Lạc Tử Khâm không hiểu tình hình, chỉ chăm chú nghe bình luận viên phân tích.

Dù chưa hiểu, cô vẫn muốn cố gắng học hỏi.

Muốn gần anh hơn một chút, lại gần thêm một chút.

Nice: "Chắc chắn trước trận, hai đội đã nghiên cứu đối thủ rất kỹ lưỡng, trận này thật sự nên thưởng cho các nhà phân tích một chiếc đùi gà rồi."

Hân Hân: "Đúng vậy, bây giờ chúng ta có thể thấy, lựa chọn tướng của WKY lần này rất có nhịp điệu riêng, đường trên Ekko, đi rừng Kindred, đường giữa Swain, AD Lucian và hỗ trợ Thresh.

Trong khi đó LAN chọn: đường trên Gragas, đi rừng Graves, đường giữa Twisted Fate, AD Ezreal và hỗ trợ Bard."

Nice: "Wow wow wow, trời ơi, Diêm Vương lại cầm Lucian!!! Có vẻ trận đấu này sẽ rất đáng xem rồi."

Hân Hân: "Diêm Vương cầm Lucian thực sự mạnh mẽ!!"

Nice: "Có vẻ WKY trận này sẽ đánh cực kỳ căng. Cần biết rằng, dù Diêm Vương được mệnh danh là số một Vayne, nhưng cách anh ấy dùng Lucian cũng cực kỳ chất lượng, rất tấn công."

Hân Hân gật đầu đồng tình, không giấu nổi sự phấn khích: "Thật sự mong chờ Diêm Vương tái hiện dịa ngục hắc ám, mong chờ một ADC bùng nổ như vậy mang đến cho chúng ta bữa tiệc thị giác."

Quả nhiên, Diêm Vương không phụ lòng mong đợi của mọi người.

Trận đấu bắt đầu, hai đội hoán đổi đường ngay từ đầu.

Quả là cặp đôi đường dưới tự do và mạnh mẽ nhất của Liên Minh Huyền Thoại, ngay từ đầu Nhị Bàn với Thresh đã xâm nhập rừng LAN. Dù bị Graves bên phía LAN bám sát, suýt chút nữa bị lấy mạng đầu tiên.

Nhưng Diêm Vương kịp thời xuất hiện, cứu Thresh của Nhị Bàn chỉ còn chút máu, đồng thời phản công Graves, ghi được mạng hạ gục đầu tiên.

Không khí tại hiện trường bùng nổ với tiếng hò hét.

Bầu không khí sôi động hết mức.

Các fan cuồng nhiệt vẫy mạnh những chiếc đèn led cổ vũ cho đội mình yêu thích.

Lạc Tử Khâm cũng háo hức lắc chiếc đèn led trong tay.

Cô vui lây cùng anh.

Một khởi đầu tốt đã là nửa thành công.

Mùa Xuân này, họ nhất định sẽ chiến thắng!!!

Không khí tại hiện trường cũng ảnh hưởng tới tâm trạng của các bình luận viên. Nice nói với giọng đầy phấn khích: "Trận này, WKY ngay từ đầu đã tạo nhịp điệu của riêng mình, chưa tới ba phút đã lấy được mạng đầu tiên, LAN lần này thật sự không thể chủ quan được!"

"Đúng vậy, mất mạng đầu tiên là tổn thất khá lớn, hy vọng LAN có thể giữ vững!"

Trong khi nói chuyện, trận đấu đã trôi tới phút thứ hai mươi.

WKY đã nắm được nhịp điệu, thi đấu rất tích cực chủ động, thậm chí may mắn giành được buff rồng lớn. LAN dù cố gắng phòng thủ, bám sát kinh tế của WKY, nhưng rõ ràng đã có phần đuối sức.

Đi rừng Yun càng tỏ ra nóng vội, bồn chồn.

Anh cố gắng bắt người để bù đắp tổn thất từ mạng đầu tiên và buff rồng lớn, nhưng không biết là do áp lực tâm lý hay gì, phong độ hoàn toàn mất đi đẳng cấp của một đội tuyển lớn.

Không thì bỏ lỡ cơ hội, không thì bị hạ gục.

Nhìn cảnh này, Lạc Tử Khâm cũng cảm thấy xót xa không chịu nổi.

Chưa kể đến fan và bình luận viên... các fan đã suýt khóc vì quá xúc động.

Cuối cùng, bình luận viên cũng bỏ luôn phần nói về đi rừng, đạo diễn còn bỏ mặc hoàn toàn tuyển thủ đi rừng "mơ màng" đó suốt cả trận đấu.

Đến phút thứ 39, buff rồng lớn thứ hai xuất hiện.

Hai đội xảy ra giao tranh tổng.

Hôm nay, Diêm Vương đen mặt đánh một trận dữ dội, đã mở cuộc thảm sát, phản công bốn người đối phương còn chỉ với chút máu, trực tiếp kết thúc trận, giành chiến thắng ở ván đầu tiên.

Nhìn tỷ số 1:0 trên màn hình lớn, Lạc Tử Khâm cười cong cả mắt.

Cô phấn khích nhảy vài cái, rồi mới ngồi xuống nhắn tin cho Nhan Phương.

Dù anh có xem được hay không.

Cô... vẫn muốn là người đầu tiên chia sẻ niềm vui với anh.

Chưa nhận được tin nhắn trả lời của Nhan Phương, Lạc Tử Khâm siết chặt điện thoại, hơi nhíu mày, rồi lặng lẽ ngồi lại chỗ.

Chắc anh đang bận thôi.

Cô tự an ủi mình.

Vậy là ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, chờ... chờ tin nhắn trả lời của Nhan Phương, chờ đợi trận đấu bắt đầu.

Thời gian chờ có phần nhàm chán, Lạc Tử Khâm liên tục lơ đãng.

Nhưng đạo diễn truyền hình thì hiểu tâm lý fan nữ cực rõ, trực tiếp phát lại khoảnh khắc phản công ấn tượng của Nhan Phương khi còn chút máu.

Còn cực thông minh khi mở thêm khung nhỏ bên cạnh chiếu rõ cảnh anh.

Các fan nữ dưới khán đài đồng loạt reo hò nhỏ.

Sự chú ý của Lạc Tử Khâm cũng bị cuốn theo.

Cô ngồi ở hàng ghế đầu, là vé VIP nội bộ do Phan Phan tặng.

Có thể nhìn rõ từng biểu cảm trên khuôn mặt Nhan Phương.

Anh vô cảm nhìn vào màn hình máy tính, ánh mắt cực kỳ tập trung.

Môi mỏng khép chặt, đôi mắt đen vốn đã sâu thẳm giờ đây lại ánh lên một nét sắc bén, khiến anh trông như sói cô độc trên băng nguyên, đầy uy lực tấn công.

Ngón tay linh hoạt lướt trên bàn phím, nhanh đến mức chỉ còn thấy vệt bóng mờ.

Đây là một mặt khác của anh.

Cho đến lúc này, khía cạnh đầy sát khí và tấn công của Nhan Phương mới lộ ra một phần trước mặt Lạc Tử Khâm.

Nhưng cô không hề thấy điều đó có gì sai, ngược lại còn nhìn chăm chú.

Người ta nói đàn ông chăm chỉ làm việc là đẹp nhất, câu nói này chẳng sai chút nào.

Khuôn mặt hoàn hảo như tranh vẽ.

Nhan sắc tuyệt trần.

Chỉ cần liếc thêm một lần nữa, cũng khiến cô mất hồn.

Nice: "Ván đầu, WKY đã triển khai chiến thuật nhanh gọn, thật sự khiến người ta phải trầm trồ."

Hân Hân: "Đúng vậy, vẻ mặt nghiêm nghị của Diêm Vương thật xứng với danh xưng của anh ấy."

???

Cô chắc là khen thật chứ...

Lời bình luận này nghe sao... hơi... kỳ kỳ.

Lạc Tử Khâm hơi nghi ngờ.

Lúc này, cô nghe thấy tiếng các cô gái phía sau bàn tán.

"Ôi trời, Hân Hân này chắc là trà xanh cao cấp, nói kiểu này là đang dìm Diêm Vương phải không?"

"Emmmm, nhưng hôm nay Diêm Vương nghiêm mặt suốt cả trận đấu, chắc không sao đâu nhỉ..." Giọng fan nữ hơi do dự.

"Gương mặt nghiêm túc cũng đẹp trai mà!!"

"Đương nhiên rồi, Diêm Vương của tớ là gương mặt đại diện, là mặt tiền của Liên Minh Huyền Thoại đó!!"

"Nếu như vậy thì cậu để Thẩm Hi ở đâu hả??"

"Ok ok, đây là kiểu đẹp trai khác mà..."

"Cũng đúng, WKY đúng là đội mẫu nam eSports Trung Quốc luôn."

"Ờmmmmm, ngoại trừ Nhị Bàn của tôi."

Trong tiếng cười ầm ĩ của các cô gái, ván thứ hai sắp bắt đầu.

Các tuyển thủ lần lượt bước ra sân.

Lạc Tử Khâm ngẩng đầu, muốn tìm Nhan Phương.

Vừa ngẩng lên, điện thoại cô nắm chặt trong tay rung một cái.

Tim Lạc Tử Khâm chợt nhói.

Vội vàng mở WeChat, cô nhìn thấy tin nhắn trả lời mà mình mong đợi bấy lâu.

Chỉ là một câu rất bình thản, nhưng toát lên sự tự tin hiển nhiên.

[ysquare: Anh thắng rồi.]

Lạc Tử Khâm mỉm cười ngọt ngào.

Cô tất nhiên biết anh đã thắng.

Cô ngồi dưới sân khấu.

Nhìn anh, phản ứng thần tốc cứu Nhị Bảnh giành được mạng đầu tiên.

Nhìn anh, với chút máu còn lại, tỏa sáng solo 1 đánh 4 giành chiến thắng trận đấu.

Tràn đầy tự hào trong lòng.

Lạc Tử Khâm cố gắng kìm nén, nhưng vẫn không thể giữ được sự hưng phấn, gửi ngay một tin nhắn WeChat đầy vẻ fan cuồng cho anh.

[Thanh Thanh Tử Khâm: Diêm Vương, anh thật tuyệt, pha phản công còn chút máu vừa rồi đúng là phiên bản giảng dạy tại chỗ, đẹp trai chết đi được áaaaaaaaa!]

[Và, Nhan Phương của em cũng xuất sắc lắm.]

[Cố lên nha, tiếp tục phát huy~~~]

Lạc Tử Cầm vừa gửi xong đã hối hận.

Trời ơi.

Những lời fan cuồng thế này sao có thể gửi thẳng cho Nhan Phương...

Cả những dấu ngã lượn sóng này nữa.

Hình tượng của cô... chắc đã hoàn toàn sụp đổ rồi chứ nhỉ...

Nhưng rút lại thì đã muộn.

Má Lạc Tử Khâm nóng ran, hơi ngại ngùng lấy tay che mặt.

Nhưng trong lòng lại tràn đầy hạnh phúc.

Như ly lê đường nấu sủi bọt, ngọt ngào, tinh tế.

Cô hơi hồi hộp chờ tin nhắn trả lời của Nhan Phương.

Chưa kịp nhận được, cô lại nhìn thấy anh trên sân khấu.

Âm nhạc sôi động tràn đầy năng lượng.

"Chào mừng trở lại Summoner's Rift, ván hai WKY đối đầu LAN, sắp bắt đầu!"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...