Phương Anh Lãng · bi kịch · tự làm tự chịu · Nhị Bàn, trong đêm đó đã thấm thía thế nào gọi là không tự chuốc họa thì đã chẳng gặp nạn.
Lên hạng ngược đời, tụt rank, lại còn bị áp lực tiền thưởng, thôi thì đau buồn đó còn chịu được, đằng này còn phải dưới sự áp bức của đội trưởng mà nửa đêm mở livestream, bêu xấu trước bàn dân thiên hạ...
Số fan nữ ít ỏi của cậu ta chắc cũng rớt sạch rồi.
QAQ
Chuyện cũ không nỡ nhìn lại.
Nghĩ đến những lời cười nhạo của fan trong phòng livestream, Nhị Bàn cảm thấy nồi lẩu đắt tiền đang ăn trong miệng cũng nhạt thếch.
Chỉ còn lại đầy một vị chua xót.
Có lẽ chỉ có nhà hàng dưới biển của chị dâu mới có thể an ủi được cậu ta...
Nhưng vừa nghĩ tới chuyện tốt mà mình đã lỡ tay phá hỏng, Nhị Bàn lại thấy.
Cậu ta thà đi rửa ráy rồi đi ngủ còn hơn.
Như thế còn thực tế hơn.
Còn Lạc Tử Khâm luôn bị Nhị Bàn nhớ đến, thì sáng sớm hôm sau đã lén lút chuồn khỏi căn cứ WKY, trở về nhà.
Dù được Nhan Phương chăm sóc khiến trái tim thiếu nữ của cô nở hoa tưng bừng, nhưng chuyện xảy ra hôm qua thật sự quá ngượng ngùng.
Cô thậm chí không biết phải đối mặt với Nhan Phương và Nhị Bàn thế nào nữa.
Lạc Tử Khâm nhìn chiếc váy đã được Nhan Phương giặt sạch, cùng những món đồ anh mang cho cô, gương mặt lặng lẽ đỏ bừng lên.
Ừm.
Nhan Phương thật sự rất chu đáo.
Không ngờ anh còn giúp cô giặt cả quần áo.
Những thứ anh mang tới lại còn đầy đủ đến mức quá đáng.
Nước gừng đường đỏ, miếng dán giữ nhiệt… thậm chí là áo khoác của chính anh, anh chỉ sợ cô bị gió thổi lạnh.
Sự quan tâm âm thầm, tinh tế ấy khiến trong lòng cô ngọt ngào như được bọc trong mật ong vậy.
Lạc Tử Khâm nghiêng ngả nằm dài trên sofa, vừa nghĩ tới gương mặt của Nhan Phương thì khóe môi đã vô thức cong lên thành một nụ cười.
Nhưng sau cảm giác thỏa mãn ấy, lại dâng lên chút cô quạnh và nhớ nhung nhàn nhạt.
Hôm nay đã là ngày thứ hai.
Dù cô không còn khó chịu như trước nữa, nhưng vẫn chưa đủ thoải mái để ra ngoài.
Mà Nhan Phương thì ngày mai có thi đấu, cũng không có cách nào ở bên cạnh cô được.
Cô cũng không muốn làm phiền anh.
Anh đã quá bận rồi...
Em thích anh trong sự lặng yên, như thể anh không hiện diện trong núi sông năm tháng này. [1]
Thích anh là điều nặng nề nhất mà cả đời cô không thể gánh nổi.
Nặng trĩu, cất sâu nơi đáy lòng.
Nhưng tình thích ấy, tình yêu ấy lại cũng rất rất nhẹ, nhẹ đến mức cô sẵn sàng gắn cho anh đôi cánh, coi mỗi ngày được ở bên nhau như một giấc mộng khẽ khàng, để anh có thể tự do bay lượn mà không vướng bận điều gì.
Yêu thầm đã quá lâu, nên cô đã quen với việc trân trọng từng khoảnh khắc của anh.
Quen với việc đặt anh ở vị trí ưu tiên số một.
Quen với việc chờ đợi.
Anh toả sáng rực rỡ trên sân thi đấu.
Nhưng mà, trong lòng Lạc Tử Khâm vẫn có chút buồn bực.
Vì sao Liên Minh Huyền Thoại lại sắp xếp lịch thi đấu dày đặc đến vậy chứ.
Họ mới thắng hôm qua thôi mà...
Haiz.
Lạc Tử Khâm chán nản xoắn xoắn ngón tay, trong tay ôm một cốc nước đường đỏ, chẳng có việc gì để làm.
Một mình ru rú ở nhà… thật sự hơi buồn chán.
Lạc Tử Khâm lướt điện thoại một lúc, thật sự quá chán, liền dứt khoát mở livestream.
Ngồi trò chuyện với mọi người cũng tốt.
Buổi livestream của cô mở khá đột ngột, lúc đầu trong phòng cũng chẳng có mấy fan.
Cô cũng không để tâm, chỉ lười biếng giơ điện thoại lên nói chuyện với mọi người.
Vẫn đáng yêu như thường ngày.
“Lâu rồi không gặp nha, hôm nay chúng ta chỉ trò chuyện thôi. Không muốn ra ngoài, tôi hơi buồn chán.”
“Ơ, mọi người nghe không rõ à?” Lạc Tử Khâm nhìn bình luận, hơi nghiêng đầu khó hiểu rồi lắc lắc điện thoại.
“Mọi người đợi chút nhé, để tôi đi lấy tai nghe.” Nói xong, cô đặt điện thoại xuống, lạch bạch chạy vào phòng ngủ lấy tai nghe ra.
Đợi đến khi cô chuẩn bị xong xuôi, fan truyền tai nhau kéo tới cũng đã khiến phòng livestream sôi động hẳn lên.
Lạc Tử Khâm ngồi ngay ngắn lại, liền thấy trên màn hình tràn ngập những dòng bình luận đồng loạt giới thiệu tai nghe.
Cô khẽ bật cười thành tiếng.
“Ái chà, mắt mấy bạn tinh thật đó.”
Lạc Tử Khâm đáng yêu nghiêng nghiêng đầu, vô thức chu môi: "Đúng rồi nè, tai nghe này là UE900. Đừng thấy nó trông bình thường mà coi thường nhé, chất lượng âm thanh đúng là đỉnh nhất trong dòng tai nghe nhạc không custom đó. Bốn driver, ba dải âm phân tần, nghe nhạc hằng ngày thì khỏi phải chê luôn."
“Giá cũng không quá đắt, mọi người có thể thử xem.”
Nhưng trọng điểm chú ý của mọi người… lại hoàn toàn không nằm ở chỗ này.
[Từ chối ăn quả đề cử này.]
[Emmmm… chỉ mình tôi thấy cái tai nghe này quen mắt thôi à???]
[Lầu trên +1]
[Tôi cảm giác như đã từng thấy Diêm Vương đeo rồi thì phải.]
[Aaaaaaaaa... nữ thần ơi, chị đã mê fanboy tới mức này rồi sao???]
Lạc Tử Khâm nhìn thấy dòng bình luận đó thì cười đến suýt phun ra, ho khan hai tiếng rồi bất lực đặt cốc nước gừng đường trong tay xuống.
“Đúng rồi đó, mắt mấy bạn thật sự tinh ghê.”
“Nhưng tôi là fangirl của WKY mà, chẳng phải mọi người đều biết chuyện này rồi sao??”
“Lúc xem Diêm Vương tung hoành đại sát trên sân đấu, không hiểu sao lại cảm thấy tim mình rung động luôn ấy, ưm…” Lạc Tử Khâm ngừng lại mấy giây, như đang suy nghĩ, rồi nói tiếp: “Ừm, kiểu rung động giống như mối tình đầu vậy đó, hahaha hahaha.”
Lạc Tử Khâm cũng phải chịu thua, ánh mắt của đám fan này đúng là tinh thật.
Nhưng mà.
Sự thật là chiếc tai nghe này... thật sự chẳng liên quan gì tới Nhan Phương cả.
Chỉ là trùng hợp thôi.
[Lạc Lạc ơi, chị cũng đi xem Diêm Vương thi đấu hả??]
Lạc Tử Khâm ôm gối tựa, uống một ngụm nước gừng đường rồi mới nói: “Tất nhiên là có chứ, hôm qua tôi đã đi xem trận mở màn của WKY rồi mà, tôi còn đăng Weibo cơ mà...”
Nói xong, cô giả vờ buồn bã thở dài một tiếng: “Xem ra mấy bạn đều là fan giả hết rồi, fan giả!”
Cô vừa nói xong câu đó, khu bình luận lập tức không chịu.
[Lạc ngốc manh chính thức online, khỏi cần giải thích!!!]
[Chị nhìn lại Weibo của mình đi, đã 20 ngày không cập nhật rồi đó!!! Bảo bọn em nhìn đâu ra chuyện chị đi xem thi đấu hả???]
[Nhân khẩu mất tích!!!]
[66666]
[Màn 'đăng Weibo trong mơ' này tôi xin bái phục chị luôn!!!]
[Lúc này thì quần chúng rộng rãi thật sự không nhịn nổi nữa rồi!!!]
Lạc Tử Khâm ghé sát lại gần màn hình, chăm chú đọc bình luận của mọi người, lúc này mới chợt nhận ra, mình đúng là… chưa đăng thật.
Đúng ha.
Hôm qua cô hào hứng chụp ảnh xong thì lập tức 'đổi súng lên ngựa', chính thức vào việc, rồi lại liên tiếp gặp phải vụ 'dì cả ghé thăm' và sự cố đẩy cửa kia...
Chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi mà cảm giác như ngồi tàu lượn siêu tốc, thăng trầm dồn dập.
Hoàn toàn không có thời gian đăng Weibo...
Lạc Tử Khâm che mặt mình lại, cười ngại ngùng, đến cả vành tai cũng ửng lên một màu hồng nhạt.
Một lúc lâu sau, cô mới ngừng cười được.
Cô luống cuống đưa tay sờ sờ mái tóc mình: “Ây da, đúng là lỗi của tôi thật rồi, ưm... thế này nhé, để tôi chọn quà cho mọi người nha? Lát nữa tôi sẽ chụp màn hình rồi gửi quà cho mọi người, được không?”
Nói xong, chính cô cũng thấy ổn, chu môi gật gật đầu, đáng yêu đến mức bùng nổ luôn.
“Vậy quyết định thế nhé, coi như là phúc lợi cho fan vậy.”
Bộ dạng của Lạc Tử Khâm quá đỗi dễ thương, cả đám người lập tức gào lên tỏ tình, thi nhau khen cô xinh.
Một dòng bình luận bỗng thu hút sự chú ý của cô.
Lạc Tử Khâm sờ sờ lên mặt mình, hơi ngạc nhiên nói: "Ơ, mọi người nhìn ra được là mình không trang điểm à? Đúng là mặt mộc đó, vì mình mới ngủ dậy chưa lâu mà."
Lạc Tử Khâm một tay chống cằm, đáng yêu lắc lư cái đầu, tay kia cầm điện thoại trò chuyện vui vẻ với fan.
“Mọi người khen vậy làm mình vui ghê luôn đó. Hay là thế này nhé… mình trực tiếp xem thử trong nhà có gì mọi người thích, rồi tặng cho mọi người đồ mới luôn.”
Phản hồi của fan vô cùng nhiệt liệt.
Phòng ngủ của Lạc Tử Khâm trông đơn giản, thanh nhã, nhưng trong từng chi tiết lại toát lên sự nữ tính, cả căn phòng mang cảm giác rất ấm áp.
Nhưng... khi cô mở ngăn mỹ phẩm và tủ quần áo ra, toàn bộ fan đều sững sờ.
Đủ loại mỹ phẩm lớn nhỏ bày biện kín mít, từng hàng son môi xếp ngay ngắn, còn tủ quần áo thì chật kín đồ.
Đúng là giấc mơ của mọi cô gái.
Giàu thật sự rồi...
“Hahaha hahaha, mọi người phản ứng quá khoa trương đó, vậy thì để mình giới thiệu từng món một nha.”
Lạc Tử Khâm ngồi trước bàn trang điểm, nở một nụ cười tinh nghịch, bắt đầu chia sẻ những món đồ yêu thích gần đây của mình.
“Hôm nay, là blogger làm đẹp tràn đầy năng lượng, Lạc Lạc nè~~~”
Ánh mắt Lạc Tử Khâm đầu tiên rơi vào chai nước hoa trên bàn, cô cười tít mắt cầm lấy nó, lúm đồng tiền trên má luôn hiện rõ.
“Cái này là món mình siêu siêu thích gần đây...”
Thời gian đề cử trôi qua rất nhanh, Lạc Tử Khâm cũng chơi rất vui, fan thì cực kỳ hưởng ứng, nhiệt tình cao độ, bình luận trên màn hình cứ cuồn cuộn không dứt.
Những món cô tặng đi có túi xách, có son môi, thậm chí cả quần áo.
Lạc Tử Khâm liếc nhìn thời gian, mở miệng nói: “Hôm nay vẫn còn hai suất fan may mắn nữa nha, món tiếp theo sẽ là...”
Cô xoay một vòng trong phòng, ánh mắt dừng lại trên chiếc mũ Givenchy mẫu mới năm nay: “Cái này đi.”
Lạc Tử Khâm đội mũ lên đầu: “Thế nào, cũng ổn chứ hả.”
[Ờmmmm, có nhan sắc nên muốn làm gì thì làm!!!]
[Mặc đồ ngủ thế này mà vẫn có cảm giác như đang xem show thời trang của hãng lớn vậy!!!]
[Aaaaa... đẹp quá!!!]
Lạc Tử Khâm đang cười híp mắt nhìn bảng bình luận thì bỗng nhiên phát hiện, khung chat vốn dĩ rất hài hòa kia… đột ngột trở nên có chút kỳ lạ.
Một loạt bình luận dày đặc ào ào xuất hiện.
[Tích tắc tích tắc, điểm danh tới đây!!!]
[Tôi tới xem thử con đàn bà mặt dày đó rốt cuộc là ai!!!]
[Chậc chậc chậc, đoàn tham quan nhà Thố Thố đây!!!]
[Ghê tởm thật, chỉ giỏi ké nhiệt của Diêm Vương thôi, tôi nói cho cô biết, Thố Thố nhà tôi mới là chân ái!!!]
[Đừng tưởng mặc đồ của Thố Thố là thành cô ấy nhé, đồ hotgirl hạng mười tám!!!]
[Chậc chậc chậc, hóng drama thôi...]
[233333]
......
???
Đệch.
Tình huống gì đây vậy... Lạc Tử Khâm đơ ra với hàng chục kiểu biểu cảm trên mặt.
Đám người này vừa vào đã mang theo đầy sát khí, vậy thật sự ổn không thế.
Với lại, Thố Thố là ai vậy trời?
Lạc Tử Khâm trợn mắt há mồm nhìn phòng livestream loạn như bãi chiến trường, không nhịn được mà lên tiếng, giọng đầy bất lực: “Sao tôi cảm thấy tôi với mấy người... không cùng một chiều không gian vậy???”
“Mỗi chữ tôi đều hiểu, mà ghép lại với nhau thì sao tôi chẳng hiểu cái gì hết thế này...”
Nói tới đây, cô khựng lại một chút, đầu đầy dấu chấm hỏi: “Với lại nữa nè, Thố Thố là cái quái gì vậy????”
Bình luận thì một mảnh ha ha ha ha ha hoặc lướt qua ào ào.
Nghe fan giải thích một cách gian nan, Lạc Tử Khâm cuối cùng cũng miễn cưỡng hiểu ra tình hình hiện tại.
Cô thật sự muốn quỳ luôn rồi.
Vậy nên... lần này, cô đúng là đã đích thân trình diễn cho mọi người xem thế nào gọi là 'ngồi yên trong nhà mà nồi từ trên trời rơi xuống' rồi chứ gì???
