Đừng Để Mất Bạn Gái Đáng Yêu

Chương 40: Phát đường độc



Quyết định đến căn cứ WKY là một lựa chọn hoàn toàn bộc phát của Lạc Tử Khâm.

Dạo gần đây cô bận rộn cắt video chia sẻ cho mọi người, cộng thêm số giờ livestream tích lũy trước đó, đúng kiểu cuối tháng không coi mình là người.

Nhất là đã rất lâu rồi cô không gặp Nhan Phương.

Nhớ anh đến phát điên.

Mua sắm xong xuôi, Lạc Tử Khâm quen đường quen lối lái xe thẳng đến căn cứ WKY.

Gần đây đội WKY khí thế như chẻ tre, chuỗi bảy trận thắng liên tiếp làm fan lóa cả mắt, cao trào nối tiếp cao trào.

Đặc biệt là trận bán kết mấy hôm trước, Diêm Vương và Night cùng nhau gánh đội, trực tiếp nghiền nát đường giữa và đường dưới của đối phương, đúng chuẩn một pha thao tác thần thánh.

Hút fan vô số.

Thế nên dù đã khuya, Lạc Tử Khâm lái xe đến căn cứ, vẫn bất ngờ đụng phải mấy fan còn nấn ná chưa chịu rời đi.

Lạc Tử Khâm suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, lái xe vào khu căn hộ, rồi từ cửa sau tiến vào căn cứ.

Cảm ơn kim chủ ba ba đã hào phóng cung cấp chìa khóa cửa sau.

Có lẽ người trong căn cứ nghe thấy động tĩnh, Lạc Tử Khâm còn liếc thấy Nhị Bàn lén lút kéo rèm cửa ra một khe nhỏ để nhìn ra ngoài.

Nhưng fan thì có con mắt cực kỳ sắc bén.

Từ xa, cô đã nghe thấy tiếng họ hưng phấn hét lên, xen lẫn những câu kiểu.

"A a a a a, Nhị Bàn dễ thương quá!!"

"Cậu ấy có phải đang nhìn tụi mình không???"

"Ở đâu ở đâu??"

Nói thật, cô thật sự không hiểu nổi fan.

Chưa nói đến chuyện tối om thế này, thị lực của Nhị Bàn cho dù là 5.3 cũng không thể xuyên qua màn đêm dày đặc để nhìn rõ mặt mọi người; mà cho dù có nhìn thấy đi chăng nữa, mấy người rốt cuộc là nhìn qua khe hở chỉ rộng bằng ngón tay cái đó bằng cách nào mà thấy được cậu ấy đáng yêu chứ...

Tại hạ bái phục.

Lạc Tử Khâm đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, vậy mà vẫn còn tâm trạng luồn tay qua đống túi mua sắm chồng chất, moi được điện thoại ra để than thở với Tằng Phan.

[Thanh Thanh Tử Khâm: Hôm nay tớ đoán là cậu sẽ nhận được khiếu nại của cư dân xung quanh đấy.]

[Ưu Lạc Mỹ: ??]

[Thanh Thanh Tử Khâm: Fan của WKY gank thẳng căn cứ luôn rồi kìa, tiếng hò reo phấn khích đó đúng kiểu muốn lật tung mái nhà.]

[Ưu Lạc Mỹ: Ồ, giờ thì ít người hơn nhiều rồi.]

[Ưu Lạc Mỹ: Từ sau khi tụi tớ giữ được chuỗi ba trận thắng liên tiếp, fan tới ngày càng đông, đặc biệt là với lớp filter người hâm mộ dày cả thước. Đừng nói là Nhị Bàn suýt nữa mập thành heo, bọn họ vẫn bảo đó là mập dễ thương; ngay cả tảng băng di động Diêm Vương, họ cũng khen là lạnh lùng có khí chất...]

[Ưu Lạc Mỹ: Cậu không tưởng tượng nổi đâu, quà fan gửi với thư tỏ tình nhiều đến mức nào. Ngay cả Nhị Bàn cũng có núi đồ ăn vặt, tớ bị làm phiền đến mức đang cân nhắc có nên mua luôn căn bên cạnh không...]

[Thanh Thanh Tử Khâm: Nhưng tảng băng hình người là của tớ~]

[Ưu Lạc Mỹ: Chậc chậc chậc, cái bộ mặt xấu xa này của cậu... ngoài cửa toàn là bạn gái của anh ta đấy.]

[Thanh Thanh Tử Khâm: Hahahahahahahaha, vậy mà lại có cảm giác k*ch th*ch như đang "vụng trộm"!!]

[Ưu Lạc Mỹ: Tớ thích nhất là cái kiểu ngây thơ lạc quan mù quáng như nai con của cậu.]

[Ưu Lạc Mỹ: Đợi mấy "người phụ nữ của anh ta" lột được áo khoác danh tính của cậu, cậu chính là nữ phụ độc ác bị dìm lồng heo sau khi ngoại tình đấy. Kiêu ngạo thế này thì trong phim truyền hình sống không nổi quá ba tập đâu.]

[Ưu Lạc Mỹ: ???? Người đâu rồi??]

Lạc Tử Khâm đã biến mất dĩ nhiên là đi đóng vai nữ phụ độc ác trong phim truyền hình, chỉ có điều kịch bản lần này lại không giống những gì cô tưởng tượng.

Khi cô bước vào, Nhan Phương và mọi người đang năm người tổ đội đánh trận luyện tập.

Đối thủ là ZGR, cũng là một đội thuần Trung giống họ.

Kể từ khi Liên Minh Huyền Thoại trở nên phổ biến trên toàn thế giới, trình độ thi đấu của các đội Hàn Quốc vẫn luôn dẫn đầu, điều này khiến không ít đội tuyển từng gục ngã ở giải thế giới không tiếc tăng lương, quyết tâm đào bằng được tuyển thủ Hàn về đội mình.
Những đội xếp hạng cao gần như đội nào cũng có ngoại binh Hàn Quốc.

Bất kể là dự bị hay đội hình chính.

Chỉ có WKY và ZGR là vẫn luôn kiên trì đội hình thuần Trung, thêm vào đó hai đội còn ở cùng một khu, căn cứ cách nhau rất gần, nên mối quan hệ tự nhiên vô cùng thân thiết.

Lạc Tử Khâm nhìn gương mặt ai nấy đều tập trung cao độ, liền không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi xuống ghế sofa ở đại sảnh, chờ mọi người kết thúc.

Căn cứ của WKY cũng không giống các căn cứ truyền thống với phòng huấn luyện riêng biệt, mà xếp máy tính thành từng hàng ngay trong đại sảnh. Vừa rộng rãi thoải mái, lại tránh được cảm giác chật chội bí bách ảnh hưởng đến tâm trạng tuyển thủ.

Lạc Tử Khâm vô cùng may mắn vì quyết định này của Tằng Phan.

Ngồi trên sofa, cô có thể không chút trở ngại nào dõi theo từng cử động của Nhan Phương.

Nhan Phương khi chơi game cực kỳ tập trung.

Mái tóc đen hơi rối mềm mại rủ xuống trán, thỉnh thoảng anh nói rất nhanh, trao đổi ý kiến với đồng đội bên cạnh.

Những ngón tay thon dài nhảy múa trên bàn phím với tốc độ nhanh đến mức Lạc Tử Khâm cũng không nhìn rõ được động tác, chỉ nghe thấy tiếng gõ bàn phím và chuột liên hồi vang lên.

Cạch cạch cạch.

Nghe cũng có chút êm tai.

Lạc Tử Khâm che mặt, có hơi chịu không nổi chính mình.

Cô thật sự chưa bao giờ biết hóa ra mình lại có thể si mê đến mức này.

Chỉ cần ngây ngốc nhìn anh, cô đã thấy như có niềm vui vô tận, nhìn mãi cũng không đủ.

Yêu ai yêu cả đường đi ngay cả tiếng gõ bàn phím, trong tai cô lúc này, cũng tựa như một khúc nhạc êm dịu, dễ nghe vô cùng.

Nhưng xem được một lúc, lông mày của Lạc Tử Khâm khẽ nhíu lại.

Dù Nhan Phương không biểu lộ rõ trên gương mặt, nhưng từ những lần anh vô thức nhíu mày và cơn ho nhẹ không kìm được thỉnh thoảng bật ra, vẫn có thể nhận ra.

Anh.

Đã không chăm sóc tốt cho bản thân mình.

Thế nhưng ngày mai họ sẽ thi đấu, tầm quan trọng của trận luyện tập này là điều không cần nói cũng hiểu.

Lạc Tử Khâm dù lo lắng đến đâu, cũng chỉ có thể ép mình nhẫn nhịn, ngoan ngoãn ngồi trên sofa chờ đợi, chờ họ kết thúc ván đấu,

chờ họ tìm ra những lỗ hổng cần khắc phục.

......

Nhan Phương vừa trao đổi xong với Vu Thần về sai sót chiến thuật hôm nay, liền như có cảm ứng gì đó, liếc mắt về phía sofa.

Chỉ là một động tác vô tình.

Lại đúng lúc chạm phải một đôi mắt long lanh ươn ướt.

Lạc Tử Khâm ngoan ngoãn ngồi trên sofa, nhỏ nhắn bé xíu.

Cô ngẩng đầu nhìn anh từ xa, nụ cười rạng rỡ hơn cả hoa xuân tháng Ba, nhưng trong đáy mắt lại là nỗi nhớ nhung lan tỏa mờ mịt, không che giấu được.

Nhan Phương khẽ mím môi, dời ánh mắt đi.

Nhưng tốc độ nói chuyện với Vu Thần lại nhanh lên rõ rệt.

Đến khi Nhan Phương dứt khoát tuyên bố tan họp, rồi bước ra ngoài với nhịp chân vội vã, cả đám người mãi mới hoàn hồn khỏi tiết tấu sấm rền gió cuốn ấy.

Hôm nay Nhị Bàn hỗ trợ hoàn hảo, phối hợp với Nhan Phương đè bẹp đối phương, phấn khích đến mức sắp bay lên trời: "Aaaaahh! Hôm nay thắng quá hoàn hảo, tôi thấy ngày mai ổn áp rồi!"

Vừa nói, cậu ta lẹt xẹt dép lê rồi ngã phịch xuống sofa, còn nhanh tay chộp một gói trái cây sấy nhét vào miệng, vừa nhai vừa lẩm bẩm: "Ê, cái này ngon phết đấy, mấy ông có muốn ăn thử không? Ai mua vậy?"

Cơ Trưởng cũng đi tới vốc một nắm, gật gù khen: "Đúng là vị không tệ, nhưng không phải tôi mua."

"Hôm nay đội trưởng bị sao thế? Vội vội vàng vàng chạy ra sân, lên cơn nghiện thuốc à?" Đi rừng Sài Cảnh Sơn hơi thắc mắc.

"Haiz, đội mình thành cái chùa toàn hòa thượng cũng chẳng phải không có lý do đâu." Vu Thần nói với vẻ vừa tức vừa bất lực.

"À, chị dâu tới rồi à?" Vẫn là Nhị Bàn phản ứng nhanh nhất.

"Không thì đồ ăn tự bay tới à?" Vu Thần liếc cậu ta một cái.

"Từ xưa anh hùng khó qua ải mỹ nhân, con trai Nam Cực cũng không thoát được mà... Mỹ nhân thuộc về tôi rốt cuộc bao giờ mới xuất hiện đây."

Nhị Bàn ngẩng đầu nhìn trời góc bốn mươi lăm độ, dáng vẻ u sầu não nề.

"Ọe..." Cơ Trưởng làm ra vẻ mặt buồn nôn, chí mạng vạch trần: "Đợi đến khi cậu giảm hết đống mỡ này đi, chắc cũng không xa đâu."

Nhị Bàn: "Cậu định cướp tim gan bảo bối của tôi à???"

Cơ Trưởng: ???

Lần đầu tiên nghe có người coi mỡ là bảo bối.

Chỉ muốn chết ngay tại chỗ!

......

Ngoài cửa.

Lạc Tử Khâm và Nhan Phương đứng trong khoảng sân nhỏ đi kèm căn biệt thự của căn cứ.

Đã rất khuya, đám fan ngoài cổng từ lâu đã không còn một ai. Trong đêm đầu xuân tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng gió nhẹ lướt qua tán lá, xào xạc vang lên.

Lạc Tử Khâm đứng trên bậc thềm, miễn cưỡng mới có thể ngang tầm với Nhan Phương.

Bốn mắt nhìn nhau.

Dưới ánh trăng tuôn tràn, trong đôi mắt sâu thẳm của Nhan Phương như phản chiếu đầy sao trời.

Ánh đèn neon nơi xa lấp lánh, nhảy múa trên gương mặt anh tuấn, đường nét sắc sảo của anh, vô tình khiến anh thêm vài phần khí tức trần thế, ấm áp như khói lửa nhân gian.

Lạc Tử Khâm bị sắc đẹp mê hoặc, suýt chút nữa quên mất chuyện ban nãy vẫn luôn canh cánh trong lòng.

May mà kịp thời tỉnh lại.

Sắc đẹp đúng là hại người mà!

"Anh có phải bị bệnh không?"

"Em xong việc rồi à?"

Hai người đồng thời mở miệng.

Không hề hẹn trước, cũng chẳng cố ý trùng hợp, tất cả chỉ là sự quan tâm dành cho đối phương.

Trái tim Lạc Tử Khâm chợt mềm xuống. Cơn bực bội ban nãy khi thấy anh vừa chơi game vừa thỉnh thoảng ho khẽ, cũng như quả bóng bị chọc một kim...

Xì hơi rồi...

Cả hai đều không nói thêm gì.

Lạc Tử Khâm khẽ mím môi. Sự quan tâm dành cho anh cuối cùng vẫn chiếm thế thượng phong. Cô lặng lẽ đưa tay ôm lấy vòng eo thon gầy rắn chắc của anh, tựa đầu lên vai anh, khẽ giải thích: "Ừm, việc của em xong rồi. Anh trai cũng cho em nghỉ dài hạn."

"Em có thể luôn ở bên anh, cùng anh tham dự chung kết mùa xuân."

"Mấy trận trước anh đánh hay lắm, em có xem livestream rồi. Anh chơi thật sự rất tốt."

Ngày mai anh nhất định sẽ giành được chức vô địch.

Em muốn ở bên anh, cùng anh bước tới đỉnh cao của thế giới, nhìn anh hăng hái, rạng rỡ giữa vinh quang.

Chỉ là...

Anh có nhiều fan nữ như vậy, nhưng anh chỉ thích mình em thôi, đúng không?

Em thật sự... thật sự rất thích anh.

Lạc Tử Khâm có rất nhiều điều muốn nói, nhưng khi thốt ra lại chỉ còn một câu chúc anh cố lên cho ngày mai.

Cô không muốn tạo thêm áp lực cho anh.

Dù thế nào đi nữa, cô cũng sẽ luôn ở bên anh.

Chỉ cần anh cần.

Nhan Phương không biết trong lòng cô đang nghĩ gì, nhưng chỉ cần lặng lẽ nghe cô thì thầm đủ điều như vậy, tim anh đã thấy đầy ắp rồi.

Trong vòng tay anh cũng tràn đầy hơi ấm.

Ngay cả cơn gió đêm đầu xuân còn vương chút rét buốt, cũng không thể làm nguội đi nhiệt độ trong tim anh.

Lạc Tử Khâm rời khỏi vòng ôm của anh, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi: "Anh bị cảm rồi."

"Vì thế nên anh mới không nhận video call và voice của em, cũng không livestream nữa."

Dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng chắc chắn.
Nhan Phương không lên tiếng, chỉ có ánh mắt khẽ dao động trong thoáng chốc.

Lạc Tử Khâm hiểu ngay.

Gió đêm thổi tung mái tóc mềm mảnh của cô, lúc này cô mới chợt nhận ra mình không nên kéo một người đang bệnh ra sân hóng gió thế này.

Cô căng thẳng kéo tay Nhan Phương lại, phát hiện tay anh còn ấm hơn cả tay mình, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Lạc Tử Khâm vội vàng kéo anh vào trong nhà, cũng chẳng để tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người khi cô đột nhiên ghé thăm lúc đêm khuya. Cô ấn anh ngồi xuống sofa rồi lao thẳng vào bếp, lục tung tủ tìm được gừng, nấu một bát canh gừng đặc sánh.

Sau đó lại sang chỗ Vu Thần lấy được loại thuốc Đông y thành phẩm mà Nhan Phương trước giờ luôn không chịu uống.

Mùi canh gừng cay nồng xộc thẳng lên mũi, vừa bưng ra ngoài đã lập tức bị Nhị Bàn phản đối kịch liệt.

Cậu ta làm vẻ mặt khoa trương, phóng thẳng vào góc xa nhất, dùng tay quạt quạt trước mũi như sợ tránh còn không kịp, lớn tiếng than: "Trời ơi! Chị dâu, chị định cho đội trưởng uống... phân đấy à???"

"Đúng là vũ khí sinh học luôn đó!!!"

Lạc Tử Khâm bị cái ví von ấy làm cho giật mình lảo đảo một cái, suýt nữa làm đổ bát canh trong tay.

Trời ạ...

Hết nói nổi luôn...

Cô cúi đầu nhìn bát canh gừng vàng cam trong tay, bỗng nhiên cảm thấy cái màu sắc này... có chút vi diệu khó tả.

Emmmmm.

Thế này thì sau này cô còn dám đối diện với canh gừng thế nào nữa chứ.

Đáng nói là Nhị Bàn còn có một đồng bọn ngang ngạnh hơn, Night Thẩm Hi cũng cực kỳ ghét mùi canh gừng, lập tức bồi thêm một đòn: "Có khi là đầu độc đó!"

Lạc Tử Khâm: "......"

May mà vẫn còn quản lý Vu Thần hiểu chuyện. Anh ta mỗi đứa vỗ một cái lên đầu hai tên quậy phá, mắng: "Còn chạy nữa hả? Gần đây cúm đang lan rộng, đứa nào mà ngã bệnh tôi xử đẹp cả đám! Tôi không muốn đội chúng ta trở thành đội đầu tiên thua trận vì bị ốm của toàn Liên Minh Huyền Thoại đâu!"

Hoàn mỹ, thành công thu hoạch hai gương mặt méo xệ như khổ qua.

Nhưng Lạc Tử Khâm hoàn toàn không còn tâm trí để ý tới việc bát canh gừng vô tình gây thương vong cho các đồng đội. Toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt trên người Nhan Phương.

Anh không còn ngồi thẳng lưng như thường ngày, mà hơi nghiêng người tựa vào sofa.

Đèn trong căn cứ rất sáng.

Lạc Tử Khâm bước lại gần, có thể nhìn rõ quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt anh, sắc mặt cũng hơi tái, lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Giống như đã mấy ngày không nghỉ ngơi tử tế.

Cô thấy xót xa, đưa tay vén những lọn tóc đen rối trước trán anh, rồi đặt tay lên thử nhiệt độ. Thấy vẫn ổn, cô mới khẽ thở ra một hơi.

Lạc Tử Khâm bưng bát canh gừng trên bàn lên, dùng tay thử độ ấm của bát, vừa vặn.

"Nhan Phương, uống thuốc trước đã."

Nhan Phương không mở mắt, dùng sự im lặng để biểu thị từ chối.

Lạc Tử Khâm vừa tức vừa buồn cười. Lớn từng này rồi mà vẫn sợ uống thuốc.

Làm sao đây...

Đáng yêu quá. Muốn bắt nạt một chút.

Ý xấu nổi lên trong lòng, cô nghịch ngợm đưa tay nhéo nhéo má anh. Nhìn hai bên má bị cô bóp đến phồng lên, cô ghé sát tai anh, giọng nhỏ xíu thì thầm: "A, bé con, uống thuốc thôi."

Nhan Phương: ????

Nhan Phương mở mắt, khẽ ho hai tiếng, lặng lẽ nhìn Lạc Tử Khâm.

Có lẽ trước cô, anh vĩnh viễn không thể lạnh lùng nổi. Hoặc cũng có thể vì đang ốm nên trở nên mềm mại hơn. Tóm lại, trong mắt Lạc Tử Câm, cô chẳng hề thấy anh xa cách hay khó gần chút nào, ngược lại còn chỉ muốn cưng chiều anh hơn.

Giống như một đứa trẻ cần được dỗ dành vậy.

Nghĩ thế rồi, gọi 'bé con' cũng đâu có sai.

Lạc Tử Khâm mím môi, nở một nụ cười ngọt ngào, dịu giọng khuyên: "Mau uống đi, như vậy mới không ảnh hưởng đến trận đấu ngày mai. Anh xem giọng anh khàn thế kia..."

Hai người giằng co một lúc, cuối cùng vẫn là Nhan Phương nhượng bộ.

Đối diện với cô, anh chưa từng có phần thắng.

Lòng quá mềm.

Nhan Phương mặt không biểu cảm uống hết bát canh gừng, áp suất xung quanh như hạ thấp đến mức đáng sợ.

Nhưng Lạc Tử Khâm lại cong cong khóe mắt, ghé sát lại gần anh, khẽ khàng in một nụ hôn bên khóe môi anh, giọng dịu dàng: "Phần thưởng."

Nhan Phương nghiêng người tránh đi, giọng hơi khàn.

"Anh đang ốm." Đừng lại gần.

"Em không sợ." Lạc Tử Khâm cố chấp tiến lại gần, thậm chí còn tinh nghịch đưa đầu lưỡi lướt qua đôi môi tái nhợt của anh: "Nghe nói truyền sang cho người khác thì mình sẽ khỏi đó. Em muốn anh khỏe mạnh."

Nói xong, cô cũng mặc kệ đang ở giữa phòng khách, trực tiếp cúi người sát lại.

Mái tóc đen dài của cô buông xuống, che khuất ánh nhìn tò mò từ bên ngoài. Trong khoảng không nhỏ bé ấy, dường như chỉ còn lại hai người họ.

Nhan Phương có thể rõ ràng ngửi thấy mùi hương ngọt ngào thoang thoảng trên người cô.

Cô nhắm mắt, chậm rãi tiến lại gần.

Chỉ có hàng mi cong dài khẽ run rẩy là để lộ sự căng thẳng của cô.

Nhan Phương khẽ thở dài một tiếng.

Anh nâng tay lên.

Những ngón tay luồn qua mái tóc dài của cô, nhẹ nhàng kéo cô lại gần mình, trao cho cô một nụ hôn dịu dàng, không mang theo chút d*c v*ng nào.

"Sau này chuyện này để anh làm."

Trong phòng khách tràn đầy không khí ấm áp dịu dàng, còn ngoài sân hai chú "cẩu độc thân" đang sưởi ấm cho nhau.

Nhị Bàn nhìn cảnh phát "cẩu lương" chí mạng trước mắt, thở dài: "Haiz, ngược chó mà, mù cả mắt rồi."

Cơ Trưởng trầm ngâm rít một hơi thuốc: "Những ngày thế này còn dài lắm..."

Nhị Bàn rút từ tay Cơ Trưởng một điếu thuốc, làm bộ kẹp giữa ngón tay, than vãn: "Đã nói cùng nhau làm chó độc thân, thế mà cậu lại bỏ tôi đi trước."

Nói rồi, cậu chỉ chỉ lên đầu mình, đau đớn nói: "Đường dưới của tôi xanh cả dòng sông rồi đây này."

Cơ Trưởng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn xuống mặt đất.

Đàn ông chinh phục thế giới, phụ nữ chinh phục đàn ông.

Không sai chút nào.

......

Lạc Tử Khâm đặt chiếc khăn đã ướp lạnh lên trán Nhan Phương, lại bưng bát cháo vừa nấu xong đút cho anh ăn, lúc này mới lo lắng ngồi xuống bên giường anh.

Tối qua cô không rời khỏi căn cứ, mà ở lại phòng khách bên cạnh phòng anh.

Cô thật sự không yên tâm.

Ngày mai là thi đấu rồi, lỡ như ban đêm anh sốt thì sao...

Sự thật chứng minh Lạc Tử Khâm không lo thừa. Tuy tối đó Nhan Phương không sốt, nhưng sáng hôm sau khi thức dậy, bệnh tình của anh lại nặng hơn.

Lạc Tử Khâm dọa dẫm đủ kiểu mới ép được anh đo nhiệt độ.

Quả nhiên hơi sốt nhẹ.

Cô lo đến không chịu nổi, sợ rằng cơn sốt sẽ ảnh hưởng đến trận đấu buổi chiều của anh.

Nhưng anh không thể uống thuốc. Theo lời Nhan Phương giải thích, thuốc sẽ gây buồn ngủ, ảnh hưởng đến thao tác. Mà trong thi đấu eSports chuyên nghiệp, chỉ cần một chút sơ suất nhỏ thôi cũng có thể trở thành đòn chí mạng với cả cục diện trận đấu.

Nhan Phương không muốn, mà cũng không dám đánh cược.

Lạc Tử Khâm hiểu anh.

Cô chỉ có thể dùng cách ngốc nghếch nhất, hạ sốt bằng phương pháp vật lý, để giúp anh.

Nhưng nhìn anh nằm đó, uể oải không có sức, cô thật sự rất xót xa.

Ước gì có thể thay anh chịu ốm.

Cảm giác ấy mãnh liệt đến mức khiến tâm trạng cô cũng theo đó mà chao đảo.

Lạc Tử Khâm nằm sấp bên mép giường Nhan Phương, giọng có chút ủ rũ: "Rõ ràng người ta nói nếu truyền sang cho người khác thì người kia sẽ khỏi mà..."

Vừa nói, cô vừa kéo kéo tấm ga giường dưới tay, lẩm bẩm không vui: "Toàn là lừa người."

Nhan Phương dở khóc dở cười, xoa xoa mi tâm: "Anh không sao."

Anh thật sự không thấy có gì nghiêm trọng. Dù sao thì ai mà chưa từng mang bệnh ra trận chứ. Bây giờ anh thậm chí còn có thể đi luyện thêm vài ván rank để tìm lại cảm giác tay.

Nhưng vừa đối diện với đôi mắt long lanh ngập nước của Lạc Tử Khâm, những lời định nói của anh lại nghẹn hết trong cổ họng.

Haiz... anh hùng khó qua ải mỹ nhân.

Nhan Phương nhìn thấu rõ ràng, còn Lạc Tử Câm thì chỉ hận không thể biến thành bác sĩ để chữa bệnh cho anh.

Nhưng vô ích.

Cho đến khi bước lên chiếc xe đưa đón đi thi đấu, cơn sốt nhẹ của Nhan Phương vẫn chưa dứt, chỉ hạ xuống một chút.

Ừm.

Từ 38,8 xuống 38,4...

Lạc Tử Khâm không yên tâm, nên cũng theo xe của đội đến địa điểm thi đấu.

Nhờ sự ủng hộ mạnh mẽ của nhà tài trợ Tằng Phan, chiếc xe của đội WKY vô cùng thoải mái.

Lạc Tử Khâm và Nhan Phương ngồi ở hàng ghế đầu.

Dù đã sắp đến chung kết, bầu không khí trên xe lại không hề căng thẳng. Có lẽ vì đã trải qua quá nhiều sóng gió, mọi người vẫn sôi nổi bàn bạc chiến thuật cho hôm nay.

Nói cũng trùng hợp, đối thủ hôm nay chính là đội tuyển eSports mạnh LAN, đội đã thua họ ở trận khai mạc.

Vu Thần gõ gõ lên bảng ghi chép trong tay, nhắc nhở: "Hôm nay đối thủ của chúng ta vẫn là LAN ở trận khai mạc. Lần trước họ thua chúng ta, lần này chắc chắn sẽ dốc toàn lực."

Nói rồi, anh quay người lại quét mắt một vòng, ánh nhìn dừng trên gương mặt đầy vẻ đắc ý của Nhị Bàn: "Mấy cậu đừng có mà lao lên quá đà, đặc biệt là cậu đó."

Nhị Bàn đột nhiên bị điểm danh, lòng tự tôn tổn thương nặng nề.

Cậu ta ngẩng cao đầu: "Sao hả? Sao hả? Tôi thì sao? Trời ơi, tôi có lao lên quá đà đâu nhé??? Ổn định vô cùng luôn!"

"Ai cho cậu cái ảo giác đó vậy???"

Nhị Bàn xù lông: "Tôi là support số một liên minh đấy! Thần hỗ trợ!!! Thần Thresh!!!"

"Thần Thresh là M thần, được cả thế giới công nhận."

"Còn cậu là ai phong cho?" Light Sài Cảnh Sơn liếc xéo cậu một cái, hỏi.

Nhị Bàn suýt bị sặc nước bọt, nghẹn cả buổi mới cãi lại được: "Tôi là Thần Thresh của Trung Quốc! Còn anh ta... anh ta là... của thế giới."

Vu Thần bật cười đến mức phát ra tiếng "éc éc" như lợn kêu.

Night Trầm Hi còn cố tình hát ngược: "Cậu là thần hỗ trợ nhờ con Sona 0 mạng hạ gục, 7 lần chết, 1 kiến tạo đó hả???"

"Thật đấy," Cơ Trưởng khoác vai tròn vo của Nhị Bàn: "Cậu chỉ cần lăn mặt một vòng trên bàn phím thôi chắc sát thương còn cao hơn thế."

Nhị Bàn: "......"

"Có khi cậu ta dùng... vòng một bóp nghẹt tướng địch đấy."

Nhị Bàn ho khan hai tiếng, da mặt dày như tường thành cũng có chút không chịu nổi, lẩm bẩm thanh minh: "Thật ra cái KDA đó là do bị chiêu thức trắng lóa làm hoa cả mắt thôi mà..."

"Được rồi... nhưng tôi có một ADC siêu mạnh tầm cỡ thế giới cơ mà."

Vừa nói, cậu vừa chỉ về phía sau, nơi Nhan Phương đang nhắm mắt giả vờ nghỉ ngơi, mặt đầy vẻ đắc ý: "Đừng quên nhé, chúng tôi là đường đôi đấy."

Sài Cảnh Sơn: "Hơ hơ."

Từ nay rừng không bao giờ xuống đường dưới nữa.

Vu Thần vội vỗ Nhị Bàn một cái, cắt ngang chủ đề đang ngày càng lệch hướng.

"Được rồi được rồi, đừng có lố nữa. Tôi nói cho các cậu biết, lần này nhất định phải dốc toàn lực đối đầu với LAN. Bọn họ chắc chắn đã nghiên cứu kỹ chúng ta rồi."

Vừa nói, Vu Thần vừa lật sổ ghi chép trong tay: "Gần đây tướng họ luyện nhiều nhất là..."

Lạc Tử Khâm thì hoàn toàn là một tay mơ trong game, kiểu con gái đồng đoàn.

Những gì họ bàn bạc, cô nghe mà chẳng hiểu mấy.

Huống hồ Nhan Phương vẫn còn đang ốm, cô càng chẳng có tâm trí quan tâm đến những số liệu chuyên môn kia.

Cô chỉ hơi nghiêng người, lặng lẽ ngồi nhìn anh.

Nhan Phương nghiêng người tựa vào lưng ghế, nhắm mắt giả vờ nghỉ ngơi.

Anh vẫn còn sốt nhẹ.

Sắc mặt mang vẻ tái nhợt của người bệnh, nhưng vì cơn sốt, hai gò má lại ửng đỏ nhè nhẹ. Kết hợp với mái tóc đen ngắn hơi rối...

Anh nghiêng nghiêng tựa đó, toát lên một vẻ đẹp yếu ớt đến cực điểm.

Hiếm khi thấy.

Lạc Tử Khâm nhìn mà tim như hụt mất vài nhịp.

Trời ơi... sao trên đời lại có người đẹp đến vậy chứ.

Có lẽ vì không thoải mái, hàng mày anh vẫn luôn khẽ nhíu lại. Giấc ngủ cũng không yên ổn, thỉnh thoảng lại đổi tư thế một chút.

Lạc Tử Khâm nhìn mà xót xa, dứt khoát cẩn thận kéo anh nghiêng về phía mình một chút.

Trong cơn mơ màng, Nhan Phương nghe thấy một giọng nữ dịu dàng khẽ thì thầm bên tai...

"Anh tựa vào em ngủ nhé, được không?"

Mi mắt anh khẽ nâng lên.

Một lúc lâu sau.

Anh nhẹ nhàng nhúc nhích, nghiêng người tựa lên vai cô.

Khép mắt lại, lặng lẽ dưỡng thần.

Lạc Tử Khâm khẽ nâng tay phải còn cử động được, chậm rãi kéo chiếc áo khoác đặt bên cạnh phủ lên người anh.

Lại tỉ mỉ chỉnh chỉnh vạt áo cho kín, lúc này mới yên tâm.

Anh còn đang bệnh. Phải chăm sóc cho thật tốt.

......

Không hổ là trận chung kết, cả sân vận động chật kín không còn một chỗ trống. Phóng mắt nhìn ra, đâu đâu cũng là nam nữ cầm bảng đèn cổ vũ cho đội mình yêu thích.

Lạc Tử Khâm chen qua từng lớp người đông đúc, khó khăn lắm mới tìm được đúng số ghế của mình rồi ngồi xuống.

Cô đến hơi muộn, lễ khai mạc cũng sắp kết thúc rồi.

Thật sự là vì không yên tâm về Nhan Phương, nên hôm nay cô phá lệ đi cùng đội qua lối vào dành cho tuyển thủ.

Vào đến phòng nghỉ, cô lại giám sát Nhan Phương phải nhớ uống nước, thay miếng dán hạ sốt.

Mãi đến mười lăm phút trước khi thi đấu, cơn sốt của anh cuối cùng cũng hạ xuống. Lúc đó Lạc Tử Khâm mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, rồi vội vã chạy vào khán đài.

Hòa vào đám đông đang sục sôi xung quanh, cô bắt đầu chờ đợi những anh hùng của mình xuất hiện.

Nói cũng lạ.

Thể thao điện tử dường như có một loại ma lực kỳ diệu.

Cô rõ ràng chỉ là một gà mờ ở Summoner's Rift, thế mà khi ngồi ở đây, vẫn cảm thấy máu nóng trong người sôi trào.

Các tuyển thủ đã vào sân, trên màn hình lớn liên tục hiện lên hình ảnh của từng người.

Là gương mặt đại diện của cả LPL, Diêm Vương và G Thần của WKY có tần suất lên hình cao nhất. Mỗi khi camera lướt qua họ, tiếng reo hò như sóng thần ập tới, đủ để đẩy bầu không khí trong nhà thi đấu lên cao trào.

Nhìn Nhan Phương qua màn hình lớn lại là một trải nghiệm khác hẳn.

Chỉ là... khác với những fan nữ kia.

Các cô ấy nhìn anh, là nhìn đôi mắt ấy, nhìn gương mặt ấy...

Ngồi ở hàng ghế phía trước, Lạc Tử Khâm có thể nghe rõ những fan nữ kích động hét vang tên Nhan Phương, còn la lớn muốn sinh con cho anh.

Cô còn có thể nghe thấy các fan nữ bên cạnh vừa gào thét vừa phát cuồng với bạn mình, ví dụ như 'Aaaaaa, Diêm Vương hôm nay đẹp trai quá đi, môi đỏ răng trắng mặt băng sơn luôn đó!!!' 'Đẹp trai muốn nổ tung luôn!!!'

Nhưng Lạc Tử Khâm thì khác.

Cô chăm chú nhìn Nhan Phương, nhìn anh điềm tĩnh ổn định điều chỉnh bộ gear thi đấu. Môi anh không còn khô khốc tái nhợt nữa, rõ ràng là đã nghe lời cô ngoan ngoãn uống nước. Đến lúc đó, cô mới thực sự thả lỏng.

Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa thích và yêu.

......

Hiện trường dần dần yên tĩnh lại, ánh đèn trong nhà thi đấu cũng chậm rãi tối xuống.

Cùng với câu kết đầy khí thế của bình luận viên vang lên.

Chung kết mùa xuân 2018, chính thức bắt đầu!!!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...