Đừng Để Mất Bạn Gái Đáng Yêu

Chương 8: Khen ngợi



Tằng Phan vừa mới tỉnh ngủ, đã phát hiện điện thoại của mình bị mọi người oanh tạc tin nhắn.

Cô mở WeChat tràn ngập thông báo, còn chưa kịp xem nội dung thì một cuộc gọi bất ngờ chen ngang.

Tằng Phan nhìn vào màn hình cuộc gọi đến.

[Thế giới nợ hắn một triệu]

Chậc, lại là một trong những át chủ bài khác của chiến đội nhà cô đây mà.

Cô chậm rãi bắt máy, ung dung rót cho mình một ly cà phê, lặng lẽ lắng nghe cậu nhóc mid laner Night nhà mình, người vốn dĩ lúc nào cũng lạnh lùng kiệm lời, bây giờ lại bắn như súng máy, thao thao bất tuyệt không ngừng.

Giữa chừng, Tằng Phan thậm chí còn nghĩ: Nếu thiên tài mid laner mà thế giới nợ một triệu này cũng đối xử với fan như vậy, chắc chiến đội của cô kiếm bộn tiền rồi.

Fan nữ chắc sẽ phát cuồng lên mất!

Rồi, nụ cười ung dung trên mặt cô bỗng nhiên cứng đờ, suýt chút nữa làm sụp đổ hình tượng tổng tài bá đạo của mình, cô thất thanh hét lên: "Cậu nói cái gì???"

Tằng Phan mặt mày vô cùng đau khổ nằm vật ra ghế sô pha, bực bội gọi điện cho Lạc Tử Khâm. Không cần nghĩ cũng biết, tài khoản của cô có cấp độ bảo mật rất cao, không thể nào bị hack được.

Nhưng, phòng kẻ trộm bên ngoài không bằng phòng trộm trong nhà...

Có một người, cô không cần suy nghĩ cũng biết chắc chắn người đó có mật khẩu trò chơi của mình.

Nghĩ đến hạng và điểm xếp hạng mình vất vả leo lên được, Tằng Phan chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.

Ahhh! Tại sao cô lại lỡ miệng nói với Lạc Tử Khâm rằng muốn gặp tuyển thủ chuyên nghiệp thì cấp độ tài khoản phải cao chứ...

Đau đầu!

Thế nhưng, Lạc Tử Khâm hoàn toàn ngó lơ mọi cuộc gọi triệu hồi vô địch của cô. Khi đến cuộc gọi thứ chín mươi, cơn giận của Tằng Phan sắp bùng nổ. Cô tưởng tượng ra hàng trăm cách để 'xử lý' Lạc Tử Khâm nhằm kìm nén cơn tức giận, đồng thời cầm điện thoại lên, gọi đến một dãy số mà đã rất lâu rồi cô chưa từng bấm.

Nhan Phương ngả lưng trên chiếc ghế sô pha rộng rãi, đôi mắt hơi nheo lại.

Tấm rèm cửa dày nặng ngăn cách ánh nắng sớm cùng làn mưa sương, trong căn phòng tĩnh lặng và trống trải, anh thậm chí có thể nghe rõ tiếng kim giây đồng hồ tích tắc trôi qua.

Rõ ràng anh đã rất mệt, nhưng dù nhắm mắt lại cũng chẳng thể nào ngủ được.

Lúc phát sóng trực tiếp, dù không mở mic nhưng ít ra còn có âm thanh của trò chơi lấp đầy khoảng trống trong phòng.

Bây giờ, ngay cả chút sức sống đó cũng không còn.

Nhan Phương bỗng cảm thấy cô đơn.

Như thể một mình lang thang bên rìa thế giới, không có tương lai, cũng chẳng nhìn thấy ánh sáng.

Trong suốt hai mươi năm lạnh lẽo và cô độc của mình, trò chơi là tia sáng khác biệt nhất, việc trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp cũng là biến cố lớn nhất trong cuộc đời anh.

Anh đã cố gắng hết sức để nắm lấy ánh sáng đó, chống đối lại cha mẹ.

Thế nhưng sự thật chứng minh, ánh sáng trôi qua nhanh như nước chảy, dù có cố gắng đến đâu, anh cũng chỉ có thể mãi mãi theo đuổi phía sau nó, chẳng bao giờ chạm đến được.

Vinh quang của nhà vô địch, chỉ có thể nhìn mà không thể với tới.

Thất bại trở về, thứ duy nhất anh mang theo chỉ là những vết thương âm ỉ và ký ức phai màu.

Mà lý tưởng và ước mơ ban đầu của anh, đang dần lung lay.

Tiếng chuông điện thoại gấp gáp vang lên, Nhan Phương ngẩn ngơ vài giây rồi mới bắt máy. Khi nghe giọng nói vội vã bên kia, trên gương mặt anh mới có chút hơi thở của con người.

Đợi đối phương nói xong, anh mới lên tiếng. Giọng nói khàn đi vì thức đêm, nhưng ngữ điệu vẫn nhẹ nhàng như trước. Chỉ có anh mới biết, trong lòng mình lúc này đang cuộn trào bao cảm xúc phức tạp.

Anh có quá nhiều điều muốn hỏi, nhưng lại nghẹn nơi cổ họng, chẳng thể thốt thành lời. Cuối cùng, chỉ hỏi một câu.

"Tôi vào nhà thế nào?"

Nhan Phương cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa giấu dưới tấm thảm ngoài cửa, mở khóa bước vào. Ngay khoảnh khắc ấy, anh còn đang nghĩ, sao lại có cô gái không biết tự bảo vệ bản thân như vậy.

Lọt vào tai là âm thanh quen thuộc của trò chơi, nhưng không phải tiếng chiến thắng, mà là thất bại.

Anh giơ tay gõ cửa, không nghe thấy tiếng trả lời, liền lần theo âm thanh mà bước vào.

Những người thức đêm chơi game có rất nhiều, Nhan Phương nhìn qua là biết giờ này còn đang chơi thì chắc chắn là đã cày xuyên đêm, ví dụ như anh.

Ví dụ như cô gái trước mặt anh.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, anh vẫn không khỏi kinh ngạc.

Không giống như đám đàn ông sau một đêm thức trắng trông chẳng khác gì bãi chiến trường bị bão cấp tám quét qua, phòng khách của cô gái lại sạch sẽ đến bất ngờ.

Những mảng giấy dán tường màu hồng nhạt phủ kín căn phòng, trên chiếc ghế sô pha vải mềm mại, vài con thú bông đáng yêu nằm rải rác.

Cô gái mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu trắng tinh khôi, đang ngồi xiêu vẹo trên tấm thảm mềm mại, tập trung chơi game. Tựa như vừa tắm xong, mái tóc ướt đẫm xõa xuống bờ vai, những giọt nước nhỏ tí tách lăn trên làn da trắng mịn.

Nếu không phải thấy ly rượu vang trống rỗng trên bàn trà, Nhan Phương còn nghi ngờ liệu cô có thức đêm thật không.

Đúng là đàn ông và phụ nữ là hai giống loài khác nhau mà.

Anh hơi ngượng ngùng, ho nhẹ một tiếng, lịch sự dời mắt đi chỗ khác, định nhắc nhở Lạc Tử Khâm rằng có người đến.

Nhưng Lạc Tử Khâm hoàn toàn không nhận ra.

Chính xác hơn là hiểu sai ý.

Chiếc tai nghe cách âm lớn khiến giọng nói của Nhan Phương bị bóp méo.

Lạc Tử Khâm cũng chẳng nghĩ nhiều, dù sao thì ngoài người có quan hệ thân thiết đến mức có thể mặc chung váy với cô là Tằng Phan, thì chẳng ai biết chỗ giấu chìa khóa của cô hết.

Nhân lúc đang chọn tướng, cô vén mái tóc ướt sang một bên, không quay đầu lại mà hét lên: "Ahh! Phan Phan, nhanh vào phòng tắm lấy giúp tớ cái khăn đi! Cái này ướt hết rồi!"

Nhan Phương sững sờ, nhìn cô gái đang chìm đắm trong game mà không rút ra nổi, ho khan lần nữa, cố tình nâng cao giọng.

"Sao thế? Phan Phan, cậu bị cảm à? Trong tủ bên tay phải phòng ngủ có thuốc cảm đấy. Mau đi lấy khăn giúp tớ đi, nước sắp chảy xuống tận eo tớ rồi!!"

Giọng nói ngọt ngào của Lạc Tử Khâm, dù có chút khàn vì thức đêm, vẫn mềm mại như rót mật vào tai, khiến người nghe không khỏi say lòng.

Đến khi Nhan Phương hoàn hồn lại, anh đã cầm một chiếc khăn màu hồng nhạt đứng sau lưng Lạc Tử Khâm. Nhìn chiếc khăn trong tay, anh không thể tin được đây là việc mình vừa làm.

Chắc chắn là do anh thức đêm nên đầu óc quay cuồng rồi.

Nhan Phương xấu hổ không để đâu cho hết, mà Lạc Tử Khâm cũng chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Thông thường, một ván game kéo dài khoảng bốn mươi phút, nhưng trận này của cô chỉ chưa đến hai mươi phút đã kết thúc.

Trải nghiệm có thể nói là cực kỳ tồi tệ.

Sự sảng khoái khi chơi game nằm ở việc nghiền nát đối thủ, nhưng khi bản thân trở thành con mồi bị săn đuổi, trò chơi lập tức trở nên khó chịu vô cùng.

Lạc Tử Khâm có thể thức suốt đêm, ngoài việc đầu óc nóng lên, động lực lớn nhất chính là nỗi ám ảnh của cô đối với Nhan Phương.

Nhưng khi đồng đội trực tiếp tìm đến tận nhà, cô mới bừng tỉnh nhận ra mình đã gây ra tội lỗi gì.

Dùng tài khoản của người khác để rớt điểm, tụt hạng......

emmmmmm

Nhưng khi cô chột dạ quay đầu lại, phát hiện người đứng sau lưng mình không phải là Tằng Phan mà là Nhan Phương.

Không hề phóng đại khi nói rằng, Lạc Tử Khâm hoàn toàn hóa đá.

???

Ban đầu, trong đầu cô chỉ toàn là: "Tôi là ai? Đây là đâu? Chuyện gì đang xảy ra?"

Sau đó lập tức chuyển thành: "A, tôi chơi game bị lộ rồi! Tôi vừa tắm xong, quần áo không chỉnh tề! Anh ấy có thấy phiền không? Tôi phải làm gì đây???"

Lạc Tử Khâm ngây người đối diện với ánh mắt của Nhan Phương trong vài giây, rồi như bị lửa đốt mông, vọt dậy khỏi tấm thảm.

Mặt cô đỏ bừng, lắp bắp mở miệng: "A... cái đó... sao lại là anh?"

Nói xong, cô lập tức cảm thấy giọng điệu của mình quá mức cứng nhắc, vội vàng xua tay giải thích: "A a a, không phải là tôi trách anh đâu! Chỉ là... ừm, tôi hơi bất ngờ thôi."

Nhan Phương nhìn cô gái trước mặt, mái tóc dài hơi xoăn che đi đôi tai nhỏ, nhưng anh vẫn thấy rõ vành tai cô dần nhuộm sắc đỏ.

Sự ngượng ngùng trong lòng anh cũng tan đi không ít, thậm chí còn cảm thấy có chút buồn cười.

Vẫn còn là một đứa trẻ con mà.

Anh đưa chiếc khăn trong tay cho cô, giọng điệu hiếm hoi trở nên dịu dàng: "Lau đi."

Dưới ánh đèn chùm pha lê trong phòng khách, ánh sáng khúc xạ chiếu lên khuôn mặt anh, phản chiếu thành những tia sáng lấp lánh.

Anh dường như ngủ không đủ giấc, sắc mặt hơi tái nhợt, dưới mắt còn vương chút quầng thâm, nhưng Lạc Tử Khâm đứng gần anh, lại nhìn thấy rất rõ.

Ánh mắt anh, thật ôn hòa.

Nhan Phương thực sự là một người dịu dàng.

Lạc Tử Khâm bất giác nghĩ.

Giống như một thủy thủ mãi mãi mê đắm khúc hát của nàng tiên cá, cô cũng không thể nào kháng cự lại được Nhan Phương.

Bị anh mê hoặc, vì anh mà đắm chìm.

Lạc Tử Khâm chậm rãi lau tóc, ánh mắt lướt qua chiếc khăn màu hồng trong tay, cảm thấy cả người như bị nhấn chìm trong làn nước soda màu hồng ngọt ngào. Ngay cả những giọt nước lăn xuống từ cổ cũng như được nhuốm thêm nét dịu dàng vì chiếc khăn của anh.

Nhan Phương nhìn cô gái nhỏ ngoan ngoãn lau tóc, những ngón tay trắng nõn lướt qua mái tóc đen ướt sũng, tạo thành một sự tương phản đầy rung động.

Anh khẽ hắng giọng vì cổ họng khàn đặc do thức đêm, rồi thản nhiên nói: "Tằng Phan bảo tôi đến tìm cô." Nhìn vào màn hình nhấp nháy, Nhan Phương hơi ngừng lại, rồi hỏi: "Chơi game à?"

"!!!"

Lạc Tử Khâm dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi nghe anh hỏi vậy, cô vẫn sững sờ.

Trong đầu cô lúc này không còn chỗ cho sự hổ thẹn vì đã khiến tài khoản của Tằng Phan rớt hạng, mà chỉ toàn là hoảng loạn vì thân phận bị lộ.

Cô há miệng, sắc mặt hơi tái, liếc nhìn khuôn mặt vô cảm của Nhan Phương, cắn môi, lắp bắp giải thích: "Tôi... tôi chỉ mới bắt đầu chơi game thôi... và tôi... tôi... lúc ở sân bay thực sự không biết anh là Diêm Vương."

Nhan Phương tất nhiên biết khi đó cô không nhận ra mình là ai, dù sao thì khả năng phân biệt fan hay không fan, anh vẫn có.

Nhưng bây giờ thì khác...

Cảm giác bị cuộc sống đời thường ràng buộc bởi thế giới eSports khiến anh bất giác thấy khó chịu.

Trò chơi này là vinh quang anh theo đuổi, cũng là xiềng xích trói buộc anh.

Nhan Phương bỗng trở nên mất hứng, gật đầu qua loa, hờ hững nói: "Ừ, đúng vậy, tôi chính là Diêm Vương, là tuyển thủ ADC đã gục ngã ở trận chung kết."

Giọng anh nhẹ bẫng, thậm chí còn vương nụ cười.

Nhưng Lạc Tử Khâm lại cảm thấy là anh đang khóc.

Đau lòng...

[Tác giả có đôi lời:

Quên mất không cài giờ đăng, hôm nay trễ một chút, mọi người ủng hộ nhiều nhé~

Yêu mọi người, nhớ bình luận và thêm vào danh sách yêu thích nha~~~]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...