Nếu không phải vì Mộc Nam hiện tại không muốn làm Tô Bất Thức phật ý, thì phản ứng đầu tiên của cậu nhất định sẽ là lợi dụng Cầu nguyện rồi lao thẳng mặt vào ánh đèn kia để thử xem hiệu quả thế nào.
Nhưng ban ngày cậu mới vừa đồng ý với đối phương xong, lúc này cũng đành thu lại mấy suy nghĩ muốn tìm đường chết kia, quay sang nói với ba người còn lại: "Cái đèn này tắt kiểu gì nhỉ?"
"Lùi lại." Đào Hải Nguyệt nói. Tiếp đó cô cắm phập lưỡi đao vào trong đèn pha, rồi dùng sức hất mạnh một cái. Chiếc đèn kia lập tức bị chém đứt lìa giữa màn tia lửa bắn tung tóe, hoàn toàn thành phế thải.
Đơn giản thô bạo nhưng hữu dụng, xung quanh lại một lần nữa chìm vào bóng tối. Mộc Nam vỗ tay tán thưởng, đi đến bên mép tháp nhìn màn đêm đang lất phất mưa bay trước mắt.
Hình như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Mộc Nam chú ý tới tòa tháp Thông Thiên tráng lệ ở phía xa, trong màn mưa, ngay cả bóng đen của nó cũng trở nên hơi vặn vẹo.
"Nhìn đằng kia kìa." Đường Khả nói, "Vị trí của mấy cái tháp canh này hình như đối xứng Nam Bắc với nhau. Hơn nữa nhìn từ góc độ này xuống dưới, vị trí của mấy con sông và khu nhà dân cư kia, sao trông lại giống..."
Một đầu cừu khổng lồ.
Mộc Nam hiểu rõ trong lòng. Không chỉ những tòa nhà trông như hoa văn của đầu cừu, mà những tháp canh này cũng giống như đường viền xâu chuỗi chúng lại với nhau. Còn tòa tháp Thông Thiên bắt mắt nhất kia thì giống một đường phân chia nằm ngang đột ngột chắn ở trung tâm, hay nói đúng hơn là... tâm vòng tròn.
"Từ phương hướng này đi dọc về phía Đông có thể không cần tiếp xúc với bất kỳ tháp canh nào khác, trực tiếp tiến vào bên trong tháp Thông Thiên." Tô Bất Thức nói, sau khi tháp canh nơi bọn họ đang đứng bị tắt đi, không chỉ có địa hình, mà ngay cả con đường tiếp theo nên đi như thế nào cũng trở nên sáng tỏ.
Mục đích cuối cùng của bọn họ nhất định là tháp Thông Thiên.
"Đi thôi." Đào Hải Nguyệt nghe Đường Khả truyền lời xong, cũng đưa ra quyết định tương tự.
Mấy người bèn men theo cầu thang đi xuống dưới. Mộc Nam biết phạm vi chiếu sáng của một tòa tháp canh như này là cực rộng. Lúc này trời đã tối, nếu gần đó còn có người chơi khác thì nhất định sẽ phát hiện ra sự thay đổi của tháp canh. Nói cách khác, bọn họ phải tranh thủ thời gian mới được.
Thế nhưng, khi mấy người xuống lầu, đẩy cửa tháp canh ra, lại nhìn thấy một màn không tưởng tượng nổi ——
Vô số những tên Vô Diện toàn thân đen kịt như bóng đêm đang đứng đầy trong quảng trường. Chúng thế mà lại như đang ôm cây đợi thỏ, vây kín nhóm Mộc Nam vào giữa một vòng tròn không lối thoát.
.
Cho nên là, tại sao mọi chuyện lại biến thành như này chứ.
Lúc bị đẩy vào trong phòng giam, Mộc Nam vẫn đang ở trong trạng thái buồn bực: Ban ngày ban mặt đi trên đường thì chẳng thấy được mấy mống NPC, thế mà bọn họ vừa mới tắt đèn đi một cái, đám này ở đâu chui ra đông như nấm mọc sau mưa vậy?
Kiếp trước Mộc Nam từng xem qua tư liệu về mấy tên Vô Diện đen thùi lùi từ đầu đến chân này. Nghe nói chúng làm việc cho tháp canh, trong phiên bản sơ khai của trò chơi thường đảm nhiệm chức vụ giống "Cừu" bây giờ. Một khi phát hiện có người chơi vi phạm quy tắc, hoặc phá hoại sự cân bằng của trò chơi thì chúng sẽ ban hành trừng phạt.
Nhưng thứ này hiển nhiên còn kém thông minh hơn cả thứ của nợ "Cừu" kia, chẳng những không nghe hiểu tiếng người mà thậm chí hoàn toàn không có cách nào giao tiếp. Nhưng ngặt nỗi, nếu thứ này thực sự có chức năng giống Cừu, vậy thì bọn họ có lẽ thực sự không thể mạo muội tấn công chúng được.
Thế là mặc dù bản thân Mộc Nam cũng chẳng tán đồng với lý thuyết "phá hoại của công đồng nghĩa với vi phạm quy tắc", nhưng cậu vẫn chủ động khuyên Đường Khả và Đào Hải Nguyệt đừng phản kháng. Tô Bất Thức cũng không có ý kiến gì với việc này, đôi mắt vẫn giữ vẻ bình thản lạnh lùng.
Sau đó bốn người bọn họ liền bị trùm đầu giải vào trong ngục.
Bởi vì trước đó Hà Vu Quy từng nhắc với cậu rằng, người chơi tiếp xúc dưới ánh đèn của tháp canh trong thời gian dài sẽ bị bắt đi, cho nên bản thân Mộc Nam cũng không cảm thấy đám DM đương nhiệm này sẽ lấy mạng của bọn họ. Cho đến tận lúc bị nhốt vào trong phòng giam cậu cũng không phản kháng gì mấy, hơn nữa nhìn dáng vẻ kia của Tô Bất Thức, cậu bắt đầu có chút nghi ngờ... Không phải đối phương đã có dự tính này ngay từ đầu rồi đấy chứ?
May là cậu và Tô Bất Thức vẫn bị coi là một người nên bị ném vào cùng một phòng giam. Mặc dù đám lính canh áp giải bọn họ đã đếm đi đếm lại mấy lần, cuối cùng phải đợi đến khi Mộc Nam buông lời chế giễu "Mày đến một với hai mà cũng đếm không thông à" thì mới tức giận khóa cửa lại.
Tô Bất Thức nhìn cậu có chút bất lực, Mộc Nam bèn nhún vai, biểu cảm vô tội.
Đào Hải Nguyệt và Đường Khả thì bị nhốt ở phòng cách vách. Bức tường đá dày cộm khiến bọn họ không nhìn thấy tình trạng của nhau, nhưng phán đoán qua âm thanh thì có vẻ hai người bên đó cũng không sao cả.
Mà trong phòng giam của bọn Mộc Nam, trước đó đã có sẵn một người chơi rồi. Người nọ vốn dĩ đang ngồi trong góc tường quan sát bọn họ, mãi đến khi lính gác rời đi mới chậm chạp đứng dậy sán lại gần.
"Cái đó... Các cậu cũng là người chơi nhỉ?" Người nọ thăm dò hỏi. Sau khi nhìn thấy Mộc Nam gật đầu đưa ra câu trả lời khẳng định thì cười rộ lên, "Vậy thì tốt quá rồi!"
" 'Tốt quá rồi' ư?" Mộc Nam nhướng mày nhìn hắn, "Người anh em, cậu trông có vẻ ngồi tù vui vẻ quá nhỉ?"
"A ha ha, tôi không có ý đó." Người nọ vội vàng xua tay nói, "Là bởi vì tôi bị nhốt ở đây lâu lắm rồi, bên ngoài toàn là đám lính gác đó thôi. Bây giờ cuối cùng cũng gặp được hai người chơi, chuyện này sao có thể không khiến người ta thở phào nhẹ nhõm được chứ... Ồ đúng rồi, tôi tên là Hứa Minh, mọi người cũng có thể gọi tôi là Tiểu Hứa, hai vị xưng hô thế nào đây?"
Thanh niên trước mắt trông tuổi tác không lớn lắm, giống như mấy cậu sinh viên mới tốt nghiệp đại học vừa bước chân vào xã hội. Dáng người gầy gò cao lêu nghêu, nhưng tướng mạo lại rất thật thà phúc hậu, mắt to mày rậm, khi cười lộ ra đúng chuẩn tám chiếc răng trắng bóc.
Cậu ta là người nhiệt tình. Sau khi biết tên của Tô Bất Thức và Mộc Nam liền nhanh chóng bắt chuyện với bọn họ: "Kể ra cũng ngại, ban đầu tôi không biết tình hình phó bản này ra sao, bị cái đèn kia chiếu trúng xong liền bị lôi vào đây một cách khó hiểu. Đúng rồi, hai người sao mà bị bắt thế? Tôi thấy hai người đi cùng nhau... Nhưng mà cái phòng giam này không phải chỉ nhốt được hai người thôi sao? Chẳng lẽ đám lính gác quên mất tôi rồi à?"
"Cũng có thể là do lính gác học toán không giỏi đấy." Mộc Nam mặt không đổi sắc nói, "Bọn tôi ấy à, phá hoại của công, sau đó bị tóm cổ quy án thôi. Nhắc mới nhớ, Tiểu Minh này, cậu bị đèn chiếu trúng mà không cảm thấy có gì không ổn sao?"
"Có chứ! Khoảng thời gian đó tôi cứ như uống say bí tỉ ấy, chẳng nhìn rõ gì cả, đầu óc cứ choáng váng quay cuồng, về sau mới từ từ khá lên được." Hứa Minh tự nhiên ngồi xuống giường, còn vẫy tay gọi Mộc Nam ngồi cùng, trông có vẻ rất vui vẻ tiếp tục tán gẫu với cậu, "Về sau nghe mấy bạn tù khác nói tôi mới biết, cái kiểu chênh lệch nhận thức này sẽ từ từ biến mất, không có vấn đề gì đâu, lúc đó tôi mới thở phào nhẹ nhõm đấy."
"Bạn tù?" Mộc Nam hỏi, "Ở đây còn nhốt cả những người khác nữa à?"
"Cái này thì cậu không biết nhỉ? Nhà tù này của chúng ta ấy mà, thực ra nằm ở ngay bên dưới tòa tháp, và bên trên khu nghỉ ngơi." Hứa Minh làm một động tác tay xếp chồng lên nhau, "Ban ngày cậu nhìn bên trên không thấy ai đúng không? Là bởi vì phần lớn mọi người đều bị nhốt ở bên dưới này hết, chỗ bên dưới này ấy à, mới là hình dáng thật sự của phó bản này!"
Hình dáng thật sự của phó bản?
Mộc Nam và Tô Bất Thức - người đang kiểm tra giường chiếu ở phía đối diện liền liếc nhìn nhau một cái. Anh hỏi: "Nói như vậy là sao?"
"Tôi căn cứ vào giờ giấc sinh hoạt nghiêm ngặt trong này phát hiện ra đấy. Bây giờ đang là giờ nghỉ ngơi, lát nữa thôi là chúng ta phải đi lao động rồi." Hứa Minh nói, "Mấy tên lính gác kia sẽ căn cứ vào thời gian mỗi người bị bắt để phân chia nhà xưởng. Mỗi lần làm việc đại khái khoảng ba tiếng đồng hồ, chia làm hai ca nửa đầu và nửa sau, sau đó sẽ thả cậu về nghỉ ngơi."
"Cái thời gian làm việc này sao còn ít hơn cả đi làm công sở thế... Ý tôi là, các cậu báo danh tham gia phó bản này là vì cơ hội được nói chuyện trực diện với Thâm Uyên kia mà đúng không? Chẳng lẽ không có ai nghĩ đến chuyện trốn ra ngoài sao?"
"Suỵt, chuyện này đừng nói vội." Hứa Minh lập tức hạ thấp giọng, ghé sát vào bên cạnh Mộc Nam, không hề để ý thấy Tô Bất Thức lại liếc mắt nhìn về hướng này một cái, "Tất nhiên là muốn trốn rồi! Chúng ta đến đây để tham gia khảo hạch chứ có phải đến để mô phỏng ngồi tù thật đâu. Có điều trước mắt xem ra hình như chưa có ai thành công cả... Thế nào? Cậu có muốn thử hợp tác với tôi không?"
"Chuyện này tôi phải bàn bạc với đồng đội của tôi đã." Mộc Nam cảm giác thân nhiệt của tên nhóc này quá lạnh, bèn lặng lẽ dịch người sang bên cạnh, "Cậu có biết sau khi bị bắt vào đây thì sẽ bị nhốt bao lâu không?"
"Cái này thì tôi không rõ lắm, dù sao thì phó bản này cũng mới mở chưa đến một tuần..." Hứa Minh gãi gãi mặt, nói, "Dù sao thì tôi cũng chưa từng thấy người chơi nào cùng xưởng được mãn hạn tù rồi thả ra cả. Có điều theo tôi thấy, mấy tên lính gác kia cứ đần đần kiểu gì ý, trông có vẻ dễ lừa hơn Cừu nhiều, chắc là không khó lắm đâu nhỉ?"
Anh bạn này đang hỏi cậu đấy à? Sao cứ có cảm giác không đáng tin thế nào ấy nhỉ... Mộc Nam ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Đợi một lát nhé, tôi đi hỏi tình hình những người khác xem sao."
Cậu đứng dậy tiến lại gần phòng giam của bọn Đào Hải Nguyệt, khẽ gọi hai tiếng sang bên cạnh.
"A Nam? Hai anh sao rồi?" Giọng của Đường Khả truyền đến, cũng cố ý hạ thấp âm lượng.
"Bên bọn tôi có chút tình huống." Mộc Nam nói, "Dò hỏi được một vài chuyện rồi. Ưm... tình hình hiện tại e là không khả quan lắm đâu."
"Hiểu rồi, anh đợi tôi một chút!"
Đường Khả đáp lại. Sau đó bên kia yên lặng một lát, tiếp theo trong tầm mắt của Mộc Nam liền xuất hiện một cuốn sổ tay có kẹp một cây bút bi.
