Đào Hải Nguyệt trở về rồi.
Đường Khả bước vào phòng giam, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy thì thở phào nhẹ nhõm một hơi lớn. Đối phương trông có vẻ không gặp vấn đề gì, chỉ bảo là mình bị đưa đến nhà xưởng khác mà thôi.
Mộc Nam và Tô Bất Thức cũng không nán lại lâu. Bị lính gác lùa về phòng giam bên cạnh, bọn họ liền thấy Hứa Minh cũng đã ở sẵn trong đó rồi.
"Cái cô ở phòng bên cạnh là bạn của các cậu hả?" Hứa Minh hỏi, vẻ mặt vẫn còn chút ngượng ngùng, "Tôi ở khu A, cô ấy ở khu B. Tôi vốn định tìm cô ấy bắt chuyện, haizz, rõ ràng trông xinh đẹp như thế mà lại hoàn toàn không thèm để ý đến ai cả... Còn cả ánh mắt kia nữa chứ, tôi còn nghi cô ấy muốn trực tiếp chém chết tôi luôn ấy..."
Mộc Nam biết người hắn đang nói đến là Đào Hải Nguyệt, thầm nghĩ có lẽ cô ấy không phải chỉ là "nghĩ" đâu, nếu cô ấy muốn thì thực sự có thể chém chết cậu đấy.
Nhưng ngoài miệng cậu không nói như vậy, chỉ đáp: "Tôi cảm thấy những người khác cũng thế cả thôi. Hôm nay tôi đi bắt chuyện với mấy bạn tù, cũng chẳng có ai thèm để ý đến tôi cả."
"Ây dà, bọn họ đối với người lạ là như thế đấy, đợi quen rồi là được ngay ấy mà." Hứa Minh nói.
Rất nhanh đã đến giờ tắt đèn. Đèn trong phòng giam đồng loạt bị tắt đi, xung quanh chìm vào bóng tối. Lính gác cũng cầm đèn pin, đi gõ vào song sắt từng phòng giam để nhắc nhở.
Hứa Minh như đã quen với việc này, lăn một vòng leo tót lên giường. Còn Mộc Nam liếc nhìn Tô Bất Thức một cái, lại đánh giá chiếc giường đơn chật hẹp kia một lượt, cuối cùng cả hai người chẳng ai nhúc nhích.
"Hai người sao thế? Đều là đàn ông con trai với nhau cả, không cần thiết phải ngại ngùng chứ?" Hứa Minh nghi hoặc nhìn về phía Mộc Nam, "Hay là cậu ngủ chung với tôi?"
Mộc Nam cảm giác áp suất không khí bên cạnh đột ngột giảm xuống một độ, cậu liền vội vàng từ chối: "Không sao, tôi không ngủ được. Lúc trước cậu chẳng phải bảo chúng ta cần thương lượng sao? Bây giờ vừa hay có thể trao đổi thông tin."
Hứa Minh càng nghi hoặc hơn: "Nằm cũng nói chuyện được mà?"
Mộc Nam thầm nghĩ sao cậu lắm chuyện thế, nhưng ngoài mặt lại cười ha ha một tiếng: "Ngồi thì dễ dàng sắp xếp suy nghĩ hơn mà. Được rồi, lúc trước cậu nói muốn rủ bọn tôi hợp tác bỏ trốn, vậy chắc là cậu phải có kế hoạch vượt ngục rồi chứ?"
"A..." Ánh mắt Hứa Minh liếc xéo sang phòng bên cạnh một chút, "Đúng là có, nhưng A Nam chắc chắn là muốn nói chuyện kiểu này sao?"
"Không sao, phòng giam bên phía cậu là phòng trống, bên phía tôi là bạn bè tôi cả, không cần lo tai vách mạch rừng đâu."
"Được rồi..." Hứa Minh nghe vậy cũng không nói thêm gì nữa, "Là như thế này. Trước đó tôi từng nói rồi, nhà tù này được xây dựng dưới lòng đất. Nói cách khác, nơi kết nối với nó chỉ có hai chỗ, một là hệ thống thoát nước, hai là tháp canh, phần lớn người chơi chúng ta đều bị bắt vào từ đường tháp canh."
Điều này ngược lại giống hệt những gì bọn họ suy đoán. Mộc Nam nói: "Cho nên muốn ra ngoài thì cần phải đi từ đường hệ thống thoát nước?"
"Không sai." Hứa Minh nói, "Hơn nữa tôi phát hiện rất nhiều nhà xưởng đều thông ra bên ngoài. Chỉ cần chúng ta tạo ra một chút động tĩnh nhỏ, cuối cùng nhất định có thể thuận lợi trốn thoát từ đường ống thông gió!"
Chuyện này quả là ý tưởng lớn gặp nhau. Mộc Nam lại hỏi: "Nhưng mà chạy lên trên đó rồi thì làm thế nào? Vượt ngục xong thì vẫn sẽ bị bắt lại thôi đúng không?"
"Điểm này tôi cũng nghĩ tới rồi." Hứa Minh nói, "Cậu có để ý thấy kiến trúc lớn nhất ở trung tâm phó bản không? Chính là tháp Thông Thiên đó."
"Sao vậy?"
"Chỗ đó rõ ràng chính là nơi kết toán của phó bản. Cho nên chúng ta chỉ cần dồn hết sức bình sinh chạy một mạch tới đó là có thể trực tiếp qua màn rồi!"
"...Trên lý thuyết thì đúng là khả thi. Nhưng đó là cả một tòa Nội thành đấy, muốn vượt qua trong nháy mắt, trừ có kỹ năng dịch chuyển tức thời ra thì e là không thực tế lắm đâu nhỉ?" Mộc Nam nói, "Nhắc mới nhớ, kỹ năng của cậu có trợ giúp gì khác cho kế hoạch vượt ngục này không?"
"Cái này... Khụ, được rồi, quả thực là không có." Hứa Minh gãi gãi đầu, "Nếu không thì tôi đã sớm tự mình hành động rồi. Đây chẳng phải là do... không được thuận lợi lắm sao."
"Ồ, 'không được thuận lợi'." Mộc Nam lặp lại, "Chẳng lẽ là bị kẹt ở bước quan trọng nhất... không tạo ra được một chút 'động tĩnh nhỏ' nào à?"
Hứa Minh nghe vậy cũng ngồi dậy: "Cậu đừng hiểu lầm nhé A Nam, tôi không có ý coi cậu là mồi nhử đâu."
"Không sao, cho dù thật sự là mồi nhử, miễn là có thể thuận lợi ra ngoài thì phương pháp đó cũng khả thi mà." Mộc Nam cười cười, giọng điệu vô cùng dễ dãi, "Cậu không ngại nếu kế hoạch này có thêm vài người tham gia chứ?"
"Đương nhiên là không rồi, người chắc chắn là càng đông càng tốt!"
Mộc Nam gật đầu, nói: "Để tôi suy nghĩ chút đã."
"Được, vậy tôi ngủ trước đây." Hứa Minh ngả lưng xuống giường, "Chúc hai vị ngủ ngon."
Lúc này vừa hay có lính gác đi tuần ngang qua. Nhìn thấy bọn Mộc Nam vẫn ngồi lù lù trên giường liền dùng lực gõ rầm rầm hai cái vào cửa.
Mộc Nam nhún vai, kéo Tô Bất Thức cùng nằm xuống song song bên cạnh, dùng khẩu hình miệng thì thầm oán thán: "Sao mà giống hệt quản lý ký túc xá hồi cấp ba thế không biết?"
Khoảng cách giữa Tô Bất Thức và cậu rất gần. Anh nhìn chằm chằm vào cậu như muốn nói điều gì đó. Thế nhưng giây tiếp theo, bức tường bọn họ đang dựa vào lại bị gõ hai cái. Mộc Nam thò đầu ra xem, chỉ thấy một cây bút bi kẹp tờ giấy được ném sang.
Tô Bất Thức nằm ở phía ngoài, cầm lấy tờ giấy đưa cho cậu. Mộc Nam mở ra xem, đột nhiên sững sờ.
Bên trên chỉ có vỏn vẹn một câu: "Các anh đang nói chuyện với ai thế?"
"......" Mộc Nam liếc mắt nhìn Hứa Minh đã nhắm mắt nằm vật ra ngủ, cầm lấy bút rồi bấm ngòi viết: "Ý gì?"
Cậu ném tờ giấy quay trở lại. Một lát sau, phòng bên cạnh cũng dùng chính tờ giấy đó truyền lại hồi âm.
Nét chữ của Đường Khả viết: "Tôi đã muốn nói từ lâu rồi, từ lúc bị nhốt vào tù đến giờ tôi chỉ nghe thấy mỗi giọng của hai người thôi. Ban đầu còn tưởng anh đang lầm bầm hoặc đang nói chuyện với giáo sư Tô, nhưng về sau tôi để ý thấy không phải như vậy, trừ tiếng nói chuyện của hai người ra thì tôi chẳng nghe thấy gì hết ngoài một trận âm thanh kiểu 'khò khò khò khò'."
Mộc Nam trầm mặc. Mà bên dưới còn có một dòng chữ với nét bút sắc bén hơn, hẳn là của Đào Hải Nguyệt. Lời lẽ của cô ngắn gọn súc tích hơn nhiều: "Cái thứ đang sống cùng các người là cái gì vậy?"
Cái thứ gì, chứ không phải người nào.
Mộc Nam nhìn về phía Hứa Minh ở giường đối diện. Hắn đang đắp chăn nhắm mắt ngủ, từ đầu đến chân dù nhìn thế nào cũng đều là dáng vẻ của con người.
Chẳng lẽ bọn Đường Khả nghe nhầm? Không thể nào, vừa nãy Hứa Minh nói chuyện giọng không hề nhỏ, hơn nữa bọn họ nói chuyện liên tục, chưa từng dừng lại.
Thế là Mộc Nam dùng thiết bị liên lạc hỏi: "Giáo sư Tô, hắn là cái gì?"
"Người." Tô Bất Thức đáp, lại bổ sung thêm một câu, "Từ thị giác mà nói thì là người."
Từ thị giác... Nhưng trước đó Mộc Nam từng xuất hiện lỗi nhận thức về phương diện thị giác, cậu biết rõ lỗi này không đáng tin toàn phần.
Nhắc đến lỗi nhận thức... Mộc Nam nhớ tới đôi chân đã khôi phục một cách khó hiểu của mình sau khi sử dụng Cầu nguyện. Chẳng lẽ lỗi nhận thức này của cậu vốn chưa hề khôi phục, mà đã thay đổi theo sự hồi sinh của rồi sao?
"Nghĩ kỹ lại thì Hứa Minh đúng là không bình thường." Mộc Nam truyền tin cho Tô Bất Thức, "Ví dụ như hôm nay chúng ta vừa mới phát hiện ra đường ống trong nhà xưởng, thì trong kế hoạch vượt ngục của Hứa Minh lập tức dùng đến đường ống. Lại ví dụ như chúng ta đang lo lắng cho Đào Hải Nguyệt thì hắn liền báo cho chúng ta biết tung tích ban ngày của cô ấy... Rốt cuộc đây là suy nghĩ thực sự của Hứa Minh, hay là do não bộ của chúng ta tự biên tự diễn ra?"
"Lời Hứa Minh nói lọt vào tai chúng ta là tiếng người, nhưng vào tai bọn họ thì lại không phải." Tô Bất Thức bỗng nhiên nhớ tới, "Em còn nhớ chuyện em từng nhắc đến trước đó, về sự chênh lệch nhận thức của Hà Vu Quy không?"
"Ý anh là... người anh em Khò Khò trong mắt cậu ta thực ra là con người..." Mộc Nam ngẫm nghĩ, "Chẳng lẽ chúng ta cũng giống như cậu ta, xuất hiện tình trạng chênh lệch nhận thức bị đảo ngược rồi?"
"Nhưng từ lúc bắt đầu vào game đến giờ tôi chưa từng chạm phải ánh đèn của tháp canh." Tô Bất Thức nói.
"Có lẽ trước đó em đã đoán sai rồi, vấn đề căn bản không nằm ở ánh đèn... Ánh đèn tháp canh sẽ gây ra lỗi nhận thức, nhưng loại lỗi đó giống như việc em nhìn thấy chân bị tan chảy, sau khi dùng Cầu nguyện thì đã được reset lại rồi." Mộc Nam cau mày thật chặt, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng, "Chẳng lẽ ánh đèn chỉ đóng vai trò xúc tác, còn nhân tố thực sự ảnh hưởng đến người chơi chính là bản thân phó bản này?"
"Ý của em là... từ lúc chúng ta bước vào phó bản, nhận thức đã bắt đầu thay đổi rồi?"
"Đúng vậy, như trong 《Kinh Thánh》, Thượng Đế dùng sự bất đồng ngôn ngữ để ngăn cản loài người xây dựng tháp Babel, cảnh cáo sự ngạo mạn của loài người bằng cách chia rẽ đám đông vậy..." Mộc Nam nói, "Loại lỗi nhận thức này, ngay từ đầu chính là ngôn ngữ."
Bọn họ trầm mặc quá lâu, Đường Khả ở phòng bên cạnh rõ ràng bắt đầu lo lắng, lại gõ gõ vào tường.
Lúc này Mộc Nam mới cầm lại tờ giấy, sau khi bàn với Tô Bất Thức liền viết xuống: "Đào Hải Nguyệt nghe thấy cái gì?"
Mảnh giấy rất nhanh được truyền trở lại, là nét chữ của Đào Hải Nguyệt: "Toàn là tiếng khò khò."
Xem ra lỗi nhận thức của cô ấy là nghiêm trọng nhất trong bốn người. Mộc Nam lại viết: "Hiện tại cô nhìn chữ bọn tôi viết có bình thường không?"
Để kiểm chứng suy đoán này, Mộc Nam và Tô Bất Thức mỗi người tự viết một lần câu giống nhau. Một lát sau mảnh giấy lại được ném qua:
"Bình thường. Ngoài ra, chữ của cậu tốt nhất là nên luyện thêm đi."
