Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 14: Tôi sẽ đau lòng anh



"Ngươi sẽ lại hại chết cậu ấy một lần nữa."

Tiếng bàn tán xì xào xung quanh biến thành tiếng cười trộm, "người phụ nữ" trang điểm lòe loẹt trước mặt đã ngẩng mặt lên nhìn anh chằm chằm, còn những "học sinh" mặc đồng phục kia thì tụ lại với nhau cười khúc khích.

Tô Bất Thức ung dung thản nhiên liếc nhìn về hướng của Mộc Nam, thanh niên đó lúc này đã nhanh nhẹn lẻn vào căn phòng làm việc bị đóng kín kia, điều này khiến anh yên tâm hơn một chút.

"Ngươi đang lo lắng cái gì?"

Những "học sinh" kia nhìn anh cười.

"Ngươi đang sợ hãi cái gì?"

"Ngươi lại sợ hãi cái gì?"

"Ngươi tưởng rằng chỉ cần dùng kỹ năng......"

"......thì sẽ hoàn hảo không một kẽ hở sao?"

Năm học sinh mỗi người một câu ồn ào vây quanh anh, đôi mắt đều biến thành con ngươi nằm ngang của động vật ăn cỏ giống như bầy cừu đang vây quanh con đầu đàn.

Những con quái vật hình người xung quanh có đôi mắt của ác ma, mà "người phụ nữ" làm con cừu đầu đàn đã mất đi thân phận được thiết lập trong phó bản, đôi mắt đỏ ngầu, giọng nói cũng không còn chói tai như trước, nhưng lại không hề hấp tấp tấn công mà chỉ là lạnh lùng, thờ ơ nhìn anh chằm chằm. Rất rõ ràng, hiện giờ dưới lớp da của thứ này thực tế là một sự tồn tại hoàn toàn trái ngược với NPC luôn tuân thủ quy tắc của phó bản.

Cảnh tượng này dù nhìn thế nào cũng vô cùng quái dị, nhưng Tô Bất Thức chỉ đứng đó đút một tay vào túi quần, phảng phất như con quái vật đáng sợ trong mắt người thường đối với anh mà nói chẳng đáng nhắc tới.

Tất cả đều xảy ra sau khi anh sử dụng kỹ năng, nhưng lần này lại xảy ra sơ suất, có một loại virus khổng lồ hơn đã theo bug đuổi tới.

Tuy nhiên vẫn may là Mộc Nam hoàn toàn không biết gì về mọi thứ bên ngoài, cho nên chỉ anh đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo trước khi cậu đi ra là được.

Tô Bất Thức tuy nghĩ như vậy nhưng trên mặt lại không để lộ chút cảm xúc nào, tay anh vẫn để trong túi quần, nói: "Ngươi muốn nói cái gì?"

"Hệ thống chủ đã phát hiện ra các ngươi rồi." Con quái vật trước mặt cười gằn một tiếng, "Ngươi vĩnh viễn cũng không thể thoát khỏi vực thẳm."

Bên cạnh lại ồn ào trở lại, đám quái vật vây xem kia giống như phát hiện ra thứ gì mới mẻ thú vị lắm, đồng thanh lặp lại những câu như "Không thoát được đâu".

Tay Tô Bất Thức co giật một cái.

"Không, không đúng, ngươi sẽ không hại chết cậu ấy lần nữa, không phải là từ ngữ nhẹ nhàng kiểu vậy." Đôi mắt đỏ ngầu kia nheo lại, giọng điệu chậm rãi như đang thưởng thức điều gì, "Giáo sư Tô, ngươi sẽ g**t ch*t cậu ấy, thêm một lần nữa......"

"Phụt!!!"

Chỉ là chuyện xảy ra trong nháy mắt, con quái vật kia thuận theo động tác vung tay của Tô Bất Thức mà ngã thẳng xuống, những "học sinh" xung quanh cũng vì liên kết bị cắt đứt mà mất đi âm thanh, không khác gì những con rối gỗ bị đứt dây.

Con quái vật nằm gục trên bàn há hốc mồm, nhưng vì tác dụng của thuốc mà dần tê liệt. Rất nhanh, màu đỏ trong mắt nó rút đi, tất cả lại trở về yên tĩnh.

[Virus đã được dọn dẹp.]

[Trạng thái sử dụng kỹ năng: Bình thường.]

[Tải thân phận thành công.]

Tô Bất Thức nhìn về phía văn phòng bị đóng kín, xuyên qua lớp kính mờ nhìn bóng người kia. Anh như thể không nghe thấy chuỗi thông báo trong đầu, khẽ mở miệng:

"Tôi chưa bao giờ muốn chạy trốn."

Lời nói không ai nghe thấy, giống như một lời khai chỉ nói cho chính mình nghe vậy

.

"Giáo sư Tô ơi, giáo sư Tô à?"

Giọng nói trong trẻo kéo Tô Bất Thức từ dòng suy nghĩ liên man trở về thực tại, anh nhìn sang thì thấy thanh niên với đôi mắt màu nhạt kia đang nhìn chằm chằm anh không chớp mắt.

"Sao vậy?" Anh hỏi.

"Thấy anh ngẩn người nên gọi một tiếng thôi ý mà." Mộc Nam thấy anh không sao, lập tức nở nụ cười, "Đi thôi giáo sư Tô, tôi vừa xin được chìa khóa từ chỗ quản lý ký túc rồi, chúng ta đi lục cái tủ kia xem đi."

Hà Vu Quy cũng sáp lại, vẻ mặt có chút thấp thỏm: "A Nam à, cái đó rõ ràng là do cậu lấy trộm từ bàn của NPC mà... Làm vậy thật sự không có vấn đề gì sao?"

"Aida, đó là cách người đọc sách chúng ta làm việc, sao có thể gọi là lấy trộm chứ?" Mộc Nam cười hì hì, cong mắt nhìn Tô Bất Thức, "Đúng không giáo sư Tô?"

Tô Bất Thức không tiếp lời mà tiếp tục đi về phía trước.

Hà Vu Quy thấy vậy thì hơi sững sờ, nhỏ giọng hỏi thanh niên bên cạnh: "Giáo sư Tô sao vậy?"

"Chắc là chê tôi phiền nhỉ?" Mộc Nam nhún vai, "Vậy thì không được, tôi còn muốn tiếp tục làm phiền anh ta nữa."

Nói thật, cậu hoàn toàn không cảm thấy đối phương phản đối cách hành động tiết kiệm thời gian này của cậu, phản ứng này của Tô Bất Thức ngược lại giống như không dám ở cùng với cậu lâu hơn, nhưng mà tại sao? Cậu cứ tưởng hai người đã rất ăn ý không hỏi chuyện vừa rồi của nhau, nhưng Tô Bất Thức sao vẫn cứ mang bộ dạng sợ càng nói càng sai thế này?

Tủ đồ ở ngay phía trước, tổng thể không lớn lắm, nhưng rỉ sét loang lổ trông vô cùng cũ kỹ. Hà Vu Quy ở bên cạnh giúp họ che chắn tầm nhìn còn Mộc Nam thì cầm chùm chìa khóa mở từng cái từ dưới lên trên.

Lúc này khoảng cách vật lý giữa cậu và Tô Bất Thức ngược lại gần hơn không ít, Mộc Nam vừa mở tủ vừa tiếp tục bắt chuyện với người nọ: "Điều tra xong chắc vẫn còn chút thời gian nghỉ trưa, giáo sư Tô có muốn tìm chỗ nghỉ ngơi một lát không?"

Tô Bất Thức nói: "Không cần."

"Nhưng mà tối qua anh đã thức cả đêm không ngủ rồi, ban nãy hình như cũng có chút mất tập trung." Cả tay lẫn mồm Mộc Nam hoạt động không ngừng nghỉ, còn dư hơi quay đầu sang nở nụ cười có lúm đồng tiền với người nọ, "Đừng cứ luôn từ chối mà, nếu giáo sư Tô thấy vất vả quá thì tôi sẽ......"

"Cậu sẽ làm sao?" Tô Bất Thức đột nhiên nhìn sang cậu, ánh mắt sắc bén, đôi mắt đen láy đó như có thể nhìn thấu người khác.

Thế là câu nói đùa cợt nhả mà Mộc Nam định dùng để trêu chọc người nọ cứ thế bị nghẹn trong cổ họng, được rồi, cho dù cậu có mặt dày đến mấy thì vẫn có thể nhận ra bầu không khí hiện tại không đúng, bây giờ tuyệt đối không phải là thời điểm thích hợp để cậu nói ra mấy câu sến súa vô nghĩa như "tôi sẽ đau lòng cho anh" các kiểu.

Chao ôi, ai mà ngờ được còn có chiêu này cơ chứ? Chiêu này của Giáo sư Tô gọi là gì nhỉ, lấy tiến làm lùi chăng?

May mà giây tiếp theo cánh cửa tủ bật mở đã thành công phá vỡ bầu không khí gượng gạo lúc này. Mộc Nam kêu "ái chà" một tiếng rồi ôm đầu lùi lại, Tô Bất Thức thấy vậy thì biến sắc, vội vàng đưa tay ra đỡ cậu: "Bị thương ở mắt rồi? Để tôi xem xem......"

"Ặc... Không sao." Mộc Nam lập tức ngừng kêu la, dứt khoát bỏ tay ra để lộ trán cho Tô Bất Thức xem.

Quả thực chỉ có một vết hằn đỏ do va đập, thậm chí còn chưa rách da, Tô Bất Thức lặng lẽ thở phào một hơi, ánh mắt thuận theo trán nhìn xuống, từ dải băng quấn trên tay trái của đối phương rồi nhìn thẳng vào ánh mắt ngây thơ cực kỳ vô tội của người kia.

Đôi mắt màu nhạt ở góc độ này trông sáng long lanh, còn mang theo ý cười khi đạt được mưu kế nữa. Tô Bất Thức bất giác mềm lòng, anh biết mình lần này lại thua rồi.

"Hả? Thứ chúng ta muốn tìm chính là cái này sao?"

Giọng nói của Hà Vu Quy truyền đến, hai người hoàn hồn lại, Mộc Nam cũng không trêu chọc anh nữa mà chỉ nhân lúc Tô Bất Thức còn chưa kịp phản ứng lại lôi người nọ cùng đi xem manh mối.

"Độ cao của cái tủ này cũng trùng hợp thật." Mộc Nam làm bộ làm tịch xoa xoa trán rồi quay sang lục lọi bên trong cánh cửa tủ, "Còn dán một tờ giấy... 'Vật phẩm để lại của học sinh thôi học mã số 012', chắc là nó rồi, như vậy thì bạn học mã số '012' này hẳn là đã rời khỏi trường rồi."

Có được chỉ dẫn chuẩn xác, Mộc Nam lập tức lôi hết đồ trong tủ ra, đồ bên trong không nhiều, hai quyển vở bài tập, một bộ đồ thể thao cũ, và một cái hộp có khóa mật mã to bằng bàn tay.

Chiếc áo khoác nhăn nhúm chiếm phần lớn không gian trong tủ, Mộc Nam sau khi dọn sạch đồ đạc tiếp tục mò mẫm bên trên lẫn bên dưới, quả nhiên phát hiện lớp tôn phía trên có chút lồi lõm không bằng phẳng.

Chỉ là trên tay Mộc Nam không có đèn pin, độ cao của tủ cũng không tiện quan sát, bất đắc dĩ cậu chỉ có thể tiếp tục đưa tay s* s**ng từng chút một, sờ một hồi thì cậu cũng nhận ra có gì đó không đúng.

"Sao vậy?" Hà Vu Quy vốn dĩ còn đang lật xem hai quyển vở bài tập tìm manh mối, thấy biểu cảm của cậu bỗng nhiên trở nên căng thẳng, "Rất khó nhận biết sao?"

"Không, ngược lại quá dễ nhận biết rồi." Mộc Nam rụt tay về, cậu hiện tại không phải đang diễn, mà là trần thuật sự thật, những vết khắc lõm xuống này sờ lên giống như chữ Khải nhỏ do máy khắc, nếu viết tên "xưởng sản xuất nào đó" thì thôi đi, đằng này lại là một câu nói.

[3. Giữ im lặng là cách duy nhất để sống sót.]

"Cái này là... ai khắc?" Động tác lật sách của Hà Vu Quy khựng lại, giọng nói bỗng chốc nhỏ đi hẳn, "Chẳng lẽ là chỉ thị mới sao? Đang bảo chúng ta đừng nói chuyện sao? Hay là chuyện tra ra được hiện tại, không thể nói với người khác?"

Hai người còn lại sờ vào cũng nhận ra nội dung tương tự, chỉ có thể nói câu này không phải là ảo giác của Mộc Nam. Cậu nhớ tới câu nói xuất hiện trên bảng đen khi phát hiện người treo cổ hôm qua, cộng thêm câu "sống sót" mà con cừu công bố lúc đầu, sắp xếp theo thứ tự xem ra quả thực có khả năng là câu chỉ thị thứ ba.

"Phiền phức quá đi, tôi nói nhảm nhiều thế này, mà giờ muốn giữ im lặng rõ là đang làm khó tôi mà." Mộc Nam chú ý tới Tô Bất Thức vừa nhìn cậu một cái, "Kệ đi, tìm manh mối quan trọng hơn...... Đây là cái gì?"

Thứ cậu cầm lên là cái hộp nhỏ có khóa đó, mật mã tổng cộng có năm chữ số, các góc cạnh khép rất chặt, trông có vẻ không thể dùng sức mạnh để phá vỡ.

Hà Vu Quy nhìn cậu lật qua lật lại thử mật mã, nói: "Tôi vừa nãy cũng thử vài lần mà không mở được nên nghĩ là liệu có thể tìm thấy manh mối khác trong hai quyển vở này không......"

"Cạch."

Một tiếng bánh răng chuyển động nhẹ, tiếp theo chỉ thấy Mộc Nam bưng cái hộp đã được mở, và bình tĩnh lấy ra một tờ giấy từ bên trong.

[Ting!!!]

[Chúc mừng người chơi D414 là người đầu tiên đạt 60% tiến độ cốt truyện chính của phó bản, mời các người chơi khác tiếp tục cố gắng!]

Lại là một thông báo vang vọng khắp phó bản, Mộc Nam chậc hai tiếng, nói: "Không phải là tôi có tiến độ nhanh nhất, mà là cái hệ thống này chỉ nhìn chằm chằm vào một mình tôi thôi phải không? Nó hình như vẫn luôn thông báo về tôi."

"Không sao." Tô Bất Thức nói, "PVE không giống PVP, cậu cứ tiếp tục điều tra là được."

"Khoan đã, đừng vội nói đến cái vấn đề xuất hiện tiến độ này." Hà Vu Quy không nhịn được chen lời, "A Nam cậu làm sao mà mở được cái hộp này vậy?"

"Hả? Khóa mật mã đương nhiên là nhập mật mã rồi." Mộc Nam nói, "Có năm chữ số nên tôi thử tiêu đề của phó bản '78334' thôi, và rồi mở ra luôn."

"Mật mã viết trực tiếp trên tiêu đề?"

"Quả thực có chút bất ngờ, nhưng cũng không phải là chưa từng có tiền lệ... Ồ, ý tôi là chỉ một số game kinh dị khác." Mộc Nam cười với cậu ta, "Phải tin rằng mỗi một manh mối xuất hiện cuối cùng đều có thể dùng được. Được rồi, mau xem cái này."

Cậu đưa nội dung tờ giấy cho hai người kia xem, đó là một tờ giấy xé ra từ cuốn vở bài tập, bên trên chỉ viết đơn giản một địa chỉ:

Đường Ngô Đồng, Khu chung cư Duyệt An, Tòa 16, Phòng 302.

"Hiện tại có hai vấn đề mới." Mộc Nam nói, "Thứ nhất, chúng ta hiện tại tạm thời không có cách nào rời khỏi bản đồ trường học này, cho nên hiển nhiên là không có cách nào đến nơi này được. Thứ hai, tôi phải nói cho mọi người một chuyện, đó là nhà tôi... chính là ở gần khu chung cư 'Duyệt An' này."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...