Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 31: Nợ bù đắp



Lưỡi đao bị đánh chệch đi, tốc độ phản ứng của người phụ nữ kia cũng cực kỳ nhạy bén, lập tức xoay mũi đao, chỉ thẳng về hướng ám khí vừa phóng ra ban nãy.

Bóng đen trong nháy mắt phủ xuống, người đột nhiên xuất hiện kia không ai khác chính là Tô Bất Thức.

Anh đứng ngược sáng, đối đầu với người nọ, tiếp đó khẽ liếc nhanh về phía Mộc Nam một cái, hoặc cũng có thể đó chỉ là ảo giác do ánh đèn phản chiếu trên gọng kính tạo ra.

"Tô Bất Thức." Người phụ nữ khẽ nhíu mày, ngay khi vừa nhận ra đối phương lập tức hỏi ngược lại: "Anh là mỏ neo của cậu ta?"

Dù là câu hỏi nhưng giọng điệu của cô ta vẫn hờ hững qua loa như cũ, so với hỏi thì cô ta giống như đang tự xác nhận đáp án của chính mình hơn.

"Phải." Tô Bất Thức đáp rồi tiếp tục đứng yên không nhúc nhích.

"..." Người phụ nữ nhìn thoáng qua bàn tay phải vẫn luôn giấu sau lưng của anh nhưng chỉ trong chốc lát liền thu đao vào vỏ: "Tôi không có hứng thú đánh nhau với anh."

Nói xong, cô ta thật sự đến một cái liếc mắt cũng lười bố thí, cứ thế lướt qua người anh đi thẳng về phía cầu thang bộ rời đi.

Mộc Nam: "......?"

Thế thôi á?

"Có bị thương không?" Tô Bất Thức đi về phía cậu, giọng điệu không quá gấp gáp, nhưng gần như lập tức đi đến bên cạnh đỡ cậu dậy.

"Không sao, chỉ là vừa rồi dọa tôi chết khiếp." Mộc Nam phủi bụi trên người, nói.

"Đừng sợ." Tô Bất Thức vụng về an ủi, "Xin lỗi, tôi đến muộn rồi..."

"Ây ây, giáo sư Tô đừng cứ mãi xin lỗi, hơn nữa ý tôi nói cũng không phải vậy mà." Mộc Nam không ngờ anh lại hiểu lầm, vội vàng trở tay giữ chặt lấy cổ tay đang định rụt về của đối phương, "Ý tôi là anh đột ngột xuất hiện dọa tôi giật mình, sau khi tôi phát động kỹ năng là có năng lực hồi sinh đấy, nói trắng ra là lúc ngàn cân treo sợi tóc dùng nó để thoát thân cũng không thành vấn đề. Nhưng giáo sư Tô anh cái gì cũng không có, đột nhiên lao đến nhỡ xảy ra chuyện thì làm sao?"

"Tôi..." Tô Bất Thức hiển nhiên không nghĩ tới cậu sẽ nói như vậy, ngây người hai giây mới phản ứng lại, "Có sử dụng cầu nguyện thì khi chết cũng vẫn sẽ cảm thấy đau đớn, không thể vì cái đó mà cứ thế lao đầu vào chỗ chết."

"Vâng vâng vâng, tôi đương nhiên biết, cho nên tôi mới nói là 'ngàn cân treo sợi tóc' mà." Mộc Nam khẽ cười một tiếng, bỗng nhiên ghé sát lại nhìn anh, "Hơn nữa anh nói xem, hai chúng ta vừa rồi ai mới là người lao đầu vào chỗ chết hả?"

"......" Tô Bất Thức cứng họng không trả lời được, chỉ đành dời tầm mắt lảng sang chuyện khác, "Người vừa rồi tên là Đào Hải Nguyệt, chúng tôi trước đây từng chạm mặt ở phó bản khác, nên biết đại khái sẽ không dây dưa mãi."

"Cô ta chính là Đào Hải Nguyệt, người chơi đứng thứ hai trên bảng xếp hạng kia á? Thế mà cũng có thể ghép trận cùng nhau... Tính cân bằng của trò chơi này thật sự không ai quản sao?" Mộc Nam nói, lại sau khi nói xong cố ý nhìn quanh một vòng thảm trạng máu me đầm đìa xung quanh, "Có điều  nếu cô ta đã mạnh như vậy thì tại sao anh có thể khẳng định cô ta sẽ không dây dưa? Chẳng lẽ là vì lần đánh nhau trước, cô ta không chiếm được hời từ tay anh? Hây, giáo sư Tô, có thể sống sót dưới tay một người như vậy, tại sao tôi lại không nhìn thấy tên anh trên bảng xếp hạng nhỉ?"

Câu hỏi của Mộc Nam sắc bén hơn nhiều so với biểu hiện trước đó của cậu, nhưng trong đôi mắt kia vẫn ngập tràn vẻ vô tội, dường như bản thân cậu chỉ đơn thuần là tò mò, chứ không phải đang toan tính điều gì khác.

"Chỉ xét về kỹ thuật thì không có mấy người chơi là đối thủ của cô ta, lần trước chỉ là tôi may mắn hơn thôi." Tô Bất Thức chỉ đành thành thật nói, những cái còn lại cứ giao cho đối phương tự đoán, dù sao trước giờ anh vẫn luôn làm như vậy, "Tình cờ là cô ta không hiểu lắm về thuốc."

"Thuốc?" Mộc Nam hỏi, "Anh chữa bệnh cho cô ta à?"

"Không," Tô Bất Thức đáp, "Tôi hạ độc cô ta."

"......"

Cậu bỗng nhiên có chút ngộ ra thứ mà Tô Bất Thức vừa rồi vẫn luôn giấu ở  sau lưng là cái gì rồi.

Thực ra thì Mộc Nam hoàn toàn tin tưởng tất cả những lời Tô Bất Thức vừa nói, còn về bảng xếp hạng cũng chỉ là một phương thức thăm dò, cho dù đối phương không trả lời thẳng thì cậu vẫn ít nhiều biết được nguyên nhân. Cậu đã sớm chú ý tới, bảng xếp hạng người chơi dùng chính là tích phân theo thời gian thực. Nếu không với tốc độ vừa vào game đã loại bỏ sáu bảy người chơi của Đào Hải Nguyệt vừa rồi, tích phân không thể nào không đứng hạng nhất. Cũng có nghĩa là nếu một hơi tiêu hết sạch tích phân, tự nhiên sẽ không thể để tên mình xuất hiện trên bảng, tránh bị đánh hội đồng hoặc đề phòng, đây có thể cũng là một trong những nguyên nhân khiến khu nghỉ ngơi xuất hiện những địa điểm tiêu tiền lớn.

Nói như vậy thì cái tên "Nam" xếp hạng nhất kia nói không chừng cũng chẳng lợi hại lắm, chỉ là khá kẹt sỉ mà thôi.

"Tuy nhiên tiếp theo đây, nếu cậu gặp phải Đào Hải Nguyệt nhất định phải cẩn thận hơn nữa." Tô Bất Thức bỗng nhiên nói, "Cô ta hiện tại đã biết kỹ năng của cậu, năng lực hồi sinh tuy về lý thuyết đủ để đối phó với mọi tình huống, nhưng chưa chắc đã không có biện pháp khắc chế."

"Ví dụ như tách hai chúng ta ra? Vậy cũng dễ thôi, chỉ cần tôi từng giây từng phút bám chặt lấy giáo sư Tô là được chứ gì." Mộc Nam nói, "Có điều, sao anh biết kỹ năng của tôi đã bị bại lộ thế?"

"Đó là một trong những kỹ năng của cô ta - 'Điều tra', sẽ biết được toàn bộ thông tin ngay trong khoảnh khắc kỹ năng của người khác phát động." Tô Bất Thức nói.

"Ra là thế, xem ra chúng ta phải đi đường vòng tránh cô ta rồi, hiện tại tạm thời cứ rời khỏi nơi này trước đã." Mộc Nam nhớ tới khoảnh khắc Đào Hải Nguyệt biết được vừa vặn là lúc cậu bắt đầu kỹ năng, sau khi xác nhận xong chuyện này liền kéo Tô Bất Thức chuẩn bị đi cầu thang bộ rời đi, kết quả liếc mắt thấy người này vẫn là dáng vẻ tập trung suy nghĩ, chỉ đành nói, "Được rồi được rồi, tôi đã tin tưởng giáo sư Tô rồi mà. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh trước khi đến còn không biết sẽ gặp lại người quen mà còn nói tôi, anh cứ thế đột ngột chạy tới đây chẳng phải cũng rất l* m*ng sao?"

"...... Là tôi suy nghĩ không chu toàn." Tô Bất Thức nói, ngay khoảnh khắc anh phát hiện kỹ năng phát động liền lập tức chạy thẳng lên tầng, lúc này cũng không thể không thừa nhận Mộc Nam nói cũng đúng. Nếu thật sự phải ra tay, anh đúng là có năng lực bảo vệ cả hai người bọn họ, nhưng Thâm Uyên không chừng cũng sẽ vì thế mà phát hiện ra điều gì.

Mà Mộc Nam bên này, cậu ban đầu chỉ là muốn trêu anh tí thôi, kết quả vừa thấy Tô Bất Thức chịu thua thì lại tìm được chút niềm vui khác, lập tức lại sán tới, hay còn gọi là được đà lấn tới mà khoa trương nói: "Còn nữa còn nữa, sau khi kết thúc phó bản trước anh đã đi đâu? Tôi tìm anh lâu ơi là lâu! Một mình tôi lạ nước lạ cái, cứ thế cô đơn lang thang trong khu nghỉ ngơi tối đen như mực, hu hu, cực kỳ đáng thương với thảm luôn á. Cho nên giáo sư Tô định bù đắp cho tôi như nào đây?"

Bọn họ lúc này đã đi xuống tới tầng dưới, vẫn không có dấu vết hành động của bất kỳ ai. Tô Bất Thức nghe cậu đi theo sau lưng mình lải nhải suốt dọc đường, mãi đến khi đối phương nói xong hết mới mở miệng hỏi: "Vậy cậu muốn bù đắp cái gì?"

"Hửm?" Mộc Nam không ngờ anh thật sự chuẩn bị chơi cùng mình, vừa đối diện với gương mặt kia của Tô Bất Thức liền nảy sinh chút suy nghĩ xấu muốn chiếm chút tiện nghi, thì thấy đối phương bỗng nhiên dừng bước, kéo cậu nhanh chóng nấp vào trong góc tường.

Giây tiếp theo một tiếng "rầm" thật lớn vang lên ở phía trước, ngay sau đó lại là một tiếng kêu thảm thiết, cuối cùng là tiếng vật nặng rơi xuống đất nhỏ hơn hai cái trước rất nhiều.

Mộc Nam cẩn thận từ trong bóng tối thò đầu ra một chút, nhìn thấy trong hành lang phía trước xuất hiện mấy bóng người đang tụ tập lại một chỗ.

Trên mặt đất lại có thêm vài thi thể người chơi.

Bọn họ hành động vô cùng quyết đoán, giống như là cùng một nhóm đang đi tìm kiếm và loại trừ những kẻ đối lập một cách đâu ra đấy.

"Kẻ cầm đầu có súng." Mộc Nam nói, cậu nhân lúc mấy người này đi ngang qua đèn biển báo lối thoát hiểm thì nhìn rõ thứ bọn họ cầm trên tay, "Tổng cộng có năm người, khoan đã, mấy người này trông quen mắt lắm."

Cậu suy nghĩ giây lát, bỗng nhiên nghĩ ra đáp án: "Tôi từng gặp bọn họ ở cửa khách sạn, hình như ở ngay phòng bên cạnh tôi. Có điều lúc đó quân số hình như không ít thế này, chậc, vừa nhìn qua đã biết không phải loại hiền lành gì."

"Bọn họ là người của bang Phong Bạo." Tô Bất Thức nói, "Phó bản này hẳn là do bọn họ tự chọn, tình hình hiện tại xem ra người thành công tiến vào ít nhất có năm người trở lên."

"Cái gì?" Mộc Nam nói, "Nói cách khác, lúc đó bọn họ đang ở trong khách sạn thực hiện dàn xếp ghép trận?" Vì thế cậu không phải bị Tô Bất Thức đồng bộ kéo vào game, mà là vì ở cách vách đám người này nên mới bị lôi vào theo?"

Vậy Lữ Thiên Xuyên không lẽ cũng bị cuốn vào rồi chứ?

"Mấy kẻ này không phải tôm tép đâu, nhìn tư thế hẳn đều là những tên lão luyện lại không sợ chết." Tô Bất Thức lập tức dẫn Mộc Nam đi ngược trở lại, "Đi bên này."

"Được." Mộc Nam đi theo anh, hạ thấp giọng hỏi, "Trong PVP toàn là những người như vậy sao?"

Tô Bất Thức biết cậu đang nói đến chuyện bọn họ lần này khởi đầu không thuận lợi, vừa vào đã gặp toàn là những đối thủ như Đào Hải Nguyệt và bang Phong Bạo. Anh đáp: "Phó bản trước người mới gia nhập quá nhiều rồi, thật ra hiện tại như thế này mới là trạng thái bình thường của tất cả trò chơi. Tất cả những người được lựa chọn đều phù hợp với 'kẻ xấu' mà Cừu nói, mà những người có thể được lọc ra để sống sót, sở hữu tài nguyên, nhân mạch, kỹ năng, đều định sẵn sẽ giống như sự sắp xếp của kim tự tháp ngày càng mạnh hơn."

Giọng nói của Tô Bất Thức lúc này tuy rất nhẹ, nhưng vẫn rất bình tĩnh, mang theo sự ung dung không loạn thường thấy, khiến cho cuộc chạy trốn của hai người cũng không có bao nhiêu căng thẳng.

Mộc Nam thật ra cũng không căng thẳng lắm, chi bằng nói cậu hiện tại đang nhân cơ hội này sắp xếp lại những manh mối đã biết. Cậu phát hiện sự hiểu biết của Tô Bất Thức đối với trò chơi này dường như không giống với những người khác, nói thế nào nhỉ, cảm giác này giống như đang xem hướng dẫn do một người chơi cũ từ lúc mở server viết ra vậy, vô cùng thành thạo và đáng tin cậy, nhưng anh lại chưa bao giờ thừa nhận mình lọt vào top đầu bảng xếp hạng mà cứ khăng khăng nói mình là một con cá mặn (*).

*: Lười biếng, vô dụng

Được thôi, thâm tàng bất lộ cũng là một loại sức hút mà, Mộc Nam tự nhủ với lòng mình như vậy. Mặc dù cậu còn không ít vấn đề muốn hỏi đối phương, nhưng hiện tại hiển nhiên không phải là cơ hội tốt.

"Vòng qua từ chỗ này." Tô Bất Thức tiếp tục chỉ huy, hai người đi đường loằng ngoằng nhưng lại không hề đi vào ngõ cụt, cứ như thể đã thuộc lòng bản đồ bệnh viện vậy.

Bọn họ hiện tại hẳn là đang ở tầng 2 của bệnh viện, Mộc Nam vốn tưởng rằng cả tòa nhà này đều là phòng tiếp nhận bênh nhân nội trú, nhưng đi mãi mới phát hiện các phòng khoa và máy móc ở tầng 2 dần nhiều lên. Nói cách khác, bệnh viện này nhỏ hơn trong tưởng tượng của cậu.

Có tiếng súng liên tục truyền đến từ tầng trên, Mộc Nam đếm nhẩm thì từ lúc bọn họ nghe thấy tiếng động này bắt đầu thì đã nổ chín phát súng rồi, vô cùng thường xuyên.

"Toàn bộ tầng 3 cũng đều là phòng bệnh, bọn chúng đang dọn dẹp những người chơi vừa bước ra khỏi phòng an toàn." Tô Bất Thức nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cậu, nói.

"Ôm cây đợi thỏ a, thế này hoàn toàn khiến người khác không chơi nổi nữa mà." Mộc Nam nâng cằm nói, "Tôi ở tầng 4 không nghe thấy tiếng súng, bọn chúng hẳn là vừa mới tập hợp thôi."

"Lúc tôi từ tầng 3 đi lên cũng không gặp bọn chúng." Tô Bất Thức nói, "Điều này chứng minh đây quả thực là một nhóm phối hợp rất ăn ý."

"Bọn họ có súng, chúng ta chỉ có thể trốn thôi." Mộc Nam nói, "Cũng may còn có một tin tốt. Tầng 4 cũng có rất nhiều người chơi chưa tỉnh lại, bọn chúng hẳn là sẽ đi lên tầng, chúng ta cứ tìm manh mối ở tầng này trước đi."

.

Lời tác giả: Bởi vì trong trò chơi bất cứ hành vi dọa gà giết khỉ chỉ cần dọa được ai đó đều sẽ bị trừ chỉ số tinh thần lực nên A Nam trước mắt không có chuyện gì đâu, bởi cậu ấy đa số tình huống đều chỉ là giả vờ chứ không có nhát thật đâu hahaha

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...