"Còn có loại chuyện này sao....." Đường Khả lại quay đầu về, "Từ đã, hóa ra anh có nghe em ý kể chuyện à, thế chúng ta...có cần nói cái này cho em ý biết không?"
"Muốn đi giải thích cũng được thôi, có điều như tôi nói ban nãy, nó không phải người thật." Mộc Nam nhún vai nói.
Hàm ý chính là mọi lời giải thích đều bằng thừa. Những gì NPC nói ra tựa như lời thoại được soạn sẵn vậy, bạn có thể tìm cách giải mã chúng, nhưng nếu muốn khuyên can thì gần như là nhiệm vụ bất khả thi, làm gì có chuyện NPC lại chịu nghe lời người chơi mà dám đi chệch khỏi cốt truyện cơ chứ?
Hơn thế, cá hiếu hay cá độc ác đều như nhau, những cái này đều là ý nghĩa mà con người gán cho sinh vật phi nhân loại, nhưng nói cho cùng cá cũng chỉ là cá, giống như trò chơi cũng chỉ là một đống dữ liệu mà thôi.
Đường Khả vì thế mà trầm mặc hồi lâu, cô không đồng ý, cũng chẳng phản bác. Đến cuối cùng cô chỉ mím mím môi rồi hỏi: "Vậy, 'Thần Cá' mà thôn Cống Hồ thờ phụng thực sự tồn tại sao?"
Vấn đề này......
Nếu cậu gặp loại chuyện này trong hiện thực đương nhiên sẽ không tin, Mộc Nam thầm nghĩ, nhưng phó bản là do người Sói nhào nặn ra, nếu thật sự muốn tạo ra một sự tồn tại cao cao tại thượng ở cái thôn nhỏ khép kín này cũng không phải là chuyện không thể.
"Haizz, tôi hỏi câu thừa thãi rồi." Đường Khả hiển nhiên cũng nghĩ tới chuyện này, cô xua xua tay, đứng thẳng lưng lấy lại tinh thần, "Tóm lại cái thứ đồ chơi này không phải thứ tốt lành gì đúng chứ? Anh có manh mối nào không?"
"Giống một hình tượng được nhào nặn từ truyền thuyết các nơi vậy." Mộc Nam suy tư nói, "Cư dân gần hồ gần biển thông thường sẽ nảy sinh sự sùng bái đối với sinh vật dưới nước, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên tôi nhìn thấy kiểu ghép 'cá' với 'người' lại với nhau một cách đơn giản thô bạo như vậy...... Hơn nữa cô nhìn đàn cá vây quanh đài sen này mà xem, khả năng sinh sản của cá quả vô cùng mạnh, nó còn là loài ăn thịt rất hung mãnh, khi đói bụng thậm chí sẽ săn giết đồng loại. Nếu có thể vớt được con cá dài một mét trong Cống Hồ, vậy chứng tỏ các loài cá khác ở đây đã tuyệt chủng hết rồi."
Tất nhiên, trừ khi kẻ tạo ra phó bản này là một đại sứ bảo vệ thiên nhiên, cố tình thiết lập cho các loài cá ở Cống Hồ được sinh sôi nảy nở, con đàn cháu đống vô tận....Nhưng mà, dựa theo tình cảnh thê thảm người chơi tàn sát lẫn nhau trong bệnh viện trước đó thì cái khả năng tốt đẹp này về cơ bản là không có cửa xảy ra rồi.
"Nếu cá quả trong phó bản này cũng tàn bạo như vậy thì tôi nghĩ 'Thần Cá' của Cống Hồ e rằng cũng chẳng phải loại thiện lành gì......" Đường Khả nhìn lướt qua tượng thần rồi lại dời mắt đi, "Đúng rồi, hồi sáng tôi điều tra trong thôn, phát hiện những thôn dân đó đều rất tin thứ này, tôi hỏi muốn xin điều gì nhưng mọi người nói khác nhau lắm, cái gì mà đông con nhiều phúc, đột nhiên phát tài, còn có người nói có thể tích âm đức gì đó...... Hic, tôi thấy bày cái thứ đồ chơi này trong nhà, không làm tổn hại âm đức đã là tốt lắm rồi."
"Đây là Thần Cá hay là bình ước nguyện vạn năng thế?" Mộc Nam tặc lưỡi lấy làm lạ, "Xem ra chỉ có thể đợi ngày mai lại ra bờ hồ đi dạo một vòng rồi... Oi! Đại Nhạn! Em cạo vảy cá đến bao giờ mới xong thế? Tối nay anh ngủ ở đâu đây?"
La Nhạn vẫn ngồi ở cửa, bị tiếng gọi bất thình lình của Mộc Nam dọa cho giật nảy mình, liếc về phía phòng của La Ngư xác nhận em gái không bị đánh thức, sau đó quay sang trừng mắt nhìn người kia hạ giọng giận dữ nói: "Nhỏ tiếng chút đi! Anh thích ngủ đâu thì ngủ, lăn ra ngoài sân ngủ tôi cũng không quan tâm... Còn nữa đừng có gọi tôi là Đại Nhạn!"
"Thì anh nghe em gái em gọi em thế mà." Mộc Nam bật cười, tuy nhiên cũng không biết có phải do La Nhạn mổ cá khiến trong sân nồng nặc mùi tanh hay không mà cậu cứ thấy trên người nhớp nháp như thể đang bị một đám thủy sản vây quanh vậy, nên cũng không trêu chọc nó nữa, nói, "Thôi được rồi, vậy anh đi tắm trước đây."
Áo hoodie hơi dày, gió đêm thổi cả buổi tối mà vẫn chưa khô, mong là tối nay sẽ không bị sốt.
"Tiểu La Nhạn làm cá thì để chị thay nước dùm cho nhé! Làm xong thì chúng ta cùng đi ngủ." Đường Khả nói xong liền chạy về bên cạnh chậu nhựa.
Có thể nhìn ra so với Mộc Nam thì La Nhạn thích Đường Khả hơn, thiếu nữ tóc ngắn đang cùng cậu bé thương lượng sắp xếp phòng ngủ tối nay, tổng cộng có hai phòng ngủ, vốn định để hai anh em ngủ chung một phòng, còn Đường Khả một người một phòng, nhưng hiện tại có thêm một Mộc Nam, nói không chừng phải chia phòng theo giới tính rồi.
"Em..." La Nhạn nghe vậy trong nháy mắt trở nên bồn chồn, tiếp đó liền cau mày, nhìn có vẻ rất khó xử. Đây là lần đầu tiên cậu bé để lộ ra biểu cảm này, vốn đã nhìn quen cái bản mặt lạnh tanh kia rồi nhưng nét mặt lúc này ngược lại nhìn giống với đứa trẻ ở độ tuổi này hơn.
"Có gì bất tiện sao?" Đường Khả ghé sát lại hỏi cậu bé, "Em có thể nói với chị nha."
La Nhạn vẫn do dự nói: "Có thể không..."
"Thôi được rồi, cứ theo sự phân chia trước đó đi." Mộc Nam vắt khăn mặt lên vai, tựa vào khung cửa nói với hai người kia, "Tôi ngủ dưới đất ở đại sảnh là được."
"Ở đây á?" Đường Khả kinh ngạc thốt lên, ngay cả La Nhạn cũng ngạc nhiên nhìn Mộc Nam rồi lại nhìn bức tượng thần đầu cá sau lưng cậu.
"Cho tôi cái chăn là được." Mộc Nam nói xong câu này liền đi thẳng ra sân sau.
Diện tích sân sau nhỏ hơn nhiều, trên bếp than đặt một ấm nước chưa sôi, Mộc Nam nghĩ thầm cứ dùng tạm cũng được, bèn múc nước lạnh trong thùng bên cạnh pha chung rồi xách vào nhà tắm.
Mang tiếng là nhà tắm nhưng thực ra chỉ là hai tấm ván gỗ quây lại ở góc tường thành một gian buồng nhỏ, vừa đủ chỗ cho một người dội nước, vòi hoa sen hay nước máy thì tất nhiên là không có.
Cậu dội rửa qua loa cho xong, vết thương trên tay trái đã lành được kha khá, ngâm nước lâu như vậy cũng không thấy dấu hiệu nhiễm trùng. Mộc Nam lại nhìn thấy trên bệ rửa mặt bên ngoài có vắt một bộ quần áo sạch sẽ, rũ ra xem thì thấy là khổ người trưởng thành, chắc là La Nhạn vừa mới lôi quần áo của người bố đã khuất ra.
Mộc Nam cũng không cảm thấy kiêng kỵ, đằng nào cũng không thể ở trần, người khác đã đưa cho thì cậu cứ tự nhiên mà mặc thôi. May mà nhờ ưu thế ngoại hình trời cho giúp cậu mặc gì cũng không đến nỗi lạc quẻ, cậu tắm rửa xong thì đi đến đại sảnh, nhìn ánh đèn lọt ra từ hai căn phòng kia thì biết những người khác đều đã về phòng.
Trên ghế gỗ có đặt hai cái chăn, dưới đất còn lót một tấm bìa cứng, nhìn ra được bọn họ cũng khá chu đáo.
Giữa chừng cậu từng thử dùng thiết bị liên lạc gọi Tô Bất Thức, nhưng không biết do tín hiệu kém hay làm sao mà vẫn luôn không có hồi âm. Liên lạc trong phó bản cũng cần sóng tín hiệu sao?
Mộc Nam liền tranh thủ thời gian này đi điều tra. Cả căn nhà này cũng không to lắm, nhưng so với không gian sống chật hẹp trong thành phố thì đã rộng rãi hơn nhiều. Cậu đi dạo xung quanh, nhà ngói nằm trong sân dùng làm phòng chứa củi, phía đông đại sảnh có lối thông sang phòng ngủ của bố mẹ La Nhạn, còn gian bên cạnh có cửa đi thẳng ra sân chính là phòng của hai anh em.
Cứ cảm thấy bố cục của cái thôn này hơi kỳ lạ nhưng tạm thời vẫn chưa nói rõ được lạ ở chỗ nào. Mộc Nam vừa trải chiếu dọn chỗ ngủ dưới đất vừa suy nghĩ, đợi làm xong tất cả ngẩng đầu lên, nơi khóe mắt bỗng nhiên cảm thấy trước mắt lóe lên một tia sáng như vừa chạm mắt với thứ gì đó.
Cậu đứng dậy, mà thứ duy nhất ở trước mặt cậu, chỉ có bức tượng thần kia.
Chiếc đèn treo trong đại sảnh tỏa ra ánh sáng vàng lờ mờ, mấy con muỗi vằn và bướm đêm theo bản năng mà bay phần phật trên hướng phát ra ánh sáng, cái bóng hắt ra in lên trên tường, trên đất, và cả trên người bức tượng thần.
"Vừa rồi là ngươi đang nhìn ta sao?"
Mộc Nam nhìn chằm chằm vào cái đầu cá trên đỉnh nhẹ giọng hỏi, tượng thần đương nhiên sẽ không mở miệng trả lời, cậu cũng không trông mong giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyển biến gì mà chỉ đi thẳng đến trước bàn thờ, nắm lấy đế của bức tượng thần nhấc nó lên.
Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Cậu nhìn quanh một vòng, ở đây vẫn chỉ có một mình cậu, cũng không xuất hiện điều gì ngoài ý muốn.
Cậu lại dời tầm mắt về bức tượng thần trên tay, thứ này từ đầu đến chân đều không có bất kỳ kẽ hở nào, thậm chí còn được gia công rất tinh xảo, nặng hơn cậu nghĩ một chút. Lớp bề mặt được sơn đen sờ vào giống như gỗ, nhưng trọng lượng rõ ràng không phải.
Nói cách khác, dưới lớp vỏ gỗ bên ngoài này nhất định còn chứa thứ gì khác.
"Nếu ngươi không định ra tay vậy thì tối nay chúng ta cứ dĩ hòa vi quý mà ngủ đi nhé." Mộc Nam hài lòng đặt thứ đó trở lại bàn thờ, "Vậy chúc ngủ ngon nhé, bạn cùng phòng."
Cổng ngoài đã sớm bị khóa lại, cửa gỗ đại sảnh thì cài then từ bên trong, đợi Mộc Nam làm xong tất cả, liền trực tiếp nằm xuống đối diện với bàn thờ.
Cậu vẫn hơi không hiểu, thứ đồ chơi này ngoại trừ hoa văn giống cá quả ra, cũng không có chỗ nào khác phản quang, vậy ánh mắt mà cậu vừa cảm nhận được rốt cuộc là cái gì?
Chắc chắn đó không phải ảo giác, trực giác mách bảo cậu, đó thậm chí không phải mắt của loài cá, mà là của một con người.
Nhưng dù là vậy, trong lòng Mộc Nam vẫn chẳng thấy sợ hãi gì, hay nói đúng hơn, mọi nỗi sợ lúc này đều đã chuyển hóa thành một loại hưng phấn k*ch th*ch tột độ tựa như adrenaline đang sục sôi vậy. Cậu đề xuất ngủ dưới đất ở đây, chính là muốn thử xem cái thứ tà quái kia liệu có nhân lúc cậu chỉ có một mình, hơn nữa tinh thần lực cũng chỉ có 50 mà tấn công cậu hay không.
Cậu cũng đã tắm rửa sạch sẽ tự mắc vào lưỡi câu rồi, mong thứ đó ngàn vạn lần đừng làm như lời cậu nói là dĩ hòa vi quý đấy nhé.
Mộc Nam vốn định cứ thế giằng co một đêm, chỉ tiếc là luồng k*ch th*ch này duy trì không được bao lâu, cậu nằm mãi nằm mãi, thế rồi cảm giác mệt mỏi và buồn ngủ một lần nữa ập tới. Mộc Nam vẫn nhìn chằm chằm vào tượng thần trên bàn thờ, nhìn từ góc độ này thì chỉ có thể nhìn thấy Thần Cá ngồi trên đài sen.
Trong lúc mơ màng, cậu thấy mình như cũng biến thành một con cá quả đang quỳ bái nó.
.
Khi Mộc Nam mở mắt lần nữa thì phát hiện mình đang đứng trong sân đối diện với cổng chính.
Đúng vậy, vẫn ở trong sân nhà họ La. Tuy nhiên khác với cảnh trăng non lúc chập tối, trên đỉnh đầu cậu lúc này lại là một vầng trăng rằm to như cái chậu, tỏa ra thứ ánh sáng trắng bệch mà trong trẻo, càng làm cho những cành lựu trong sân đan xen vào nhau tựa như móng vuốt của ác quỷ.
Ánh trăng chiếu rọi xung quanh sáng như ban ngày, nhưng cậu lại cảm thấy cứ như đang ở trong mơ.
Mộng du ư? Hay cậu thực sự đang nằm mơ?
Không lẽ là do cái tượng thần kia giở trò. Mộc Nam muốn thử quay đầu nhìn về phía đại sảnh, nhưng ai ngờ cơ thể lại không nghe theo sai khiến, không chỉ đầu quay qua mà cả người cũng quay theo, đồng thời cất bước đi vào bên trong.
Xung quanh quá sáng, sáng đến mức có chút chói mắt. Mộc Nam lúc bước qua thềm cửa thầm nghĩ, ánh trăng mà cũng có thể chiếu vào trong nhà một cách trắng trợn không kiêng nể gì như thế này sao?
Nhưng rất nhanh cậu đã không còn tâm trí đâu để nghĩ đến những thứ này bởi đại sảnh dường như cũng đã xảy ra biến hóa. Ví dụ như trước mặt cậu xuất hiện một cái bồ đoàn đặt ngay chính diện bàn thờ, mà trước bồ đoàn lại là một cây kéo cán đỏ.
Lúc này thân thể không thuộc quyền kiểm soát của cậu, việc đầu tiên bị ép làm chính là quỳ thẳng xuống cái bồ đoàn kia.
Đây là muốn làm gì?
Lẽ nào tại trước đó cậu thể hiện sự bất kính với thứ này, cho nên nó bắt cậu phải quỳ xuống xin lỗi?
Thân thể từ từ gập xuống, hình như chỉ quỳ thôi là chưa đủ mà còn phải dập đầu một cái nữa.
"Kẻ đến cầu gì?"
Một giọng nói hư ảo bất chợt vang lên từ trên đỉnh đầu. Đó là một chất giọng ôn hòa ngoài sức tưởng tượng, không phân rõ nữ, cũng không nghe thấy ý dữ tợn hay cảm giác trang nghiêm nào, nhưng nghe vào lại khiến người ta vô cớ cảm thấy rợn người một cách kỳ quái.
Mộc Nam đang cúi gập mình trên chiếc bồ đoàn, tầm mắt hạn hẹp chỉ nhìn thấy được mảng đất được trăng chiếu sáng. Cậu muốn ngẩng đầu lên để xác nhận xem có phải bức tượng thần kia đang nói hay không, thì lại cảm giác như có một áp lực vô hình ép chặt đầu cậu xuống không cho gượng dậy.
