Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 42: Toàn bộ sự thật về giấc mơ



Ngay khi một tràng dài được thốt ra, không khí dường như chết lặng trong vài giây. Ý đồ của Mộc Nam lộ liễu đến mức hạt bàn tính suýt thì bắn cả lên mặt người ta rồi (*).

(*): 算盘珠子都快崩人脸上了(Hạt bàn tính sắp bắn vào mặt) là một câu lóng của TQ, ý là chỉ việc một người tính toán, mưu đồ lợi ích cá nhân quá lộ liễu, ai nhìn vào cũng biết tỏng ý đồ.

Đường Khả đứng xem cũng mắt chữ A mồm chữ O, sau đó lẳng lặng đưa tay bịt tai La Nhạn lại, La Nhạn cũng làm theo đưa tay bịt luôn tai của La Ngư.

So với bọn họ thì Tô Bất Thức lại bình tĩnh hơn nhiều, thậm chí vẻ mặt còn chẳng hề thay đổi. Anh chỉ liếc nhìn cậu một cái, bàn tay đang nắm lấy vai cậu chậm rãi di chuyển lên trên: 'Tôi biết rồi.'

"Hả?" Cái đầu còn mê man của Mộc Nam vẫn chưa kịp load, chỉ biết câu trả lời này hình như không giống những gì cậu đã dự đoán, "Anh biết cái gì cơ?"

Giây tiếp theo, Mộc Nam chỉ cảm thấy sau gáy bị một lực mạnh đánh úp, ngay sau đó trước mắt tối sầm, trực tiếp lăn ra ngất xỉu tại chỗ.

"Giáo sư Tô!" Đường Khả nhìn thanh niên bị bóp cho ngất xỉu, đổ gục trong lòng Tô Bất Thức mà kinh hãi thốt lên, "Chẳng phải chúng ta đang muốn đánh thức anh ấy sao?"

'Vẫn là ngủ sẽ ngoan hơn.' Tô Bất Thức đáp. Từ giọng điệu trầm thấp kia có thể nghe ra tâm trạng anh cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, "Tôi sẽ trông chừng cậu ấy, sẽ không để xảy ra tình trạng trúng ảo giác nữa đâu."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt." Đường Khả vội vàng nhặt cây kéo dưới đất lên, ra hiệu, "Vậy nên xử lí......cái này, còn cả bức tượng thần kia nữa thế nào đây?"

"Đưa cho em đi." La Nhạn bước tới chủ động nhận lấy cây kéo. Khi đi ngang qua Tô Bất Thức còn liếc nhìn hai người bọn họ một cái, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi câu nào.

"Khoan đã." Cậu bé không mở miệng, nhưng Tô Bất Thức lại chủ động bắt chuyện, "Trong thôn Cống Hồ trước đây đã từng xảy ra tình huống như này bao giờ chưa?"

"Cái này hả? Đây là lần đầu tiên tượng thần nhà em xảy ra chuyện này." La Nhạn nói, "Nhưng trong thôn thì không thiếu, bọn em gọi đó là Ngư thần hiển linh, là một loại nghi thức ban phước."

"Ban phước?!" Đường Khả khó tin nói, cô đang ngủ ngon lành thì đột nhiên nghe thấy tiếng động trong đại sảnh, vừa bước ra kiểm tra liền chứng kiến cảnh tượng hú hồn hú vía kia, "A Nam ban nãy... như thế mà cũng gọi là nghi thức ban phước được sao?"

"Quy định trong thôn là vậy đấy, dù anh chị có hỏi thì em cũng chỉ là trẻ con, không biết chuyện cụ thể đâu." La Nhạn nói, tiếp đó xoay người đẩy em gái về phòng: "Đi thôi Tiểu Ngư, về ngủ nào."

Đường Khả định nói thêm gì đó, nhưng Tô Bất Thức lại ngăn cô lại, nói với theo bóng lưng La Nhạn: "Được, ngày mai bọn anh sẽ đi hỏi trưởng thôn, hôm nay làm phiền hai đứa rồi."

Anh dùng từ khách sáo, nhưng giọng điệu lại chẳng mấy chân thành. Bước chân La Nhạn khựng lại một chút, vẫn không đáp lời, cứ thế dẫn theo La Ngư đang nơm nớp lo sợ trở về phòng.

Tô Bất Thức dời mắt nhìn người trong lòng mình. Đối phương hiển nhiên đã hoàn toàn mất đi ý thức, nhưng so với dáng vẻ quỳ rạp trên mặt đất, đôi mắt mất tiêu cự và vẻ mặt giằng co đau đớn trước đó thì đã tốt hơn nhiều. Mộc Nam nhắm nghiền mắt dựa vào ngực anh, từ góc độ này có thể thấy lông mi của cậu rất dài, cả người toát lên vẻ yên tĩnh lại ôn hòa, phải thừa nhận rằng, vẻ ngoài như vậy đúng là rất dễ lừa người.

Giấc này Mộc Nam ngủ một mạch đến tận sáng sớm hôm sau.

Cậu đột ngột bật dậy khỏi giường, chiếc khăn lạnh trên trán rơi bộp một cái xuống chăn, ngay sau đó cậu quay đầu lại, nhìn thấy Tô Bất Thức đang ngồi bên mép giường.

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chiếu lên người anh khiến cả người anh như đang phát sáng, khoảnh khắc ấy Mộc Nam cứ thể ngẩn người ra ngắm.

"Tỉnh rồi à?"

May mà giọng nói của đối phương đã kịp thời kéo suy nghĩ của cậu quay về. Giây tiếp theo, Mộc Nam nhanh chóng vươn tay về phía khuôn mặt kia, nhưng lại bị đối phương chặn trước.

"Tôi là thật." Tô Bất Thức không đợi cậu hỏi đã chủ động lên tiếng. Bốn chữ dùng để tự chứng minh thân phận này hoàn toàn không thêm bất kỳ bằng chứng bổ sung nào, thế nhưng Mộc Nam chỉ chớp chớp mắt, không nói gì, hiển nhiên là tin rồi.

"Giáo sư Tô, sao anh lại ở đây? Không đúng, sao tôi cũng ở đây?" Mộc Nam nghi hoặc nhìn quanh phòng ngủ, "Rõ ràng tôi nhớ tôi ở trong đại sảnh trước khi ngủ cơ mà, hình như còn trải chiếu nằm đất, xong còn chúc tượng thần ngủ ngon, sau đó...... Á, đầu tôi đau quá, sao cổ cũng đau thế này?"

"Đừng lộn xộn, cậu vẫn chưa hạ sốt hẳn đâu." Tô Bất Thức nói, đứng dậy nhặt chiếc khăn ướt trên người đối phương lên, thuận tay dùng tay kia áp lên trán kiểm tra nhiệt độ: "Còn chỗ nào khó chịu không?"

"Tôi không sao, hình như cũng không nghiêm trọng lắm. Giáo sư Tô đã chăm sóc tôi cả đêm sao?" Câu hỏi của Mộc Nam vừa thốt ra, ký ức đêm qua liền lũ lượt ùa về. Dù là những cơn ác mộng hỗn loạn đáng sợ kia, hay cả những lời nói mê sảng của chính mình, tất cả như được tải lại sau lần save game gần nhất mà chui tọt vào trong đầu, nhưng ngặt nỗi cậu lại chẳng có chút ấn tượng nào về việc cuối cùng mình đã ngủ thiếp đi như nào.

Cậu nhận ra hai người đang ở trong phòng ngủ của bố mẹ La Nhạn, theo sự phân chia tối qua thì nơi này lẽ ra là chỗ ngủ của Đường Khả mới đúng: "Những người khác đâu?"

"Đều đang ăn sáng ở bên cạnh." Tô Bất Thức đáp, rồi lại bổ sung thêm một câu: "Bên cạnh là nhà trưởng thôn."

"Tất cả người chơi đều ở đó sao? Vậy chắc là có manh mối gì rồi, tôi phải qua xem thử......" Mộc Nam nói xong đang định xuống giường, kết quả vừa mới cử động liền thấy trời đất quay cuồng, vội vàng chộp lấy bàn tay mà Tô Bất Thức đưa tới: "Tôi không sao, tôi không sao...... Giáo sư Tô cứ qua đó trước đi, tôi thở tí rồi sẽ theo sau ngay."

"...... Vậy tôi đợi cậu ở cửa." Tô Bất Thức dời tầm mắt khỏi xương quai xanh lấp ló sau cổ áo rộng của đối phương, đứng dậy ném khăn mặt vào chậu, rồi bưng chậu đi ra ngoài.

Mộc Nam hiện tại vẫn thấy choáng đầu, nên tất nhiên sẽ không để ý đến vẻ mặt mất tự nhiên của đối phương. Đợi sau khi Tô Bất Thức rời đi, cậu hít sâu vài hơi, chờ đến khi ổn định lại đôi chút mới nâng cổ tay trái lên.

Mọi chuyện xảy ra hôm qua dồn dập quá, huống chi thế giới thực và ảo giác trước đó còn lẫn lộn khó phân biệt, cậu hoàn toàn không kịp kiểm tra cái vòng trên tay mình.

Cũng chẳng biết đây là tin tốt hay tin xấu nhưng vòng tay của Mộc Nam vẫn còn nguyên vẹn, không hề bị gãy làm đôi như trong ảo cảnh thứ nhất, cũng không bị vô hiệu hóa như trong ảo cảnh thứ hai. Cậu lật sang trang hiển thị thanh tinh thần lực, phát hiện tổng số vẫn là 100. Nói cách khác, dù cậu đã trải qua mấy chuyện kỳ quái không tưởng tượng nổi trong ảo giác, nhưng trong thực tế cậu lại không hề chịu phải bất kỳ đòn tấn công tinh thần nào?

Thế này mà vẫn không sao, chẳng lẽ là vì NPC của phó bản này không được cài đặt chỉ số tấn công tinh thần à? Mộc Nam lại nhìn vòng tay thêm hai giây, cuối cùng vẫn quyết định thử nghiệm. Cậu kích hoạt kỹ năng thứ hai của mình, chính là kỹ năng cậu rút được từ hộp mù mua của thương nhân Đà Điểu ở khu nghỉ ngơi.

[Đã nhận được lệnh của người chơi, đang khởi động "Thời cơ", tiến hành kiểm tra môi trường phó bản hiện tại.....]

Tiếng thông báo mở kỹ năng vang lên, giây tiếp theo, tiến độ nhiệm vụ của toàn bộ phó bản hiện ra ngay trước mắt.

[Đã tải xong.]

[Người chơi D414 sử dụng kỹ năng "Thời cơ": Tiến độ nhiệm vụ chính tuyến đã đạt 10%, nhiệm vụ phụ đã đạt 80%.]

Mộc Nam nhướng mày, lúc mới nhận được "Thời cơ", cậu còn tưởng nó chẳng có tác dụng gì, bây giờ không ngờ lại cho ra một kết quả hoàn toàn nằm ngoài dự đoán thế này.

Vậy tại sao nhiệm vụ chính tuyến lại hoàn toàn không có chút tiến triển nào thế? Với cái nhiệm vụ phụ gì gì đó đã đạt 80% nữa? Phạm vi nhiệm vụ phụ của trò chơi này hình như hơi rộng quá rồi đấy nhỉ? Chẳng lẽ từ lúc vào núi đến giờ tất cả đều là tuyến phụ?

Hành hạ bản thân đến mức thê thảm nhường này vậy mà lại chỉ là đang cày nhiệm vụ phụ, kết quả này đúng là nằm ngoài dự đoán mà.

Khoan đã, nếu chuỗi giấc mơ đêm qua cũng được tính là tuyến phụ, vậy thì việc cậu tỉnh lại hôm qua có lẽ không đơn thuần là ngủ đủ giấc rồi tỉnh, mà là do có cơ chế nào đó đã đánh thức cậu?

Nghĩ kỹ lại thì cơn buồn ngủ dữ dội đêm qua có lẽ không bình thường. Lúc đó cậu nhìn chằm chằm vào tượng thần quá lâu, chẳng biết đã bị ảnh hưởng từ lúc nào. Ngay sau đó, cậu lại nhìn thấy một bức tượng đá tự xưng là Ngư thần Bồ Tát thay thế cho pho tượng ban đầu, xong thứ đó bảo cậu ước nguyện, rồi còn dùng máu của cậu làm tế phẩm để biến thành một con quái vật đầu cá khổng lồ. Rồi tiếp đó, bóng ma không mặt kia xuất hiện, còn cậu thì bị Ngư thần nuốt chửng vào bụng...

Trong khoảnh khắc bị nuốt chửng, cậu đã nhìn ra chân tướng của cái nơi gọi là long cung. Nói như vậy, nếu lúc đó cậu thực sự bị ăn thịt và trở thành một trong những oan hồn kia, theo lý mà nói thì hoặc là sẽ tỉnh lại ngay lập tức, hoặc là chết thẳng cẳng mới đúng... Nhưng tất cả đều không xảy ra mà cậu ngược lại còn rơi vào một tầng mộng cảnh sâu hơn, như thể có thứ gì đó đang cố nuốt chửng cậu nhưng liên tục thất bại, nên vẫn không cam lòng mà tiếp tục muốn mê hoặc cậu.

Thứ đó liệu có phải là Ngư thần không? Mộc Nam thầm nghĩ. Còn cả khuôn mặt mà kẻ giả mạo kia để lộ ra lúc cuối nữa, một khuôn mặt rõ ràng đến thế, chắc chắn không thể chỉ đơn thuần là sản phẩm từ trí tưởng tượng của cậu.

Sau một hồi suy tư, đầu óc cuối cùng cũng hoạt động linh hoạt hơn đôi chút, triệu chứng mê man ban nãy đã thuyên giảm. Mộc Nam lại sờ trán, cũng có thể do thân nhiệt quá cao nên không cảm nhận được gì, cậu dứt khoát không lăn tăn gì nữa, xuống giường xỏ giày rồi tiếp tục đi ra ngoài.

Dù sao đi nữa thì cậu vẫn phải tiếp tục tìm kiếm manh mối mới được.

"Đi thôi."

Mộc Nam soi vào cửa sổ chỉnh lại tóc tai lần cuối, sau đó cùng Tô Bất Thức đang đợi sẵn ở cửa rời khỏi sân nhà họ La.

Bóng đêm tối qua dày đặc là thế, không ngờ ánh nắng sáng nay lại rực rỡ đến vậy. Mộc Nam phóng tầm mắt ra xa, nhìn xuyên qua những ngôi nhà trong thôn, trông thấy những dãy núi xanh mờ ảo phía chân trời. Dù quay mặt về hướng nào cũng đều có thể nhìn thấy núi, rõ ràng đúng như lời La Nhạn nói, ngọn núi lớn này đã bao vây hoàn toàn ngôi làng.

Núi non trùng trùng điệp điệp, cùng với hồ nước khổng lồ ẩn sâu trong lòng núi. Cảnh tượng kỳ vĩ hiếm thấy đến nhường này, cũng chẳng trách người dân nơi đây lại tôn thờ nó như một thần tích.

Nhà trưởng thôn ở ngay sát vách, chẳng cách bao xa mà cũng chỉ là khoảng cách giữa hai sân nhà bên cạnh nhau mà thôi. Tối qua trời tối đen nên Mộc Nam không để ý, giờ nhìn lại mới thấy, từ hàng cây trước cửa cho đến tòa nhà cao mấy tầng phía sau, tất cả đều trông sang trọng hơn hẳn những ngôi nhà khác.

Mộc Nam và Tô Bất Thức đang định bước vào thì một giọng nói vang lên, ngăn cản hành động của họ.

"Cháu đã nói rồi, cháu muốn tìm bác sĩ Trần."

Giọng nói của thiếu niên truyền tới. Mộc Nam nhìn sang, thấy La Nhạn đang đứng sau cổng sân nhà trưởng thôn, dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc nói với một người đàn ông trung niên với vẻ mặt bất lực.

"Này, cái thằng bé này, sao mà bướng bỉnh thế hả?" Người đàn ông trung niên kia lên tiếng. Ông ta không cao lắm, dáng người hơi phát tướng, đôi mắt cũng rất nhỏ, chỉ cần hơi làm động tác cười trừ là mắt đã híp lại thành một đường chỉ. "Chú biết là cháu đang sốt ruột, nhưng cầu treo đã đứt rồi thì đâu phải ngày một ngày hai là sửa xong luôn được đâu, bọn chú cũng đã cố gắng hết sức rồi... Ây da, Đại Nhạn à cháu cứ yên tâm đi, đợi khi nào có tin tức của bác sĩ Trần, chú sẽ là người đầu tiên báo cho cháu đi đón, được chưa nào?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...