Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 48: Biến cố sau cơn mưa



Khoảng thời gian trước?

Nói cách khác, tính từ lúc bệnh viện đó xảy ra chuyện đến nay đúng là đã trôi qua một khoảng thời gian kha khá rồi. Mộc Nam chợt nhớ tới cuộc trò chuyện giữa La Nhạn và trưởng thôn hồi sáng, bèn phỏng đoán: "Bác sĩ đã chết đó, chắc không phải mang họ Trần đấy chứ?"

"Ngươi quen à?" Tư tế đeo mặt nạ đầu cá hỏi lại, những giọt nước mưa còn đọng lại sau trận bão vừa rồi theo động tác quay đầu của hắn lăn xuống chỗ vây cá. Ánh sáng phản chiếu thoáng qua giây lát khiến chiếc mặt nạ khổng lồ kia trông như da cá thật vậy.

"Nghe người ta nhắc tới." Tô Bất Thức bình thản tiếp lời như chẳng hề bận tâm đến sự bất thường mà đối phương thể hiện, "Dân làng đều đánh giá rất tốt về bác sĩ Trần."

"Bác sĩ Trần tên đầy đủ là Trần Thư Đạt, lớn lên ở thôn Cống Hồ từ nhỏ. Hắn có một phòng khám trong thôn, nằm gần từ đường ở phía Bắc." Tư tế nói, "Các ngươi có thể đến đó xem thử."

Nói xong, tư tế giơ tay chỉ về một hướng, rồi xoay người rời đi.

"Giáo sư Tô anh xem cái gã tư tế đó nhìn qua cũng ra dáng thần thần bí bí phết đấy nhỉ." Mộc Nam chống cằm nhìn chằm chằm bóng lưng đối phương, suy ngẫm, "Cơ mà hắn cho gợi ý cũng hào phóng thật, tôi còn tưởng lại gặp phải một kẻ thích đánh đố nữa cơ."

"Ít nhất thì cũng có manh mối rồi."

"Đúng vậy." Mộc Nam lấy viên đá dẹt tròn kia ra, nhìn ký tự bên trên rồi nói, "Trần Thư Đạt... Quả nhiên, chính là chữ 'Thư' này."

"Theo lời tư tế vừa nói thì bác sĩ họ Trần đó lẽ ra đã qua đời ở bệnh viện từ lâu rồi mới phải." Tô Bất Thức nói, "Nhưng nhìn phản ứng của những người khác trong thôn thì có vẻ không biết chuyện này."

"Đâu chỉ có thế, tin tức đã truyền vào thôn rồi, theo lý thuyết thì phía bệnh viện lẽ ra phải dọn dẹp xong hiện trường từ lâu rồi, đằng này cái xác vẫn đặt nằm ở đó, cứ như thể đang chờ người chơi đến xử lý vậy." Mộc Nam nói xong, lại nhớ tới một chuyện, "Nhắc mới nhớ... Đại Nhạn vẫn còn muốn ra khỏi thôn để tìm bác sĩ Trần đó đúng không? Cách trưởng thôn khuyên bảo nghe cũng như đang lừa gạt trẻ con vậy, không biết thằng nhóc đó rốt cuộc đang nghĩ cái gì?"

"A Nam! Giáo sư Tô!"

Một tiếng hô lớn cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người, Mộc Nam quay đầu sang liền thấy Đường Khả đang thở hồng hộc chạy tới từ hướng vào thôn.

"Xảy ra... xảy ra chuyện rồi..." Cả người cô gái vẫn đang nhỏ nước, vừa thở vừa hét lên với vẻ mặt đầy lo lắng, "Tiểu Ngư biến mất rồi!"

"Cái gì?"

"Sáng nay sau khi mọi người ăn cơm xong giải tán, tôi với Tiểu La Nhạn quay về nhà bên cạnh thì phát hiện Tiểu Ngư căn bản không hề có ở nhà!" Đường Khả cuống quýt nói, "Đứa bé đó cũng đâu phải đứa không hiểu chuyện, hơn nữa chỉ có vài bước chân ngắn ngủi như thế, sao lại có thể biến mất được chứ?"

Mộc Nam nghe vậy thì khẽ nhíu mày. Đường Khả nói không sai, nơi này không giống thành phố, trẻ con nhà nào nhà nấy đều được nuôi thả, phụ huynh cũng chẳng quản, chỉ cần tối về trước giờ cơm thì muốn chơi thế nào thì chơi. So ra thì việc La Nhạn dặn dò em gái phải khóa kỹ cửa đã cẩn thận lắm rồi.

Bọn họ lập tức sang nhà La Nhạn ngay bên cạnh để xem xét tình hình. Tô Bất Thức kiểm tra từng cánh cửa một, còn Mộc Nam thì đi vào bếp lấy một cái khăn lông đưa cho Đường Khả, hỏi: "Đại Nhạn đi đâu rồi?"

"Vẫn chưa về." Đường Khả nhận lấy khăn vắt lên vai, vẻ mặt vẫn rất gấp gáp, "Ban nãy cả hai chúng tôi đều chạy ra ngoài tìm Tiểu Ngư, vừa tìm xong phía Đông nhưng chẳng phát hiện được gì, thế là tôi nghĩ hay là con bé đã về rồi nên chạy qua đây xem thử."

Nhưng rất rõ ràng, trong sân không một bóng người.

"Khóa cổng và khóa cửa phòng đều còn nguyên vẹn, cũng không có dấu vết người khác đột nhập." Tô Bất Thức kiểm tra xong, nói: "Vừa mới mưa xong, trong sân ngoại trừ chúng ta ra thì không có dấu chân của người khác. Cho nên, hoặc là người đã rời đi từ trước khi mưa, hoặc là căn bản chưa từng quay trở về."

"Tôi đồng ý, nồi trong bếp vẫn đang hầm cá, vẫn còn nóng, nhưng lửa thì đã tắt rồi." Mộc Nam nói, "Nhìn mức độ đông lại của canh cá thì có lẽ từ sáng đến giờ chưa hề có ai động vào. Đứa bé Tiểu Ngư đó thấy cá trong nhà sắp chết còn chủ động đi xử lý, không có lý do gì lại bỏ mặc nồi canh đang hầm trong bếp như vậy được."

"Nhưng.... Tiểu Ngư đâu phải đứa trẻ sẽ bỏ đi mà không chào hỏi tiếng nào đâu. Hơn nữa hiện tại mực nước trong Cống Hồ đang dâng cao, làm gì có đứa trẻ nào trong thôn lại chạy lung tung vào lúc này chứ..." Đường Khả đang nói thì bỗng khựng lại, tiếp đó lo lắng thốt lên, "Chẳng lẽ bị người ta...?"

"Thôn quê không giống thành phố, mọi người gặp nhau mỗi ngày, đều là người quen cả. Có điều cái thôn này hơi kỳ lạ, nên nếu có chuyện người quen bắt cóc thì cũng không phải là không có khả năng." Mộc Nam nói, "Đại Nhạn đã hỏi những người gần đây chưa?"

"Chưa... Em ý bảo là không cần thiết, mà có hỏi cũng chẳng ra. Trước khi bố họ mất thì quan hệ với hàng xóm láng giềng vốn đã chẳng tốt đẹp gì. Hai anh em bình thường gặp người ta còn chẳng chào hỏi, chứ đừng nói đến chuyện Tiểu Ngư chủ động đi theo người khác." Đường Khả nói, cũng không biết đang cố gắng suy đoán theo hướng tích cực hay đang tự an ủi bản thân, "Từ lúc Tiểu Ngư về nhà cho đến khi mưa to vẫn còn một khoảng thời gian khá dài mà. Không sao đâu, nói không chừng chỉ là ra ngoài chơi rồi không kịp về nhà thôi. Đúng, chắc chắn là không có chuyện gì đâu.... Hay là để tôi đi sang nhà người khác hỏi thăm xem sao!"

Dứt lời liền định rời đi, sau đó bị Mộc Nam kéo về: "Ở đây cần phải có người trông chừng, nếu Tiểu Ngư chơi mệt tự quay về, lại thấy trong nhà không có ai rồi bỏ đi tiếp thì hỏng bét. Cô ở lại đi, tôi và giáo sư Tô sẽ đi tìm."

"Tuy tôi đồng ý với những gì A Nam anh nói, nhưng không được." Đường Khả kiên định đáp, "Kỹ năng của tôi có thể giúp ích cho tình hình hiện tại, tôi không thể ở lại đây mà không làm gì cả."

Mộc Nam biết cô gái này nhiệt tình tốt bụng, nhưng không ngờ cô lại nhiệt tình đến mức chủ động nhắc tới "kỹ năng" của bản thân. Phải biết rằng, những người chơi lão làng sống sót được đến tận bây giờ như cô, ít nhiều đều có những thủ đoạn giữ mạng, kỹ năng thì càng là thứ giấu được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Mộc Nam thấy cô xưa nay cũng được coi là bình tĩnh trước hiểm nguy, còn tưởng cô cũng thấu đáo và lý trí như Đào Hải Nguyệt, nhưng giờ xem ra, cô ngược lại giống như đang thực sự nghiêm túc vì một NPC trong phó bản vậy.

"Được thôi, cứ coi như là cùng nhau điều tra thúc đẩy nhiệm vụ cốt truyện đi." Mộc Nam đáp lại. Đường Khả không ngờ cậu lại thay đổi ý định dễ dàng như thế, nghe vậy không kìm được mà nở nụ cười, cô vừa định nói gì đó thì Mộc Nam đã đi trước một bước nhắc nhở: "Suỵt, thời gian rất gấp, có gì lát nữa vừa tìm người vừa nói. Tôi đi để lại mảnh giấy nhắn cái đã, tránh cho Tiểu Ngư hoặc Đại Nhạn về không thấy ai lại chạy loạn khắp nơi."

Đường Khả gật đầu, rồi cùng Tô Bất Thức nhanh chóng bàn bạc về lộ trình tìm người trong thôn lát nữa. Còn Mộc Nam bên kia, hành động vốn chỉ định tìm tờ giấy cái bút của cậu lại không hề thuận lợi chút nào. Phòng của hai anh em trống hoác, ngoài một chiếc giường thì chỉ có cái bàn không có cả ngăn kéo trơ trọi giữa nhà, bên trên bày vài món đồ đan lát bằng tre chưa hoàn thiện, đúng thật là sạch sẽ hơn cả mặt bàn lúc hắn bị kiểm tra phòng thời đi học.

Cũng chính vì thế mà Mộc Nam tuyệt đối, tuyệt đối không phải cố ý muốn lục lọi tủ đầu giường nhà người ta đâu. Cậu chỉ ngẫm nghĩ La Ngư còn nhỏ, nhưng La Nhạn dù sao cũng đã đến tuổi đi học, bố nó dù có thế nào thì theo lý cũng phải chu cấp cho con trai đi học chứ. Kết quả vẫn là không có gì, trong tủ đầu giường chỉ có vài bộ quần áo có dấu vết đã từng được sửa lại, và một dải vải trắng dài ngoằng, nhìn qua rõ ràng là dùng để quấn cái gì đó.

Hửm?

Dải vải kia tuy xuất hiện có chút không hợp thời, nhưng cũng chẳng có chỗ nào quái dị. Mộc Nam không dám chạm vào, nhìn chằm chằm hồi lâu vẫn chưa hiểu công dụng của nó là gì, cũng không định lấy đồ người ta để chung với quần áo ra dùng viết giấy nhắn. Cuối cùng, cậu đành phải đóng ngăn tủ lại y nguyên như cũ, rồi sang phòng của bố mẹ La Nhạn, xé một tờ giấy từ cuốn sổ tay dùng làm sổ sách kế toán trong tủ quần áo rồi lấy bút bi đi kèm viết vài dòng nhắn lại, cuối cùng dán lên cửa dưới mái hiên sảnh chính.

Khi làm những việc này, ngoại trừ việc cố gắng viết chữ to và nắn nót một chút thì mọi động tác của cậu đều tranh thủ từng giây từng phút. Lúc dán giấy, Mộc Nam còn đang mải suy nghĩ về những chuyện kỳ quặc xảy ra chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi hôm nay, kết quả vừa dán xong quay đầu lại liền nhìn thấy bức tượng Ngu thần trên bàn thờ đang đối diện trực tiếp với cậu.

"......"

Thứ đó vốn dĩ được đặt hướng thẳng ra cửa, nhưng lúc này lại hơi nghiêng đi một chút. Nhìn từ xa, ánh mắt của cái đầu cá kia lại toát lên vẻ oán độc đến rợn người.

Theo lý mà nói thì lẽ ra cái thứ của nợ chẳng ra hình người này không thể có loại cảm xúc mang tính định hướng rõ ràng như thế mới đúng. Nhưng sau khi phát hiện ra nó, Mộc Nam luôn cảm thấy ánh nhìn kia dính nhớp một cách bất thường, y như cái cảm giác cậu đã trải qua vào đêm hôm đó khi phải ở một mình chung phòng với thứ này.

Đương nhiên vốn dĩ Mộc Nam cũng chẳng muốn quan tâm đến nó, dù sao cậu bây giờ đang không rảnh. Nhưng Tô Bất Thức đang đợi cậu trong sân lại rất nhanh đã nhận ra sự khác thường của cậu, lập tức đón lấy cái khăn lông từ tay Đường Khả, không chút do dự bước tới, trùm kín lên bức tượng tà môn kia.

Cái ánh nhìn nhớp nháp đó ngay lập tức biến mất.

"Đi thôi," Tô Bất Thức bình tĩnh nói như chẳng hề để ý đến ánh mắt đầy vẻ kính phục của Mộc Nam, "Hỏi thăm từ mấy nhà đối diện trước đã."

.

"Kỹ năng của tôi có tên là 'Tâm', thuộc nhóm kỹ năng tình báo. Tác dụng rất đơn giản, có thể đặt 3 câu hỏi cho NPC, trong thời gian kỹ năng kích hoạt, đối phương buộc phải trả lời trung thực, nhưng chỉ có thể trả lời có hoặc không." Ba người đi ra khỏi cửa, Đường Khả nhanh chóng giải thích với họ, "Kỹ năng này không có điều kiện hạn chế khi kích hoạt, nhưng NPC trong phó bản này có tư duy độc lập hệt như người thật. Để đảm bảo không xảy ra sự cố, tốt nhất là nên hạn chế người nhìn thấy... Vì vậy tôi cần các anh giúp tôi."

"Cái này thì dễ." Mộc Nam đáp, "Trước tiên cứ dụ NPC đi lẻ với chúng ta là được, nếu thực sự không dụ được thì hai người bọn tôi có thể canh chừng giúp cô."

"Chỉ chờ câu này của anh thôi đấy." Đường Khả thở phào nhẹ nhõm.

"Trước mắt cứ hỏi thăm như bình thường, gặp dân làng nào khả nghi thì hẵng dùng kỹ năng sàng lọc lại một lượt." Tô Bất Thức đề xuất, hai người còn lại nghe vậy đều gật đầu, tán thành phương án cẩn thận và tiết kiệm sức lực này.

Vừa có một trận mưa lớn nên ngoại trừ những con đường mòn được dân làng lát bằng ngói vỡ hoặc đá cuội nhỏ ra thì đường sá cực kỳ lầy lội khó đi. Mộc Nam vừa dò đường vừa chửi thầm trưởng thôn, có thời gian trang hoàng nhà mình lòe loẹt mà không thèm tìm người tu sửa đường sá. Còn cả đám dân làng này nữa, hơi lạnh lùng quá rồi đấy? Hầu như hễ thấy bọn họ đi tới là đều vội vàng bỏ chạy từ đằng xa. Chẳng lẽ trên mặt bọn họ có viết bốn chữ to tướng mục đích bất chính à?

"Mọi chuyện không suôn sẻ như tưởng tượng nhỉ." Mộc Nam nói, "Hôm qua ban ngày đám dân làng này cũng như vậy sao?"

"Không có... Hôm qua bọn họ đâu có cảnh giác với người ngoài như thế." Đường Khả cũng mù tịt, "Chẳng lẽ do hành động chiều qua của đám người bang Phong Bạo đã chọc giận dân chúng rồi?"

"Thế thì cái kiểu vạ lây này oan uổng quá đi mất." Mộc Nam bất lực nói. Vừa khéo lúc quay đầu, cậu nhìn thấy trong căn nhà trệt bên cạnh có một người phụ nữ trung niên đang bổ củi trong sân, "Người đó có vẻ có cơ hội, đi, tranh thủ lúc bà ấy chưa chú ý đến chúng ta thì mau qua đó."

"Chúng ta làm thế này cứ như đi ăn trộm ấy nhỉ..." Đường Khả thấp giọng nói. Cô còn chưa kịp dứt lời oán thán, đã thấy Mộc Nam tăng tốc lao vút lên trong đoạn đường cuối, ba bước gộp làm hai. Tiếp đó, cậu sừng sững xuất hiện ngay trước mặt người ta, không chỉ dọa đối phương giật nảy mình mà còn cố tình chặn kín mít đường lui.

Đường Khả trố mắt nhìn cảnh này, cảm thán đây nào phải ăn trộm... Tên này rõ là muốn đi trấn  mà trời?!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...