Hóa ra, sau khi cậu bị đẩy xuống nước, hai người còn lại đã phát hiện ra sự tồn tại của những kẻ khác trong hang.
Tô Bất Thức lúc đó gần như muốn lao xuống vớt cậu lên ngay lập tức, nhưng lại bị dao lẫn rìu bổ tới chặn đứng. Đào Hải Nguyệt phản ứng nhanh chóng, lao vào giao chiến với đối phương, đồng thời cũng nhận ra kẻ mới đến —— Chính là nhóm của Lữ Vạn Khôn.
Đám người này không biết chui ra từ đâu, nhưng tất cả đều đã chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu. Hai bên giằng co một hồi trong hang đầy thiêu thân đang bay loạn xạ, may là ngoại trừ tên cầm đầu Lữ Vạn Khôn ra thì những người chơi khác trong cái đội hình chắp vá tạm thời đó đều đánh đấm không ra gì mấy, mà đúng lúc đó Đường Khả cũng kịp thời chạy tới mở cánh cửa sắt vốn đang đóng chặt ra, bọn họ liền nhân lúc hỗn loạn mà chạy thoát khỏi hang động.
"Hải Nguyệt bảo kỹ năng của Lữ Vạn Khôn là "Truy vết", những người bị hắn đánh dấu đều sẽ để lại dấu vết." Đường Khả giải thích với cậu, "Cho nên người của bang Phong Bạo hẳn là đã bám theo các anh vào đây, Hải Nguyệt bảo cứ thế này mãi không phải là cách, thế là tự mình ở lại chặn sau rồi."
"Mỗi mình cô ấy á? Tôi nhớ không nhầm thì bên phía Lữ Vạn Khôn còn có súng mà?" Mộc Nam nói, mặc dù ai cũng biết rõ giá trị vũ lực của Đào Hải Nguyệt, nhưng đối phương dù sao cũng chiếm ưu thế tuyệt đối về quân số, nếu ra khỏi hang rồi đối đầu trực diện thì chưa chắc cô ấy đã áp chế được hoàn toàn.
"Không sao đâu, Hải Nguyệt lúc cuối có bảo chúng ta đừng lo lắng. Giáo sư Tô ban nãy cũng nói A Nam anh nhất định có thể sống lại. Vì thế," Đường Khả nói, "Hiện tại việc quan trọng hơn đối với chúng ta là phải đến nơi tổ chức tế lễ."
"Gấp thế sao?" Mộc Nam thấy hơi bất ngờ vì giọng điệu của cô, "Vừa rồi mọi người đã phát hiện ra gì rồi à?"
"Trong khoảng thời gian cậu vắng mặt, 'Cừu' đã phát đi một thông báo nữa." Tô Bất Thức nói, "Nó nói đã mở khóa giai đoạn 3 của phó bản, yêu cầu tất cả người chơi phải đi đến nơi tổ chức tế lễ."
Giai đoạn 3?
Mộc Nam lập tức kích hoạt kỹ năng "Thời cơ", giây tiếp theo, tiếng thông báo vang lên trong đầu cậu. Cậu phát hiện nhiệm vụ phụ của cậu vẫn dừng ở mức 80%, nhưng nhiệm vụ chính tuyến đã hoàn thành được 60% rồi.
Quả nhiên, phải đào bới những câu chuyện đằng sau mấy thứ ma quỷ thần thánh này mới là trọng tâm của phó bản.
Cho nên ba màn ảo cảnh mà cậu vừa nhìn thấy, thay vì gọi đó là ký ức của Trần Thư Đạt thì chi bằng nói đó là những mảnh vỡ sự thật của phó bản này. Mộc Nam ngẫm lại tất cả những gì cậu đã trải qua dưới thân phận "Trần Thư Đạt", hiện tại những gì cậu biết là ba người Trần Thư Đạt, La Triệu Hưng và trưởng thôn từ nhiều năm trước đã đạt được thỏa thuận hợp tác với tư tế. Từ đó, tín ngưỡng thờ phụng Ngu thần du nhập vào thôn La Gia, và ba kẻ này vẫn luôn lén lút làm cái việc gọi là "vận chuyển hàng hóa" để che mắt người đời, mà căn cứ theo lời La Nhạn nói, cũng như sự tồn tại của những phòng giam kia thì những "món hàng" này thực chất chính là những con người bằng xương bằng thịt.
Nhưng ba người đó và gã tư tế trong thôn rõ ràng không chỉ làm mỗi việc buôn bán người bẩn thỉu này. Trong hồi ức, "huyết mạch nhà họ La" rất có thể ám chỉ con cháu đời sau nhà trưởng thôn đã dẫn dắt mọi người đi lánh nạn năm xưa. Giữa huyết mạch của đám con cháu này và Ngu thần chắc chắn có một mối liên hệ mật thiết không thể tách rời nào đó, mật thiết đến mức mà gần đây, bất kể là La Triệu Hưng hay là Trần Thư Đạt, đều trùng hợp chết đi ngay khi buổi tế lễ sắp sửa diễn ra.
Trùng hợp ư... Không, nếu cái chết của Trần Thư Đạt không phải trùng hợp thì sao? Giả sử cái chết kỳ quái của La Triệu Hưng cũng do sự sắp đặt của kẻ sống sót duy nhất nào đó thì sao?
Tất cả những chuyện xảy ra hiện tại, liệu có phải là cục diện được tạo ra dưới sự cố ý sắp đặt của một ai đó không?
Ngoài ra còn một chuyện nữa. Khung cảnh cuối cùng Mộc Nam nhìn thấy là ở bệnh viện Phúc Miên Trường, cậu dám chắc lúc đó "Trần Thư Đạt" đang nói chuyện với cậu, điều này đồng nghĩa với việc hắn thực sự đã phát hiện ra sự tồn tại của cậu.....
Mộc Nam bỗng nhiên khựng lại, hai người kia đều quay đầu nhìn cậu, nhưng lúc này cậu đã chẳng còn tâm trí đâu để ý đến vẻ nghi hoặc trên mặt họ nữa, hỏi Đường Khả: "Tìm thấy La Ngư chưa?"
"Hả? Tung tích của Tiểu Ngư không phải do các anh đang điều tra sao?" Đường Khả không hiểu tại sao cậu đột nhiên lại hỏi như vậy, "Tôi chỉ bảo là La Nhạn đang ở nhà thôi, lúc đó thì Tiểu Ngư vẫn chưa về."
"La Nhạn không chuẩn bị lên núi cùng dân làng sao?"
"Không... Em ấy nói sinh thần bát tự của mình không rõ ràng, để đề phòng xảy ra biến cố nên từ nhỏ đã không được phép tham gia nghi lễ tế lễ." Đường Khả nhìn biểu cảm ngày càng khó coi của cậu, hỏi, "Sao thế?"
"Chúng ta phải mau chóng đến tế đàn." Mộc Nam tăng tốc chạy ra ngoài. Không đợi đối phương kịp đặt câu hỏi, cậu lập tức nói: "La Ngư hiện đang ở trên núi!"
"Gì cơ?" Đường Khả kinh ngạc, ngay sau đó liền chạy theo cậu.
"Có phải cậu đã biết được điều gì rồi không?" Tô Bất Thức cũng hỏi.
Mộc Nam bèn kể tóm tắt lại suy đoán ban nãy của mình cho bọn họ nghe một lượt: "La Nhạn hồi còn rất nhỏ đã bị bắt cóc bán vào đây, cùng bị bán vào thôn với nó còn có một người phụ nữ, người phụ nữ đó sau này đã sinh ra La Ngư. Mà La Ngư lại là người kế thừa dòng máu có liên kết với Ngu thần, cho nên con bé chính là tế phẩm của buổi lễ lần này!"
Đường Khả lập tức mở to mắt, cô như muốn nói gì đó, nhưng vẻ mặt lại thoáng chốc trở nên do dự. Đúng lúc này, cả ba người cũng vừa men theo đường hầm chạy ra khỏi được cửa hang, Mộc Nam tinh mắt phát hiện ra đối diện bọn họ chính là hồ Cống Hồ, xung quanh rải rác rất nhiều sào tre và vải dầu, mà muốn đến được tế đàn thì bọn họ bắt buộc phải leo l*n đ*nh núi.
"Đi bên này!" Tô Bất Thức dùng đèn pin chỉ về một hướng, Mộc Nam lập tức bám theo. Ở phía sau hai người, Đường Khả đang cố gắng hết sức để không bị tụt lại nhưng vẫn nghĩ không thông, cô sốt ruột hỏi: "Tại sao tế phẩm lại là Tiểu Ngư? Còn cái huyết mạch liên kết gì đó mà anh nói rốt cuộc là có ý gì?"
[Đếm ngược giai đoạn 2 chỉ còn 30 phút. Người chơi không đến địa điểm chỉ định trong thời gian quy định sẽ trực tiếp bị loại.]
Tiếng thông báo điện tử vang vọng giữa bầu trời đã chuyển sang màn đêm, Mộc Nam thấy trên người mình vẫn đang mặc bộ áo choàng rườm rà, bèn vừa chạy lên núi vừa cởi phăng nó ra —— Đợi đến khi chạy tới lưng chừng núi, bọn họ đã có thể nhìn thấy ánh lửa bùng lên trên đỉnh núi.
Không ổn rồi.
Mộc Nam kích hoạt sẵn "Cầu nguyện" trước, ngay sau đó liền vụt chạy lên đầu tiên.
Chỉ thấy đỉnh núi trước mắt vốn chẳng rộng rãi gì, nay lại chật kín người. Vòng ngoài cùng là rất nhiều người chơi chạy lên sau khi nghe thấy thông báo, đứng xen lẫn trong đám dân làng đang cúi đầu im lặng không nói một lời, đi sâu vào giữa là những sứ giả đeo mặt nạ khoác áo bào. Bọn họ vây quanh tế đàn nằm sát mép vực, ở bên cạnh thì cắm đầy những cọc gỗ treo gia súc đang chảy ròng ròng máu tươi. Ở chính giữa là một chậu lửa khổng lồ chất đầy củi khô bên trong, ngọn lửa cháy hừng hực bốc thẳng lên trời cao, tỏa ra khói đặc cuồn cuộn.
Mà đằng sau làn khói đặc đó, tên tư tế đeo mặt nạ đầu cá khổng lồ đang đứng bên mép vực, trong lòng hắn ôm một cô bé đang ngủ say, chính là La Ngư đã mất đi ý thức.
Mây đen che khuất ánh trăng, ánh lửa xua tan ngàn sao trên trời. Các sứ giả bắt đầu vừa lầm rầm những câu hát quái dị vừa nhảy múa quanh đống lửa, lớp lớp áo bào đang bay phấp phới của chúng trông chẳng khác nào những con thiêu thân mọc đầu cá đang cố chấp lao mình vào lửa.
Mộc Nam muốn xuyên qua tầng lớp chướng ngại này để đến bên cạnh La Ngư, nhưng thất bại rồi. Chỉ cần cậu vừa lại gần là sẽ có hơn mười dân làng xung quanh đồng loạt vươn tay chặn cậu lại, bọn họ không thể giao tiếp, thậm chí còn chẳng có chút biểu cảm nào —— Mộc Nam không nhịn được chửi thề một câu, sau đó quay đầu nói với Tô Bất Thức và Đường Khả: "Tôi cần hai người yểm hộ, tốt nhất là gây ra chút động tĩnh gì đó với đám người điên này, để tôi lẻn qua từ bên cạnh."
"Được." Tô Bất Thức đáp, lần này anh không ngăn cản, cũng không do dự, "Cẩn thận là trên hết."
"Tôi sẽ mà." Mộc Nam cười với Tô Bất Thức một cái ngắn, sau đó khom lưng men theo từng vòng vây của dân làng tiến lại gần tế đàn.
"Gây chút động tĩnh chứ gì, vậy thì..." Đường Khả nói là làm ngay, trực tiếp nhặt một cành cây thô to ở vòng ngoài, quất thẳng vào người dân làng gần cô nhất, "Tránh ra cho bà —— Sao lại không có phản ứng gì thế này?"
Dân làng đó giống như người làm bằng gỗ vậy, bị đánh mà đến cái nhíu mày cũng không có, vẫn cứ nhìn chằm chằm vào chậu lửa ở giữa y như những người khác. Giây tiếp theo, một người phụ nữ khoác vải gai trắng bước ra từ giữa đám dân làng, cô ta cũng vô cảm hệt như những người xung quanh, nhưng ánh mắt lại mang theo sự kỳ vọng tột độ, trên tay người phụ nữ ôm một tấm bài vị, đang từng bước từng bước đi về phía trước.
Củi cháy rất bén, nhuộm đỏ tươi tất cả mọi thứ xung quanh. Tô Bất Thức nhận ra người này chính là "thím Lưu" mà bọn họ đã gặp ở nhà trưởng thôn lúc trước, mà trên tấm bài vị trong tay bà ta, cái tên được viết bên trên chính là con trai La Gia Diệu của bà ta.
Chết đi sống lại, cầu được ước thấy.
Dùng phương thức hiến tế người sống, một mạng đổi một mạng.
Những câu hát quái dị xung quanh cuối cùng cũng niệm đến đoạn này. Tô Bất Thức không còn đứng nhìn nữa. Ngay giây sau khi anh hành động, một món vũ khí sắc bén lóe lên, rạch qua đôi tay của 'Thím Lưu'. Tấm bài vị liền rơi 'cốp' xuống đất.
Đám dân làng ở vòng ngoài rốt cuộc cũng có phản ứng. Thậm chí ngay cả vài tên Sứ giả cũng quay đầu lại, đồng loạt nhìn chằm chằm về phía bọn họ.
"Cái này... Người của bọn họ hơi bị đông đấy..." Đường Khả thấy cảnh này thì nói lắp bắp, bị nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm như vậy, tất cả những gì cô có thể làm chỉ là nắm chặt cành cây gãy nát thậm chí còn chẳng được gọi là vũ khí trong tay.
"Không sao." Tô Bất Thức ra hiệu cho cô lùi lại, một mình anh đối mặt trực diện với đám dân làng thần trí không rõ này, đôi mắt đen láy sau gọng kính cực kỳ bình tĩnh, anh khẽ nói, "Như vậy là đủ rồi."
Phá vỡ phòng tuyến đầu tiên, đúng là đã đủ rồi.
Mộc Nam quay đầu liếc nhìn đám hỗn loạn sau lưng. Từ góc độ này mà nói, chỉ cần cậu đủ nhanh thì việc lao lên tế đàn sẽ không gặp bất cứ trở ngại nào. Cậu vừa tiếp cận vừa thầm tính toán trong lòng, chỉ cần tìm chuẩn cơ hội, sau đó trực tiếp xử lý tên tư tế kia...
"Vù ——"
Tà áo bào đen khổng lồ trước mặt bay phần phật theo động tác của kẻ đó. Tên tư tế vốn đã đứng ở ngay mép vực, gần như không hề có chút điềm báo nào mà đột ngột xoay người lại rồi sau đó, buông lỏng tay ra.
Đồng tử Mộc Nam đột ngột co rút. Cậu không còn cách nào bận tâm nhiều đến thế nữa, vội lao người vồ về phía vách núi ——"
"Đoàng!"
Sau một tiếng nổ lớn, Mộc Nam ngã rầm xuống đất, đồng thời, cơn đau đớn kịch liệt cùng cảm giác lạnh buốt truyền đến từ vùng bụng. Cậu còn chưa kịp hoàn hồn lại sau khoảnh khác lớp vải áo vừa sượt qua đầu ngón tay rồi rơi tuột đi trong nháy mắt, thì đã một lần nữa cảm nhận được mạng sống của chính mình đang trôi đi —— Một mảng lớn chất lỏng màu đỏ tươi tuôn ra xối xả từ bụng, Mộc Nam ho ra một ngụm bọt máu, ngước mắt nhìn thấy bóng người phía sau đang chĩa súng vào cậu.
Là Lữ Vạn Khôn.
Mà ở phía sau gã, chính là Đào Hải Nguyệt đã thương tích đầy mình, vẻ mặt tuyệt vọng.
