Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 8: Slenderman



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thời gian chậm rãi trôi đi, buổi đêm trong phó bản có một cảm giác lạnh lẽo âm u ẩm ướt, cái lạnh bất thường như sương mù, luồn lách qua các khe hở chui vào.

​Mộc Nam gối lên cánh tay, một cánh tay khác vô thức siết chặt chiếc chăn mỏng trên người. Cậu nhìn sang phía đối diện, đột nhiên nhận ra Tô Bất Thức hình như ăn mặc rất phong phanh thì phải?

​Có lẽ nên đưa cho anh ta cái chăn mỏng này, bởi dù cậu chỉ đắp đồng phục lên người thì nhìn kiểu gì cũng thấy dày dặn hơn quần áo của anh. Mộc Nam nghĩ vậy, ngáp một cái, đang chuẩn bị mở miệng, thì đột nhiên có cảm giác bóng người mờ ảo của Tô Bất Thức trong bóng tối dường như cử động một chút.

​Không đúng.

Người ​ngồi trên ghế dường như đang điều chỉnh tư thế, điều này vốn dĩ không có gì lạ, cho đến khi trong đầu Mộc Nam đột nhiên lóe lên một ý nghĩ......Vóc dáng của giáo sư Tô, có to lớn như hiện tại không?

​Tô Bất Thức quả thực rất cao, còn cao hơn Mộc Nam một mét tám một chút, nhưng cái bóng trước mặt cậu lúc này lại cho người ta cảm giác "khổng lồ". Đường nét cơ thể hoàn toàn không ra hình người, phần đầu về cơ bản đã cao ngang với khung giường phía sau, giống như thể có một thứ gì đó với vóc dáng cực kỳ to lớn đang ngồi trên ghế, cứ thế nhìn cậu chằm chằm.

​Thứ này tuyệt đối không phải là Tô Bất Thức.

​Mồ hôi lạnh trên trán Mộc Nam chảy dọc theo hai bên thái dương, trong ký túc rất tối, vừa rồi cậu đúng là có hơi lơ đễnh một lúc, nhưng theo lý mà nói, Tô Bất Thức ở gần cậu như vậy, nếu bị thứ gì đó thay thế, cậu không lý nào lại không phát hiện ra... Lẽ nào là sau khi tắt đèn đã xảy ra chuyện gì khiến đối phương biến thành thế này? Nhưng cái bóng kia nhìn kiểu gì cũng không thấy giống là của Tô Bất Thức.

​Ngay lúc Mộc Nam căng thẳng đến mức căng cứng toàn bộ cơ bắp trên người thì cái bóng đối diện đột nhiên cũng có động tác. Chỉ thấy anh ta, hay đúng hơn là nó dường như đã nhận ra hành động của cậu, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Trong khoảnh khắc nhất thời đó Mộc Nam cái gì cũng không thấy nhưng bản năng cơ thể lại phản ứng nhanh hơn đại não một bước, cậu bật dậy giơ chăn lên ném về phía đối diện, ngay sau đó dồn lực vào eo bụng, lăn một vòng từ trên giường xuống đất.

Sự cân bằng mong manh bị phá vỡ, cái lạnh thấu xương ập đến từ cái bóng đen sau lưng, Mộc Nam không một giây chần chừ kéo cửa ký túc xá lao ra ngoài.

Mộc Nam chỉ đeo một đôi tất liều mạng chạy như điên trong hành lang tối om. Mỗi một phòng ký túc xá đều đóng chặt cửa, chỉ có biển báo lối thoát hiểm dọc đường đi phát ra ánh sáng xanh lá lập lòe. Tay cậu hiện giờ không một tấc sắt, so với việc lấy cứng chọi cứng với con quái vật trong phó bản thì chi bằng ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách!

Thế nhưng, hành lang này lại dài hơn nhiều so với những gì cậu nhớ. Mộc Nam không lạ gì tình trạng này, trước đó ở tòa nhà dạy học cũng từng xuất hiện trò quỷ đả tường tương tự. Cậu lập tức dừng bước chuẩn bị lên kế hoạch mới, thì lại phát hiện cùng với tiếng dòng điện vang lên sau lưng, cái biển báo ở đầu hành lang cũng bắt đầu nhấp nháy không ổn định.

"Rè rè......."

Cái bóng đen lù lù ban nãy còn ở trong phòng cậu giờ đã chậm rãi loạng choạng từng bước dọc hành lang. Đó là một bóng người cao gầy phải đến hai mét, gần như sắp chạm đến trần nhà của hành lang, toàn thân nó đen xì, tứ chi dài ngoằng, hai cánh tay buông thõng ra bên ngoài, để lộ ra những ngón tay dài như móng vuốt, toàn thân như bọc một lớp sương dày không thể xua tan.

Mộc Nam ma xui quỷ khiến liếc nhìn vòng tay một cái, bên trên bỗng chốc hiển thị chỉ còn 45 tinh thần lực. Tại sao lại thế này? Tô Bất Thức đâu mất rồi? Còn cái đống kia lại là cái gì nữa? NPC? Hay là quái vật?

Cái bóng đó chậm rãi đi về hướng cậu, dường như mỗi lần ánh đèn nhấp nháy, nó lại đến gần hơn một bước. Cứ đà này thì sắp bị tóm được rồi!

Mộc Nam cắn răng, liều mạng thử mở từng cánh cửa ký túc xá trên con đường phải đi qua, vừa dốc sức vừa hét to tìm Tô Bất Thức, thế nhưng gần như mọi cánh cửa đều bị khóa chết, không hề nhúc nhích. Cuối cùng, sau khi không biết đã thử bao nhiêu lần, một cánh cửa đã bị cậu đẩy ra trong một tiếng động lớn.

Thế nhưng sau cánh cửa không phải là phòng ký túc có thể trốn, mà là một cầu thang xoắn ốc đi xuống.

Đương nhiên Mộc Nam lúc này hoàn toàn không có hơi đâu mà để ý cái tay vịn cầu thang cũ kỹ gỉ sét một cách quái dị, hay là những vết nứt không hợp lẽ thường trên bậc thang, cậu không chút do dự lao xuống. Dù tình hình hiện tại có phi lý đến đâu thì cũng tốt hơn nhiều so với con slenderman phía sau.

Cùng với bước chân chạy thục mạng của Mộc Nam, cái bóng kia quả nhiên mất dấu, bên ngoài cầu thang xoắn ốc là một không gian đen kịt trống rỗng, chỉ vang vọng tiếng th* d*c kịch liệt của Mộc Nam.

Cầu thang xoắn ốc dường như kéo dài vô tận, Mộc Nam thấy cái bóng kia không đuổi theo nữa đang định thả chậm tốc độ để quan sát kỹ môi trường xung quanh vừa mới phản ứng lại, thế nhưng, ngay khi tốc độ cậu ta chậm lại, định bụng nhìn kỹ môi trường xung quanh, thì đột nhiên sau lưng ập đến một lực đẩy rất lớn khiến cậu trực tiếp bị đẩy thẳng ra ngoài!

Mất thăng bằng trên cầu thang không phải là chuyện đùa, Mộc Nam ngay lập tức phản ứng với lấy tay vịn, định bụng bám vào khống chế cơ thể đang nghiêng đổ, nhưng cậu vạn lần không ngờ tới, cùng với động tác của mình, cái tay vịn bằng sắt kia lại phát ra một tiếng cạch, giây tiếp theo cứ thế trực tiếp gãy rời!

Lòng bàn tay của Mộc Nam bị thanh sắt cứa rách, cả người cũng rơi thẳng xuống khoảng không đen kịt bên dưới!

"Rầm....."

Cơn đau nhói ập đến từ sau lưng, rơi tự do từ trên cao xuống khiến Mộc Nam hoa mắt chóng mặt, cậu đau đớn r*n r* hai tiếng, ánh sáng le lói phía xa khiến cậu ý thức được mình dường như đã rơi xuống đáy.

Cậu cố gắng mở mắt ra muốn nhìn rõ hình dạng của nguồn sáng, nhưng chỉ có thể thấy cầu thang xoắn ốc cao vút ở gần đó. Mộc Nam bỗng cảm thấy sau đầu truyền đến cơn đau, không phải đau do bị ngã, mà do một loại cảm giác deja vu mãnh liệt.

Đáng tiếc còn chưa đợi cậu lục lọi ký ức trong não xem cậu đã từng ngã cầu thang khi nào ở đâu thì một cái bóng đã che khuất nguồn sáng trên đỉnh đầu. Ngay khoảnh khắc đó, mọi đau đớn trên người đều như đang gào thét, con slenderman kia xuất hiện ngay trước mặt cậu, cúi người xuống nhìn cậu chằm chằm.

Không, không phải nhìn chằm chằm. Mộc Nam cuối cùng cũng nhìn rõ toàn bộ khuôn mặt của cái bóng đen này, cả khuôn mặt nó như một hố đen lơ lửng trên không...... Hay có thể nói, nó vốn dĩ không có mặt!

"Ặc!"

[Phát hiện người chơi...... đang sử dụng kỹ năng với người chơi D414... Tinh thần lực của người chơi này -20.]

"!"

Cùng với âm thanh thông báo mờ mịt chói tai trong đầu là cơn chóng mặt đột ngột ập đến, Mộc Nam ngay lập tức đầu đau như búa bổ. Đây chính là cảm giác mất đi 20 điểm tinh thần lực sao? Muốn nôn quá, còn khó chịu hơn cả bị thương mất máu nữa.....

Trong lúc ý thức mơ hồ Mộc Nam dường như nghe thấy có ai đó đang gọi tên cậu, tiếp đó miệng bị cưỡng chế mở ra, một cảm giác lạnh như băng tức khắc bùng nổ trong miệng, Mộc Nam đột ngột mở mắt.

Là mơ à?

Ánh sáng trước mắt vẫn tối mờ, Mộc Nam cảm thấy trước mắt có một mảng bông tuyết lớn đang nhấp nháy, lại phát hiện vật thể lạnh như băng đang tan ra trong miệng mình không phải do cậu tưởng tưởng, theo phản xạ nghiêng đầu muốn nhổ ra.

Ai ngờ giây tiếp theo đã có một bàn tay bịt chặt miệng của cậu, giọng nói trầm thấp đồng thời vang lên bên tai: "Nuốt xuống."

Là giọng của Tô Bất Thức.

Mộc Nam theo phản xạ muốn giãy giụa nhưng lại bị đè lại, lực tay của đối phương còn lớn hơn trong tưởng tượng rất nhiều, cùng với thứ tan ra trong miệng rồi chảy xuống cổ họng, cảnh tượng trước mắt cũng dần rõ ràng. Mộc Nam lúc này vẫn còn đang nằm trên ván giường cứng ngắc trong ký túc xá này, không có cầu thang xoắn ốc nào, chỉ có Tô Bất Thức đang đè trên người cậu ta, một tay bịt chặt miệng cậu, một tay kìm kẹp tay cậu, khuôn mặt cách cậu không tới mười centimet.

......Đây là tình huống gì đây?

Ánh sáng phản chiếu từ tròng kính khiến Mộc Nam không thấy rõ được biểu cảm của đối phương, miệng bị bịt chặt cũng khiến cậu không nói nên lời, chỉ có thể phát ra âm thanh nghi hoặc trong cổ họng.

Cậu cũng nuốt xuống cái thứ ban nãy rồi mà? Sao Tô Bất Thức vẫn chưa chịu buông tay thế?

"Suỵt." Thấy cậu cọ quậy không ngừng, Tô Bất Thức thấp giọng nói bên tai cậu, "Đừng lên tiếng, bên ngoài có thứ gì đó."

Mộc Nam kinh ngạc chớp chớp mắt, Tô Bất Thức nghiêng mặt nhìn về hướng cửa ký túc xá, từ bắp tay căng cứng của anh có thể thấy tình hình hiện tại vô cùng căng thẳng.

Quả nhiên, giây tiếp theo tiếng động chói tai vang lên từ phòng bên cạnh, ngay sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất, sau khi bức tường bên cạnh rung lên thì lại không còn tiếng động gì nữa.

Mộc Nam cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo, cậu khẽ giãy giụa một chút, đợi đối phương nhìn qua mới gật gật đầu, bảo đảm mình bây giờ sẽ không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Tô Bất Thức nhìn cậu chăm chú một hồi mới đứng dậy buông tay ra.

Mộc Nam lập tức ngồi dậy, mùi vị còn sót lại trong miệng có chút kỳ lạ, tuy cậu vẫn còn hơi váng đầu, nhưng cảm giác hỗn loạn trong mơ đã không còn nữa. Tô Bất Thức ra hiệu cho cậu kiểm tra vòng tay, Mộc Nam nghe làm theo liền trông thấy trên vòng tay thanh hiển thị tinh thần lực đang từ 75 chậm rãi tăng lên.

Khoan đã, 75?!

Thông báo trong đầu ban nãy là thật?

"Cộc, cộc, cộc."

Còn chưa kịp nghĩ thông suốt, bên ngoài đã truyền đến âm thanh như gỗ gõ trên sàn, từ xa đến gần, hiển nhiên là thứ bên ngoài đang đi về phía bọn họ.

"Đi mau."

Tô Bất Thức nhíu mày lập tức đưa ra quyết định, anh xoay người đi mở cửa ban công, Mộc Nam thấy vậy cũng vội vàng đi theo.

Bên ngoài ban công là màn đêm đặc sương, nhưng ít nhất vẫn có thể nhìn rõ hơn trong phòng tối om. Mộc Nam nhìn quanh một vòng, cảm thấy nơi duy nhất có thể trốn chỉ có bên dưới cái máng trong bể nước?

"Trốn ở đây cũng không phải là cách, giáo sư Tô!" Tiếng gỗ gõ trên mặt đất càng lúc càng gần, Mộc Nam cố gắng tìm vũ khí có thể dùng trên ban công, nhưng ngay cả một cái chổi cũng không có.

"Đi lối này." Động tác của Tô Bất Thức vô cùng nhanh nhẹn, quyết định cũng rất dứt khoát, nhưng nếu như vị trí anh ta chỉ không phải là bên ngoài ban công thì trông có vẻ sẽ đáng tin hơn một chút.

"Khoan đã, anh không đùa đấy chứ?" Mộc Nam nói, "Đây là tầng năm đó!"

"Không bảo cậu nhảy lầu." Tô Bất Thức đã lật người ra ngoài trước một bước, anh đạp lên mép ban công, "Chúng ta trốn sang phòng bên cạnh trước."

Lời vừa dứt, liền thuận thế bám vào tay vịn trên tường trèo sang một ban công khác, toàn bộ động tác cứ gọi là mướt mườn mượt.

"Kinh ha." Mộc Nam không nhịn được nói, đương nhiên cậu cũng rất nhanh ý thức được lời khen này có chút không đúng dịp, vội vàng học theo dáng vẻ của đối phương nhảy qua.

May mà khoảng cách giữa hai ban công không xa lắm, Tô Bất Thức đỡ cậu một tay, hai người cuối cùng cũng thuận lợi đến được phòng bên cạnh.

"Ngồi ngoài này trước đã." Tô Bất Thức nói.

"Không vào à?" Mộc Nam hỏi, nhưng còn chưa đợi đối phương trả lời thì cậu đã tự hiểu ra lý do..........

Từ khe cửa ban công đang khép hờ, lờ mờ có thể thấy được hai cái xác đang nằm ngổn ngang trên mặt đất.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Ps: Dạo này mình hơi bận nên không mỗi ngày một chap được mng thông cảm :3. 

*Slenderman

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...