Bữa trưa do dì Lệ chuẩn bị vô cùng thịnh soạn, toàn là những món Tạ Thanh Từ thích ăn lần trước.
Từ lúc Tạ Thanh Từ bước vào cổng biệt thự nhà họ Lương Đa Tử cứ quấn lấy chân cô, cọ qua cọ lại, nhảy lên nhảy xuống.
Tạ Thanh Từ cảm thấy hơi áy náy, lần trước đi đã hứa lần sau đến sẽ mang đồ ngon cho nó, lần này đi gấp quá nên không kịp chuẩn bị gì.
Nhưng chú chó nhỏ dường như chẳng bận tâm cô có mang đồ ăn vặt hay không, chỉ cần cô đến là nó đã vui lắm rồi.
Để bù đắp, ăn cơm xong Tạ Thanh Từ cùng dì Lệ tắm cho Đa Tử.
Đa Tử chẳng giống chó cưng nhà giàu chút nào, nghịch như quỷ sứ. Bà Trang chỉ cần nó không đi vệ sinh bậy bạ, không cắn người là cứ mặc kệ nó.
Thường xuyên làm bẩn người nên hai ba ngày lại phải tắm một lần. Trừ những lần bảo dưỡng lông định kỳ nửa tháng một lần ở spa thú cưng, còn lại đều tắm ở nhà.
Hôm nay thời tiết Cảng Đảo rất đẹp, nắng vàng rực rỡ, nhiệt độ cũng dễ chịu.
Dì Lệ giúp Tạ Thanh Từ mặc tạp dề và đeo găng tay, hai người tắm cho Đa Tử ngay trong vườn hoa.
Chú chó lông xù bông mềm bị nước xối vào, xẹp lép như quả bóng xì hơi, chẳng còn chút dáng vẻ oai phong của giống Samoyed nữa.
Dì Lệ cười kể: “Hôm trước chơi ở ngoài, nó nhảy xuống ao bắt cá, về bị viêm da, bác sĩ cạo sạch lông, về nhà xấu hổ mất hai tháng trời. Ngày nào tỉnh dậy việc đầu tiên là soi gương xem lông đã mọc lại chưa.”
Tạ Thanh Từ bật cười.
Đa Tử như biết dì Lệ đang kể xấu mình, giơ hai chân trước ướt sũng lên, chồm hỗm vào người dì Lệ.
Dì Lệ cười lớn bỏ chạy: “Làm gì thế hả, mày làm chuyện xấu hổ mà không cho người ta nói à?”
Đa Tử không chịu buông tha, cắn ống quần dì, dì Lệ rối rít xin tha: “Được rồi được rồi, không nói nữa, không nói xấu mày với Thanh Từ nữa, Đa Tử là bé chó đáng yêu nhất trần đời.”
Lúc này Đa Tử mới chịu buông tha, ngoan ngoãn quay lại tiếp tục tắm.
Khi Lương Kinh Trạc về, Tạ Thanh Từ và dì Lệ vừa tắm xong cho Đa Tử. Đa Tử đứng trên bãi cỏ lắc lông điên cuồng, nước bắn tung tóe. Hai người chia hai hướng né tránh nhưng vẫn bị bắn ướt hết người.
Dì Lệ nhìn bộ quần áo đã ướt hơn nửa của Tạ Thanh Từ: “Thanh Từ, cháu mau đi tắm rửa thay đồ đi, ướt hết cả rồi.”
Đa Tử có máy sấy lông chuyên dụng. Chú Chung thấy hai người chật vật quá liền chủ động dắt Đa Tử đi sấy lông: “Hai người đi tắm rửa đi.”
Nói xong liếc nhìn dì Lệ cũng chẳng khá hơn Tạ Thanh Từ là bao: “Đã bảo là gọi người chăm sóc thú cưng đến giúp mà bà cứ không chịu.”
Dứt lời liền nhận được cái lườm cháy mắt của dì Lệ: “Ông bớt quản tôi đi.”
Tạ Thanh Từ tháo tạp dề và găng tay, cười nhìn chú Chung và dì Lệ đấu khẩu, cô quay người định đi ra khỏi bãi cỏ thì thấy Lương Kinh Trạc đã đứng trên con đường đá phía xa.
Anh đứng nghiêng người, đang nghe điện thoại, dáng người cao lớn đĩnh đạc dưới ánh mặt trời.
Nghe thấy tiếng động, anh liếc mắt nhìn sang.
Tạ Thanh Từ tưởng mình lỡ giờ ra sân bay, cô lấy điện thoại xem thì thấy vẫn còn kịp.
Bước ra khỏi bãi cỏ, Lương Kinh Trạc cũng vừa nghe xong điện thoại, anh nhìn bộ quần áo ướt nhẹp của cô: “Trong phòng ngủ chính có quần áo của em đấy, em đi tắm rửa thay đồ đi.”
Sau khi Tạ Thanh Từ đi lần trước, Trang Thư Doanh đã sắm sửa một ít quần áo dự phòng cho cô để ở đây, bà nói là để sau này cô đến không cần mang nhiều hành lý lỉnh kỉnh, về nhà mà cứ như đi du lịch vậy.
Lương Kinh Trạc không rành về thời trang nữ, anh chỉ nhận thấy Tạ Thanh Từ luôn thích phong cách đơn giản mộc mạc.
Những kiểu dáng rất bình thường nhưng mặc lên người cô lại vô cùng xinh đẹp.
Khi bà Trang hỏi ý kiến anh lúc đi mua sắm, anh chỉ bảo: “Cứ mua theo phong cách ăn mặc thường ngày của cô ấy là được.”
Tạ Thanh Từ cúi đầu nhìn, đáp vâng.
Chiếc áo trắng hơi ôm, khi ướt nước trở nên hơi trong suốt, in hằn dáng áo lót bên trong.
Ánh mắt Lương Kinh Trạc lướt qua hoa văn quen thuộc đó, hai hôm trước chính tay anh đã cởi nó ra.
Trong sân người làm đi lại tấp nập, anh giơ tay cởi cúc áo vest, cởi ra khoác lên vai cô.
Tạ Thanh Từ ngẩn ra, chợt hiểu ý anh, nhỏ giọng hỏi: “Rõ lắm hả anh?”
Sợ người khác nghe thấy, cô ép giọng xuống thật thấp, ánh mắt thoáng chút hoảng hốt.
Lương Kinh Trạc nhìn vào mắt cô, khẽ đáp: “Cũng bình thường.”
Tạ Thanh Từ thở phào nhẹ nhõm. Trang Thư Doanh từ trong nhà đi ra, bà giục cô mau đi tắm kẻo cảm lạnh, cô cười đáp vâng.
Quay sang nhìn người trước mặt: “Đi thôi anh.”
Lương Kinh Trạc gật đầu ừ một tiếng.
Vào phòng để quần áo trong phòng ngủ chính lấy đồ, những bộ váy áo mới toanh còn nguyên mác treo đầy mấy tủ, chiếm diện tích còn nhiều hơn quần áo của Lương Kinh Trạc, thậm chí còn lấn sang cả tủ của anh. Tông màu đen trắng và màu sắc tươi sáng chia đôi giang sơn.
Tạ Thanh Từ nhìn bản đồ màu sắc đan xen ấy, cô lấy một bộ đồ hợp mùa rồi đi vào phòng tắm.
Trong làn hơi nước mờ mịt, nước ấm xối xả, cô bỗng nhận ra một vấn đề khác.
Lương Kinh Trạc đang đợi Tạ Thanh Từ trong phòng ngủ, anh nhớ ra đôi giày cô vừa thay tuy có đi bọc giày nhưng vẫn bị nước thấm ướt một ít.
Giày dép có tính đặc thù, phải tự mình thử mới biết có vừa chân không nên bà Trang không mua cùng quần áo, bà nói đợi lần sau Tạ Thanh Từ đến, đi dạo phố rồi mua luôn thể.
Anh đang định đi lấy máy sấy dự phòng để sấy khô phần viền giày bị ướt thì trong phòng tắm vọng ra tiếng gọi mơ hồ: “Lương Kinh Trạc?”
Tạ Thanh Từ không chắc Lương Kinh Trạc có ở bên ngoài không, giọng điệu của cô mang theo sự thăm dò.
Vừa gọi xong liền nghe thấy tiếng anh đáp lại: “Anh đây, sao thế?”
Cô cắn môi: “Em không mang đồ lót vào.”
Lúc nãy lấy quần áo cô chỉ mải lo thay đồ ướt mà quên béng mất chuyện này, nhưng cô cũng không chắc bên này có đồ dự phòng không, nếu không có thì đành phải giặt rồi sấy khô như lần trước mắc mưa ở khu Phúc Thuận Hồ vậy.
Cô hỏi: “Ở đây có không anh?”
Lương Kinh Trạc khựng lại, anh đi vào phòng để quần áo, kéo ngăn kéo khu vực để đồ lót. Hai hàng đồ lót nữ màu nhạt được xếp ngay ngắn song song với những chiếc q**n l*t sẫm màu của anh.
Anh đáp: “Có.”
Nói xong, bàn tay anh dừng lại giữa không trung một lát rồi lấy một bộ ra, đi đến cửa phòng tắm, đặt vào giỏ đựng đồ: “Anh để bên ngoài nhé.”
Tạ Thanh Từ đáp: “Vâng ạ.”
Tắm xong bước ra, thấy Lương Kinh Trạc đang ngồi xổm một chân ở góc phòng, tay anh cầm máy sấy sấy giày cho cô.
Thấy cô ra, anh ngẩng đầu nhìn: “Giày thì không có đồ dự phòng, phải tự em đi thử mới được. Lần này không kịp rồi, lần sau đến anh đưa em đi mua.”
Tạ Thanh Từ ừ một tiếng, cô nhìn đôi giày trong tay anh. Bàn tay người đàn ông thon dài rộng lớn, ẩn hiện chiếc đồng hồ doanh nhân nơi cổ tay áo, hổ khẩu giữ lấy mũi giày, khiến đôi giày của cô trông thật nhỏ bé.
Hai chiếc giày đều đã sấy khô, Lương Kinh Trạc tắt máy sấy, anh đưa tay vào trong giày kiểm tra, đảm bảo không còn chỗ nào ẩm ướt mới xách giày đứng dậy đi tới.
Tạ Thanh Từ thường đi giày thể thao hoặc giày bệt thoải mái, cô nhìn anh mặc âu phục chỉnh tề mà xách giày cho mình, hình ảnh này có chút không ăn nhập.
Cô ra hiệu để tự mình làm: “Để em tự cầm cho.”
Anh không đưa giày cho cô mà thuận tay lấy áo khoác trên mắc áo cạnh cửa: “Đi thôi, lấy hành lý rồi anh đưa em ra sân bay.”
Đường hầm Cảng Đảo hay tắc đường, ra ngoài phải đi sớm một chút.
Cô nhìn đôi giày vẫn nằm gọn trong tay anh, đáp: “Vâng ạ.”
Xuống lầu, Trang Thư Doanh và dì Lệ đang ở phòng khách, họ nhìn bộ quần áo trên người Tạ Thanh Từ.
Trang Thư Doanh cười tươi: “Mẹ đã bảo mà, Tiểu Từ mặc lên chắc chắn rất đẹp!”
Tạ Thanh Từ mặc một chiếc áo sơ mi cotton màu xanh bạc hà và quần jean ống loe, tông màu tươi mát rất hợp với cô.
Trang Thư Doanh tiếp thu ý kiến của Lương Kinh Trạc, đều chuẩn bị theo phong cách thường ngày của Tạ Thanh Từ.
Tạ Thanh Từ cười cảm ơn.
Trang Thư Doanh nhìn hai người: “Giờ đi luôn à con?”
Tạ Thanh Từ gật đầu: “Vâng, mai con còn có tiết học, lần sau con lại sang ạ.”
Trang Thư Doanh liên tục gật đầu: “Lần sau sang nhớ báo trước cho mẹ, mẹ với dì Lệ chuẩn bị nhiều món con thích ăn hơn.”
Tạ Thanh Từ vâng dạ.
Trang Thư Doanh và dì Lệ tiễn họ ra cửa. Lương Kinh Trạc tự lái xe, đưa Tạ Thanh Từ xong anh còn phải về công ty nên chú Chung không đi cùng.
Trên đường đi qua đường hầm vẫn bị tắc một lúc. Kha Mông và Đoạn Tư Dư nhắn tin hỏi tối nay Tạ Thanh Từ có về trường không.
Cô nhắn lại nói có.
Lương Kinh Trạc lái xe rất yên tĩnh, không có thói quen nghe nhạc hay đài phát thanh, xe chạy êm ru.
Trả lời tin nhắn xong, Tạ Thanh Từ đặt điện thoại xuống, nhìn người đàn ông đang tập trung lái xe bên cạnh, cô mím môi, cũng không nói gì.
Đến sân bay vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ lên máy bay. Lương Kinh Trạc đỗ xe xong, anh cùng Tạ Thanh Từ đi làm thủ tục check-in. Không có hành lý ký gửi nên thủ tục rất nhanh gọn.
Cầm giấy tờ và vé máy bay rời quầy thủ tục thì loa phát thanh vừa vặn thông báo chuyến bay của Tạ Thanh Từ bắt đầu đón khách.
Lương Kinh Trạc đưa cô đến cửa kiểm tra an ninh rồi dừng lại.
Ánh nắng chiều xuyên qua khe hở của bức tường kính chiếu vào sảnh lớn. Tạ Thanh Từ nhìn anh: “Vậy em đi nhé.”
Phía sau là khu vực cách ly an ninh, người tiễn chỉ có thể dừng ở đây.
Lương Kinh Trạc nhìn sâu vào mắt cô, gật đầu: “Ừ, hạ cánh nhớ báo bình an nhé.”
Cô gật đầu vâng dạ, sau đó cô mím môi ngập ngừng một lát, nhớ lại lời dặn của mẹ cô tối qua: ” Mẹ nhờ em chuyển lời tới anh, anh nhớ chú ý nghỉ ngơi, sức khỏe là quan trọng nhất.”
Vốn định chuyển lời từ tối qua, nhưng sau đó vì một số chuyện “khác” mà quên béng mất.
Lương Kinh Trạc im lặng một lát, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô: “Thế còn em?”
Tạ Thanh Từ nhìn anh, thoáng vẻ khó hiểu: “Dạ?”
Anh tiếp tục: “Em không có gì muốn nói với anh à?”
Tạ Thanh Từ khựng lại, nhìn khoảng cách vài bước chân không xa không gần giữa hai người, cô do dự một chút rồi bước lên hai bước, giống lần trước anh đưa cô về Kinh Triệu, ôm nhẹ anh một cái: “Vậy thì… anh nhớ ăn uống đầy đủ nhé.”
Hương thơm ấm áp ập vào lòng, Lương Kinh Trạc nhớ lại đêm cô đến, vì nấu bữa tối cho anh mà bị bỏng tay. Anh từ từ nâng cánh tay lên, siết chặt người trong lòng thêm chút nữa.
“Xong việc anh sẽ sang tìm em, đừng có chạy lung tung đấy.”
Anh biết tâm ý của cô, thế là đủ rồi.
Người trong lòng khẽ gật đầu: “Vâng ạ.”
Sân bay lại vang lên tiếng nhắc nhở lên máy bay, anh đành phải buông cô ra, hôn nhẹ lên trán cô: “Chú ý an toàn.”
Trước đây anh chưa từng nghĩ mình sẽ trở nên dong dài, dặn đi dặn lại như thế này.
Tạ Thanh Từ gật đầu nói biết rồi, cô nhận lấy túi xách hành lý từ tay anh, quay người đi vào khu vực an ninh, rồi quay lại vẫy tay chào anh, sau đó dứt khoát đi thẳng vào trong không ngoảnh đầu lại.
Thực sự là dứt khoát vô cùng, giống hệt mỗi lần anh đưa cô về vậy.
Lương Kinh Trạc đứng bên ngoài dây ngăn cách, anh bất lực cười khẽ.
Bao giờ em mới học được cách dừng bước và quay đầu nhìn anh thêm một lần nữa đây?
