Tạ Thanh Từ vẫn cảm thấy khó tin: “Nhưng lúc đó… chẳng phải anh về Cảng Đảo làm việc rồi sao?”
Lương Kinh Trạc gật đầu: “Đúng, nhưng thời gian đầu không suôn sẻ lắm, gặp nhiều ý kiến trái chiều. Anh từ chức, sang Boston học MBA hai năm rồi mới quay lại.”
Tạ Thanh Từ chợt nhớ đến lần gặp nhau ở Phúc Thuận Hồ, Kha Mông từng cho cô xem hồ sơ cuộc đời của anh.
Năm 25 tuổi, dũng cảm rút lui giữa dòng nước xiết, từ bỏ chức vụ CEO tập đoàn, buông bỏ mọi vinh quang, sang Mỹ học MBA.
Lúc đó Kha Mông còn nói không thể hiểu nổi, đang lúc danh tiếng lẫy lừng lại rút lui, chẳng biết anh nghĩ gì.
Hóa ra là lúc đó sao?
Rời đi khi cảm thấy hoang mang, lắng đọng lại bản thân, bắt đầu lại từ đầu.
Lương Kinh Trạc nắm tay cô, hôn lên trán cô: “Cho nên, tiểu đạo sư cuộc đời của anh, sao em dạy anh thì hay thế mà đến lượt mình lại đánh trống lui quân vậy?”
Ngay từ lúc bắt đầu kết hôn đã nghĩ sẵn chuyện ly hôn.
Nếu không phải hôm nay cô đang ốm, anh thực sự sẽ tức chết mất.
Tạ Thanh Từ có suy nghĩ riêng về chuyện này: “Thực ra cũng không hẳn thế. Ban đầu anh nói anh không thích bị ép buộc, hơn nữa, trông anh cũng chẳng mặn mà gì với cuộc hôn nhân này cả.”
Nhà ai đi xem mắt mà lại nói với đối phương là mình không thích bị ép buộc chứ?
Thế chẳng phải là bản chất không muốn còn gì.
Lương Kinh Trạc có vẻ hơi bất lực: “Thế anh có nói là anh rất hài lòng không?”
Đúng là có, nhưng sau đó Tạ Thanh Từ tự động bỏ qua câu này, cô xem như anh chỉ nói về ngoại hình của cô.
Tuy cô không tự luyến, nhưng cũng biết ngoại hình của mình khó mà khiến người ta không hài lòng được.
“Hơn nữa, anh nói anh không thích bị ép buộc là ý nói anh không thích cách thức ép buộc này, còn việc gặp em không nằm trong phạm vi bị ép buộc, nếu không anh đã chẳng đồng ý gặp rồi.”
Nói trắng ra là một câu nói có hai tầng nghĩa, dẫn đến hai cách hiểu khác nhau trong ngữ cảnh khác nhau.
Nói có sách mách có chứng, Tạ Thanh Từ cứng họng, nhưng vẫn muốn cãi cố: “Anh thực sự không bị ép à? Dì Lệ nói mấy lần xem mắt trước anh đều không chịu đi mà.”
Đến lượt cô thì tự dưng đồng ý, không có tác động bên ngoài, sao có thể chứ?
Lương Kinh Trạc kiên quyết phủ nhận: “Không phải. Trước khi gặp em, bà ngoại có nói với anh một câu.”
Tạ Thanh Từ nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu: “Câu gì ạ?”
Lương Kinh Trạc khẽ nhếch môi: “Bà nói là trong tiệc đầy tháng của em, anh từng bế em rồi. Anh muốn xem cô bé năm xưa được anh bế lớn lên trông thế nào.”
“……”
Gì chứ!
Tạ Thanh Từ không biết nghĩ đến chuyện gì mà má nóng lên, lảng tránh ánh mắt: “Anh tránh ra đi, em muốn nghịch điện thoại, không muốn nói chuyện với anh nữa.”
Thực ra nguyên văn câu nói của bà cụ Trang là: “Hồi bé cháu gặp rồi đấy, cháu về thăm bà cùng mẹ cháu, đúng dịp tiệc đầy tháng con bé, bà ngoại nó gửi ảnh cho bà, bà còn hỏi cháu có muốn thêm em gái không nữa mà.”
Lương Kinh Trạc nhớ làm sao được chuyện từ đời nảo đời nào.
Sau đó bà cụ mới nói câu kia: “Xinh lắm! Cháu gặp là biết ngay, đến lúc đó đừng có cầu xin bà nói đỡ cho nhé.”
Anh thấy thú vị, cười bất lực, anh nói vậy để anh rửa mắt mong chờ xem sao.
Tạ Thanh Từ cúi đầu tìm điện thoại, cô cảm thấy không thể nói chuyện nghiêm túc với người này được.
Lương Kinh Trạc nhìn cô, cũng cười theo, cúi xuống hôn lên môi cô.
Vừa chạm vào, Tạ Thanh Từ đã lùi lại, mặt đỏ ửng, lí nhí nhắc: “Em đang bị cảm đấy.”
Anh nâng mặt cô lên, cọ mũi vào cái mũi nhỏ xinh của cô: “Vừa nãy chúng ta còn làm chuyện thân mật hơn rồi, muốn lây thì lây từ đời nào rồi.”
Nói xong, môi anh lại in xuống, mặc kệ nguy cơ lây nhiễm, tách mở môi răng cô, m*t nhẹ đầu lưỡi cô.
Tạ Thanh Từ vẫn chưa sửa được thói quen nín thở khi hôn, cứ như sắp chết đuối, không thể tự chủ hô hấp.
Lương Kinh Trạc biết cô chưa học được cách thở, anh buông cô ra ngay trước khi cô sắp ngạt thở.
Rũ mắt, mổ nhẹ hai cái lên đôi môi ướt át đỏ mọng của cô, giọng khàn khàn: “Giờ đến lượt anh.”
Tạ Thanh Từ há miệng th* d*c nhẹ nhàng, nụ hôn vừa rồi khơi dậy sự khô nóng vô tận nơi cổ họng, cô bỗng thấy khát nước, hơi quay mặt đi: “Gì cơ ạ?”
Anh vén tóc mai cô ra sau tai: “Đàn anh kia của em ấy, sao lại thế, sau này em có liên lạc lại không?”
“……” Tạ Thanh Từ quay đầu lại nhìn anh, thấy anh buồn cười quá thể, “Anh có nhỏ nhen quá không đấy… Thật sự chỉ là đàn anh bình thường thôi, lên đại học có chạm mặt nhưng không liên lạc gì cả.”
Đã giải thích một lần rồi, sao anh cứ như nước đổ đầu vịt thế nhỉ.
Lương Kinh Trạc bình tĩnh nhìn cô chằm chằm: “Thế sao em lại biết năm 3 cậu ta đi du học?”
“Bảng tin trường có dán thông báo mà.”
Anh nhướng mày: “Em còn để ý cả bảng tin của cậu ta cơ à?”
“……”
Lần đầu tiên Tạ Thanh Từ cảm thấy không biết nói gì, cô chớp mắt nhìn anh với biểu cảm “anh bắt em nói cái gì bây giờ”.
Lương Kinh Trạc thu lại vẻ mặt, đổi chủ đề: “Thế em nói em ngưỡng mộ cậu ta, là vì sao?”
Tạ Thanh Từ thấy chẳng có gì phải giấu giếm, thẳng thắn đáp: “Em thấy anh ấy rất giỏi, lúc nào cũng đứng nhất khối, các cuộc thi lớn nhỏ đều giành được giải quán quân.”
Dứt lời, người trước mặt nhíu mày: “Nhưng anh cũng thế mà.”
Đương nhiên Tạ Thanh Từ biết, hôm ở biệt thự nhà họ Lương cô đã được chiêm ngưỡng tủ trưng bày bằng khen kín cả một bức tường của anh.
Cô mím môi chớp mắt: “Thế em… có cần ngưỡng mộ anh không?”
Lương Kinh Trạc không nói gì.
Câu hỏi lại này chẳng có tí thành ý nào cả.
Cô bật cười, ghé lại gần hôn lên má anh một cái, thì thầm: “Ngưỡng mộ đàn anh thì em cũng sẽ không làm thế này đâu.”
Vẻ mặt lạnh lùng của anh dịu đi đôi chút, anh lại hỏi: “Em thích ngoại hình của cậu ta à?”
Bạn cùng phòng của cô còn nói, lúc đó nếu cô có ý định yêu đương thì chắc chẳng đến lượt anh.
Câu hỏi này thực sự làm khó Tạ Thanh Từ. Cô không thể phủ nhận, gu thẩm mỹ 20 năm đầu đời của cô đúng là thiên về nét đẹp thanh tú nhẹ nhàng.
“Cũng không thể nói thế được…”
Ánh mắt người trước mặt nhìn cô sâu thẳm hơn một chút.
Cô bỗng thấy chột dạ: “Chỉ là… không phải ngoại hình của anh ấy, mà là…” kiểu ngoại hình đó.
Chưa nói hết câu, cô đã chột dạ không nói nên lời, quyết định chuyển hướng mâu thuẫn: “Cũng giống như anh cũng có gu thẩm mỹ riêng đúng không? Anh cũng sẽ thiên về một kiểu ngoại hình nào đó của người khác giới chứ? Quyến rũ sắc sảo? Hay ngọt ngào dễ thương?”
Ai ngờ người bên cạnh chẳng thèm mắc bẫy, anh nói thẳng: “Không biết, anh chưa từng để ý, anh chỉ thích ngoại hình của em thôi.”
“……”
Cuộc trò chuyện này lại đi vào ngõ cụt rồi.
Cô mím chặt môi: “Được rồi, trước đây đúng là em thích kiểu ngoại hình ôn hòa một chút, nhưng chỉ giới hạn ở ngoại hình thôi, không có nghĩa là người có ngoại hình như thế thì em nhất định sẽ thích.”
Nói xong, cô đưa tay bóp cằm anh, xoay mặt anh về phía mình: “Tương tự, kiểu ngoại hình như anh, không có nghĩa là em sẽ không thích.”
Nhìn vào đôi mắt vẫn chưa vui vẻ hẳn của anh, cô chân thành nói: “Em thích anh.”
Dù đã biết kết quả này, nhưng Lương Kinh Trạc vẫn không khỏi nóng lòng thêm lần nữa vì lời bày tỏ của cô.
“Mai anh sẽ liên lạc với bà Trang.”
Tạ Thanh Từ “hả” một tiếng: “Để làm gì ạ?”
Anh nhìn cô, nghiêm trang nói: “Gửi cho em ảnh của anh từ bé đến trước năm 18 tuổi.”
Tại sao là 18 tuổi? Vì anh chỉ phối hợp với bà Trang đến năm 18 tuổi thôi, sau đó dù thế nào anh cũng không chịu đứng im cho bà chụp nữa.
“……” Lần đầu tiên Tạ Thanh Từ chứng kiến uy lực khi đàn ông trở nên tích cực, cô bất lực đáp: “… Vâng ạ.”
Truyền dịch xong ra khỏi bệnh viện, tuyết vẫn rơi. Tạ Thanh Từ lại bị Lương Kinh Trạc bọc kín như cái bánh chưng.
Kháng nghị vô hiệu, cô phải đợi lên xe, điều hòa ấm lên rồi mới được cởi ra.
Xe rời khỏi bãi đỗ bệnh viện, Tạ Thanh Từ ngồi ghế phụ ngước nhìn những bông tuyết rơi nhanh dưới ánh đèn đường, lầm bầm: “Thời tiết này hợp ăn lẩu ghê.”
Lương Kinh Trạc hơi nghiêng đầu liếc cô: “Thế mai ăn nhé?”
Cô quay đầu lại: “Được không anh?”
Từ lúc quen nhau đến giờ, hình như anh không ăn mấy món này.
Nhìn vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa mong chờ của cô, Lương Kinh Trạc nhếch môi cười: “Được.”
Trở về khu Phúc Thuận Hồ, lần này họ đi từ gara lên, không làm phiền dì Ôn.
Thay quần áo xong, Lương Kinh Trạc lấy nhiệt kế tai đo lại nhiệt độ cho Tạ Thanh Từ.
Lúc trước khi đi đo nhiệt độ báo động đỏ làm anh sợ hết hồn.
Tạ Thanh Từ cũng không phản đối, ngoan ngoãn chìa tai ra cho anh đo.
Cơn sốt cao đã hạ, chỉ còn hơi sốt nhẹ. Anh bỏ nhiệt kế xuống: “Mai xem lại xem còn sốt không.”
Tạ Thanh Từ ngoan ngoãn gật đầu, sau đó nhận ra một vấn đề quan trọng: “Nếu còn sốt thì em có được ăn lẩu không?”
Anh nhìn cô, nghiêm túc tuyên án: “Lẩu nước trong thì được.”
Thế còn gì là thú vị nữa!
Vì thế, hy vọng ngày mai hạ sốt trở thành nguyện vọng cuối cùng trước khi ngủ của Tạ Thanh Từ.
Cái lò sưởi hình người đang sốt nhẹ ôm trong lòng vẫn hơi hâm hấp nóng. Lương Kinh Trạc ngủ không sâu, cứ cách một tiếng anh lại đo nhiệt độ cho cô, anh hỏi cô có muốn uống nước không.
Tạ Thanh Từ đang ngủ ngon, tai cô bỗng bị chọc cái nhiệt kế vào, cô rúc đầu vào ngực anh cọ cọ, giọng ngái ngủ mềm nhũn bày tỏ sự bất mãn: “Sáng mai đo cũng thế mà.”
Lương Kinh Trạc hôn cô, nhẹ nhàng dỗ dành: “Anh lo em lại sốt cao.”
Cuối cùng khoảng 5 giờ sáng, Tạ Thanh Từ hoàn toàn hết sốt, nhiệt độ trở về mức bình thường. Chỉ có điều bất hạnh là cô bị nghẹt mũi.
Chẳng ngửi thấy mùi gì, ăn gì cũng chẳng nếm ra vị.
Tuyết rơi suốt đêm, sáng ra dì Ôn không đi chợ, lấy nguyên liệu có sẵn trong nhà chuẩn bị bữa sáng cho họ.
Biết Tạ Thanh Từ bị cảm, dì nấu riêng canh gừng, mùi gừng nồng nặc bốc lên mà Tạ Thanh Từ chẳng ngửi thấy tí gì.
Mãi đến khi Lương Kinh Trạc nhắc cái cốc đó là canh gừng cô mới biết, nhưng cô vẫn quyết định nếm thử.
Không ngửi thấy mùi, chỉ nếm được vị cay nồng, cũng tạm chấp nhận được.
Ngoài cửa sổ sát đất phòng khách, tuyết mùa đông rơi lả tả. Lương Kinh Trạc ngồi trên sô pha xem máy tính, xử lý công việc.
Tạ Thanh Từ ôm cốc nước co ro ở góc sô pha bên kia. Mấy hôm Tiểu Quất không gặp cô nên nó cứ rúc trong lòng cô không chịu ra, ba đứa nhỏ còn lại con ngồi con bò vây quanh cô.
Nhìn bộ dạng thè lưỡi nhíu mày của cô, Lương Kinh Trạc cong môi cười: “Uống được thì uống nhiều chút cho nhanh khỏi.”
Tạ Thanh Từ lắc đầu nguầy nguậy: “Không được, em không uống nổi nữa.”
Nói rồi đặt cốc xuống, rất xấu tính đổi cốc nước ấm của anh uống.
“Anh uống đi.” Tiếp đó đưa ra yêu cầu rất vô lý.
Dì Ôn không biết cô không ăn được gừng, đã nấu rồi cô cũng không muốn phụ lòng dì, nhưng thực sự không nuốt nổi.
Điều mình không muốn thì đùn đẩy cho người khác.
Lương Kinh Trạc nhìn cốc nước đẩy đến trước mặt, anh cũng không chê, đặt máy tính xuống, bưng lên uống cạn.
Tiếp đó, chưa đợi Tạ Thanh Từ kịp phản ứng, anh đã cúi người áp tới, hôn lên môi cô. Anh uống hết, nhưng môi lưỡi vẫn còn lưu lại vị cay nồng.
Đầu lưỡi luồn vào sâu, Tạ Thanh Từ muốn hét lên nhưng lại bị chặn lại càng sâu hơn.
Tiểu Quất và ba đứa nhỏ bị “quái vật khổng lồ” bất ngờ ập xuống dọa cho chạy tán loạn, leo tót lên nhà cây, thò đầu nhỏ ra quan sát cảnh giác.
Gáy đè lên tay vịn sô pha, lưng lơ lửng, hơi khó chịu, cổ bắt đầu mỏi nhừ. Tạ Thanh Từ đưa tay đẩy người đang đè lên mình, nhưng anh vẫn bất động, anh vươn tay đỡ lưng cô, tiếp tục m*t lưỡi cô.
Thừa dịp lấy hơi, cô cắn nhẹ vào đầu lưỡi đang làm loạn trong miệng mình.
Cắn không mạnh nhưng vẫn hơi đau. Lương Kinh Trạc buông cô ra, rũ mắt nhìn cô: “Cún con à?”
Tạ Thanh Từ thuận thế trượt xuống sô pha nằm dài ra, kéo chăn che nửa mặt dưới, để lộ nửa khuôn mặt ửng hồng, phản bác: “Cún con mà anh còn hôn.”
Lương Kinh Trạc bật cười vì tức, anh nhìn người đang trốn dưới thân mình chỉ lộ ra đôi mắt. Nhớ lại cảm giác mềm mại ấm áp trong lòng lúc tỉnh dậy sáng nay.
Đêm qua ngủ muộn quá, cô ngủ chưa đã mắt, cứ ậm ừ cọ qua cọ lại trong lòng anh bảo không muốn dậy.
Cảm giác lồng ngực được lấp đầy bởi sự mềm mại ấy khiến anh cũng lưu luyến không muốn rời xa.
Kéo tấm chăn che mặt cô xuống, anh tiếp tục hôn: “Cún con anh cũng hôn.”
Môi vừa chạm xuống, dì Ôn từ ngoài phòng khách bước vào: “Cậu chủ, Thanh Từ, trưa nay…”
Sáng dậy Tạ Thanh Từ nói trưa nay cô muốn ăn lẩu, dì Ôn định vào hỏi xem cần chuẩn bị nguyên liệu gì, lúc này tuyết ngớt rồi, dì tranh thủ đi mua.
Vừa bước vào cửa, dì sững sờ, vội vàng quay lưng lại.
Tạ Thanh Từ nhanh nhẹn co chân, đạp phăng người trên người mình ra, bò dậy từ sô pha: “Dì… dì Ôn, sao thế ạ?”
Dì Ôn quay lưng lại, cũng hơi luống cuống: “Dì định hỏi xem trưa nay hai người muốn ăn gì, tuyết ngớt rồi, dì tiện đường đi chợ luôn.”
Tạ Thanh Từ xỏ dép lê, nhìn tuyết ngoài cửa sổ, đúng là nhỏ hơn lúc trước nhiều: “Dì cứ nghỉ ngơi đi ạ, lát nữa bọn cháu tự đi cũng được.”
Dì Ôn vâng dạ: “À! Được rồi.” Rồi bà vội vàng đi ra ngoài.
Nhìn dì Ôn đi khuất, Tạ Thanh Từ mới quay lại nhìn người bị mình đạp sang một bên, biểu cảm của anh trông không tốt lắm.
Cô nhớ lại vị trí cú đá vừa rồi, ánh mắt cô từ từ chuyển xuống đ*ng q**n tây của anh, khựng lại: “Không… không hỏng chứ anh?”
Cô nhớ là mình đá không mạnh lắm mà.
Lương Kinh Trạc phản xạ nhanh né được một chút lúc cô tung cước, chứ không thì ăn trọn cú đó đúng là khó nói trước hậu quả.
Anh nhìn cô: “Anh không biết, đợi em khỏi cảm thử xem là biết ngay.”
“……” Lần đầu tiên Tạ Thanh Từ mong mình đừng khỏi cảm nhanh thế.
Đêm qua lúc sốt cô tưởng do sốt cao nên chân bủn rủn, sáng nay dậy cô thấy vẫn bủn rủn mới nhận ra chẳng liên quan gì đến sốt cả.
Thế là cô thương lượng với anh, sau này có thể đổi tư thế khác được không, về sau cô thực sự không quỳ nổi nữa.
Vẻ mặt anh nghiêm túc: “Anh thực hành rồi, tư thế khác thì em khó l*n đ*nh lắm.”
Nói xong, anh phát biểu kết luận cuối cùng với tinh thần nghiên cứu khoa học: “Cơ thể em cũng thích tư thế này hơn, hơn nữa, so với nông, hình như em cũng thích sâu và mạnh hơn.”
Mặc kệ cô nói gì, anh chỉ tin vào phản ứng cơ thể cô trong quá trình đó.
“…………”
Khoảnh khắc đó, mặt Tạ Thanh Từ đỏ đến mức muốn cắn người.
Lúc ra khỏi nhà tuyết đã tạnh hẳn, chỉ còn những hạt tuyết li ti bay trong không trung. Sau trận tuyết lớn, thế giới trắng xóa một màu.
Trong nhà có sẵn nhiều nguyên liệu rồi, chỉ cần mua thêm ít gia vị lẩu và chút thịt là được. Tạ Thanh Từ quyết định đi bộ.
Bình thường khu Phúc Thuận Hồ đã hay tắc đường, hôm nay có tuyết chắc chắn càng khó đi.
Lương Kinh Trạc như không tin tưởng cô, lên tiếng: “Em đảm bảo không ăn tuyết thì chúng ta đi bộ.”
Tạ Thanh Từ vừa định phản bác cô ăn tuyết bao giờ, cô bỗng nhớ lại vài đoạn ký ức tối qua, lập tức im bặt, ánh mắt chột dạ đảo quanh: “Cún con mới ăn tuyết.”
Lương Kinh Trạc cầm khăn quàng cổ quàng cho cô, đáp: “Ừ, cún con mới ăn tuyết.”
“……”
Rút kinh nghiệm lần trước đi siêu thị, lần này Tạ Thanh Từ không hỏi gì cả. Chỉ cần không hỏi, anh cái gì cũng ăn được, hỏi ra là cả một danh sách kiêng khem.
Rau củ, gia vị, thịt, hoa quả mỗi thứ mua một ít. Lúc ra quầy thu ngân tính tiền, người bên cạnh lại vươn ma trảo về phía kệ hàng bên cạnh.
Tạ Thanh Từ liếc anh: “Không cần lần nào cũng phải mua thêm đâu anh?”
Chỗ mua trước đó còn chưa dùng hết mà.
Anh cầm hai hộp loại không mùi hương họ hay dùng trước đây: “Vẫn nên dùng loại thường quy cho an toàn.”
Tuy hôm qua cô sốt không liên quan đến dị ứng, nhưng tốt nhất không nên tùy tiện thử nghiệm cái mới.
Tạ Thanh Từ nhìn hộp đồ trong tay anh, nghiến răng thì thầm: “Thế cũng không cần phải mua loại siêu mỏng mãi thế đâu.”
Lần nào đến đoạn cao trào cô cũng tưởng nhầm là anh không dùng.
Người bên cạnh kiên định đặt đồ lên quầy thu ngân, ánh mắt đầy ẩn ý: “Em cũng thích siêu mỏng hơn mà.”
Anh cảm nhận được, dùng loại này cô sẽ nhạy cảm hơn.
“……”
Đủ rồi, thực sự đủ rồi đấy!
Tạ Thanh Từ được ăn lẩu như ý nguyện, chỉ tiếc là mất vị giác nên ăn hay không ăn cũng chẳng khác gì nhau.
Ăn xong, cô ngồi xổm dưới đất chơi với Tiểu Quất và ba đứa nhỏ. Cô ăn không ngon miệng nên cho chúng ăn thêm, thưởng mỗi con một thanh súp thưởng.
Lương Kinh Trạc bưng cốc nước tới, gọi tên cô: “Tạ Thanh Từ.”
Cô quay lại: “Dạ?”
Anh nhắc: “Uống thuốc.”
Thuốc đông y dạng lỏng, đã cho thêm đường nhưng mùi vị vẫn chẳng ra sao. Sáng uống một lần rồi, bản chất Tạ Thanh Từ rất ghét uống thuốc từ bé.
Cô nhăn mũi thương lượng: “Bớt một bữa được không anh?”
Người cầm cốc trả lời vô cùng kiên quyết: “Không được.”
Nói xong, anh hôn lên trán cô dỗ dành: “Mai đỡ hơn chút thì có thể bớt một bữa.”
Tuy rất không muốn nhưng Tạ Thanh Từ vẫn bưng cốc lên, nín thở uống một hơi cạn sạch.
Trả lại cốc xong, cô vùi đầu vào chăn trên sô pha, giả vờ giận dỗi: “Em ghét anh!”
Lương Kinh Trạc cười khẽ, anh kéo chăn trên đầu cô ra, lôi người ra, hôn một cái lên đôi môi còn vương vị thuốc đắng ngắt: “Ghét anh cũng phải uống thuốc.”
Tạ Thanh Từ kinh hãi, cô che miệng lùi lại, ánh mắt lén lút nhìn ra cửa: “Anh là sắc ma à? Sau này cấm hôn em ở ngoài phòng ngủ.”
Sáng nay dì Ôn bất ngờ xuất hiện làm cô sợ chết khiếp.
Lương Kinh Trạc chống một tay lên thành sô pha sau lưng cô: “Trong phòng là được chứ gì?”
Cô gật đầu: “Vâng.”
Anh gật đầu: “Được, vậy giờ về phòng.”
“……”
Phòng thì không về, nhưng cũng không thoát được một trận hôn của “sắc ma”.
Nếu nói trước đây Lương Kinh Trạc còn kiềm chế trong phạm vi cho phép, thì giờ anh hoàn toàn thả phanh.
Tạ Thanh Từ bỗng hơi hối hận vì những lời cô đã nói với anh hôm qua.
Sau khi tâm ý tương thông theo một nghĩa nào đó, giữa họ dường như trở nên nhạy cảm hơn bình thường, chỉ một nụ hôn cũng khơi dậy những cơn sóng nhiệt vô tận.
Nụ hôn kết thúc, mặt Tạ Thanh Từ đỏ bừng, cô rúc vào ngực anh: “Anh làm gì thế…”
Lương Kinh Trạc hôn lên tai cô, bàn tay đỡ eo cô v**t v*, anh biết rõ phản ứng của cô.
Hệ thống sưởi sàn bật đủ ấm, Tạ Thanh Từ mặc váy dài, bàn tay nóng bỏng của anh x** n*n bắp chân cô. Cô cắn môi đẩy tay anh: “Không được.”
Đây là đâu chứ, sao có thể làm thế được.
Anh hôn trấn an cô: “Không sao đâu, dì Ôn đang nghỉ trưa mà.”
Lòng bàn tay của anh miết nhẹ, cô chống đầu gối lên, túm chặt vạt áo anh, vùi mặt vào cổ anh nức nở không thành tiếng.
……
Xong việc, Tạ Thanh Từ trốn trong lòng Lương Kinh Trạc không chịu ra. Cơ thể dán chặt vào nhau, cô cũng cảm nhận được sự thay đổi của anh.
Nhỏ giọng hỏi: “Anh có muốn… đi giải quyết không?”
Anh vỗ nhẹ tóc mai cô, nghiêng đầu hôn cô: “Không cần, đợi lát nữa là hết thôi.”
Nói xong, anh cười khẽ, xấu xa trêu cô: “Hoặc là em chịu giúp anh cũng được.”
Anh nghĩ chắc cô sẽ mắng anh lưu manh, ai ngờ cô ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn anh, đỏ mặt nói: “Em không biết… Anh dạy em nhé?”
Lần trước cô chỉ mải để ý bao giờ anh mới xong, chẳng nhớ nổi các bước thế nào.
Ánh mắt người trong lòng chứa chan sương mù khiến Lương Kinh Trạc ngẩn ngơ. Nhìn nhau một lúc, anh bỗng thấy miệng lưỡi mình khô khốc.
Khi rèm cửa từ từ khép lại, anh cúi đầu hôn cô, đồng thời cầm lấy tay cô, dẫn dắt cô, dạy dỗ cô.
28 năm cuộc đời, lần đầu tiên anh buông thả bản thân chìm đắm trong tư dục một cách có phần phóng túng, nhưng anh lại chẳng thấy chút tội lỗi nào.
Người trong lòng là vợ anh, anh có lý do chính đáng để phóng túng.
