Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ

Chương 56: “Ngoan lắm, Yểu Yểu.”



Tạ Thanh Từ không định đi cùng Lục Lệ. Cô định mời anh ta ăn cơm xong thì để anh ta về trước, một mình cô ở lại sân bay chờ Lương Kinh Trạc được rồi.

Nhưng đương nhiên Lục Lệ không thể để bà chủ một mình ở lại đây, hơn nữa đón Lương tổng vốn là nhiệm vụ của anh ta, nên anh ta cũng ở lại cùng cô.

Thấy Lương Kinh Trạc bước ra, Tạ Thanh Từ giơ tay vẫy vẫy.

Lương Kinh Trạc khựng lại một chút, rồi anh sải bước đi tới, anh đứng trước mặt cô. Bàn tay buông thõng bên người hơi nâng lên, nhưng cuối cùng anh kìm lại, không chạm vào má cô giữa dòng người đông đúc: “Sao em không về trước?”

Anh có vẻ vội vàng, áo khoác vắt trên khuỷu tay, âu phục giày da chỉnh tề, nhưng giữa hai hàng lông mày vẫn hiện rõ nét mệt mỏi hiếm thấy.

Tạ Thanh Từ nhìn anh, cười nói: “Cũng không lâu lắm đâu ạ, em mời trợ lý Lục đi ăn cơm, quay lại là vừa lúc.”

Tuy mùa đông ở Cảng Đảo ôn hòa hơn Kinh Triệu nhưng nhiệt độ vẫn giảm, cô mặc phong phanh, cứ thế đứng đợi anh suốt ba tiếng đồng hồ.

Lương Kinh Trạc nhìn bộ quần áo mỏng manh trên người cô, anh vươn tay bao trọn hai bàn tay cô vào lòng bàn tay mình.

Không lạnh lắm.

Nhưng anh vẫn lo lắng: “Em mặc ít quá, em vừa mới khỏi cảm xong.”

Dạo này tuy không ở bên cạnh nhưng anh vẫn luôn nhắc cô phải mặc ấm, thế mà đến Cảng Đảo là quên ngay.

Tạ Thanh Từ không chịu nhận tội danh này, cô hất hàm về phía vali sau lưng, trên tay cô cầm vali đang vắt một chiếc áo khoác trắng: “Trước khi lên máy bay em có mặc áo khoác mà.”

Cái này thì không thể đổ oan cho cô được.

Lương Kinh Trạc nhìn theo hướng cô chỉ, Lục Lệ lập tức đứng thẳng lưng, ánh mắt chột dạ lảng sang chỗ khác.

Sếp dặn đưa cô Tạ về sớm, anh ta không những không làm theo mà còn ở lại đợi cùng suốt ba tiếng.

Lương Kinh Trạc nhìn chiếc áo khoác trên vali, xác nhận Tạ Thanh Từ nói thật, nắm tay cô: “Đi thôi.”

Từ sân bay đi ra bãi đỗ xe, Lục Lệ đẩy hành lý đi theo sau.

Tạ Thanh Từ chợt nhớ ra cô và Lục Lệ đã ăn tối rồi, không biết Lương Kinh Trạc đã ăn chưa, bèn quay sang hỏi: “Anh ăn tối chưa?”

Chuyến bay có giờ ăn tối thường có phục vụ bữa ăn, hôm nay anh đi gấp, ngồi hạng phổ thông, đồ ăn cũng bình thường. Tuy tổ bay đã đặc biệt chuẩn bị suất ăn theo tiêu chuẩn hạng thương gia cho anh, nhưng Lương Kinh Trạc cũng chẳng ăn được bao nhiêu.

Nghe Tạ Thanh Từ hỏi vậy, anh tưởng cô chưa ăn no: “Đói à? Em muốn ăn gì?”

Tạ Thanh Từ lắc đầu: “Không ạ, em ăn no lắm rồi. Nếu anh chưa ăn thì em có thể đi cùng anh ăn thêm một chút.”

Lúc nói, cô cố ý giơ tay lên, thu hẹp khoảng cách giữa ngón cái và ngón trỏ, làm động tác “một chút xíu” đầy trực quan.

Anh nhìn ngón tay cô ra hiệu “một chút”, cong môi cười, ánh mắt quay lại gương mặt cô: “Anh ăn trên máy bay rồi, chưa đói lắm.”

Mười mấy tiếng bay quốc tế nối tiếp hơn ba tiếng bay nội địa, quả thực khó mà có cảm giác thèm ăn.

Tạ Thanh Từ gật đầu: “Vâng.” Sau đó cô lấy điện thoại xem giờ: “Vậy lát nữa nếu anh đói thì mình đi ăn khuya nhé.”

Dù sao hôm nay cũng là đêm giao thừa, ít nhất cũng phải ăn cùng nhau một bữa, ăn khuya cũng được tính mà.

Lương Kinh Trạc nhìn cô, gật đầu đồng ý.

Từ sân bay về căn hộ ở khu Trung Hoàn, tối nay giao thông Cảng Đảo gần như tê liệt. Khu vực gần Harbour City càng tắc nghẽn nghiêm trọng, đã bắt đầu cấm đường từ sớm.

Đường hầm chắc chắn không đi được, vậy là không về biệt thự nhà họ Lương được rồi.

Nhưng kể cả không tắc đường thì Lương Kinh Trạc cũng không định đưa Tạ Thanh Từ về biệt thự.

Bà Trang ồn ào quá, tuy giờ này bà đã ngủ, nhưng nếu biết Tạ Thanh Từ đến, kiểu gì bà cũng bật dậy ngay.

Anh thấy thôi thì bỏ qua đi.

Xe nhích từng chút một, cuối cùng về đến Trung Hoàn thì thời gian di chuyển đã gấp đôi bình thường.

Tạ Thanh Từ buồn ngủ díp mắt, dọc đường cô đã tựa vào cửa kính xe ngủ thiếp đi.

Mãi đến khi xe dừng hẳn, cảm giác rung lắc nhẹ nhàng biến mất mới kéo cô ra khỏi cơn buồn ngủ mơ màng.

Vừa mở mắt, cô phát hiện cửa kính xe lạnh lẽo cứng nhắc lúc trước đã biến thành bờ vai vững chãi ấm áp.

Lương Kinh Trạc đang cúi đầu xem tài liệu, không bật đèn đọc sách, chỉ nương theo ánh đèn đường yếu ớt hắt vào qua cửa kính xe hạ xuống một nửa.

Tạ Thanh Từ hơi ngẩng đầu, chiếc áo vest của anh đang đắp trên người cô trượt xuống.

Phát hiện động tĩnh, anh nghiêng đầu nhìn sang: “Tỉnh rồi à?”

Tạ Thanh Từ tưởng mình chỉ chợp mắt một lát, nhìn cảnh vật bên ngoài mới biết đã đến nơi.

Cô ừ một tiếng.

Lục Lệ ở phía trước tắt máy, xuống xe mở cốp lấy hành lý.

Lương Kinh Trạc gấp tập tài liệu lại, nhìn đôi mắt ngái ngủ của cô: “Dạo này em không được nghỉ ngơi tốt à?”

Thực ra cũng không hẳn, Tạ Thanh Từ ngủ không sâu, lại vừa trải qua tuần thi cử nên cô hơi bận rộn.

Cô lấy áo khoác của anh ra: “Cũng hơi hơi ạ, dạo này thi cử nên em hay thức khuya.”

Lương Kinh Trạc gật đầu: “Lên nhà ngủ tiếp, ngủ trong xe dễ cảm lạnh lắm.”

Tạ Thanh Từ vâng lời.

Lục Lệ định xách hành lý lên lầu giúp, Lương Kinh Trạc đưa tay nhận lấy, anh bảo anh ta tan làm luôn: “Vất vả rồi, nghỉ lễ vui vẻ nhé.”

Ngày mai mùng 1 Tết Dương lịch, được nghỉ một ngày. Gần đây đi công tác liên miên, cũng lâu lắm Lục Lệ không được nghỉ ngơi.

Lục Lệ trao hành lý cho sếp, hơi cúi người: “Cảm ơn Lương tổng.”

Nói xong, anh ta giao chìa khóa xe rồi quay người rời đi.

Đi thang máy lên lầu, không gian yên tĩnh. Tạ Thanh Từ đang tính toán lát nữa ăn gì.

Đến Cảng Đảo mấy lần mà cô chưa được đi ăn ở chợ đêm, nhưng lại nghĩ đến cảnh tắc đường kinh hoàng bên ngoài thì lại thôi, ra ngoài chắc cũng chen chúc người với người.

Gọi đồ ăn ngoài?

Không biết dịch vụ giao đồ ăn ở Cảng Đảo có tiện lợi như ở đại lục không nhỉ.

Đúng lúc cô định lấy điện thoại ra xem có quán nào ngon được đề xuất gần đây không thì thang máy “ting” một tiếng báo hiệu đã đến nơi.

Cô ngẩng đầu nhìn, cất điện thoại vào túi, bước ra khỏi thang máy cùng Lương Kinh Trạc.

Căn hộ cao cấp một tầng một căn, ra khỏi thang máy là đến cửa nhà. Ấn vân tay, cửa lớn bật mở.

Căn phòng tối om, ánh sáng ban đêm từ cửa sổ sát đất tràn vào phòng khách. Bật đèn lên, cô đứng trên thảm chùi chân thay giày.

Đôi dép lê cô tự mua lần trước vẫn nằm trên kệ giày, Lương Kinh Trạc lấy xuống giúp cô.

“Lát nữa chúng ta…”

Chân vừa xỏ vào dép, cô đang định hỏi anh xem lát nữa ra ngoài ăn hay gọi đồ về, tối nay chắc các nhà hàng cũng bận tối mắt tối mũi, không biết có kịp không.

Lời chưa nói hết, vừa ngẩng đầu lên thì gáy cô đã bị giữ lấy, nụ hôn ập xuống.

Nụ hôn đến quá đột ngột, Tạ Thanh Từ ngẩn ra một giây mới phản ứng lại. Trước mắt là hàng lông mày rậm và lông mi dài phóng đại, hơi thở run rẩy phả xuống, cô từ từ nhắm mắt lại.

Huyền quan khá rộng rãi, cô lùi lại hai bước, lưng chạm vào bức tường phía sau.

Cô đưa tay luồn vào tóc anh, ôm cổ anh, đáp lại nụ hôn.

Nụ hôn trên môi quá mức xâm chiếm, bàn tay anh áp sát cô vào người mình, môi lưỡi lại đẩy cô ngả ra sau, hoàn toàn chẳng còn chút phong độ nào.

Hàm dưới chuyển động, khóe miệng đóng mở, vứt bỏ mọi sự e dè xấu hổ, cô không chút phòng ngự mà đón nhận sự công thành đoạt đất trong khoang miệng mình.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp lại, Lương Kinh Trạc đã muốn làm thế này rồi, nhưng không được, ở nơi công cộng đông người, cô sẽ giận anh mất.

Trên xe anh thấy cô ngủ, cẩn thận đỡ đầu cô tựa vào vai mình, ngắm nhìn gương mặt ngủ say yên bình của cô, rốt cuộc anh cũng phải kìm nén, anh chỉ đặt một nụ hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cô.

Lần trước cô đến Cảng Đảo, anh đã nói trước với cô là anh muốn hôn cô, khi đó những hành động thân mật giữa họ cần phải xin phép trước, anh sợ làm cô sợ.

Giờ thì không cần nữa, anh không hỏi, cũng không nói, kìm nén suốt cả chặng đường, giờ đây anh chỉ muốn hôn cô.

Tạ Thanh Từ tự nhận thấy kỹ thuật hôn của mình đã tiến bộ, lần trước cô đã học được cách lấy hơi, không còn nín thở trong vô thức nữa.

Nhưng cô không ngờ nụ hôn có thể mãnh liệt đến thế, không chút kiêng dè, như thanh sắt nung đỏ in dấu lên da thịt, nóng bỏng đến mức khó lòng tách rời.

Cô chưa từng đón nhận nụ hôn nào như thế này. Trước đây Lương Kinh Trạc luôn dịu dàng kiềm chế, tiến dần từng bước, dẫn dắt cô, trấn an cô, nhưng hôm nay thì không.

Anh trực tiếp, mạnh mẽ, không cho cô trốn thoát dù chỉ một tấc.

Tạ Thanh Từ lại lần nữa cảm thấy hô hấp của mình khó khăn, hơi thở run rẩy, cảm nhận hơi thở nóng bỏng của người trước mặt phả vào, cuối cùng cô không nhịn được lại quên mất nhịp thở vốn có của mình.

Sự quấn quýt trong khoang miệng dừng lại sau vài giây cô nín thở. Ngọn lửa đang cháy hừng hực tạm thời bị phong ấn.

Lương Kinh Trạc hơi nghiêng mặt đi, anh đỡ lấy gáy cô, hôn lên thái dương cô, giọng khàn đến mức không nhận ra âm điệu ban đầu, cằm anh tì vào thái dương cô, nhắc nhở: “Thở đi em.”

Như người chết đuối trồi lên mặt nước, Tạ Thanh Từ nhẹ nhàng khôi phục nhịp thở, lồng ngực cô như vừa chịu sức ép lớn, từ từ giãn ra.

Trán cô tựa vào ngực anh, nhịp tim mạnh mẽ dưới lồng ngực như xuyên qua lớp áo, đập thình thịch vào trán cô.

Đôi mắt mông lung ngấn nước, hơi nóng bốc lên gò má, mãi không tan.

Lương Kinh Trạc cúi đầu, dụi vào tóc người trong lòng, anh siết chặt cô trong vòng tay.

“Chẳng phải anh nói anh sang tìm em, em đừng chạy lung tung sao?”

Giọng nói đã lấy lại chút trong trẻo, nhưng hơi thở vẫn còn gấp gáp.

Tạ Thanh Từ vùi đầu, lí nhí: “Chiều nay em không có tiết.”

Thực ra cô cũng chẳng nói rõ được tại sao mình lại đến đây. Nói là đến dỗ dành anh, nhưng cô cũng biết anh không hẹp hòi thế đâu. Chỉ là cô cảm thấy anh lại phải sang Kinh Triệu thì phiền phức quá, và cũng có chút… chờ đợi quá lâu.

Vòng vo tam quốc mãi mà không chịu nói nhớ anh, Lương Kinh Trạc bật cười vì tức, anh hôn lên vành tai đỏ bừng của cô: “Không có chút thành phần nào là muốn gặp anh sớm hơn à?”

Đầu óc Tạ Thanh Từ lúc này vẫn còn mụ mị, cô được anh nhắc mới như chợt hiểu ra.

Người trốn trong lòng anh im lặng hồi lâu, rồi truyền đến một tiếng đáp lại khe khẽ: “Có một chút.”

Giống hệt câu trả lời lần trước anh đến Thượng Hải tìm cô, anh hỏi cô có nhớ anh không.

Có một chút.

Lúc đó anh tin là chỉ có một chút thật, nhưng giờ anh thì không tin.

Kéo người ra khỏi lòng mình, anh hôn lên trán cô: “Anh không tin.”

Tạ Thanh Từ lảng tránh ánh mắt, cô nhìn xuống ghế giày dưới chân: “Không tin thì cũng là đáp án này thôi.”

Lương Kinh Trạc rũ mắt nhìn cô, lại bật cười, “Thế anh đòi chút lãi nhé, anh muốn nhiều hơn em muốn một chút.”

Nói xong, anh nâng cằm cô lên, hôn xuống lần nữa.

Kiểu hôn ôn hòa hơn lần trước một chút, có dạo đầu, chỉ là khi tiến vào trong thì lại trở nên chiếm hữu mười phần.

Tạ Thanh Từ ngửa cổ, cô cảm thấy xương cổ của mình sắp gãy đến nơi, đồng thời cũng học được một chút kỹ thuật hô hấp, kìm nén nhịp thở dù không nhịn được run rẩy.

Khi rời khỏi huyền quan, Lương Kinh Trạc đỡ mông bế bổng cô lên, chân cô cũng thuận theo tự nhiên quắp lấy eo anh.

Không biết ai vô tình chạm vào công tắc cạnh cửa, đèn chính vụt tắt, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của mấy ngọn đèn trang trí.

Khu vực tiếp khách thiết kế âm sàn trải thảm trắng tinh, mềm mại, được chăm sóc kỹ lưỡng như mới.

Tạ Thanh Từ ngã xuống thảm, mái tóc đen dài xõa tung như mực tàu đổ lên nền ngọc trắng.

Nụ hôn trên môi vẫn tiếp tục cướp đi hơi thở của cô, tay cô mềm nhũn ra trước, cô biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhớ lại cảnh tượng lần trước, cô hơi nghiêng đầu tránh nụ hôn đang đuổi theo của anh, lòng bàn tay đẩy nhẹ ngực anh: “Chỗ này không được đâu.”

Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống bên tai, trấn an cô: “Chỉ ở đây thôi, không ra trước cửa sổ đâu.”

Lần thử nghiệm mang chút tính chất “hư hỏng” lần trước khiến cô xấu hổ mãi. Dù biết là kính một chiều nhưng cô vẫn không vượt qua được rào cản tâm lý.

Bàn tay đẩy ngực anh buông lơi, Lương Kinh Trạc hôn từ tai trở lại khóe môi, cuối cùng ngậm lấy sự ngọt ngào đó.

Chiếc áo cài cúc, hàng cúc nhỏ xíu xếp sát nhau trước ngực vừa là trang trí vừa thực dụng, thiết kế rất đẹp nhưng vào lúc này lại chẳng thân thiện chút nào.

Cởi được một nửa, Lương Kinh Trạc cảm thấy mình như người sắp tỉnh cả rượu, anh cười bất lực, lại sợ giật mạnh làm hỏng áo của Tạ Thanh Từ, anh đành kéo cô vào lòng, tỉ mỉ kiên nhẫn cởi từng cúc một.

Đến khi cúc cuối cùng được cởi ra, anh hôn cô, đồng thời nói: “Lần sau em đừng mặc loại áo này hành hạ anh nữa được không?”

Tạ Thanh Từ nằm trên tấm thảm mềm mại, đôi mắt lấp lánh như biển sao trong ánh đèn mờ ảo, khóe miệng cười, cố tình chọc tức anh: “Không được.”

Anh không nói gì, anh dùng hành động trừng phạt sự chống đối cố ý của cô.

Hôm nay Tạ Thanh Từ không uống rượu nhưng vẫn thấy đầu óc quay cuồng, cô chủ động hôn lại anh, ôm anh, quấn quýt lấy anh.

Tay bị nắm lấy, lòng bàn tay lướt qua những đường cơ bắp săn chắc, Tạ Thanh Từ rụt lại, cô nói cô không muốn.

Lương Kinh Trạc khẽ dỗ dành: “Không để ra ngoài đâu.”

Anh vẫn chưa c** q**n áo, áo sơ mi phanh ra, quần vẫn còn mặc nguyên.

Đã làm rồi, đã nhìn rồi, nhưng chạm vào thì cô vẫn còn lóng ngóng. Lực chống cự buông lỏng, cô để mặc anh dẫn dắt.

Khác với lần trước, anh không còn là người chủ đạo hoàn toàn, anh thì thầm dạy cô.

Bàn tay mềm mại áp vào, lòng bàn tay rịn mồ hôi, mềm như không xương. Anh nói anh nhớ cô, chỗ nào của anh cũng nhớ.

Mặt Tạ Thanh Từ đỏ như gấc chín, cô mắng anh hạ lưu.

Lương Kinh Trạc cũng không ép cô, bàn tay nóng bỏng áp vào bên chân thon thả, bật cười.

Anh giơ hai ngón tay lên như bằng chứng, hỏi cô: “Một chút à?”

Mặt Tạ Thanh Từ càng đỏ hơn: “Em không làm đâu.”

Thế thì chắc chắn là không được rồi. Cô vừa định ngồi dậy đã bị đè xuống lại, cái miệng không chịu nói thật cũng bị hôn lấy.

Cô nhập cuộc nhanh hơn cả hôm cô uống rượu.

Trong lúc đó cô không quên nhắc nhở anh đừng làm bẩn thảm.

Khiến Lương Kinh Trạc thuận tay vớ lấy chiếc áo sơ mi vừa cởi vứt sang bên cạnh lót dưới lưng cô.

Lại một chiếc áo sơ mi nữa sắp phải bỏ đi, đó là suy nghĩ tỉnh táo cuối cùng của Tạ Thanh Từ trước khi rơi vào cơn bão tình cuồng nhiệt hơn.

Mùa đông Cảng Đảo mang khí hậu dễ chịu, nhưng lúc này lại như đang ở trong lò sưởi khổng lồ. Tạ Thanh Từ toát mồ hôi đầm đìa, tóc cô đã được anh buộc lên nhưng vẫn có vài lọn ướt nhẹp dính vào má.

Mồ hôi nóng chảy dọc theo từng đường cong trên cơ thể cô, hòa lẫn với mồ hôi của anh đang nhỏ xuống.

Cô muốn nói anh dừng lại một chút, nhưng đến sức nói chuyện cũng không còn.

Anh có thể nắm trọn vòng eo trắng ngần của người dưới thân bằng một bàn tay. Ánh mắt Lương Kinh Trạc dừng lại trên xương bả vai mảnh khảnh của cô.

Tạ Thanh Từ nắm chặt tấm thảm, tầm mắt rung lắc nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh, dòng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng.

……

Tạ Thanh Từ nằm sấp trên thảm khóc thút thít, bàn tay giữ eo cô ấn xuống ngăn cản ý định chạy trốn của cô.

……

Kết thúc, người phía sau cúi xuống, lồng ngực rộng lớn bao trùm lấy tấm lưng đang run rẩy của cô.

Nụ hôn rơi bên tai cô, bàn tay đeo nhẫn giống cô bao bọc lấy bàn tay cô đang nắm chặt thảm.

Hai chiếc nhẫn kề sát nhau, lấp lánh ánh kim trong bóng tối.

Anh liên tục hôn lên gáy, lên thái dương cô để trấn an, giọng khàn đặc: “Ngoan lắm Yểu Yểu.”

Đếm ngược đã qua 0 giờ, bên ngoài cửa sổ sát đất, pháo hoa đầu tiên của năm mới bắt đầu được bắn trên cảng Victoria.

Tiếng nổ xuyên qua lớp kính, những chùm pháo hoa rực rỡ sắc màu nổ tung trên bầu trời đêm, nở rộ, hòa quyện và soi sáng màn đêm hoa lệ.

Anh hôn lên má cô, thì thầm: “Chúc mừng năm mới, Yểu Yểu.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...