Tiệc tối sắp bắt đầu, Lương Kinh Trạc và Tạ Thanh Từ mới xuất hiện.
Bà Trang định đến sớm để gặp Tạ Thanh Từ, ai ngờ bà đến nơi rồi mà hai đứa con vẫn chưa thấy tăm hơi.
Giữa chừng bà xem giờ thấy muộn quá, bà còn gọi điện cho Lương Kinh Trạc hỏi xem đã đi chưa.
Không nghe máy, chẳng biết anh bận bịu cái gì.
Lâm Nhạc Hân cũng đến từ sớm, gặp bà Trang liền ngọt ngào gọi: “Mợ!”
Tuy Trang Thư Doanh không có con gái nhưng lại là người cuồng con gái chính hiệu. Thấy nụ cười ngọt ngào của cô cháu gái, cơn giận với Lương Kinh Trạc cũng vơi đi quá nửa, cười đáp: “Nhạc Hân, càng lớn càng xinh đấy! Mợ suýt không nhận ra con rồi.”
Từ khi lên đại học Lâm Nhạc Hân bận học hành, họp mặt gia đình cũng thỉnh thoảng vắng mặt, nên cũng lâu rồi bà Trang không gặp cô nàng.
Lâm Nhạc Hân cười hì hì, quay người dáo dác tìm kiếm trong hội trường: “Anh với chị dâu nhỏ đâu ạ?”
Trang Thư Doanh cất điện thoại vào túi xách, đáp: “Vẫn chưa đến, thằng nhóc thối này, gọi điện còn không thèm nghe.”
Vừa dứt lời, Lâm Nhạc Hân chỉ về phía cửa lớn hội trường cách đó không xa, reo lên: “Đến rồi đến rồi!”
Lương Kinh Trạc đang đứng lại chào hỏi một người quen ở cửa, nói chuyện vài câu, sau đó giới thiệu Tạ Thanh Từ bên cạnh: “Vợ tôi.”
Người kia lập tức cười niềm nở: “Biết rồi biết rồi, chào Lương phu nhân.”
Tạ Thanh Từ mỉm cười gật đầu đáp lại.
Hai người tiếp tục đi vào hội trường thì một bóng người mặc váy ngắn chạy vèo tới, cô gái trẻ với biểu cảm sinh động, gọi Lương Kinh Trạc một tiếng qua loa: “Anh!” rồi nhanh chóng chuyển đôi mắt sáng rực sang Tạ Thanh Từ.
“Chào chị dâu nhỏ, em là Lâm Nhạc Hân.” Nói rồi cô ấy chỉ vào Lương Kinh Trạc bổ sung thêm: “Bố mẹ anh ấy là cậu mợ em.”
Tạ Thanh Từ nhận ra cô nàng.
Hôm đó ở quán karaoke, vì Lâm Nhạc Hân nhìn cô chằm chằm quá lộ liễu nên cô cũng nhìn lại vài lần. Cô cười đáp: “Chào em.”
Lâm Nhạc Hân chớp mắt, ngắm nghía khuôn mặt Tạ Thanh Từ: “Mợ nói không sai, chị ở ngoài đời còn đẹp hơn trong ảnh.”
Nói xong cảm thấy khen thế chưa đủ, bồi thêm: “Không đúng, đẹp gấp mười lần luôn ấy!”
Tạ Thanh Từ cười cảm ơn.
Lương Kinh Trạc liếc nhìn cô em họ đang định liến thoắng tiếp, cắt ngang: “Mồm miệng của em không mỏi à, uống nước đi.”
Lâm Nhạc Hân cạn lời trợn trắng mắt, nhưng nể tình vé xem concert vẫn nằm trong tay anh nên cô ấy cười giả lả: “Tạm thời thì chưa, anh quan tâm em gái ghê.”
Trang Thư Doanh cũng đi tới, thấy Tạ Thanh Từ thì vui ra mặt, bà kéo tay cô, nói với Lương Kinh Trạc: “Bố con vừa bảo con đến thì qua tìm bố, hôm nay mấy đối tác góp vốn cũng đến, con qua chào hỏi một tiếng.”
Lương Kinh Trạc không nói gì, anh nhìn Tạ Thanh Từ.
Cảm nhận được ánh mắt anh, Tạ Thanh Từ quay sang, mỉm cười gật đầu: “Anh đi đi, em với mẹ và Nhạc Hân ở đây đợi anh.”
Lúc này Lương Kinh Trạc mới quay người đi theo nhân viên phục vụ tìm Lương Quân Thực.
Hôm nay bà Trang chẳng cần đi đâu xa, các phu nhân khác vừa vào hội trường đã chủ động kéo đến chỗ bà.
Ai cũng muốn chiêm ngưỡng cô con dâu mà bà Trang ưng ý hết nấc này.
Tạ Thanh Từ không hề luống cuống, theo lời giới thiệu của bà Trang lần lượt chào hỏi các phu nhân có mặt.
Người mỗi lúc một đông, bà Trang buộc phải đi tiếp khách, bèn bảo Lâm Nhạc Hân chơi với Tạ Thanh Từ một lúc.
Lâm Nhạc Hân đương nhiên đồng ý cả hai tay hai chân, gật đầu lia lịa: “Mợ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc chị dâu nhỏ thật tốt.”
Trang Thư Doanh cười, vỗ nhẹ tay Tạ Thanh Từ, bà nói cô đừng câu nệ, mệt lúc nào thì cứ về trước, chú Chung đợi ở bên ngoài.
Tạ Thanh Từ gật đầu vâng dạ.
Bà Trang và các phu nhân đi rồi, Lâm Nhạc Hân dẫn Tạ Thanh Từ đến tháp rượu, cô ấy nói thợ làm bánh hôm nay mời đến siêu nổi tiếng ở Cảng Đảo, bình thường muốn đặt bánh phải xếp hàng dài.
Tạ Thanh Từ không quá mê đồ ngọt, nhưng dưới sự nhiệt tình đề cử “ngon lắm chị ơi” của Lâm Nhạc Hân, cô nếm thử một miếng Basque burnt cheesecake, vị đúng là rất tuyệt.
Trong lúc trò chuyện, Lâm Nhạc Hân nhắc đến lần tình cờ gặp ở Kinh Triệu: “Em cũng chẳng dám gọi chị, sợ chị tưởng em là đứa lừa đảo.”
Vừa nói vừa xúc một thìa bánh đưa lên miệng: “Nên em mới mách anh em.”
Ừ, thế là cô bị bắt quả tang.
Tạ Thanh Từ cười, bỗng gọi: “Nhạc Hân này.”
Lâm Nhạc Hân đang cắn ống hút uống nước trái cây, ngẩng lên: “Dạ?”
Tạ Thanh Từ vẻ mặt nghiêm túc: “Sau này nếu lại tình cờ gặp chị như thế, em cứ đến chào chị nhé, nhưng nhớ báo cho chị trước rồi hẵng mách anh em, được không?”
Thực sự dọa người lắm đấy.
Rõ ràng người đang ở một châu lục khác bỗng lù lù xuất hiện trước mặt, lại còn bắt quả tang cô đang kể chuyện bạch nguyệt quang thời đi học với bạn bè.
Lâm Nhạc Hân ngẩn ra một chút, rồi hiểu ý ngay, nháy mắt cười ranh mãnh: “Em biết rồi.”
Sau đó, cô nàng quay sang nhìn Lương Kinh Trạc đang xã giao giữa hội trường: “Hôm đó chị có gọi mấy anh đẹp trai hát cùng không? Em nói chị nhé, quán đó có một anh siêu đẹp trai! Lần sau đi em giới thiệu cho!”
?
Tạ Thanh Từ ngớ người, chuyện gì với chuyện gì thế này?
“Không phải…”
Lâm Nhạc Hân có vẻ chẳng bận tâm: “Có gì đâu chị, yêu đương kết hôn đâu ảnh hưởng đến việc ngắm trai đẹp! Ngắm thôi mà, có sao đâu, chắc anh em không hẹp hòi thế đâu nhỉ.”
Nói xong, cô nàng cười tiếp tục: “Em nói cho chị biết nhé, hồi đi học anh em ngoan lắm đấy.”
Thật á…
Tạ Thanh Từ không nói gì, cô ngước mắt nhìn người đàn ông ở trung tâm hội trường.
Nhớ lại lúc nãy trước khi ra khỏi cửa, họ hôn nhau trước gương trong phòng để quần áo, trong lúc tâm trí cô quay cuồng anh còn lôi lại chuyện cũ, anh hỏi hôm đó cô khen ai dáng đẹp, trẻ tuổi mà giá đắt.
Thù dai thế mà nói không hẹp hòi sao?
Hơn nữa, từ “ngoan ngoãn” có liên quan gì đến anh không?
Nghĩ đến đây, cô bỗng thấy mặt mình nóng lên, cô chậm rãi dời mắt đi, uống một ngụm nước lạnh để hạ nhiệt độ đang bốc lên vô cớ trên gò má.
“Anh ấy ngoan chỗ nào?”
Lại nhớ đến mấy hình ảnh tối qua, rõ ràng chẳng liên quan tí nào đến từ này cả.
Lâm Nhạc Hân cười hì hì, xòe ngón tay đếm: “Ra khỏi nhà đúng giờ, về nhà đúng giờ, nghỉ lễ thì học thêm các lớp ngoại khóa, không có bất kỳ bạn nữ mập mờ nào, cùng lắm là chơi bóng rổ, tennis với bạn nam, đến game cũng ít chơi.”
Tạ Thanh Từ nhớ đến bức tường treo đầy huy chương của anh: “Lớp học thêm ngoại khóa? Anh ấy cũng phải học cái đó à?”
Lâm Nhạc Hân gật đầu: “Đương nhiên rồi! Cưỡi ngựa, đấu kiếm, Taekwondo, tư duy, tiếng Pháp, tiếng Trung, tiếng Đức… Một đống lộn xộn, chẳng biết sao anh ấy học nổi. Hồi trước em học tiếng Pháp với tiếng Đức cùng lúc, có đợt em loạn ngữ luôn, nói tiếng Đức chả ra Đức, Pháp chả ra Pháp, thầy giáo cũng bó tay, sau phải tách ra học từng năm mới hết nhầm lẫn.”
Tạ Thanh Từ bật cười, bỗng hiểu thêm một chút về cái biệt danh “cỗ máy xử lý hình người” của anh.
Lương Kinh Trạc xã giao xong, anh đang tìm bóng dáng Tạ Thanh Từ thì Lâm Nhạc Hân lù lù xuất hiện ngay trước mắt, cầm ly champagne từ khay của nhân viên phục vụ đi ngang qua.
Anh nhìn cô em họ vốn nên ở cạnh Tạ Thanh Từ, hỏi: “Tạ Thanh Từ đâu?”
Bà Trang đang bận giao tế, vậy chỉ còn Lâm Nhạc Hân ở cùng Tạ Thanh Từ, giờ lại xuất hiện một mình ở đây.
Lâm Nhạc Hân nhấp một ngụm champagne, hơi nghiêng đầu nhìn qua, rồi hất hàm về phía khu nghỉ ngơi cách đó không xa: “Kia kìa, hình như chị dâu nhỏ gặp bạn cũ, người ta ôn chuyện, chẳng lẽ em cứ đứng trồng cây si ở đó à.”
Lương Kinh Trạc nhìn theo hướng cô nàng chỉ.
Tạ Thanh Từ đang đứng bên tháp rượu, nói chuyện với một người đàn ông trẻ tuổi đứng đối diện.
Người kia khá cao, che khuất gần hết người cô, anh chỉ thấy cô khẽ cong môi cười, không biết đang nói chuyện gì.
Lương Kinh Trạc nheo mắt đánh giá người đàn ông đứng quay lưng về phía mình, không nhìn rõ mặt.
Lâm Nhạc Hân khoanh tay trước ngực, cũng nhìn về phía đó, nhớ lại cảnh tượng tình cờ gặp lúc nãy: “Chắc là bạn thân thiết lắm đấy, vừa nãy chị dâu nhỏ ngạc nhiên lắm.”
Nói xong quay lại bổ sung thêm: “Cũng đẹp trai phết.”
Vừa nãy cô ấy và Tạ Thanh Từ đang định đi dạo chỗ khác thì bỗng có người từ phía sau bước tới cười gọi Tạ Thanh Từ, giọng điệu rất thân thiết.
Cô nàng cảm thấy chắc không chỉ đơn giản là bạn cũ đâu.
“Anh nói xem với nhan sắc của chị dâu nhỏ, hồi đi học chắc nhiều người theo đuổi lắm nhỉ, theo em thấy… Á! Anh, anh đi đâu đấy?”
Chưa nói hết câu thì người bên cạnh đã sải bước đi về phía đó rồi.
Tạ Thanh Từ cũng không ngờ sẽ gặp Chu Hoài ở đây.
Tính ra cũng hơn ba năm không gặp, ban đầu Chu Hoài gọi cô cô còn chưa nhận ra, mãi đến khi người đàn ông với nụ cười ôn hòa tự giới thiệu: “Là anh, Chu Hoài đây, lâu rồi không gặp.”
Cô mới như bừng tỉnh, nhanh chóng hoàn hồn khỏi cơn ngỡ ngàng, cười đáp: “Lâu rồi không gặp.”
Sau đó nhớ ra lúc này đáng lẽ anh ấy phải ở London mới đúng: “Anh… về nước rồi à?”
Chu Hoài cười nhìn cô, gật đầu: “Ừ, mới về không lâu, anh theo giáo sư về tham gia một dự án.”
Tạ Thanh Từ nhìn thẻ đeo trước ngực bộ âu phục của anh ấy, là khách mời đặc biệt của bữa tiệc tối nay, chắc có liên quan đến dự án nào đó của Lương thị.
Cô cười gật đầu: “Tốt quá.”
Đang định kết thúc cuộc trò chuyện để gọi Lâm Nhạc Hân đi cùng thì phát hiện cô gái vừa đứng cạnh mình đã biến đâu mất.
Cô nhìn quanh tìm kiếm.
Chu Hoài lại mở lời: “Cuộc sống đại học vẫn suôn sẻ chứ?”
Cô thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn người đối diện, cười lịch sự: “Cũng tốt.”
Tuy bạn cũ ôn chuyện chẳng có gì không được, nhưng với điều kiện chỉ đơn thuần là bạn cũ, hơn nữa thân phận hiện tại của cô cũng hơi nhạy cảm. Cô đang định mở lời cáo từ thì một bóng đen áp tới bên cạnh.
Lời đến miệng khựng lại, cô quay sang nhìn.
Lương Kinh Trạc đứng yên bên cạnh cô, liếc nhìn cô một cái rồi mới quay sang nhìn Chu Hoài đối diện.
“Anh xong việc rồi à?”
Anh ừ một tiếng.
Nói xong, anh tiếp tục: “Vị này là?”
Giọng điệu rất bình thường nhưng Tạ Thanh Từ lại cảm thấy một áp lực u ám vô hình: “Một người… bạn học cũ ạ.”
Nói xong, cô quay sang giới thiệu với Chu Hoài: “Chồng em.”
Chu Hoài cũng không ngạc nhiên lắm, dạo này theo giáo sư làm việc trong nhóm dự án, anh ấy đã sớm biết tin kết hôn này. Anh ấy cười đưa tay ra trước: “Chào Lương tổng, tôi là Chu Hoài, học trò của Tiến sĩ Campbell.”
Tiến sĩ Campbell là chuyên gia lập trình được mời đặc biệt cho dự án Ác Mộng, đi cùng ông còn có vài học trò đắc ý.
Lương Kinh Trạc biết Tiến sĩ Campbell, nhưng anh không có ấn tượng gì với Chu Hoài. Anh suy nghĩ một chút, đưa tay nắm lấy tay đối phương: “Tôi chưa từng gặp cậu trong tiệc mừng công.”
Trí nhớ của Lương Kinh Trạc luôn rất tốt, những sự việc và nhân vật quan trọng đã gặp qua là không thể quên. Tiệc mừng công sau lễ khởi động dự án Ác Mộng hôm đó anh chưa từng thấy Chu Hoài.
Hai bàn tay to lớn nắm nhẹ rồi buông ra. Chu Hoài cười đáp: “Lúc đó giáo sư có một số dữ liệu cần tôi về London xử lý gấp, nên xong lễ khởi động là tôi đi luôn.”
Lương Kinh Trạc gật đầu, cũng chẳng quan tâm lắm việc người trước mặt có đi tiệc mừng công hay không.
Quay sang nhìn Tạ Thanh Từ bên cạnh, anh nhẹ giọng: “Mệt không em? Có muốn về trước không?”
Lâm Nhạc Hân đứng cách đó không xa, vươn cổ như đà điểu, chốc chốc lại nghiêng tai nghe lén, nhưng khoảng cách xa quá chẳng nghe thấy ba người kia nói gì.
Tạ Thanh Từ cười lắc đầu: “Chưa ạ, lát nữa em về cùng mẹ cũng được.”
Lương Kinh Trạc không phản đối, gật đầu đồng ý, sau đó khẽ gật đầu với Chu Hoài rồi dắt Tạ Thanh Từ đi.
Tạ Thanh Từ nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình, rồi nhìn sườn mặt im lặng của người bên cạnh: “Cái đó… em giải thích một chút, là tình cờ gặp thôi ạ.”
Cô nghĩ người thông minh như anh chắc chắn đoán được Chu Hoài chính là đàn anh cô từng kể.
Lương Kinh Trạc quay sang nhìn cô, vẻ mặt thản nhiên: “Anh biết.”
Không giận à?
Tạ Thanh Từ quan sát sắc mặt anh.
Anh nói tiếp: “Xã giao bình thường thôi mà, sao em phải giải thích?”
Tạ Thanh Từ gật gù: “Hình như cũng đúng.”
Chỉ là chào hỏi thôi, đúng là chẳng có gì đáng giận.
Lúc Trang Thư Doanh xã giao xong, quay người tìm bóng dáng Tạ Thanh Từ.
Vừa quay lại đã thấy Lương Kinh Trạc dắt Tạ Thanh Từ đi về phía này, bà cười đón lấy, gọi: “Tiểu Từ, giờ về luôn được rồi đấy, con có muốn chơi thêm chút nữa không?”
Tạ Thanh Từ định hỏi ý kiến Lương Kinh Trạc, nhưng cô nhớ ra hôm nay anh không về biệt thự cùng hai người, cô bèn đáp: “Về luôn cũng được ạ.”
Trang Thư Doanh cười đồng ý, bà lấy điện thoại gọi cho chú Chung báo lái xe ra cửa.
Cúp máy, bà nhìn Lương Kinh Trạc: “Hôm nay con không về à?”
Biết ngày mai anh có cuộc họp sáng, về đó chắc không kịp.
“Thế mai mẹ đưa Tiểu Từ đi dạo phố, tối mai con về ăn cơm rồi đón con bé nhé?”
Bà Trang dùng giọng điệu hỏi ý kiến, khiến Tạ Thanh Từ cũng quay sang nhìn người bên cạnh.
Anh nhìn qua một cái, dừng một lát rồi đáp: “Vâng.”
Trang Thư Doanh xách túi, bà đón lấy Tạ Thanh Từ từ tay anh: “Thế mẹ đưa Tiểu Từ về trước đây, con nhớ nhắc bố con uống ít rượu thôi, về mà nồng nặc mùi rượu là chết với mẹ!”
“Vâng.”
Tạ Thanh Từ đi theo Trang Thư Doanh trước. Lâm Nhạc Hân còn phải đợi mẹ cô nàng nên hẹn Tạ Thanh Từ mai đi dạo phố cùng nhau.
Nói xong liếc nhìn bà Trang: “Mợ ơi, mợ không phản đối chứ ạ?”
Trang Thư Doanh dí ngón tay vào trán cô nàng, cười: “Đi đi, mợ tài trợ!”
Trang Thư Doanh còn định mai đưa Tạ Thanh Từ đi dạo, nhưng bà cũng không cố chen vào hội trẻ, tuổi tác xấp xỉ nhau thì dễ nói chuyện hơn.
Lâm Nhạc Hân cười hì hì: “Tuyệt vời!”
Và thầm quyết định lát nữa sẽ đi vòi vĩnh Lương Kinh Trạc một khoản, vừa nãy nếu không có cô nàng nhắc nhở thì vợ anh đã bị người đàn ông khác nhòm ngó rồi!
Hẹn Lâm Nhạc Hân mai liên lạc, Tạ Thanh Từ theo Trang Thư Doanh ra khỏi hội trường, nhân viên hai bên cung kính cúi chào.
Chú Chung lái xe đến sát thảm đỏ trước cửa, lên xe dưới mái hiên, chú cười chào Tạ Thanh Từ: “Chào Thanh Từ.”
Lần nào gặp chú Chung cũng thấy chú cười tươi rói, Tạ Thanh Từ cũng cười theo, đáp: “Cháu chào chú Chung ạ.”
Trên đường về gặp tắc đường, chú Chung kể lâu rồi không đến Kinh Triệu, không biết khu vực gần Phúc Thuận Hồ còn tắc không, có đỡ hơn chút nào không?
Trước đây khu vực gần Phúc Thuận Hồ sửa đường, đường hai chiều thành một chiều, giao thông tê liệt một thời gian, gần đây sửa xong rồi nhưng tình hình cũng chẳng cải thiện là bao.
Tạ Thanh Từ cười nói chỉ đỡ hơn chút xíu thôi, vẫn tắc lắm.
Chú Chung kể lần trước đưa Lương Kinh Trạc đến Kinh Triệu, lần đầu tiên tắc một tiếng đồng hồ chỉ để đi hết 50 mét, chưa bao giờ gặp cảnh tượng hoành tráng thế.
Tạ Thanh Từ bật cười, cô nói giờ cao điểm đúng là như thế đấy ạ, lại gặp sửa đường thì đúng là không lường trước được.
Trang Thư Doanh ngồi bên cạnh nghe cũng cười theo, sau đó nhớ ra một chuyện quan trọng hơn, quay sang hỏi Tạ Thanh Từ: “Tiểu Từ này, ý mẹ và bố con là Tết Âm lịch năm nay sẽ sang Kinh Triệu một chuyến, bàn bạc với bố mẹ con về chuyện đám cưới. Kinh Trạc bảo trước khi tốt nghiệp con chưa định làm đám cưới, nhưng hôm đó mẹ hỏi rồi, địa điểm thì phải đặt trước, con xem chúng ta chốt thời gian trước được không? Đến lúc đó có thay đổi gì thì điều chỉnh sau.”
Mấy địa điểm hot đúng là phải tranh nhau, người Trung Quốc làm đám cưới lại coi trọng ngày giờ tốt, một năm cũng chỉ có mấy ngày đẹp để cưới gả, trùng lịch là không dời được.
Tạ Thanh Từ nhớ đến đôi giày cưới đặt làm chiều nay, bỗng có cảm giác đám cưới thực sự đã gần ngay trước mắt.
Cô gật đầu: “Vâng ạ.”
Về đến biệt thự nhà họ Lương thì Đa Tử vẫn chưa ngủ, thấy Tạ Thanh Từ lại chạy vòng quanh quấn quýt một hồi. Tạ Thanh Từ đưa đồ chơi cho nó, chú chó nhỏ vui lắm.
Trước khi về phòng, cô và bà Trang ngồi ở đảo bếp uống chút cháo tổ yến, trò chuyện dăm ba câu, dì Lệ thỉnh thoảng chêm vào vài câu, không khí rất ấm cúng.
Lúc chuẩn bị lên lầu về phòng, Đa Tử ngậm đồ chơi định đi theo Tạ Thanh Từ.
Trang Thư Doanh kịp thời túm nó lại, nghiêm giọng: “Để chị nghỉ ngơi, tối nay mày ngủ với mẹ.”
Lần trước Tạ Thanh Từ đi rồi Lương Kinh Trạc mới nói Tạ Thanh Từ ngủ không được sâu giấc lắm.
Bà Trang quá hiểu thói quen ngủ của Đa Tử, kiểu gì cũng làm phiền Tạ Thanh Từ nghỉ ngơi nên cấm tiệt ý định đi theo của nó.
Tạ Thanh Từ định nói không sao đâu, dù sao tối nay cô cũng ngủ một mình, thêm Đa Tử cũng chẳng sao.
Nhưng để dụ Đa Tử ở lại, dì Lệ đã phá lệ thưởng cho nó thêm một miếng thịt sấy.
Thấy đồ ăn, mắt chú chó nhỏ sáng rực lên, quên béng luôn mục đích ban đầu, hớn hở chạy theo dì Lệ.
Trang Thư Doanh trách yêu: “Cái đồ ham ăn này.”
Sau đó lại dặn Tạ Thanh Từ thiếu gì thì bảo người làm, Lương Kinh Trạc lâu không về ở, không biết đồ dùng hàng ngày có thiếu gì không.
Tạ Thanh Từ vâng dạ, chúc bà Trang ngủ ngon rồi lên lầu.
Vẫn là căn phòng ngủ của Lương Kinh Trạc mà lần trước cô ở, ga giường đã được thay mới, vẫn là tông màu ấm áp.
Trong thời gian đó Lương Kinh Trạc không về ở, nhiều đồ đạc vẫn giữ nguyên hiện trạng như lúc cô đi.
Tắm rửa thay đồ ngủ xong, nằm lên giường nhìn đồng hồ, đã quá giờ dì Ôn nghỉ ngơi, cô quyết định để mai hãy gọi điện.
Trả lời tin nhắn của bà Chu, bà nội và hai cô bạn cùng phòng, cô tắt đèn đặt điện thoại xuống chuẩn bị ngủ.
Đêm qua ngủ muộn quá nên hôm nay Tạ Thanh Từ chìm vào giấc ngủ rất nhanh, chẳng mấy chốc đã chìm vào mộng đẹp.
Giữa chừng bị đánh thức bởi tiếng nước chảy ồn ào, cô mơ màng tưởng trời mưa, nhưng buồn ngủ quá cô không mở mắt nổi.
Rất nhanh tiếng ồn ào ngừng lại, mưa như đã tạnh, bốn bề lại yên tĩnh trở lại.
Cơn buồn ngủ chập chờn lại kéo đến, ngay khi cô sắp chìm vào giấc mộng lần nữa thì đệm giường phía sau bỗng lún xuống, sau một hồi sột soạt, một cánh tay vòng qua eo cô, kéo cô vào lòng ôm thật chặt.
