Trong lúc chờ mọi người đến, hai người đánh bài giết thời gian.
Phòng riêng yên tĩnh, thỉnh thoảng ở bên kia bàn bài vang lên tiếng của Sầm Tô: “Đợi chút, để tôi nghĩ nên ra lá nào đã.”
Sau đó là một khoảng im lặng kéo rất dài, cô nhìn chằm chằm những lá bài trong tay vắt óc suy nghĩ, thỉnh thoảng còn ngẩng lên quan sát biểu cảm của Thương Quân cố đoán xem chỗ bài còn lại trong tay anh là bài tốt hay bài xấu.
Thương Quân mỉm cười ẩn ý: “Cô không nhìn bài của mình nhìn tôi làm gì? Nhìn tôi có thể thắng à?”
Ánh mắt của Sầm Tô vẫn dừng lại trên khuôn mặt anh, mỉm cười nói: “Đây gọi là biết người biết ta, chuẩn bị kỹ càng thì chẳng thiệt gì.”
Vốn dĩ chỉ để giết thời gian, Thương Quân cũng không giục cô. Thấy cô vẫn do dự, anh dứt khoát thu bài lại sau đó úp xuống bàn, cầm cốc nước lên uống.
“Không vội, cứ từ từ suy nghĩ.” Anh nói.
Sầm Tô ung dung sắp bài, kỹ thuật của cô không giỏi lắm, Tết năm ngoái mẹ có dạy qua cô.
Lâu không động tới, chữ thầy trả hết thầy.
Giờ đừng nói kỹ thuật đánh bài, ngay cả quy tắc chơi bài cô cũng phải suy nghĩ một lát mới có thể chắc chắn.
Cách bàn bài không xa, trưởng ca phục vụ đứng trước tủ trà cũng không có việc gì làm, thỉnh thoảng đi qua rót thêm nước nóng cho hai người.
Thương Quân thường xuyên đến đây xã giao, trưởng ca phục vụ rất quen với anh. Trước đây lúc tiệc tùng đông người, muốn mời anh ngồi xuống bàn bài chơi ván bài rất khó, có lúc Thương Uẩn muốn kéo anh chơi cũng chẳng kéo nổi.
Hôm nay chỉ có hai người, hai bộ bài rút ngẫu nhiên một nửa để chơi. Gần như ván bài chẳng có chút kỹ thuật nào, chỉ dựa vào may mắn vậy mà anh lại kiên nhẫn ngồi xuống chơi đến tận bây giờ.
Sầm Tô đề xuất chơi bài, từ ngoài sân đi vào cô quan sát phòng riêng một vòng sau đó đi thẳng đến chiếc bàn nhỏ bên cạnh khung cửa sổ gỗ. Thương Quân cởi áo khoác, cũng qua đó ngồi xuống theo cô.
Trên bàn chỉ có hai bộ bài tú lơ khơ. Ban đầu Sầm Tô chỉ cầm lấy nghịch, thấy mấy người Thương Uẩn mãi chưa đến nên cô đưa hai bộ bài cho Thương Quân.
Thương Quân hơi sững sờ sau đó nhận lấy: “Gọi Lâu Duy Tích qua chơi cùng chứ?”
Sầm Tô nói không cần, chơi vui thôi, hai người là được.
Trưởng ca phục vụ cứ nhìn hai người chơi mãi đến ván thứ tư, ba ván trước đều là Sầm Tô thắng.
Cô rất ít khi thấy Thương Quân chơi bài, không biết kỹ thuật của anh như nào.
Thắng ba ván liên tiếp, rốt cuộc là do anh đen, bài xấu hay là anh cố ý nhường Sầm Tô thì không ai biết.
Lúc này, hai người đều dựa vào lưng ghế. Sầm Tô vẫn đang suy nghĩ nên ra lá bài nào. Thương Quân chậm rãi uống nước, ánh mắt lướt qua gương mặt chăm chú và những lá bài trong tay cô.
Cô đánh bài mà như nghiên cứu phát triển sản phẩm, mỗi bước đều thận trọng, tính toán kỹ lưỡng.
Anh không khỏi tò mò với tính cách nghiêm túc như vậy tại sao trong chuyện tình cảm lại hời hợt, tùy hứng đến thế.
Sầm Tô suy nghĩ hơn một phút, cuối cùng cũng rút ra hai lá: “Thôi thì tôi vẫn đánh đôi vậy.”
Cô chậm rãi đặt bài xuống, cười với người đàn ông ngồi đối diện: “Anh có đôi không?”
Cô cược anh không có nên mới dám đánh như vậy.
Thương Quân khẽ cười, cầm mấy lá bài úp trên mặt bàn lên, ném xuống: “Cô thắng rồi.”
Người thua phải xào bài, đến lượt Sầm Tô thảnh thơi uống trà.
Cô nhấp một ngụm trà, tự tin nói: “Thắng thêm ván nữa là tôi thắng năm ván liên tiếp.”
Xào bài xong, Thương Quân tiện tay bốc lấy một nửa, hơi hất cằm ra hiệu cô bốc bài.
Trưởng ca phục vụ bước tới rót thêm trà nóng cho Sầm Tô, ánh mắt bị bàn tay trắng trẻo mịn màng của cô thu hút. Những ngón tay thon dài, đường vân ở những khớp tay mờ nhạt gần như không nhìn thấy khiến người ta khó lòng rời mắt.
Cô ấy không biết Sầm Tô làm nghề gì, có lẽ rất bận nên không có thời gian chăm sóc bản thân.
Đôi tay này nếu như bình thường chăm dưỡng một chút hoàn toàn có thể làm mẫu tay.
Dựa vào ưu thế tay dài, cách cầm bài của Sầm Tô cũng ung dung chẳng kém Thương Quân.
Xếp xong bài trong tay, cô nghĩ ván này chắc chắn thắng.
Gần mười hai giờ rồi mà Thương Uẩn và Thương Thấm vẫn chưa tới.
Trong lúc chờ đợi nhàm chán hai người chơi bài giết thời gian, chẳng quan tâm bao giờ bọn họ đến nữa.
Lúc Sầm Tô tưởng ván này mình thắng chắc chợt phát hiện bài của Thương Quân đẹp hơn.
Ván này chơi căng thẳng hơn ván trước, cũng tốn thời gian hơn.
Thấy bài của đối phương ngày một ít đi, Sầm Tô cũng liếc qua đếm số lá còn lại trong tay Thương Quân.
Thương Quân nói: “Còn sáu lá.”
Sầm Tô chần chừ, sau khi suy nghĩ đánh một dây.
Thương Quân không chặn, ra hiệu cô tiếp tục.
“Tôi thắng rồi, năm ván liên tiếp.” Cô cười, ném hai lá cuối cùng xuống.
“Anh còn lại bài gì thế?” Sầm Tô tò mò nhìn sang.
“Đừng có tò mò.”
“Cho tôi xem đi.”
Thương Quân chỉ đành ngửa bài lên bàn.
Chả trách lại bảo cô đừng tò mò, anh có đôi Joker thế mà lại không ra.
Chỉ vì để cô được thắng trọn năm ván liên tiếp.
Anh cố ý nhường, cô cũng vui vẻ chấp nhận.
Sầm Tô cầm ly trà cụng vào cốc của anh: “Đây là cố tình nhường tôi.”
“Chơi nữa không?” Thương Quân hỏi.
Sầm Tô lắc đầu, cười nói: “Biết dừng đúng lúc.”
Thương Quân cất bộ bài đã xào xong tiện nhìn đồng hồ. Mười hai giờ mười lăm phút, đã hơn nửa tiếng từ khi Thương Uẩn nói “sắp rồi”.
Dù xe có hết xăng phải đẩy xe đi thì bây giờ cũng đẩy đến.
Điện thoại trên bàn rung, mẹ gọi điện thoại đến.
Anh nhìn về phía Sầm Tô gật đầu tỏ ý xin lỗi, cầm điện thoại ra ngoài nghe.
Cuộc gọi kết nối, bà Thương hỏi con trai ăn cơm trưa chưa.
Thương Quân nói vẫn chưa: “Tổ chức tiệc chia tay cho một quản lý cấp cao, mọi người vẫn chưa đến đủ.” Anh hỏi mẹ: “Có chuyện gì ạ?”
Bà Thương nói chiều nay hẹn bạn đi uống cà phê: “Con đi cùng mẹ đi.”
Nói thì khéo léo nhưng thật ra đang bảo anh đi xem mắt.
Thương Quân thẳng thừng từ chối: “Người bạn này của mẹ cũng dẫn con gái đi cùng?”
Bà Thương: “Chẳng nhẽ dẫn con trai?”
“…..”
Bà Thương thở dài: “Không phải mẹ muốn giục con kết hôn mà là do Thương Uẩn quá cứng đầu. Đã nói rõ kết hôn theo sắp đặt của hai nhà, kết quả nó cứ thoái thác hết lần này đến lần khác, còn lấy con ra làm cớ. Bảo con làm anh cả còn chưa kết hôn, nó vội cái gì.”
Bảo con trai cả đi xem mắt không phải suy nghĩ bộc phát nhất thời, vốn dĩ định gặp nhau lúc Tết nhưng nào biết được con trai ở Hồng Kông không về.
Thương Quân nhắc mẹ: “Mẹ, hôm nay là thứ hai.”
“Mẹ biết.”
Bà Thương đương nhiên biết rõ con trai bận rộn nhưng nếu còn trì hoãn nói không chừng con trai lại đi công tác, lần sau về chẳng biết là khi nào.
“Uống cốc cà phê không làm lỡ bao nhiêu thời gian của con đâu. Mẹ chỉ muốn để Thương Uẩn biết rằng mẹ cũng đang giục con chứ không phải giục mỗi nó.”
Cho dù chỉ đi uống cốc cà phê Thương Quân vẫn từ chối: “Con đang nói chuyện với người khác.”
Bà Thương đương nhiên cho rằng: “Bên cạnh con có người?”
“Không có ai. Ý con là, gần đây con đang nói chuyện với một người trên wechat, Thương Uẩn làm mối.”
“Phải nói sớm chứ.” Bà Thương lập tức tươi tắn hẳn lên, không giấu được vui mừng: “Từ bao giờ thế? Không nghe Thương Uẩn nói.”
“Chưa hẹn hò, cũng không định hẹn hò.”
“Thế con còn nói chuyện với người ta?”
“Thương Uẩn nhất quyết mai mối đấy chứ. Đối phương là người có công của Y tế Tần Vận, sắp rời khỏi Bắc Kinh. Con lại là sếp của cô ấy, chẳng lẽ không trả lời?”
“Thế chứng tỏ con vẫn muốn nói chuyện với người ta. Nếu như thật sự không muốn Thương Uẩn kề dao vào cổ con được chắc?”
“…..”
Thương Quân có trăm cái miệng cũng không cãi được.
Bà Thương trêu con trai xong, quay lại chủ đề chính: “Là người có công với Y tế Tần Vận, còn có thể khiến Thương Uẩn dùng tình cảm gia đình để ép con chắc là Sầm Tô nhỉ?”
Thương Quân không ngờ đến cả mẹ cũng biết Sầm Tô: “Mẹ gặp rồi sao?”
“Mẹ chưa gặp. Nghe em gái con nhắc mấy lần, nói rất xinh đẹp.” Bà Thương đoán trưa nay con trai cả đi chia tay Sầm Tô: “Không cản trở con ăn cơm nữa.”
Còn chuyện xem mắt, bà thoải mái: “Nếu như cảm thấy đi xem mắt có lỗi với Sầm Tô vậy thì không đi.”
Anh và Sầm Tô không phải bạn trai bạn gái, đương nhiên không thể nói “có lỗi” hay “không có lỗi” được.
Nhưng thật sự anh cảm thấy đi xem mắt không hợp lý, lỡ như lúc đang uống cà phê với người khác Sầm Tô gửi tin nhắn cho anh, thì sẽ để cô rơi vào tình thế khó xử như nào?
Lý do của anh như này: “Mẹ, sau này mẹ đừng bận tâm đến bất cứ hình thức xem mắt nào nữa, mấy năm tới con không có ý định kết hôn. Đến lúc cần kết hôn không cần mẹ giục.”
Bà Thương còn có thể nói gì? Từ nhỏ đến lớn con trai cả đã khiến cả nhà yên tâm, làm chuyện gì cũng có chừng mực. Chuyện con không muốn không thể nào ép được.
“Được, mẹ biết rồi.”
Bà không khỏi nghĩ về Sầm Tô, có thể khiến con trai thứ mất công làm mối, còn được con gái khen hết lời thì chắc chắn Sầm Tô có điều gì đó đặc biệt.
Bây giờ con gái đã kết hôn theo sự sắp đặt của gia đình, hôn nhân của con trai thứ sẽ không có thay đổi. Hôn nhân của con trai cả cứ tùy ý nó, không nhất thiết phải tìm một nhà môn đăng hộ đối.
Nghĩ vậy bà Thương chuyển chủ đề: “Chính con cũng nói Sầm Tô là người có công với Y tế Tần Vận thì cứ nói chuyện tử tế với người ta, cũng coi như báo đáp ân tình thay em trai con.”
“…..”
Đến cả báo đáp ân tình cũng dùng luôn rồi, Thương Quân không biết nói gì.
Kết thúc cuộc gọi, anh lại nhìn wechat, vẫn không có tin nhắn mới. Trước đó nhắn tin hỏi có chuyện gì nhưng chắc đối phương đang bận nên vẫn chưa trả lời anh.
Quay lại phòng riêng, Sầm Tô ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại. Nhìn sau lưng anh, không có người nào khác.
Từ đầu tới cuối không thấy quản lý cấp cao nào khác đến, cô đã đoán được ý của Thương Uẩn.
“Hôm nay chỉ có anh và Thương Uẩn tiễn tôi?”
Thương Quân nói: “Có em gái tôi nữa.”
Sầm Tô không ngờ Thương Thấm cũng đến, hơi bất ngờ.
Thương Quân nói thẳng: “Thương Uẩn kéo cả Thương Thấm vào tác hợp chúng ta.”
“…..”
Sầm Tô đáp lại bằng giọng đùa: “Tôi được lòng mọi người vậy sao?”
Phòng riêng có lò sưởi, Thương Quân thấy nóng nên cởi áo vest treo lên lưng ghế, vừa xắn ống tay áo sơ mi vừa nói: “Quả thật được lòng mọi người, ngay cả người khó tính như Ngu Thệ Thương cũng lên tiếng giúp cô.”
Thậm chí đến cả anh trong vô thức cũng nhường nhịn cô một chút.
Đang nói chuyện cửa phòng riêng mở ra.
Sau bao lâu chờ đợi cuối cùng hai anh em cũng đến.
Thương Thấm ôm một bó hoa, cô ấy và Sầm Tô quen nhau từ trước nên cũng không khách sáo, trực tiếp đưa hoa: “Anh hai nói cô đến Thâm Quyến phát triển, chúc cô mọi chuyện suôn sẻ.”
“Cảm ơn.” Sầm Tô dùng hai tay nhận hoa: “Hoa này đặc biệt thật đó.”
“Cô thích là được rồi.” Thương Thấm nói lý do đến muộn: “Tiệm hoa này ở phía Tây thành phố, mới đầu anh hai không muốn đi, nói sẽ làm lỡ thời gian ăn cơm. Vì mua hoa mà muộn gần một tiếng, nếu không đã đến từ lâu rồi.”
Thật ra bó hoa này là do nghệ nhân cắm hoa riêng của nhà cô ấy làm, cô ấy và anh hai rề rà mãi mới đến là muốn dành thêm thời gian cho hai người ở riêng với nhau.
Thương Uẩn ngồi xuống trước tiên, xác nhận thực đơn với trưởng ca phục vụ.
Vốn dĩ là bàn tròn tám người nhưng đã dọn đi hai ghế, chỉ để lại sáu ghế. Trước đấy trưởng ca đã hỏi số lượng người, Thương Uẩn nói khoảng bốn, năm người.
Hôm nay không đặt nặng chuyện chỗ ngồi, Thương Quân ngồi đối diện chéo với em trai.
Thương Thấm ngồi bên cạnh anh hai, vừa định tiện tay đặt túi xuống ghế bên cạnh Sầm Tô đã ngồi xuống. Cô ấy định chiếm chỗ này để Sầm Tô ngồi cạnh anh cả nhưng tiếc đã chậm một bước.
Vậy là vị trí được xếp thành ba đối một, như kiểu sắp có một cuộc đàm phán.
“Anh, anh đừng ngồi một mình.” Thương Thấm chỉ tay vào ghế bên cạnh Sầm Tô, “Qua đây ngồi tiện nói chuyện hơn.”
Thương Quân: “Chẳng có chuyện gì để nói với mấy đứa cả, ba người các cô các cậu ngoại trừ chọc tức anh ra thì có biết làm gì đâu.”
Nếu như không phải sợ Sầm Tô ngại cô ấy thật sự muốn đáp lại một câu: Thì người cùng một nhà ra vào chung một cửa mà.
Lúc này Thương Uẩn đã xác nhận xong thực đơn, anh ta ngẩng đầu nhìn người đối diện. Vì chuyện tình cảm của anh cả, anh ta lo lắng đến mất ăn mất ngủ: “Mẹ nói chiều nay bắt anh đi xem mắt, em đi cùng anh.”
Thương Quân: “…..”
Không biết còn tưởng hai anh em tình cảm gắn bó sâu nặng lắm.
