Chín giờ tối hôm đó Thương Quân gọi điện thoại cho chủ nhiệm Cố.
Cố Xương Thân nghe máy rồi nói: “Gọi đúng lúc lắm, sớm hai phút là tôi không nghe máy được.”
“Vừa phẫu thuật xong ạ?”
“Ừ, lúc tan làm khoa cấp cứu đưa một bệnh nhân bị bóc tách động mạch chủ đến, suýt nữa mất mạng.”
Cố Xương Thân ngồi xuống bàn, kẹp điện thoại giữa tai và vai, hai tay mở hộp cơm: “Thêm wechat Sầm Tô đúng không? Cậu cúp máy tôi thêm ngay.”
“Không phải giục chuyện đó, cháu muốn hỏi về độ khó ca phẫu thuật của bà ngoại.”
Hiếm khi Cố Xương Thân trêu: “Chuyện này chỉ có thể nói với người nhà bệnh nhân, cậu là người nhà bệnh nhân sao?”
“…..”
Thương Quân cười, “Chủ nhiệm Cố, chú làm khó cháu rồi.”
Cố Xương Thân mở cơm hộp ra, đùi gà không biết bị thằng nhóc nào trong khoa lấy trộm mất một cái, chỉ để lại cho ông một cái nhỏ.
Ông quay lại chuyện chính nói với đầu bên kia điện thoại: “Độ khó của ca phẫu thuật có nói với cậu, cậu cũng không hiểu. Không cần lo lắng, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
“Cảm ơn chú.”
Sau khi cúp máy Cố Xương Thân nhấn vào wechat, chấp nhận lời mời kết bạn “Sầm&cen”.
Ông vừa ăn cơm tối vừa gửi những điều cần lưu ý trong việc chăm bà ngoại trong thời gian sắp tới, rồi lại dặn:【Nhất định phải tránh nhiễm trùng.】
Sầm Tô cảm ơn:【Vâng ạ. Cảm ơn bác sĩ Cố, làm phiền bác sĩ rồi.】
Nói chuyện thêm mấy câu cô không làm phiền nữa, chuyển những lưu ý đó cho mẹ.
Sầm Tông Y:【Cảm ơn người ta cho tử tế.】
Sầm Tô:【Mẹ yên tâm.】
Lần này cô phải cảm ơn rất nhiều người.
Không chỉ bác sĩ Cố mà còn có Thương Quân.
Mấy ngày sau đó Sầm Tô gần như không bước chân ra khỏi nhà, cô bận thu dọn, đóng gói đồ đạc chuẩn bị chuyển nhà.
Sau khi tốt nghiệp cô vẫn luôn sống ở Bắc Kinh, mấy năm trôi qua đồ đạc đã nhiều lên lúc nào chẳng hay. Đồ đạc nhiều nhưng cô chỉ chuẩn bị sáu túi lớn và ba vali, cố gắng vứt bỏ những thứ không cần thiết.
Tiểu Khâu bên môi giới đã giúp cô chọn lọc được bốn căn nhà phù hợp với yêu cầu, giá thuê ở trong mức cô có thể chấp nhận được.
Hẹn nhau cuối tuần đi xem nhà, cô đặt vé chuyến bay đến Thâm Quyến vào chiều thứ bảy.
Tối thứ sáu, Sầm Tô nhận được điện thoại của Thương Thấm hỏi cô ngày mai có rảnh không, cùng nhau ăn cơm.
Thương Thấm nói: “Chỉ hai chúng ta thôi.”
Nghĩ tới bữa tiệc chia tay hôm đó, Thương Thấm nói sẽ mời riêng cô một bữa tiệc chia tay, cô còn tưởng chỉ nói khách sáo.
Sầm Tô xin lỗi sau đó giải thích ngày mai phải bay đến Thâm Quyến, hẹn đi xem nhà với Tiểu Khâu: “Đợi lúc nào về tôi mời cô.”
Thương Thấm: “Không cần khách sáo với tôi, tổ chức tiệc chia tay cho cô đương nhiên là tôi mời rồi.”
Nói thêm mấy câu về chuyện thuê nhà sau đó cô ấy nhắc đến Thương Quân: “Đúng là có duyên, anh cả tôi cũng đến Thâm Quyến công tác, hai ngày cuối tuần đều ở bên đó.”
Cách một cái điện thoại, hai người không hẹn mà cùng nhau bật cười.
Thương Thấm: “Nghe nói Tinh Hải Toán Lực chọn địa điểm ở Thâm Quyến, gần đây anh cả tôi sẽ thường xuyên đến đó.”
Những gì cần tiết lộ đã tiết lộ xong, hoàn thành nhiệm vụ anh hai giao cho rồi cô ấy khéo léo kết thúc cuộc điện thoại: “Cô bận đi, về rồi gặp.”
Sầm Tô không hoàn toàn hiểu rõ phạm vi kinh doanh cụ thể của Thương Quân gồm những lĩnh vực nào, chỉ từng nghe qua về Tinh Hải Toán Lực nhưng cũng không quá hiểu rõ.
Cúp máy xong, cô tiện tay tra Tinh Hải Toán Lực.
Tinh Hải Toán Lực là một nhà cung cấp dịch vụ tính toán chuyên nghiệp, do Tập đoàn Tần Vận và Tập đoàn Kinh Hòa cùng nhau góp vốn. Trung tâm dữ liệu đặt tại khu công nghiệp ở Giang Thành, là một trong số những dự án trọng điểm thu hút đầu tư của khu này ở Giang Thành năm đó.
Để mở rộng nghiệp vụ tính toán, đầu năm nay Tinh Hải Toán Lực quyết định tăng thêm các cơ sở mới.
Ngoài hai cổ đông lớn ban đầu, trong dự án mới Tinh Hải Toán Lực còn thu hút thêm một cổ đông lớn khác chính là nhà họ Ngu ở Hồng Kông.
Ba tập đoàn lớn cùng nhau hợp tác xây dựng trung tâm siêu tính toán AI, với tổng mức đầu tư dự án vượt quá một nghìn tỷ.
Trước đó một số báo cáo liên quan cho thấy nhà họ Ngu chưa chắc đã quyết định tham gia, bởi vì nội bộ hội đồng quản trị có nhiều ý kiến khác nhau.
Về việc chọn địa điểm cơ sở mới cũng nhận được nhiều luồng ý kiến trái chiều.
Tuy nhiên vào tuần trước có bên truyền thông xác nhận rằng Ngu Thệ Thương đã kiên quyết bác bỏ mọi ý kiến trái chiều, quyết định đầu tư vào dự án mới của Tinh Hải Toán Lực.
Có thể thấy quyền lực nhà họ Ngu đã hoàn toàn chuyển giao từ ông cụ Ngu sang Ngu Thệ Thương.
Sáng hôm qua Tinh Hải Toán Lực chính thức thông báo sẽ xây dựng trung tâm siêu tính toán AI ở Thâm Quyến.
Lướt đọc từng bản tin, lúc Sầm Tô ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại trời đã tối.
Bữa tối của cô luôn đơn giản, một cốc sữa chua yến mạch thêm chút hoa quả là xong bữa. Cô mở tủ lạnh lấy hộp sữa chua, vừa thêm yến mạch vào trong hộp vừa suy nghĩ có nên đổi khách sạn không.
Vốn dĩ cô định đặt khách sạn gần chỗ Tiểu Khâu làm việc, như vậy tiện tập hợp hơn.
Nhưng Thương Quân không thể nào ở khách sạn đó được.
Cùng với tiếng giòn rụm của yến mạch, chả mấy chốc cốc sữa chua đã thấy đáy.
Sầm Tô vứt vỏ hộp vào trong thùng rác, lấy lại tinh thần. Cô cầm điện thoại hủy khách sạn đặt trước đó, đặt lại khách sạn năm sao thuộc chuỗi khách sạn của nhà họ Ngu ở Thâm Quyến.
Dù ở cùng khách sạn, nếu như thời gian ra ngoài không giống nhau, đi khác thang máy thì xác suất gặp nhau cũng rất nhỏ.
Nếu không gặp được cô sẽ đi tìm anh.
Dù sao hôm đó lúc tạm biệt anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cô sẽ hỏi anh ở đâu.
Sáng ngày hôm sau, Sầm Tô ăn sáng xong sau đó ung dung đến sân bay.
Bởi vì khoảng thời gian này thường xuyên tìm kiếm những tin tức liên quan đến Y tế Tân Duệ, hôm nay vậy mà lại đề xuất cho cô tin “Ông cụ Triệu được đưa vào bệnh viện lúc hai giờ sáng” đầu tiên.
Mấy năm nay ông cụ Triệu cư trú lâu dài ở Hồng Kông, sáng sớm hôm nay sức khỏe đột nhiên suy giảm, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu gấp.
Trời còn chưa sáng, con cháu nhà họ Triệu nhận được tin đã vội vã đến Hồng Kông. Triệu Tuân cũng xuất hiện ở bệnh viện, bị chụp lại với vẻ mặt hốc hác mệt mỏi.
Lúc ông cụ Triệu còn khỏe, mấy đứa con tranh đấu ngấm ngầm và công khai.
Bây giờ ông bị bệnh, cuộc tranh chấp quyền lực e là lại sắp diễn ra.
Hiện tại ông cụ Triệu đã thoát khỏi nguy hiểm hay chưa vẫn chưa có tin tức gì.
Hy vọng ông cụ có thể chuyển nguy thành an.
Sầm Tô thoát khỏi trang tin tức, nghĩ tới ông ngoại và “Y tế Sầm Thụy” đã không còn tồn tại từ lâu.
Cô có hứng thú với ngành y tế là chịu ảnh hưởng từ ông ngoại, mặc dù cô chưa từng được gặp ông.
Bà ngoại thường nói cô thừa hưởng sự thông minh của ông ngoại.
“Con không giống mẹ con, mẹ con trượt cả vật lý và hóa.” Mỗi lần bà ngoại nói như vậy mẹ liền vội vàng đỏ mặt phản bác.
Chả mấy chốc xe buýt sân bay đã đến trạm.
Sầm Tô hoàn hồn, mặc áo khoác ngoài đi xuống xách hành lý.
Qua cửa an ninh cô mở điện thoại chụp một bức ảnh đang ở sảnh chờ sân bay gửi cho Thương Quân.
Sau đó dùng một tay vội vàng gõ chữ.
Thương Quân và Ngu Thệ Thương vừa kết thúc cuộc họp kinh doanh, đang chuẩn bị đi ăn thì điện thoại có tin nhắn đến.
Sầm Sầm:【Định đi gặp anh.】
Sau khi Thương Quân xem xong bức ảnh ở sảnh chờ sân bay cô gửi đến, anh gọi thẳng điện thoại qua: “Chuyến bay chiều nay?”
“Ừ, hai tiếng nữa cất cánh.”
“Biết tôi ở đâu sao mà muốn gặp tôi?”
Sầm Tô lập tức nghe ra được ý từ câu hỏi hỏi ngược lại của anh, anh không ở khách sạn lần trước.
Cô cười, nói: “Tôi vừa đổi sang đặt khách sạn lần trước, chẳng phải lại đặt lại sao?”
Thương Quân không trả lời trực tiếp, hỏi cô đến đây nhận việc hay đi xem nhà.
“Nếu như đến xem nhà tôi cho người đến sân bay đón.” Anh nói.
Sầm Tô hỏi ngược lại: “Nếu như nhận việc thì sao?”
“Nhân tài được săn đón như cô, đi nhận việc không có ai đón?”
“…..”
Sầm Tô sững người, nhất thời dở khóc dở cười.
Không ngờ anh còn có góc nhìn như vậy.
“Coi như anh đang khen tôi vậy.” Sau đó quay lại chủ đề chính, cô nói đi xem nhà, bên Tiểu Khâu có mấy căn nhà phù hợp.
Thương Quân nói: “Chụp thông tin chuyến bay gửi cho tôi.”
Nói xong anh cúp máy.
Thấy anh kết thúc cuộc gọi, Ngu Thệ Thương hỏi bâng quơ một câu: “Thương Thấm định đến công ty nào làm thế?”
Anh ta lờ mờ nghe được giọng bên kia điện thoại là nữ, còn là người có thể khiến Thương Quân chủ động đến sân bay đón ngoại trừ Thương Thấm thì không có người nào khác.
“Không phải Thương Thấm.” Thương Quân đứng dậy khỏi sô pha: “Người anh nhiều chuyện thêm bạn cho tôi đấy.”
Gần đây Ngu Thệ Thương nhiều việc, phản ứng chậm nửa giây mới biết là ai. Anh ta trêu: “Người đúng là tôi thêm thay cậu, nhưng không ép buộc cậu đi đón.”
Thương Quân: “Nếu như cô ấy biết tôi ở Thâm Quyến, chắc chắn là Thương Uẩn nói. Cho dù tôi không nhắc đến việc đến sân bay đón người, Thương Uẩn cũng sẽ nghĩ mọi cách để tôi đi đón. Chủ động hay không có gì khác nhau sao?”
Dù sao cuối cùng vẫn phải đi đón người, như vậy còn có thể bớt nghe mấy câu lảm nhảm của Thương Uẩn.
Ngu Thệ Thương cười: “Lúc nào cậu cũng biết tự biện minh cho mình.”
Thương Quân lười tranh luận, nói với anh ta: “Đi thôi.”
Hai người một trước một sau rời khỏi phòng họp, đi về phía nhà hàng.
Thương Quân vừa đi vừa gửi tin nhắn, đồng thời thông báo với người bên cạnh: “Chiều nay tôi dùng xe, gửi biển số xe của cậu cho cô ấy rồi.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Hiếm khi anh ta rơi vào trường hợp không biết nói gì.
Thương Quân tiếp tục trả lời tin nhắn, hỏi cô:【Chắc chắn muốn đổi đến khách sạn của tôi?】
Sầm Sầm:【Chắc chắn, nếu không sẽ không gặp được anh. Anh nói tên khách sạn đi, tôi tự đặt.】
Sau đó Sầm Tô nhận được định vị khách sạn Thương Quân gửi tới, mở ra xem là một khách sạn thuộc chuỗi khách sạn nhà họ Ngu.
Cô đăng nhập vào nền tảng, trả phòng trước sau đó mới đặt.
Trong lúc chờ chuyến bay, Sầm Tô đăng nhập vào hòm thư xử lý email.
Tin cô rời khỏi Tần Vận đã lan ra khắp ngành, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi đã có đến ba công ty gửi lời mời cho cô. Trong đó có hai công ty ở Bắc Kinh, một công ty ở Thượng Hải.
Địa điểm làm việc không nằm trong phạm vi cân nhắc của cô, cô lần lượt từ chối.
Hôm qua gọi điện thoại về nhà, mẹ bảo cô không cần vội đi làm. Khó khăn lắm mới có thời gian nghỉ, điều chỉnh xong rồi tính tiếp.
Mẹ còn gửi cho cô ảnh chụp màn hình số dư trong tài khoản của mẹ. Từ khi trả nợ xong cuối cùng cũng có một chút tiền tiết kiệm, mua đồ cũng không cần phải dồn từ tháng này sang tháng sau nữa.
“Con nghỉ ngơi nửa năm rồi tìm việc tiếp, không có tiền mẹ cho.”
Nửa năm tới quả thật cô không định đi làm.
Tuy nhiên có một trường hợp ngoại lệ, chính là Y tế Tân Duệ đột nhiên gửi lời mời đến cô.
Nhưng xác suất này cũng giống như xác suất Thương Quân yêu cô đến chết đi sống lại, bằng không.
Bốn giờ năm mươi phút chiều, máy bay hạ cánh xuống Thâm Quyến.
Đón cô là chiếc Bentley màu đen, biển số xe của hai khu vực Quảng Đông và Hồng Kông.
Sau khi tài xế để vali của cô vào cốp sau xe, vệ sĩ từ ghế lái phụ bước xuống hơi gật đầu với cô, mở cửa sau cho cô.
“Cảm ơn.”
Sầm Tô ngồi lên ghế lái sau.
Tài xế và vệ sĩ đều lạ mặt, cô chưa thấy đi cùng Thương Quân bao giờ.
Cũng có thể là đội ngũ đi theo ở bên Thâm Quyến, trong lòng cô nghĩ vậy.
Sầm Tô gửi tin nhắn cho Thương Quân:【Đã lên xe. Cảm ơn anh.】
Thương Quân đang họp video, điện thoại úp trên bàn, có tin nhắn đến anh cũng không nhìn thấy.
Hôm nay là cuộc họp trực tuyến đầu tiên của ba cổ đông lớn nhất Tinh Hải Toán Lực, thảo luận và xác định danh sách các đơn vị được chọn để đảm nhận dự án.
Theo kế hoạch ban đầu, các sếp của ba tập đoàn cùng thành viên nhóm tham gia dự án sẽ gặp mặt trực tiếp ở Thâm Quyến, nhưng Ngu Thệ Thương nghĩ đến việc sếp của Kinh Hòa vừa mới kết hôn không lâu nên tạm thời chuyển sang cuộc họp trực tuyến.
Cuộc họp do người phụ trách dự án chủ trì, ba sếp chỉ lắng nghe.
Sau một buổi chiều thảo luận, trong số rất nhiều công ty tham gia đấu thầu cuối cùng đã chọn ra được năm công ty vào vòng trong.
Trong đó có hai công ty chuyên về dịch vụ kỹ thuật công trình, đặc biệt giỏi trong việc cải tạo trung tâm dữ liệu tiêu thụ năng lượng thấp.
Thương Quân xem tài liệu của một công ty trong số đó, đến từ Thâm Quyến.
Mãi đến khi cuộc họp gần kết thúc anh mới cầm điện thoại.
Lúc này đã nửa tiếng trôi qua từ lúc Sầm Tô gửi tin nhắn.
Thương Quân trả lời:【Không cần khách sáo. Xe của chủ tịch Ngu, có cơ hội cô có thể cảm ơn trực tiếp.】
Hóa ra tài xế và vệ sĩ đến sân bay đón cô là người của Ngu Thệ Thương.
Sầm Tô cũng muốn cảm ơn trực tiếp nhưng cô không biết, nếu như không có người giới thiệu muốn gặp mặt người cầm quyền nhà họ Ngu thật sự rất khó.
Lần trước đến Thâm Quyến có thể gặp Ngu Thệ Thương hai lần liên tiếp, lần đó may mắn nhưng đáng tiếc khi đó cô không biết thân phận thật sự của anh ta.
Sầm Tô:【Người ở tầng lớp như tôi sợ là không có cơ hội làm quen với chủ tịch Ngu, chỉ có thể cảm ơn anh thôi.】
Biết lần này Thương Quân bận rộn với công việc, cô không làm phiền anh nữa:【Anh làm việc đi.】
Sau khi làm thủ tục nhận phòng, Sầm Tô thu dọn hành lý đơn giản rồi lấy váy ngủ đi tắm.
Vốn dĩ định gọi một bữa ăn đơn giản giải quyết luôn trong phòng, nhưng nhìn điện thoại nửa ngày trời vẫn không có món nào muốn ăn. Bỗng nhiên như bị ma xui quỷ khiến, cô thay váy ngủ thành một chiếc váy khác, cầm thẻ phòng ra ngoài.
Tại cửa nhà hàng trên sân thượng, cô gặp một người đàn ông quen mặt.
Chính là vệ sĩ mở cửa cho cô chiều nay lúc ở sân bay.
Anh ta xuất hiện ở đây vậy có khả năng Ngu Thệ Thương cũng dùng bữa ở đây.
Cô mỉm cười hỏi: “Sếp Thương và chủ tịch Ngu đều ở đây sao?”
Đổi thành người khác vệ sĩ tuyệt đối sẽ không tiết lộ hành tung của sếp, nhưng cô gái này là người khiến sếp nhà mình phá lệ mấy lần vậy nên không hề do dự: “Đều ở đây.”
Sau khi cảm ơn, Sầm Tô tiến thẳng vào phía trong.
Có lẽ do cô tự mình đa tình, luôn cảm thấy tối nay Thương Quân chọn dùng bữa ở đây là để đặc biệt giới thiệu Ngu Thệ Thương cho cô.
Dù sao ngoại trừ nhà hàng trên sân thượng, không còn nơi nào phù hợp có thể gặp mặt Ngu Thệ Thương.
Cũng may cô không gọi đồ ăn mang lên phòng.
Ở góc yên tĩnh nhất nhà hàng, Thương Quân và Ngu Thệ Thương ngồi đối diện với nhau. Ngu Thệ Thương đã ăn xong đặt dao đĩa xuống còn anh đang chậm rãi cắt miếng thịt trong đĩa, cũng sắp dùng bữa xong.
Ngẩng đầu nhìn thấy cô, Thương Quân vô thức nhìn đồng hồ.
Đợi cô đi đến gần anh mới nói: “Muộn thêm năm phút nữa tôi đã về rồi.”
Sầm Tô mỉm cười trả lời: “Đến gặp anh, sao tôi có thể đến muộn được chứ.”
