Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 27: Về gặp em trước rồi mới qua Hồng Kông làm việc. Lần này hài lòng rồi chứ?



Vệ sĩ chờ ở dưới lầu hơn mười phút.

Lúc anh ta cho rằng có phải sếp sẽ ở lại nhà Sầm Tô uống nước rồi mới xuống hay không thì thang máy dừng ở tầng một. Cửa từ từ mở ra, bóng dáng cao ráo của sếp xuất hiện ở trước mặt.

Thương Quân bước nhanh ra khỏi thang máy, chỉ cảm thấy bên trong tòa nhà nóng bức.

Sau khi lên xe, cửa sổ phía sau được hạ xuống.

Thương Quân nhìn ra bên ngoài cửa sổ, hơi ngước cằm lên. Ngón tay theo thói quen để lên cổ áo sơ mi định cởi cúc áo, nhưng khi chạm phải chất liệu của bộ thể thao, anh mới nhận ra tối nay không hề mặc áo sơ mi.

Cửa sổ xe vẫn mở, cho đến khi chiếc xe lái vào tầng hầm tòa chung cư.

Gió mát thổi cả quãng đường, coi như cũng làm dịu đi phần nào sự bồn chồn trong lòng anh.

Sự bồn chồn còn lại khó mà nguôi ngoai, sau khi về đến nhà, Thương Quân đi đến tủ rượu lấy một chai vang đỏ mở ra.

Anh vừa dựa vào lan can ban công nhấp một ngụm rượu thì Sầm Tô gửi tin nhắn đến:【Anh về đến nhà chưa?】

Thương Quân gọi thẳng điện thoại qua: “Vừa về. Vẫn chưa ngủ sao?”

Sầm Tô: “Vốn định ngủ rồi nhưng anh gọi điện thoại đến làm sao tôi có thể ngủ được.”

Thương Quân khẽ nhấp rượu vang, suy nghĩ nên trả lời như nào.

Sầm Tô đã sắp xếp ổn thỏa cho Quả Cầu Tuyết, cô quay về phòng mình khép cửa lại.

“Sao anh không nói chuyện? Đang uống nước sao?”

Thương Quân: “Không phải, rượu vang.”

“Tôi cũng thích rượu vang, nhưng lúc bận quá không thể nào uống được, sợ làm lỡ công việc. Bây giờ cuối cùng cũng có thời gian rảnh.” Sầm Tô ngồi xuống bệ cửa sổ lồi, tắt đèn kéo rèm, nhìn ra cảnh đêm phồn hoa của thành phố. Lúc này nếu như có ly rượu vang trong tay thì tuyệt biết mấy: “Đợi anh đi công tác về, tôi muốn thử rượu vang của anh.”

Cô lại hỏi: “Nhà ở Thâm Quyến của anh cũng có rất nhiều sách sao?”

Thương Quân nói: “Không.”

Sầm Tô cười, nói: “Thế không phải tôi không có cớ đến nhà anh sao?”

Thương Quân: “Em mà muốn đến còn phải kiếm cớ à? Tôi cũng đâu có cấm em đến.”

Có lẽ do tác dụng của rượu vang, giọng nói trầm thấp của anh hơi khàn khàn mang theo sức hút.

Lọt vào tai Sầm Tô mang theo chút cưng chiều khó tả.

Sầm Tô thuận theo lời anh hỏi: “Lúc nào cũng được sao?”

Thương Quân khẽ đồng ý.

“Vậy đợi anh đi công tác về rồi tôi đến.” Sầm Tô mở đèn, giọng nhẹ nhàng: “Tôi tiếp tục đọc sách tích vàng thỏi đây. Ngủ ngon.”

Động tác nuốt rượu của Thương Quân hơi khựng lại, trước khi cúp máy anh nói: “Sau này mỗi lần đọc xong một cuốn, tặng em hai thỏi.”

Sầm Tô cảm giác mình sắp bị chiều hư, cô nói đùa: “Muốn ba thỏi cơ.”

Thương Quân: “Nếu như bình thường em không kiếm chuyện với tôi, không chọc tức tôi, bốn thỏi cũng được.”

Cúp điện thoại, anh uống cạn phần rượu còn lại.

Đối với Sầm Tô, anh không còn bất cứ giới hạn nào.

Thậm chí những việc anh làm còn nhiều hơn cả khi yêu đương.

Trong thời gian đi công tác, Thương Quân không nhận được bất cứ tin nhắn nào của Sầm Tô, cũng không nhận được cuộc điện thoại nào của cô.

Liên lạc duy nhất giữa hai người hoàn toàn dựa vào những ghi chép đọc sách của cô.

Ngoại trừ đọc sách, cô thường xuyên đăng video dẫn Quả Cầu Tuyết đi dạo trong vòng bạn bè.

Nhưng không phải cài chỉ mình anh nhìn thấy mà công khai với tất cả mọi người.

Mỗi lần đăng video, người bình luận sôi nổi nhất chính là Giang Minh Kỳ và Thương Uẩn.

Tuần thứ hai của chuyến công tác, Thương Quân hạ cánh xuống San Francisco.

Hôm đó là thứ bảy, trùng hợp Nghiêm Hạ Ngôn không bận, hai người hẹn gặp nhau ở một quán cà phê gần khách sạn anh ở.

Nghiêm Hạ Ngôn biết Thương Quân không thích uống cà phê, gọi nước ép mâm xôi đen cho anh.

“Anh cả, anh bận như vậy còn phải lo lắng cho em và Thương Uẩn.”

Thương Quân: “Đều là người một nhà, chuyện nên làm.”

Nghiêm Hạ Ngôn luôn tôn trọng anh, nên không vòng vo: “Anh cả, nếu như em nói, bây giờ em rất bận, cũng chưa nghĩ xong khi nào đính hôn thì phải làm thế nào?” Cô ấy giải thích: “Em thật sự vẫn chưa nghĩ kỹ, nhưng mẹ em lại nghĩ em đang kiếm cơ.”

Thương Quân: “Không sao cả, kết hôn là chuyện quan trọng, chưa nghĩ kỹ không phải chuyện rất bình thường sao? Em cứ từ từ suy nghĩ, khi nào muốn đính hôn với Thương Uẩn, em có thể gọi điện cho anh, bất cứ lúc nào.”

“Nhưng bên bố mẹ em…”

“Không sao.” Thương Quân bảo cô ấy không cần bận tâm: “Anh sẽ giải thích với bố mẹ hai bên, nói nửa đầu năm không có ngày nào thích hợp để đính hôn.”

Nghiêm Hạ Ngôn cảm kích nói: “Cảm ơn anh cả.”

Lời nói của cô ấy và Thương Uẩn ở trước mặt bố mẹ không có chút trọng lượng nào.

Nhưng Thương Quân thì khác, người lớn luôn tin tưởng anh.

Giải quyết xong chuyện đính hôn, Nghiêm Hạ Ngôn cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, bắt đầu nói chuyện phiếm: “Đợi Thương Uẩn kết hôn, trong nhà chỉ còn mỗi anh còn độc thân thôi, ông bà nội không giục anh sao?”

Thương Quân nói: “Anh không về là được.”

Nghiêm Hạ Ngôn cười: “Chả trách Tết năm nay anh không ở nhà. Đúng rồi, Giang Minh Kỳ lại hẹn hò à anh?”

“Chắc là không.”

Sầm Tô không thể nào quay lại, mà Giang Minh Kỳ sẽ không tùy tiện tạm bợ trong thời gian ngắn.

Nghiêm Hạ Ngôn nói: “Hôm nay anh ta đăng trong vòng bạn bè, nói tình cờ gặp Quả Cầu Tuyết gì đó. Em xem video thấy Quả Cầu Tuyết đang lao vào lòng cô gái nào đó, nhưng chỉ quay được vạt váy, không lộ mặt.

Cô ấy đoán: “Cô gái đó chắc là chủ của Quả Cầu Tuyết.”

Kiểu người như Giang Minh Kỳ, gần như không đăng bài trong vòng bạn bè, giờ đột nhiên lại đăng video một chú Samoyed, khiến người ta không khỏi nghĩ nhiều.

Thương Quân: “Thế à. Anh không để ý.”

Anh cầm điện thoại ở trên bàn lên, nhấn vào trang cá nhân của Giang Minh Kỳ, phát hiện trống không.

Chả trách anh không nhìn thấy video của Quả Cầu Tuyết, hóa ra Giang Minh Kỳ chặn anh.

Còn chuyện có phải tình cờ gặp Quả Cầu Tuyết hay không, trong lòng Giang Minh Kỳ là người rõ nhất.

Nghiêm Hạ Ngôn thấy anh nhìn điện thoại, tưởng anh đang xem video: “Có phải anh cũng cảm thấy Giang Minh Kỳ có chuyện gì không?”

Thương Quân thoát khỏi trang cá nhân wechat của Giang Minh Kỳ, trả lời một cách thản nhiên: “Có khả năng.”

Bài đăng đó của Giang Minh Kỳ không chỉ chặn Thương Quân mà còn chặn cả Thương Thấm và Thương Uẩn, cả Sầm Tô cũng chặn nốt.

Nếu không phải Thương Quân nghe được từ chỗ Nghiêm Hạ Ngôn, tất cả mọi người đều nghĩ mọi chuyện đều bình yên.

Mấy ngày Giang Minh Kỳ đi công tác ở Thâm Quyến, ngoại trừ “tình cờ gặp” Sầm Tô một lần ra thì thời gian khác không làm phiền cô.

Thay vì nói anh ta đang đợi ngày nào đó cô quay đầu lại nhìn mình, chi bằng nói Giang Minh Kỳ đang đợi xem khi nào cô chán Thương Quân, anh ta sẽ nhân cơ hội này tìm kiếm một chút an ủi trong lòng.

Đến lúc đó, anh ta và Thương Quân cũng coi như cùng cảnh ngộ.

Ngày rời khỏi Thâm Quyến, anh ta hỏi Sầm Tô: 【Em rảnh không, mời em ăn cơm.】

Sầm Tô:【Không rảnh.】

Cô không bao giờ quay lại với người yêu cũ.

Cho dù có hay không có Thương Quân, cô và anh ta đều không còn khả năng nữa.

Cô tự cảm thấy mình chưa bao giờ mắc nợ Giang Minh Kỳ, lúc ở bên nhau cô chân thành một lòng, lúc chia tay cũng chẳng phải vì cô thích người khác, thậm chí chia tay còn đưa cả phí chia tay.

Cô vừa thoát ra khỏi cuộc trò chuyện với Giang Minh Kỳ thì Ngu Thệ Thương gọi điện đến hẹn thời gian gặp Quả Cầu Tuyết.

Trước đây chuyện này đều do thư ký sắp xếp, không cần đích thân anh ta hỏi.

Mà hôm nay anh ta lại đích thân gọi điện đến.

Điện thoại kết nối, Ngu Thệ Thương nói mình đang ở Thâm Quyến, hỏi Sầm Tô: “Chiều nay cô rảnh không? Tôi muốn gặp Quả Cầu Tuyết.”

“Có. Chủ tịch Ngu, anh ở đâu thế? Tôi đưa Quả Cầu Tuyết qua.”

Ngu Thệ Thương nói: “Chiều nay tôi ở công ty, cô đến lúc nào cũng được.”

Thương Quân không ở đây, anh ta không tiện hẹn gặp ở chỗ khác, chỉ có văn phòng là nơi thích hợp nhất.

Tòa nhà công ty ở Thâm Quyến của nhà họ Ngu nằm ngay ở khu nhà cô thuê, lái xe khoảng hai mươi lăm phút là tới.

Chiếc MPV lần trước đưa dì đến cũng để lại cho cô dùng, nói để tiện đưa Quả Cầu Tuyết ra ngoài dạo chơi hóng gió.

Quả thật tiện cho Quả Cầu Tuyết nhưng thật ra tiện cho cô hơn.

Mỗi lần ra ngoài đều là dì lái xe, cô và Quả Cầu Tuyết ngồi ở ghế sau ngắm cảnh đường phố bên ngoài.

Cô nhớ lần đầu tiên đến nhà ở Bắc Kinh của Thương Quân, khi đó cô còn cảm thán khi nào mới có thể sống cuộc sống có nhà có xe có chó, còn có dì giúp việc chăm lo mọi việc.

Ai biết được, chưa đến hai tuần điều ước đã thành sự thật.

Sau bữa trưa, Sầm Tô và dì dẫn Quả Cầu Tuyết lên đường, đến văn phòng của Ngu Thệ Thương.

Trên đường đi cô nhận điện thoại của mẹ.

Sầm Tông Y hỏi tình hình gần đây của Quả Cầu Tuyết, sau đó mới vào thẳng vấn đề: “Trưa nay lúc ăn cơm mẹ mới nghe bà ngoại của con nhắc, nói con đã sớm biết bố con ở Thâm Quyến.”

“Vâng.”

Sầm Tô an ủi mẹ: “Nếu như mẹ không nhắc con cũng sắp quên chuyện này rồi.”

Sầm Tông Y hỏi con gái: “Muốn qua đó tìm ông ta sao?”

“Lúc nhỏ từng muốn, sau này không muốn nữa. Tìm ông ta làm gì chứ? Ông ta không phải không biết chúng ta ở đâu, thật sự muốn cho con tiền đã cho từ lâu rồi.”

Sầm Tô cười, trêu mẹ: “Bà Sầm, hồi trẻ mắt nhìn người của mẹ chả ra làm sao cả.”

Sầm Tông Y cũng cười theo: “Quả thật chả ra làm sao, chỉ nhìn mặt thôi.”

Sầm Tô không muốn nói những chuyện mất hứng như này, dù sao cũng đã qua, vô ích.

Cô chuyển chủ đề: “Con dẫn Quả Cầu Tuyết ra ngoài chơi, mẹ có muốn nhìn nó không?”

Sầm Tông Y tự xưng là bà ngoại của Quả Cầu Tuyết: “Được, mau cho mẹ xem cháu ngoại của mẹ đi.”

“Mẹ, mẹ đừng gọi linh tinh, lộn vai vế rồi. Bố của Quả Cầu Tuyết đã bốn mươi sáu tuổi rồi.”

Sầm Tông Y cười haha: “Mẹ còn tưởng người ta bằng tuổi con cơ.”

Cúp điện thoại, hai mẹ con chuyển sang gọi video.

Sầm Tông Y nghe thấy đối phương già như vậy không tránh khỏi lo lắng: “Sầm Sầm, cố gắng tìm người trẻ ấy. Con xem, năm nay mẹ bốn mươi chín tuổi cũng không tìm người bốn mươi sáu.”

Sầm Tô: “…..”

Dì ở ghế lái phụ: “…..”

“Mẹ, mẹ hiểu nhầm rồi. Bố của Quả Cầu Tuyết là bạn vong niên của sếp Thương, cũng là quý nhân của con.” Sợ mẹ không tin, Sầm Tô còn đặc biệt thêm câu: “Quý nhân trong sự nghiệp ấy.”

Sầm Tông Y liên tục nói: “Xin lỗi con, là mẹ nghĩ nhiều.”

Nỗi bồn chồn trong lòng cũng được giải tỏa.

Mặc dù bà là người cởi mở nhưng vẫn hy vọng con gái tìm được người có khoảng cách tuổi tác không lớn, nhỏ hơn ba tuổi hoặc lớn hơn chục tuổi đều không vấn đề gì.

Nếu như lớn hơn hai mươi tuổi, chỉ số hạnh phúc sẽ không cao lắm.

Kết thúc cuộc gọi video với mẹ, Sầm Tô ôm Quả Cầu Tuyết chụp một bức ảnh tự sướng gửi cho Thương Quân.

Sầm Sầm:【Lâu rồi không gặp.】

Bên Thương Quân là rạng sáng, anh vẫn đang xử lý công việc.

Anh trả lời:【Lâu rồi không gặp.】

Lại hỏi:【Dẫn Quả Cầu Tuyết ra ngoài chơi?】

Sầm Sầm:【Chủ tịch Ngu đến Thâm Quyến rồi, dẫn Quả Cầu Tuyết đến văn phòng anh ấy. 】

Sầm Sầm:【Thương Quân, tôi nhớ anh.】

Sầm Sầm:【Đợi anh về, anh phải ôm tôi thật lâu đó.】

Sầm Sầm:【Khoảng bao giờ anh về thế?】

Thương Quân:【Khoảng năm, sáu ngày nữa.】

Sầm Sầm:【Anh đến Thâm Quyến thăm tôi trước, sau đó đến Hồng Kông?】

Sầm Sầm:【Hay là nói, chỉ có người anh thích, anh mới vô điều kiện đi gặp cô ấy?】

Thương Quân nhìn cuộc trò chuyện một lúc, theo kế hoạch ban đầu thì anh sẽ bay thẳng từ San Francisco đến Hồng Kông.

Anh trả lời:【Về Thâm Quyến.】

Sầm Sầm:【Thương Quân, tôi tham lam lắm. Câu trả lời này không được, phải làm sao bây giờ~】

Có lẽ vì đã rất lâu không liên lạc.

Cũng có lẽ là cô nói nhớ anh nên Thương Quân kiên nhẫn hỏi:【Em muốn câu trả lời như nào?】

Sầm Sầm:【Muốn đặc biệt một chút, chỉ đặc biệt với mình tôi thôi, chưa từng nói với người khác.】

Thương Quân bị cô mè nheo không có cách nào khác:【Về Thâm Quyến gặp em trước.】

Sầm Sầm:【Không đủ~】

Thương Quân:【Không đủ tự em nghĩ cách đi.】

Nói thì nói vậy nhưng anh vẫn gửi thêm một tin nhắn nữa qua:【Sẽ vô điều kiện đi gặp em trước, sau đó mới đến Hồng Kông làm việc. Lần này hài lòng rồi chứ?】

Sầm Sầm:【Vẫn chưa đủ. Hôm nào anh hạ cánh thế, dù sớm hay muộn thế nào tôi cũng muốn gặp anh ngay lập tức.】

Sầm Sầm:【Tôi đến dưới tòa nhà công ty của chủ tịch Ngu rồi.】

Sầm Tô cất điện thoại, hạ cửa xe xuống, ngẩng đầu nhìn tòa văn phòng cao chọc trời trước mặt.

Trụ sở tạm thời của Y tế Tân Duệ nằm trong tòa nhà này, bộ phận dự án tạm thời của Tinh Hải Toán Lực cũng ở đây.

Các tòa nhà văn phòng ở khắp nơi trên thế giới của nhà họ Ngu đều cho phép mang thú cưng đi làm, chỉ cần đăng ký thẻ nhân viên cho thú cưng.

Truyền thống này đã có từ rất lâu.

Phía trước công ty còn có một bãi cỏ rộng lớn, dành riêng cho thú cưng giải trí.

Xe dừng hẳn, Sầm Tô kéo mở cửa xe, “vụt” một cái Quả Cầu Tuyết đã nhảy xuống.

Nó không chạy trước, sau khi xuống xe đều sẽ quay đầu đợi người trên xe.

Trước khi Sầm Tô bước vào sảnh tòa nhà, cô gọi điện cho Ngu Thệ Thương để báo mình đã ở dưới lầu.

Ngu Thệ Thương: “Tôi đã dặn dò rồi, bọn họ đều nhận ra Quả Cầu Tuyết, cô cứ đi thang máy chuyên dụng lên đây.”

“Vâng. Chủ tịch Ngu, lát nữa gặp.”

Sầm Tô đeo dây xích cho Quả Cầu Tuyết, dẫn Quả Cầu Tuyết đi về sảnh tòa nhà.

Lúc này trùng hợp có một nhóm người bước ra từ sảnh chính của tòa nhà.

Cô chỉ quan tâm đến Quả Cầu Tuyết, không để ý có người đang nhìn mình.

Người đi ở giữa nhận ra cô, ra hiệu cho nhân viên đi cùng lên xe trước.

“Sầm Sầm?”

Trong giọng nói lộ rõ sự không thể tin được.

Sầm Tô nghe tiếng liền ngẩng đầu lên, thoạt nhìn là một gương mặt xa lạ.

Đối phương mặc bộ vest công sở màu xanh lam, khoảng năm mươi tuổi, vóc dáng giữ được khá tốt. Cho dù không còn trẻ nhưng vẫn có thể nhìn ra được vẻ anh tuấn lúc còn trẻ.

Nếu như là đồng nghiệp trong ngành, họ sẽ khách sáo gọi cô một tiếng giám đốc Sầm chứ không phải gọi thẳng tên thân mật của cô.

Hơn nữa, người biết tên thân mật của cô không nhiều.

Sau khi ngây ra vài giây, mới vội vàng bước xuống cầu thang.

Cuối cùng Sầm Tô cũng phản ứng lại, người đang đi về phía cô chính là Khang Kính Tín.

Trong ký ức của cô vẫn còn mơ hồ dáng vẻ hồi còn trẻ của ông ta.

Đến mức sau này ngay cả khi cô nhớ bố, cô cũng không còn nhớ được những đường nét cụ thể nữa.

Hôm nay ông ta xuất hiện ở đây có lẽ là để ký hợp đồng với Tinh Hải Toán Lực.

Chỉ là không ngờ lại trùng hợp như vậy.

Có lẽ cô nên đến sớm hơn một chút.

Hoặc muộn hơn một chút.

Khang Kính Tín chỉ bước nhanh xuống ba, bốn bậc cầu thang nhưng cảm xúc phức tạp đã níu giữ bước chân ông ta lại.

Ông ta nhìn khuôn mặt giống hệt Sầm Tông Y, mỗi bước chân dường như nặng ngàn cân.

“Sầm Sầm, thật sự là con sao. B…ố…” Tiếng bố đó ông ta hổ thẹn không thể nói ra.

Ông ta hít thở chậm lại, khó khăn lên tiếng: “Con… làm việc ở đây sao? Sức khỏe của bà ngoại con vẫn ổn chứ?”

Sầm Tô hờ hững nhìn ông ta, nhưng trong lòng dậy sóng dữ dội.

Đây từng là người cô mơ đến hàng đêm khi mới ba bốn tuổi, cũng là người cô mong đợi mãi nhưng vẫn không thể gặp được.

Hơn hai mươi năm qua, quá khứ đã sớm thay đổi hoàn toàn, chi bằng đừng gặp lại.

Cô không có ý định trả lời, vội vàng lao đi.

“Sầm Sầm.”

Khang Kính Tín gọi cô từ phía sau.

“Sầm Sầm.”

Sầm Tô quay đầu: “Sao, muốn đưa tiền cho tôi sao? Ba mươi triệu hay năm mươi triệu?”

Khang Kính Tín nghẹn lời.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...