Vốn dĩ Sầm Tô không hề nghĩ đến việc ở lại qua đêm, dù sao cũng vừa mới xác nhận quan hệ, hơn nữa còn có thời hạn yêu đương, cô nghĩ mình phải cho anh chút thời gian chấp nhận.
Cũng cho bản thân chút thời gian để thích ứng, ai biết được anh lại chủ động đề xuất.
Cô không từ chối: “Vậy dì có thể đi nghỉ sớm, không cần đợi em nữa.”
Trước khi gọi điện, cô đưa chìa khóa chiếc xe thương vụ cho vệ sĩ, nhờ anh ta mang xe về để không làm lỡ việc dì dùng xe.
Vệ sĩ là người chứng kiến cuộc đối thoại vừa rồi của cô và Thương Quân.
Sau khi nhận lấy chìa khóa xe, vệ sĩ vô thức tính ba tháng sau là ngày nào tháng nào.
Anh ta hy vọng mối tình của sếp sẽ lâu dài, nhưng lại lo lắng sẽ không thể kéo dài quá ba tháng.
Lỡ như còn không dài bằng mối tình của Giang Minh Kỳ…..
Chuyện này không đến lượt anh ta phải bận tâm, thật ra anh ta cũng không cần bận tâm.
Nhưng con người là vậy, luôn tò mò, cứ vô thức suy nghĩ quá nhiều.
Sau khi đưa sếp và Sầm Tô đến thang máy, đợi bọn họ lên lầu, vệ sĩ mới quay người đi lái xe.
Hai người bước vào nhà, đèn cảm ứng ở lối vào nhà sáng lên. Sầm Tô tiện tay đặt mấy túi xách tay xuống đất, giơ tay đòi anh ôm.
Thương Quân đang cởi áo vest nên không rảnh tay.
Không có cà vạt để kéo, Sầm Tô nghịch chiếc thắt lưng da của anh.
Cởi xong áo vest, Thương Quân tiện tay ném lên chiếc ghế ở lối vào nhà. Anh vòng hai tay ôm lấy cô, kéo cô vào lòng.
Mấy ngày nay, cô vẫn luôn muốn anh ôm, vì thế Thương Quân càng siết chặt cô trong lòng.
Ôm nhau quá sát, cơ thể mềm mại trước ngực cô bị ép chặt.
Sự khác biệt giữa cái ôm sau khi xác nhận quan hệ với những cái ôm trước đây vô cùng rõ ràng, cô càng thích được anh ôm chặt như này hơn.
Sầm Tô ngẩng đầu nhìn anh: “Trên đường đến em còn nghĩ, có lẽ anh sẽ không hẹn hò với em, sau này sẽ trực tiếp kết hôn theo mong muốn của hai gia đình.”
Hơi thở nóng bỏng và dồn dập của anh áp xuống: “Vì sao không muốn hẹn hò với em, trong lòng em không rõ ư?”
Hơi thở quấn quýt, từng chút một len lỏi vào cơ thể của nhau.
Sầm Tô nũng nịu trong lòng anh, cười nói: “Không rõ.”
Nói rồi, cô nhướn người hôn anh.
Không ai cần phải kiềm chế nữa.
Cũng không cần lo lắng thân mật như này sẽ làm cơ thể có phản ứng.
Thương Quân cúi đầu, hôn dồn dập, ép lấy môi cô.
Sầm Tô ngậm lấy môi anh, đáp lại anh một cách dịu dàng nhưng cũng nồng nhiệt.
Trong hơi thở đều là mùi hương nam tính mạnh mẽ, mát lạnh của anh.
Gần như muốn nhấn chìm cô.
Ngay cả việc lấy hơi cũng trở nên vô dụng.
Trong khoảnh khắc trời đất mờ ảo, hai người hôn nhau từ lối vào nhà đến phòng khách.
Đèn chưa bật, ánh sáng lấp lánh của thành phố hắt vào trong phòng, hai bóng người dính chặt lấy nhau, môi lưỡi quấn quýt trong ánh sáng chập chờn.
Một tay Thương Quân giữ chặt lấy eo cô, tay còn lại đỡ sau gáy cô.
Trong phòng khách rộng lớn yên tĩnh, chỉ có tiếng ướt át mờ ảo.
Không biết từ lúc nào, chiếc thắt lưng da trong tay Sầm Tô đã bị cô tháo ra.
Thương Quân bế cô đặt lên quầy bếp đảo, anh đứng ở giữa hai đầu gối cô, tay chống ở hai bên, cúi xuống nhìn cô từ trên xuống.
Cô mặc một chiếc váy dài lụa bóng, cổ chữ V khoét sâu, chiếc áo len mỏng bên ngoài hờ hững trên vai. Từ góc nhìn này của anh, mọi cảnh tượng bên trong đều hiện ra vô cùng rõ ràng.
Tròn trịa, đầy đặn.
Da cô còn trắng hơn Quả Cầu Tuyết, dưới ánh sáng gần như chói mắt.
Anh không cố ý né tránh ánh nhìn, thẳng thắn chăm chú nhìn vào đó mấy lần, sau đó mới di chuyển tầm mắt rơi vào khuôn mặt rạng rỡ của cô.
Sầm Tô vòng tay ôm lấy cổ anh, áp môi lên má anh, hôn thật mạnh.
Cái tối dắt Quả Cầu Tuyết đi dạo, lúc anh ôm cô trong lòng, khi đó cô đã muốn hôn anh.
Nhưng cuối cùng cũng kiềm chế được.
Bây giờ, cuối cùng cũng có thể làm chuyện đó một cách không hề kiêng dè.
Mượn nụ hôn này, hai người đều đang cố gắng xoa dịu cảm xúc khó kiểm soát sau nụ hôn sâu vừa rồi.
Hai người đều hiểu, hẹn hò cần phải từ từ, cần theo trình tự từng bước.
Nhưng củi khô mà gặp lửa lớn làm sao có thể chậm lại được.
Thương Quân vỗ nhẹ vào lưng cô: “Không đi thử quần áo anh mua cho em sao?”
Sầm Tô: “Không cần thử, chắc chắn đều vừa.”
“Không phải chê mắt nhìn của anh tệ à?”
“Chọn được cô bạn gái tốt như này, mắt nhìn có thể tệ đến mức nào chứ?”
Nói xong, Sầm Tô rúc vào lòng anh cười.
Thương Quân thuận thế hôn l*n đ*nh đầu cô, mùi thơm dịu nhẹ của dầu gội đầu vương vấn nơi chóp mũi.
“Em tắm rồi à?” Anh thấp giọng hỏi.
Sầm Tô gật đầu: “Vâng, vốn dĩ em định đi ngủ thì trùng hợp tin nhắn của anh tới.”
Cô hít hà mùi sữa tắm sạch sẽ, lạnh buốt trên cổ anh, trêu anh: “Vì để gặp em, anh cố ý tắm sao?”
Không đến mức đó.
Mấy năm qua, anh đã quen với việc tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ trước khi máy bay hạ cánh sau mỗi chuyến bay đường dài, để không quá mệt mỏi và tiện cho việc đến thẳng các buổi xã giao.
Sầm Tô ngẩng đầu: “Những ngày đi công tác, anh kiếm được bao nhiêu tiền cho em tiêu?”
“Nhiều lắm, em tiêu không hết.”
Tiền không thể giữ được cô. Nhưng nếu có thể giữ lại được, thứ Giang Minh Kỳ không thiếu nhất chính là tiền.
Hai tay cô vẫn đang nghịch chiếc thắt lưng da của anh, Thương Quân nắm chặt lấy tay cô, đặt ra sau lưng cô: “Đừng động lung tung.”
Tay Sầm Tô không thể cử động, chỉ có thể cọ xát vào các ngón tay của anh.
Trong lúc nhìn nhau, cô lại không kiềm được mà hôn anh: “Tiếc là em không thể phát sáng, nếu không, em chỉ chiếu rọi duy nhất một mình anh thôi.”
“Những lời tình tứ em từng nói với anh, đã từng nói với người khác chưa?”
“Anh ghen à?”
Thương Quân cúi đầu, ngậm lấy môi cô nhẹ nhàng ma sát, anh không trả lời mà nói với cô: “Những điều anh nói với em, những việc anh làm cho em sẽ không lặp lại với người khác.”
Lòng Sầm Tô khẽ rung động, dịu dàng hôn đáp lại anh: “Những lời tình tứ đó chỉ nói với một mình anh. Em cũng chỉ thật lòng thích, thật lòng nghĩ đến một mình anh.”
Thương Quân đỡ dưới hông cô, bế cô đi về phía phòng ngủ chính.
Biết rõ cô vô tâm nhưng anh vẫn cứ lún sâu vào.
Đối với anh, việc đêm nay cô ở lại với tháng sau cô ở lại đều như nhau.
Bởi vì khoảnh khắc quyết định ở bên cô, anh đã không có ý định chia tay.
Lợi ích của việc ở tầng cao nhất chính là dù rèm cửa chỉ kéo hờ, không cần bật đèn cũng có thể nhìn rõ mọi thứ trong phòng.
Hôm nay, cuối cùng cũng được nhìn thấy phòng ngủ của anh, nó giống như khí chất của anh, trong sự lạnh lùng mang theo sự lịch lãm và sang trọng.
Sầm Tô nằm trên gối của anh, nhìn quanh một vòng rồi nói: “Phòng ngủ của anh gần như còn lớn hơn cả căn hộ em thuê nữa.”
Cô còn chưa bước vào phòng thay đồ, nếu như cộng cả phòng đó, căn nhà nhỏ bé của cô không thể nào so sánh được.
“Một mình anh ở trong phòng ngủ lớn như vậy, không cảm thấy trống trải sao?”
Thương Quân đè cô xuống, nói: “Em chuyển qua đây ở cùng anh.”
Sầm Tô sẽ không làm vậy: “Em vẫn thích cái ổ nhỏ của em hơn. Căn nhà lớn như vậy, ban đêm em sợ sẽ bị dọa tỉnh, thỉnh thoảng đến ở cũng được.”
Thương Quân thong thả nói: “Sợ không phải vì nhát gan không dám ở, mà là không muốn chịu trách nhiệm?”
Chuyện ngủ xong rồi bỏ đi cô hoàn toàn có thể làm được.
Sầm Tô cười, ôm lấy cổ anh: “Em yêu anh.”
Hôn chụt một cái lên môi anh.
Một người bình thường yêu tự do như vậy, bây giờ lại giống như dây leo, tay và chân quấn chặt lấy anh.
Ở chỗ anh, cô luôn có chỗ dựa, chẳng hề sợ hãi.
Thương Quân cũng biết, dù cô có bạc bẽo vô tình đến đâu, anh cũng sẽ dung túng cho cô.
Ai có thể ngờ được hai tháng trước, họ vẫn là những người xa lạ.
Chỉ có Sầm Tô biết anh, đến cả tên của cô, anh cũng không biết.
Mà bây giờ, hai người đang ôm lấy nhau, môi lưỡi quấn quýt.
Cuối cùng Sầm Tô cũng có cơ hội so tay dài với anh, ngón tay đan xen với anh.
Thương Quân: “Còn cách so như này à? Không so lòng bàn tay?”
Vừa mới hôn sâu, Sầm Tô ổn định lại hơi thở, nói: “Không so.”
Cô lại hôn lên môi anh: “Chính anh nói mà, những chuyện anh đã làm cho em sẽ không làm lại cho người khác. Cho nên, chỉ có thể so tay dài như này với một mình em thôi đấy.”
Thương Quân nói: “Em có thể thử hẹn hò với anh lâu hơn một chút. Không chỉ so tay, có rất nhiều chuyện khác cũng chỉ làm với một mình em thôi.”
Nói rồi, anh không còn chạm vào ngón tay của cô nữa.
Sầm Tô đột nhiên rùng mình.
Lạnh nóng đan xen.
Vạt váy lụa chất đống trên cổ tay anh.
Thương Quân bịt kín môi cô, nuốt trọn mọi tiếng rên khe khẽ của cô.
Sầm Tô nhắm mắt, toàn tâm toàn ý đáp lại nụ hôn của anh.
Dì nói đúng, cuộc sống thỉnh thoảng vẫn cần tình cảm tô điểm.
Thương Quân tranh thủ lúc cô lấy hơi, cúi xuống nhìn cô: “Trước đây nói đợi anh kết hôn theo mong muốn của hai gia đình, em sẽ đến ăn cỗ.” Anh hỏi: “Bây giờ còn chắc muốn đến ăn cỗ không?”
Anh không tin người đã thân mật như này, trái tim lại có thể bình thản như nước đến ăn cỗ.
Sầm Tô lắc đầu, hôm nay nhìn thấy tiệc đính hôn xa hoa, cô đã đổi ý: “Anh kết hôn, chắc chắn vô cùng long trọng.”
Cảnh tượng xa hoa và hoành tráng như vậy, cô không thể tưởng tượng ra được.
“Đến lúc đó ba mươi, năm mươi nghìn tệ tiền mừng cũng chẳng thấm vào đâu. Có số tiền này, em làm việc khác chẳng phải tốt hơn sao? Em cũng không kết hôn, tiền mừng bỏ ra chắc chắn sẽ mất trắng.”
“…..”
Thương Quân bị chọc tức đến bật cười.
Anh nắm lấy đầu gối cô.
Về chuyện kết hôn theo mong muốn của hai gia đình và chuyện ăn cỗ, Sầm Tô còn muốn nói gì đó nhưng đã bị anh ngắt lời.
Không cho cơ hội nói.
Sầm Tô từng nói mình yếu đuối trước mặt Quả Cầu Tuyết, bây giờ trong vòng tay anh, cô chính là kiểu yếu đuối đó.
Bị anh bao bọc hoàn toàn.
Cô không kìm được vòng tay ôm lấy cổ anh, đón nhận ánh mắt sâu thẳm của anh.
Trước đây, anh từng là ánh trăng sáng cô đặt trong lòng.
Mà khoảnh khắc này, anh là của riêng cô.
Chỉ riêng trong chuyện tình yêu, cô và anh không hề có khoảng cách.
Cả phía trên và dưới cô đều cắn anh.
Cô áp vào má anh, hôn tới tấp. Cảm giác rung động vẫn khó xoa dịu, cô hôn lên môi anh, hôn lên d** tai anh, sau đó đột nhiên m*t mạnh d** tai của anh.
Thương Quân dỗ dành cô: “Đừng cắn mạnh vậy.”
Lúc này Sầm Tô mới buông d** tai anh ra.
Vừa rời khỏi d** tai của anh, đột nhiên cô nảy ra một ý nghĩ, đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m lấy yết hầu của anh.
Hô hấp của Thương Quân nghẹn lại.
Cái hôn đó của cô đã k*ch th*ch mọi dây thần kinh của anh.
Cuối cùng Sầm Tô cũng không chịu nổi, lên án anh: “Anh cũng không phải chuyện gì cũng nhường em.”
Thương Quân: “Anh không nhường em chuyện gì?”
Sầm Tô nói: “Chuyện bây giờ nè.”
Thương Quân: “Chuyện này phải nhường thế nào?”
Không thể nào nhường.
Thương Quân hôn lên trán cô: “Muốn anh nhường em không phải không được.”
Sầm Tô điều chỉnh lại hơi thở, ra hiệu anh nói.
Chỉ cần điều kiện không quá đáng, cô có thể đồng ý.
Thương Quân: “Chuyển đến ở cùng anh.”
Vậy thì thôi đi.
Chuyện như thế này, dù cô có mệt một chút nhưng chung quy vẫn được hưởng thụ, hơn nữa cô cũng thích thân mật như này với anh.
Hai người ôm trọn lấy nhau.
Thời gian mỗi lần lại lâu hơn lần trước.
Cuối cùng, Sầm Tô cũng chịu đựng được đến khi lần thứ ba kết thúc.
Cô biết, Thương Quân cố ý làm vậy, muốn cô mềm lòng đổi ý, chủ động chuyển đến sống chung với anh.
Cô không hứng thú với việc sống chung, người trưởng thành cần có không gian riêng của mình.
Hơn nữa bây giờ cô còn có dì, có Quả Cầu Tuyết, sao có thể thiếu suy nghĩ chuyển đến ở căn nhà không có chút hơi thở cuộc sống này của anh chứ.
Thương Quân nhặt áo choàng tắm của mình ở trên sàn mặc vào, nghiêng đầu hỏi người trên giường: “Có uống nước không?”
Sầm Tô lắc đầu, bây giờ cô chỉ muốn nằm im không cử động.
Thương Quân đợi cô cùng tắm, nhưng trước tiên anh đi rót một ly rượu vang, ngồi trên sô pha giết thời gian.
Vừa rồi anh ôm cô mấy phút, cô chê nóng đẩy anh ra.
“Thương Quân, anh có yêu em không?”
Thương Quân nhấp một ngụm rượu, nhìn thẳng về phía cô: “Bây giờ mới hỏi câu này, có phải hơi muộn rồi không?”
Sau khoảng thời gian mãnh liệt kéo dài vừa rồi, giọng anh mang theo chút khàn đặc trưng đầy quyến rũ.
Điều này khiến Sầm Tô vô thức nhớ lại những tiếng th* d*c thô ráp của anh bên tai suốt cả đêm.
Bây giờ nghĩ lại vẫn mê hoặc lòng người.
Sầm Tô thấy anh không trả lời trực tiếp yêu hay không yêu, cô nói: “Nếu như anh yêu em, không thể chỉ yêu mình em, cũng phải biết yêu lấy chính mình.”
“…..”
Thương Quân biết, bắt đầu từ hôm nay, sau này đừng mong nghe được những lời tình tứ của cô nữa.
Ba tháng tới có lẽ cô sẽ dạy anh cách yêu bản thân, sau đó bắt đầu đếm ngược thời gian chia tay.
Câu nói vừa rồi của Sầm Tô cũng là nói với chính mình.
Cô yêu Thương Quân nhưng không thể chỉ yêu Thương Quân, cô càng phải yêu lấy chính mình.
Thương Quân uống hết rượu vang trong ly, Sầm Tô cũng gần như hồi phục lại.
Anh kéo cô dậy, hai người cùng đi vào phòng tắm.
Lúc này đã hơn hai giờ sáng.
Bình thường cô đọc sách tích vàng thỏi cũng không thức khuya đến vậy.
Vòi hoa sen bật lên, hơi nóng nhanh chóng lan tỏa.
Sầm Tô ném chiếc khăn tắm quấn trên người vào giỏ đồ bẩn, tóc đã ướt sũng từ trước nên phải gội lại.
Bước đến dưới vòi sen, cô nhắm mắt lại để mặc cho dòng nước ấm làm ướt cơ thể mình.
Mấy phút sau cô mở mắt ra, giơ tay về phía anh: “Ôm em.”
Thương Quân không cử động, ra hiệu cho cô: “Mau tắm đi, mắt em buồn ngủ đến mức sắp không mở nổi rồi.”
Anh biết, một khi anh ôm cô sẽ rất khó để buông cô ra lần nữa.
Anh dựa vào bồn rửa mặt, im lặng nhìn cô, nói chuyện cùng cô.
Dưới ánh đèn, làn da của cô trắng đến chói mắt, những dấu hôn anh để lại càng nổi bật hơn.
Cổ họng Sầm Tô hơi khàn, câu được câu không nói chuyện với anh.
Đợi cô tắm xong, bắt đầu đi sấy tóc, Thương Quân mới đi tắm.
Kết quả, cô vẫn chậm hơn anh.
Anh đã thay quần áo ngủ sạch sẽ đi ra, cô vẫn đang dưỡng da.
Đối với cô, anh đã rất chu đáo, ngay cả đồ dưỡng da cũng bảo người khác chuẩn bị trước cho cô.
Thương Quân hỏi cô: “Bao giờ em về Hải Thành đón bà ngoại?”
Sầm Tô nói: “Đầu tháng sau.”
“Cụ thể là ngày nào? Anh đi cùng em.”
“… Anh đi với em làm gì? Chúng ta không cần gặp phụ huynh.”
Thương Quân biết rõ suy nghĩ đó của cô: “Đừng nói yêu ba tháng, dù chỉ yêu ba ngày anh cũng nghiêm túc gặp phụ huynh.”
Sầm Tô: “…..”
Sao có thể như vậy.
Đêm nay sợ là cô sẽ lo lắng đến mất ngủ.
Vừa nghĩ đến việc đêm nay không thể nào ngủ ngon, cô lập tức không làm nữa. Ném lọ kem dưỡng da xuống, quay người bám lấy vai người đàn ông bên cạnh lắc mạnh: “Không nhìn ra đấy, lòng người hiểm ác thật!”
Thương Quân vẫn nhớ cô muốn được ôm, anh lại kéo cô vào lòng, cười nhẹ nói: “Sao lại hiểm ác rồi?”
“Vừa ở bên nhau anh đã muốn đi gặp phụ huynh, không phải anh cố ý làm em ăn không ngon, ngủ không yên sao! Không phải lòng người hiểm ác thì là gì?”
Sầm Tô vừa cười tức giận lên án, vừa lắc anh.
Thương Quân bảo cô không lắc nữa, tiết kiệm sức lực, ba tháng tới sẽ còn có cơ hội lắc anh: “Ngay tối đầu tiên hẹn hò anh có thể đưa em về nhà, thì chưa bao giờ nghĩ đến việc không nghiêm túc.”
Sầm Tô nghe nói ba tháng tới, cô phải đấu trí đấu sức với anh, ngay lập tức cảm thấy không ổn, cười trêu anh: “Anh nói xem, em cần tình yêu của anh làm gì chứ?”
Thương Quân thấp giọng hỏi: “Thật sự không cần?”
Sầm Tô cảm xúc lẫn lộn, hôn anh: “Có mà.”
