Sầm Tô đâu thể ngờ được đột nhiên anh lại thẳng thắn như vậy.
Cô ngây người không biết trả lời như nào.
Thương Quân cố ý dừng lại nửa giây, sau đó nói: “Em cứ dùng hết những chiêu chia tay mà em có thể dùng đi, anh muốn xem thử có phải em có vô số chiêu trò chọc tức người khác còn hơn cả Thương Uẩn hay không.”
Sầm Tô bật cười, đặt cốc xuống, nghiêng người qua hôn cắn môi anh.
Thương Quân bế cô đặt lên đùi mình.
Sầm Tô suy nghĩ một lúc lâu, mãi không nghĩ ra làm quá lên thế nào.
Căn bản không biết làm.
Trong tình yêu, cô giỏi nhất là dỗ bạn trai vui.
Thậm chí cô không cần đối phương dỗ mình.
Cô nghiêm túc suy nghĩ, hẹn hò nhiều như vậy nhưng cô chưa cãi nhau với bất kỳ ai.
Một lần cũng không có.
Những chuyện như giận dỗi, cãi vã, chiến tranh lạnh chưa bao giờ xảy ra với cô.
Nếu thật sự phải đấu trí đấu sức với Thương Quân trong mối tình này, người chịu thiệt sẽ là cô.
Thương Quân nhìn thấy được sự thay đổi biểu cảm trong mấy chục giây ngắn ngủi của cô: “Không phải nói nhớ anh sao? Ngồi trong lòng anh sao vẫn thở ngắn than dài vậy?”
Sầm Tô bật cười, cắn môi anh lần nữa.
Đây có lẽ là cách “làm quá lên” mà cô có thể nghĩ ra.
Nhưng nhớ anh cũng là thật.
Vậy nên cắn rồi nụ hôn cũng trở nên dịu dàng hơn.
Thương Quân hôn đáp lại cô: “Không phải em đặc biệt mang bữa sáng đến cho anh sao, còn cho anh ăn không đây? Nhớ anh thì tối nay sẽ ôm em thật tử tế.”
Sầm Tô rời khỏi đùi anh, ngồi lại lên ghế.
“Anh có căn hộ ở Hồng Kông không? Kiểu có thể ngắm được cảnh đêm vịnh Victoria ấy.” Cô hỏi.
“Có. Muốn ở đó à?”
“Vâng. Biệt thự nhiều người, em thích tự do hơn, tốt nhất trong nhà chỉ có em và anh thôi.”
Thương Quân nói tối nay dẫn cô về căn hộ đó ở.
Vừa nãy lúc đi dạo ở trong sân Sầm Tô thấy phong cảnh ở đây đẹp không kém gì chỗ của Ngu Thệ Thương. Căn nhà nằm dọc theo bờ vịnh Deep Water, dù là tính riêng tư hay vị trí đều vô cùng hiếm, không phải cứ có tiền là có thể mua được.
“Anh mua căn nhà này lúc nào thế?”
Thương Quân: “Không nhớ rõ. Mua từ chỗ Ngu Thệ Thương.”
Chả trách.
Nếu như không phải người quen chuyển nhượng, sợ rất khó có mua được.
Thương Quân thấy cô hứng thú, anh hỏi thêm mấy câu: “Lô đất này ban đầu vốn dĩ Ngu Thệ Thương chuẩn bị cho cháu gái anh ta.”
Ngu Thệ Thương có khá nhiều cháu gái, Sầm Tô đoán: “Cho Ngu Duệ sao?”
“Ừ. Khi đó Ngu Duệ không muốn về Hồng Kông, Ngu Thệ Thương liền tặng tài sản ở nước ngoài cho cô ấy. Sau này anh ưng vị trí khu đất này nên anh ta chuyển nhượng lại cho anh.”
Sầm Tô gật đầu, nói: “Quả nhiên tình yêu đều chảy về những người không thiếu tình yêu. Nghe nói chủ tịch Ngu đối xử với người cháu gái này như con ruột.”
Thương Quân: “Đúng vậy.”
Ngu Thệ Thương không có con, vậy nên đối xử với cháu trai cháu gái khá tốt, đặc biệt là Ngu Duệ, nói cưng chiều như con gái cũng không quá đáng.
Sầm Tô nhớ đến một tin đồn cô từng đọc trên mạng, nói thật ra Ngu Duệ là con gái của Ngu Thệ Thương. Khi đó anh ta vẫn còn trẻ, có con với bạn gái. Ban đầu anh ta không muốn, nhưng bạn gái vẫn cố chấp sinh con, sau khi hai người chia tay, nhà họ Ngu đã nuôi đứa bé dưới danh nghĩa con của anh trai và chị dâu anh ta.
Vậy nên Ngu Thệ Thương nuông chiều người “cháu gái” này nhất, cầu gì được nấy.
Mà Ngu Duệ cũng là người duy nhất trong đám con cháu không sợ Ngu Thệ Thương, dám tranh cãi với anh ta.
Không ngờ Ngu Thệ Thương còn từng chuẩn bị cả lô đất để làm quà tặng.
Xem ra tin đồn lan truyền trên mạng thật sự có khả năng.
Thương Quân nhìn cô, thấy cô ăn uống không tập trung: “Lại bắt đầu phát huy trí tưởng tượng à?”
Sầm Tô cười: “Không phải em tự suy diễn, em đọc được trên mạng mà.”
“Tin đồn gì?”
“Nói thật ra Ngu Duệ là con ruột của chủ tịch Ngu.”
“…..” Thương Quân lập tức cầm điện thoại gọi cho Ngu Thệ Thương: “Anh để người trong cuộc tự đính chính cho em.”
Sầm Tô nghe giọng anh liền biết nội dung trên mạng chỉ là tin đồn thất thiệt.
Cô nói: “Không cần gọi, em tin lời anh.”
Nhưng điện thoại đã nhấn gọi.
Trong vòng nửa tiếng nhận được hai cuộc gọi từ bạn thân, Ngu Thệ Thương cũng cảm thấy lạ: “Có chuyện gì?”
Thương Quân vào thẳng vấn đề: “Nghe nói Ngu Duệ là con ruột anh?”
“… Cái này cậu cũng tin?”
“Đương nhiên tôi không tin rồi, nhưng có người không biết tin đồn trên mạng là thật hay giả?”
“Ai?”
“Bạn gái tôi.”
Ngu Thệ Thương phản ứng chậm hai giây, đột nhiên bật cười rồi chế giễu: “Đi đường vòng như vậy chỉ để nói với tôi, cậu và Sầm Tô ở bên nhau rồi?”
Thương Quân không phủ nhận, chỉ nói: “Tôi đang ăn sáng, cúp đây.”
Anh khóa màn hình điện thoại, đặt lên bàn.
Bây giờ Sầm Tô mới nói: “Bây giờ chủ tịch Ngu biết rồi, thế Thương Uẩn biết chúng ta ở bên nhau chưa anh?”
“Biết rồi, có lẽ Giang Minh Kỳ cũng biết rồi.”
Sầm Tô cắn miếng há cảo tôm, suy tư: “Anh yên tâm, cho dù bọn họ đều biết hết, lúc chia tay em cũng sẽ không để anh phải chịu nửa phần khó xử, sẽ không để bọn họ có cơ hội cười nhạo anh. Kịch bản chia tay em đã nghĩ xong rồi: Dưa ép chín đúng là không ngọt.”
“…..”
Nhìn biểu cảm nghiêm túc của cô, Thương Quân tức đến bật cười.
Sầm Tô nhét nửa miếng há cảo tôm còn lại vào trong miệng anh, bỏ đũa xuống: “Hôm nay anh không cần ở cùng em, em sẽ đi dạo xung quanh để khám phá các quán, lần sau em sẽ dẫn bà ngoại và mẹ đến.”
Vừa hay Thương Quân không thích đi dạo phố, trước đây thỉnh thoảng đi cùng mẹ và em gái, anh cũng mang theo máy tính xách tay rồi ngồi trong cửa hàng xử lý công việc.
Trước khi Sầm Tô ra ngoài, anh lấy một chiếc thẻ không giới hạn hạn mức của mình đưa cho cô: “Trước đấy không phải em nói, anh kiếm nhiều tiền như vậy không có ai tiêu, không có cảm giác thành tựu sao? Thương Thấm và Thương Uẩn không cần tiêu tiền của anh, để em tiêu đi.”
Sầm Tô vẫn nhớ, câu nói đó nói ở tứ hợp viện của Lâu Duy Tích, ngày anh tổ chức tiệc chia tay cho cô.
Ít nhất vào lúc đó cô nghĩ rằng rất khó gặp lại anh, càng không dám hy vọng hai người sẽ có sau này.
Cô chưa bao giờ làm mất hứng, rút lấy chiếc thẻ trong tay anh: “Khi đó anh từ chối em, từ chối dứt khoát lắm.”
Thương Quân nói: “Khi đó quả thật lý trí.”
Sầm Tô cười: “Bắt đầu không lý trí từ năm ngày trước, bây giờ hối hận không?”
Thương Quân nhìn vào mắt cô: “Anh đã bắt đầu chuẩn bị nghĩ cách để yêu rồi, em nói xem anh hối hận hay không hối hận?”
Ngón tay của anh khẽ chạm vào hàng mi dày của cô: “Không phải em muốn trở nên đặc biệt trong lòng anh sao. Thế thì nên cảm nhận cho tốt, đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chia tay.”
Sầm Tô ôm lấy eo anh: “Thế từ bây giờ trở đi chúng ta không ai được phép nhắc đến chuyện chia tay, dựa vào bản lĩnh của mình.”
Cô dựa vào bản lĩnh của mình để thuận lợi chia tay, còn anh dựa vào bản lĩnh của mình cố gắng níu giữ.
Lúc này điện thoại ở trên bàn của Thương Quân kêu.
Sầm Tô buông anh ra trước, kiễng chân hôn anh một cái, vẫy tay: “Tối gặp lại.”
Đi được hai bước lại cảm thấy nụ hôn vừa rồi hơi không thật lòng.
Cô quay người lại, bước nhanh đuổi theo anh.
Thương Quân: “Sao…” thế?
Chưa đợi anh nói xong, cô đã vòng tay ôm lấy cổ anh, trao anh nụ hôn say đắm.
Thương Quân đã dần quen với sự thẳng thắn và nồng nhiệt của cô.
Có lúc cô giống như hôn thế nào cũng không hôn đủ.
Đặc biệt là ở trên giường.
Tiếng chuông điện thoại dồn dập như đang thúc giục hai người.
Lần này, cuối cùng Sầm Tô cũng hôn thỏa mãn, cầm túi ra ngoài.
Thương Quân nghe điện thoại, là Ngu Duệ gọi.
Ngu Duệ biết được tin từ chú út, từ ngày sáu đến ngày mười tháng sau Thương Quân muốn đến Hải Thành, bảo cô ấy giữ lại hai phòng ở nhà nghỉ cho anh.
Nghe ý của chú út, chú cũng muốn đến Hải Thành.
Hai người này thật sự biết chọn thời điểm, làm xáo trộn hoàn toàn kỳ nghỉ của cô ấy.
Lần này cô ấy đến Hải Thành, thứ nhất là muốn tìm hiểu một số chuyện về tiền thân của Y tế Tân Duệ – Y tế Sầm Thụy.
Muốn lấy lại quyền quản lý công ty, đương nhiên phải nắm rõ gia tộc nhà Triệu Tuân trong lòng bàn tay, biết mình biết ta.
Thứ hai là muốn nhân cơ hội này đi nghĩ dưỡng ở bên biển, hoàn toàn nghỉ ngơi.
Lúc cô ấy nghỉ phép không thích bị người khác làm phiền, chỉ muốn được yên tĩnh. Nếu chú út cũng tới, ít nhiều cũng sẽ càm ràm cô ấy mấy câu, lấy đâu ra yên tĩnh.
Mùng sáu đến mùng mười tháng sau cô ấy không định ở lại nhà nghỉ.
Nếu như không được động tới chú út thì tốt nhất nên né.
“Chú út nói anh muốn đến Hải Thành công tác, trùng hợp mấy hôm đó tôi có việc không ở đó, phòng ở nhà nghỉ anh và chú út cứ việc dùng.”
Ngu Duệ dừng một lát, hỏi Thương Quân: “Anh có biết gần đây chú út tôi sao không?”
“Về mặt nào?”
“Cụ thể thì không nói được. Mấy lần gọi điện với chú ấy, cảm giác chú ấy cứ âm thầm oán giận. Hai tháng trước đâu có vậy đâu.”
Bây giờ, toàn bộ quyền điều hành của gia tộc đều nằm trong tay chú ấy, theo lý mà nói chú nên vui vẻ rạng rỡ mới phải.
Khả năng duy nhất Thương Quân có thể nghĩ ra: “Chắc là mãn kinh sớm.”
Ngu Duệ: “…..”
Nếu mà thật sự gặp chú út, sợ không tránh khỏi việc bị giục kết hôn.
Thương Quân không vội cúp máy, lại hỏi thêm: “Cô và Khang Kính Tín rất thân sao?”
“Không tính là thân, chỉ tiếp xúc trong công việc.”
Ngu Duệ biết vì sao anh hỏi như vậy, ảnh cô ấy tham dự tiệc đính hôn của con gái Khang Kính Tín đã bị lộ ra, còn lên cả top tìm kiếm.
Cô ấy xuất hiện ở tiệc đính hôn, đến cả Khang Kính Tín cũng không ngờ tới.
Vốn dĩ không cần đích thân cô ấy đi, chỉ cần cử người đi đại diện cô ấy là được. Sở dĩ cô ấy đích thân xuất hiện ở buổi tiệc là để mở đường giành lại quyền quản lý của Tân Duệ sau này.
Tranh chấp quyền kiểm soát khó tránh khỏi gây ra biến đổi nội bộ công ty, cô ấy cần ổn định các đại cổ đông khác ngoài gia tộc nhà Triệu Tuân.
Cô ấy không giải thích nhiều, chỉ nói: “Khang Kính Tín là cổ đông của Y tế Tân Duệ, ngày con gái ông ta đính hôn trùng hợp tôi ở Thâm Quyến.”
Thương Quân giống như thuận miệng hỏi: “Ông ta là người thế nào?”
Công ty kỹ thuật Khang Kính Tín kiểm soát cổ phần vừa mới nhận dự án của Tinh Hải Toán lực, anh hỏi như vậy không ai suy nghĩ nhiều.
Ngu Duệ nói: “Về cách đối nhân xử thế thì anh yên tâm, mặc dù trong miệng người khác ông ta là “nam phượng hoàng”*, dựa vào nhà vợ lập nghiệp nhưng năng lực và nhân phẩm của ông ta không có gì để chê, sau khi có quyền lực cũng không quên đi gốc gác. Ông ta là số ít những người bên cạnh tôi không ngoại tình, là người đàn ông vô cùng chu đáo với vợ von.”
(Nam phượng hoàng: ám chỉ người đàn ông xuất thân nghèo khó, nhưng tự nỗ lực học tập, làm ăn thành đạt, thường về sau cưới vợ có xuất thân khá giả.)
Quan tâm gia đình, không có thói quen xấu.
Chỉ riêng hai điều này hợp tác đã vô cùng yên tâm, không cần lo lắng ngày nào đó đột nhiên nổ tin dữ.
Giống như ông nội cô ấy, bởi vì đời sống cá nhân quá hỗn loạn, cuối đời con riêng tranh giành tài sản mà cả tập đoàn đều bị liên lụy.
Người ngoài không biết Khang Kính Tín từng có một cuộc hôn nhân trước đó.
Vậy nên những lời Ngu Duệ vừa nói Thương Quân không đưa ra bất kỳ bình luận nào.
Ngu Duệ nói thêm: “Tôi biết anh hợp tác luôn coi trọng nhân phẩm của đối phương, nếu danh tiếng của ông ta không tốt, từ đầu tôi đã không giới thiệu với chú út.”
Thương Quân khách sáo nói: “Cảm ơn.”
“Nói vậy thì khách sáo quá.”
Ngu Duệ nói tiếp: “Về Khang Kính Tín, anh muốn hỏi gì cứ hỏi.”
Thương Quân: “Những cái khác không có gì muốn hỏi.”
Còn việc Khang Kính Tín có trách nhiệm với gia đình bây giờ như nào anh không hứng thú.
Bởi vì điều đó được xây dựng trên sự tàn nhẫn đối với một người con gái khác.
Sầm Tô đối với đàn ông không tin tưởng, nguồn gốc là từ bố cô.
Vậy nên cô chỉ muốn hẹn hò ba tháng với anh.
Cái cảm giác đau khổ bị người ta vứt bỏ đã ăn sâu vào lòng cô hơn hai mươi năm, chỉ dựa vào mấy lời hứa hẹn hay một chút chân tình làm sao có thể thay đổi được suy nghĩ của cô.
Kết thúc cuộc gọi với Ngu Duệ, anh xoay người đi lên phòng sách trên lầu.
Muốn thay đổi quan điểm tình yêu của Sầm Tô, dựa vào mỗi tình yêu là không thể.
Nhưng anh biết đi đâu để tìm tình phụ tử cho cô?
Ngày đó Khang Kính Tín đã gặp cô, nhưng không có sau đó.
Hai cha con hơn hai mươi năm không gặp nhau nhưng vẫn không thể khơi gợi nửa phần hổ thẹn của ông ta.
Cân nhắc giữa vợ trước và con gái gia cảnh bình thường với vợ hiện tại có quyền có thế, Khang Kính Tín không hề do dự.
Giữa việc lựa chọn và từ bỏ, Sầm Tô luôn luôn là người bị bỏ rơi.
Hơn hai mươi năm trước là vậy, bây giờ vẫn vậy.
Bao nhiêu năm qua, người cô có thể tin tưởng không có mấy người.
Thương Uẩn là một trong những số đó, chuyện đồng ý với cô, nó vẫn luôn cố gắng làm, không hề qua loa.
Nghĩ đến điều này Thương Quân đột nhiên cảm thấy người em trai nay của mình cũng không phải là vô dụng.
Ngoại trừ Thương Uẩn, có thể khiến cô đối xử nghiêm túc, vô cùng tôn trọng, Ngu Thệ Thương được tính là một. Mặc dù bọn họ mới quen nhau chưa được bao lâu, nhưng anh có thể nhìn ra Sầm Tô có ấn tượng khác về Ngu Thệ Thương, cô gọi đối phương là quý nhân.
Thương Quân dừng suy nghĩ, gửi tin nhắn cho bạn thân Ngu Thệ Thương:【Nếu như có ngày Sầm Tô muốn chia tay với tôi, anh phải kiên định đứng về phía cô ấy.】
Ngu Thệ Thương:【Không phải tôi nên giúp khuyên cô ấy không chia tay sao?】
Thà dỡ mười ngôi đền còn hơn phá một cuộc hôn nhân.
Thương Quân:【Không cần khuyên. Tôi hy vọng cô ấy làm bất cứ chuyện gì, dù đúng hay sai đều có người kiên định chọn và ủng hộ cô ấy】
Thương Quân lại nói:【Còn chuyện khuyên cô ấy không chia tay, khuyên cũng vô ích.】
Giống như khuyên anh chia tay.
Đều vô ích.
Không chia tay là chuyện của anh, không cần người khác khuyên cô.
Ngu Thệ Thương:【Đứng về phía cô ấy đương nhiên không có vấn đề, nhưng làm vậy rõ ràng tôi đối xử không nhân nghĩa với cậu.】
Thương Quân:【Về điểm này anh nên học hỏi Thương Uẩn. Lúc trước Thương Uẩn khen cô ấy như hoa, hạ thấp tôi chẳng đáng một xu.】
Ngu Thệ Thương suy nghĩ thận trọng:【Có Thương Uẩn đứng về phía cô ấy không phải được rồi sao? Lập trường của tôi không phù hợp? Dù sao Thương Uẩn cũng là cấp trên của cô ấy, hai người làm cộng sự lâu như vậy.】
Thương Quân:【Không có gì không thích hợp cả, cô ấy coi anh như trưởng bối, là quý nhân. Thậm chí còn ngưỡng mộ tình thân chú cháu của anh và Ngu Duệ. Bởi vì chưa từng có ai đối xử tốt với cô ấy.】
Thương Quân:【Tôi không thể nào tìm được tình phụ tử cô ấy muốn, vậy nên thay cô ấy đòi một chút từ chỗ anh.】
Thương Quân:【Sự quan tâm của anh dành cho cô ấy, sau này tôi trả lại cho anh. Bây giờ anh còn xuất hiện chứng rối loạn giấc ngủ, sau này bệnh tật sẽ càng nhiều thêm.】
Ngu Thệ Thương: “…..”
Đâu đến mức phải nguyền rủa anh ta như vậy.
Kết thúc cuộc nói chuyện với bạn thân, Thương Quân nhìn thời gian sau đó dặn quản gia sắp xếp xe. Anh về căn hộ bên kia, tối nay không về.
Anh gửi tin nhắn cho Sầm Tô:【Dạo phố xong em về thẳng căn hộ, hôm nay anh làm việc ở bên đó.】
Sầm Sầm:【Hôm nay anh không đến công ty à?】
Thương Quân:【Không cần. Đối với anh làm việc ở đâu cũng như nhau.】
Sầm Sầm:【Vì sao anh không đến công ty, nếu như làm việc ở nhà, em muốn một câu trả lời khác~ Trả lời không đạt em trừ điểm anh!】
Thương Quân:【Đây là chiêu làm quá lên em có thể nghĩ ra sao? Không biết có thể lên mạng học, tìm bừa một cái cũng hay hơn cái em nghĩ nhiều.】
Sầm Tô bật cười:【Tối về nhà em sẽ tìm anh tính sổ!】
Cô thẳng thắn:【Thật sự không nghĩ ra cách nào làm quá lên cả, em vẫn nên nói mấy lời tính tứ vậy, cái này em biết.】
Thương Quân hỏi:【Vừa rồi không phải muốn câu trả lời khác sao, còn muốn nữa không?】
Sầm Sầm:【Có ạ.】
Cô muốn xem anh trả lời thế nào: Tại sao hôm nay lại làm việc ở nhà.
Không biết liệu anh có nói lời tình tứ với cô không.
Thương Quân:【Em cứ động chút là nói nhớ anh, muốn anh ôm em, làm việc ở nhà tiện ôm em hơn.】
