Sầm Tô gan lớn, sau khi mẹ bị Ngu Thệ Thương gọi đi cô vẫn ôm chặt lấy cổ Thương Quân.
Tóc của cô nhỏ nước, Thương Quân nắm lấy mái tóc dài của cô trong tay, nhẹ nhàng vắt khô: “Lúc nãy thì sợ đến mức muốn trèo lên cây, bây giờ thì hay rồi, lại bắt đầu ung dung, thong thả.”
Sầm Tô đắc ý nói: “Có chủ tịch Ngu ở đây, em không sợ.”
Cô có một niềm tin khó hiểu vào Ngu Thệ Thương.
Đường đường là người phụ trách tập đoàn, nếu muốn giữ người lại nói chuyện thêm mấy câu đương nhiên không thành vấn đề.
Cô hất nước vào ngực anh: “Hẹn hò với em có phải vô cùng thú vị không? k*ch th*ch và mạo hiểm.”
Thương Quân trêu cô: “Đúng là đủ k*ch th*ch. Cũng may anh được Thương Uẩn và Thương Thấm rèn cho một trái tim khỏe mạnh, nếu không làm gì còn mạng hẹn hò với em?”
Sầm Tô cười, cố gắng rướn người lên cắn d** tai anh nhưng không với tới.
Cô kéo cổ anh xuống: “Anh cúi đầu xuống chút đi, em không với tới.”
Thương Quân có điều kiện: “Có phải sau khi cắn xong là em chịu về không? Lỡ như Ngu Thệ Thương không ngăn lại được, bị cô Sầm bắt gặp em lại đổ lỗi cho anh.”
Sầm Tô sảng khoái đồng ý: “Được.”
d** tai không phải chỗ nhạy cảm của Thương Quân nhưng lần đầu tiên hai người làm cô đã cắn, cảm giác dĩ nhiên cũng khác hẳn.
Đã đồng ý với cô, hết cách.
Anh cúi đầu xuống, vừa tầm chiều cao với cô.
Sầm Tô ngậm lấy d** tai trái của anh, không nỡ cắn, chỉ nhẹ nhàng m*t vào.
Xung quanh hơi nước bốc lên nghi ngút, tiếng nước suối kêu ùng ục sủi bọt.
Nhiệt độ cơ thể của Thương Quân đột nhiên tăng vọt, cũng may đây là hồ nước nóng nên có thể đổ do nhiệt của nước nóng.
Anh vỗ nhẹ vào lưng cô, ra hiệu đủ rồi.
Thứ gọi là kiềm chế bản thân thật ra rất khó.
Ở bên cô đôi khi anh không muốn nhịn.
Từ lần đầu tiên cô trêu chọc anh ở phòng sách, lúc giả vờ làm động tác muốn hôn anh, anh đã để mặc cô cũng như để mặc chính mình.
Nếu không làm sao cô có cơ hội bước vào cuộc sống của anh.
Cô luôn muốn sự thiên vị của anh, hơn nữa còn hy vọng kiểu thiên vị đó chỉ dành riêng cho mình cô.
Anh biết.
Vậy nên anh đáp ứng mọi yêu cầu của cô.
Giống như bây giờ.
Sầm Tô hôn thỏa mãn, ra khỏi hồ nước nóng, không kịp lau khô nước đã trực tiếp khoác chiếc áo chống nắng dài lên.
Thương Quân không vội vã, anh đi vào hồ bơi để giảm nhiệt.
“Nếu như vừa rồi bị cô bắt gặp, em tính làm thế nào?” Anh hỏi người đang đứng trên bờ vén tóc lên.
Sầm Tô nói: “Vậy em sẽ nói với mẹ em, em vừa nhìn đã thích anh, định theo đuổi anh. Nhưng anh vẫn chưa thích em.”
Sầm Tô cầm điện thoại ở trên ghế dài lên mới phát hiện dì gọi cho cô ba cuộc điện thoại.
“Em về đây, lát nữa gọi video.”
Cô cười chỉ cây cổ thụ giữa hồ nước: “Ngày mai nhất định em sẽ trèo lên đó cho anh xem.”
Nói xong cô xách giày, gần như chạy nhanh về phía sân nhà mình.
Lúc này, ở phía sân thượng gỗ bên kia.
Sầm Tông Y nhìn Ngu Thệ Thương.
Ngu Thệ Thương nhìn Quả Cầu Tuyết.
Mà Quả Cầu Tuyết lúc thì nhìn Sầm Tông Y, lúc thì nhìn Ngu Thệ Thương.
Sầm Tông Y thật sự không ngờ anh ta vẫn lúng túng không biết phải làm gì như xưa, không trêu anh ta nữa.
“Cậu đã tìm đến tận nhà nghỉ của tôi rồi, vậy chồng cũ tôi là ai, chắc cậu cũng biết chứ?”
Cuối cùng Ngu Thệ Thương cũng nhìn về phía bà: “Biết.”
“Thế sao cậu vẫn giao dự án Tinh Hải Toán Lực cho ông ta?”
“Khi đó không biết quan hệ của ông ta và em.” Ngu Thệ Thương thẳng thắn nói, “Nếu như biết sẽ không giao.”
Anh ta chính là người nhỏ nhen như vậy.
Dừng một lát.
“Em quan tâm đến Tinh Hải Toán Lực là vì ông ta hay vì tôi?”
Ngay cả giọng điệu khi ghen cũng giống hệt ngày xưa.
Sầm Tông Y cười, nói: “Không liên quan gì đến hai người. Cậu nghĩ tôi sẽ để ý đến những người đàn ông lớn tuổi sao?”
Ngu Thệ Thương: “… Sầm Tông Y, tôi nhỏ tuổi hơn em.”
“Thế thì sao?” Sầm Tông Y nói, “Bây giờ tôi thích người không quá bốn mươi lăm tuổi.”
“…..”
Sau khi im lặng mấy giây Ngu Thệ Thương vẫn cố chấp hỏi: “Sao em lại quan tâm đến Tinh Hải Toán Lực?”
“Con gái tôi làm việc ở Tần Vận. Những tin tức liên quan đến Tần Vận tôi đều nhấn vào xem, sau đó mới nhìn thấy nhà các anh cũng tham gia vào dự án này. Ngu Thệ Thương, cậu nên hiểu tôi chứ, tôi là kiểu người sẽ vì tình yêu mà sống dở chết dở sao? Sao có thể còn quan tâm đến người yêu cũ, dù là bạn trai cũ hay chồng cũ. Cùng lắm là tiện tay mở ra liếc hai cái thôi.”
Bà nói tiếp: “Tôi chưa bao giờ quay đầu nhìn lại. Không phải chỉ có cậu mà với tất cả mọi người.”
Chuyển chủ đề, bà hỏi: “Những năm qua sao cậu lại sống y hệt như bố cậu vậy?”
“Không biết.”
Anh ta không biết việc cô hỏi như này có tính là quan tâm anh ta không.
Ngu Thệ Thương tháo kính xuống, tiện tay vén vạt áo lên lau nhẹ tròng kính.
“Không phải cậu ghét ông ấy nhất sao?”
Ngu Thệ Thương đeo kính lên, im lặng một lúc mới nói: “Tôi và bố tôi không giống nhau, tôi không phụ lòng bất cứ ai. Ít nhất là không lừa dối, không giấu giếm, không bạc đãi, đều chia tay trong hòa bình.”
Sầm Tông Y hứng thú hỏi: “Cậu có bao nhiêu đứa con?”
Không kết hôn không có nghĩa không có con.
Ngu Thệ Thương không muốn nói dối, nhưng ở trước mặt cô, anh ta lại không can tâm chịu thua kém mọi mặt.
Cô đã sớm không còn yêu anh ta nữa, khoảnh khắc cô đề nghị chia tay, chỉ có anh ta từng ôm ảo tưởng.
Dừng một lát, anh ta nói: “Không ít.”
“Cẩn thận đợi cậu già rồi, chúng sẽ tranh nhau rút ống thở của cậu đấy.”
Ngu Thệ Thương: “Vậy nên mới ghen tị em có cô con gái có tích cách tốt như vậy.”
Thật ra anh ta ghen tị với Khang Kính Tín.
Khang Kính Tín quen cô từ khi còn trẻ, còn có cô con gái xinh đẹp, thông minh như Sầm Tô.
Sầm Tông Y đã nhận ra được sự ghen tuông của anh ta, bà không tiếp tục chủ đề này nữa.
Có một số lời bà vẫn phải nói rõ: “Ngu Thệ Thương, nếu như cậu đến tìm tôi để nối lại tình xưa, sợ cậu sẽ phải thất vọng. Nhưng nếu như chỉ đến thăm tôi, vậy thì tôi rất vui, cũng chúc mừng cậu trở thành người người cầm quyền nhà họ Ngu.”
“Cảm ơn.”
Im lặng một lúc, Ngu Thệ Thương hỏi: “Có nhớ em từng nói muốn mời tôi đến Hải Thành chơi không?”
Với tính cách của bà, rất có thể bà nói những lời này lúc yêu nhau say đắm.
Nhưng dù sao năm tháng cũng chẳng buông tha cho người ta, bà không nhớ nữa.
Sầm Tông Y thẳng thắn nói: “Cậu đã đến thăm tôi rồi, tôi cũng không thể keo kiệt được. Muốn đi dạo xung quanh không? Tôi sẽ làm tròn bổn phận chủ nhà.”
Ngu Thệ Thương nói: “Em sắp xếp đi.”
Sau khi bị trêu một hồi còn có thể xoay chuyển tình thế, có cơ hội đi chơi cùng cô khắp Hải Thành, chuyến đi này quả thật đáng giá.
Nhưng đột nhiên cô dễ nói chuyện như vậy có hơi nằm ngoài dự đoán của anh ta.
Quả Cầu Tuyết nhân lúc bọn họ nói chuyện, lén lăn lộn trên mặt đất.
Nó muốn ra ngoài chơi nhưng trước mặt Sầm Tông Y không dám tùy hứng, chỉ có thể kêu hừ hừ.
Sầm Tông Y sờ Quả Cầu Tuyết: “Cục cưng à, chúng ta đi thôi.”
Vừa nghe thấy được đi chơi Quả Cầu Tuyết liền bật phốc dậy.
“Tạm biệt chú đi nào.”
Ngu Thệ Thương giơ tay ra: “Vẫn còn nhớ tao sao?”
Quả Cầu Tuyết thè lưỡi, hai chân trước nhảy lên đùi anh ta, nhiệt tình vô cùng.
Ngu Thệ Thương nghĩ đến dáng vẻ ngoan ngoãn của nó ở trước mặt Sầm Tông Y, không khỏi khẽ thở dài.
Sầm Tông Y nhớ ra hỏi: “Cậu cũng nuôi Samoyed sao?”
Ngu Thệ Thương ‘ừ’ một tiếng.
Sầm Tông Y chỉ thuận miệng hỏi, không nói thêm gì nữa, dắt Quả Cầu Tuyết chuẩn bị rời đi.
Ngu Thệ Thương đột nhiên nhớ ra Thương Quân và Sầm Tô, không biết hai người kia đã đi đến chỗ khác hẹn hò chưa hay là vẫn còn mạo hiểm, k*ch th*ch trong hồ bơi.
Để đề phòng, anh ta nói với Sầm Tông Y: “Cháu trai nhà bạn bè thân thiết của tôi vẫn bơi ở bên kia, nó có một tật xấu là lúc bơi không thích bị người ta làm phiền.”
“Được.”
Sầm Tông Y an ủi Quả Cầu Tuyết: “Cục cưng ơi, cô dẫn con đi chỗ khác vui hơn nhé, được không nào?”
Quả Cầu Tuyết chẳng biết chỗ nào vui hơn, dù sao Sầm Tông Y nói gì nó nghe đó, vui vẻ đi theo bà.
Nhìn bóng dáng một người một chó đi xa, Ngu Thệ Thương không khỏi thở dài.
Mãi đến khi người đi rất xa, mùi hương độc đáo kia mới dần dần tan hết.
Anh ta xoa sống mũi, tinh thần luôn căng thẳng lúc này mới được thư giãn.
Nghĩ vừa rồi cô nhìn áo T shirt của anh ta mấy lần, anh ta cúi đầu nhìn trước ngực, áo phẳng phiu sạch sẽ, không có gì không ổn.
Có lẽ tối nay không nên mặc áo T shirt thoải mái, nên mặc áo sơ mi công sở, trông sẽ chững chạc hơn.
Anh ta đang chống tay nhắm mắt nghỉ ngơi, trong lúc đang thầm tự trách bản thân thì người bơi xong đi đến.
Nghe thấy tiếng bước chân, Ngu Thệ Thương mở mắt.
Thương Quân ngồi xuống đối diện anh ta, mở chai nước soda uống mấy ngụm mới hỏi: “Nói chuyện thế nào rồi? Nói muốn mai mối tôi với Sầm Tô quen nhau chưa?”
“…..”
Anh ta hoàn toàn quên béng mất chuyện này, cả buổi nói chuyện không hề nhớ đến.
Nhưng Ngu Thệ Thương không muốn nói cho người khác biết rằng Sầm Tông Y chính là mối tình đầu anh ta không thể quên được suốt những năm qua.
Nếu để Thương Quân biết chuyện anh ta từng yêu đương với người phụ nữ lớn hơn mình ba tuổi, có lúc còn ngượng ngùng thì sau này anh ta sao còn uy nghiêm nữa?
Một mặt khác của bản thân khi ở trước mặt Sầm Tông Y chỉ để mình cô là người biết thôi.
Ngu Thệ Thương chỉ đành bịa một lý do: “Mẹ Sầm Tô hiểu lầm tôi có ý với bà ấy, tôi không giải thích.”
Thương Quân: “Sao anh không giải thích?”
Ngu Thệ Thương: “Mục đích ban đầu khi bắt chuyện là có thể khiến cậu và Sầm Tô quang minh chính đại nói chuyện với nhau, thuận lý thành chương đi dạo bên bãi biển. Nếu như Sầm Tông Y đã hiểu lầm tôi muốn theo đuổi bà ấy, vậy vừa hay cậu có thể lấy cớ tác hợp tôi và bà ấy đi tìm Sầm Tô? Như vậy Sầm Tông Y sẽ không nghi ngờ gì.”
Thương Quân: “…..”
Mọi chuyện đi ngược hoàn toàn với kế hoạch.
Vốn dĩ để hai trưởng bối bọn họ tác hợp anh và Sầm Tô, bây giờ lại thành anh phải đi “tác hợp” hai bọn họ.
Anh nhìn bạn thân: “Anh đây là tự mình công khai hành động, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của tôi.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Lần đầu tiên anh ta cảm thấy chột dạ.
Anh ta vẫn bình tĩnh nói: “Cái gì mà công khai với không công khai, cậu không phải không biết, tôi đâu có hứng thú với tình chị em.”
Về điểm này Thương Quân không nghi ngờ.
Ngu Thệ Thương nói tiếp: “Ngày mai, có thể tôi sẽ ra ngoài cùng Sầm Tông Y.”
Thương Quân không thể tin được: “… Mới nói chuyện bao lâu, sao hai người thân thiết thế?”
“Không phải cậu giục tôi sao? Có thể làm thế nào?”
Ngu Thệ Thương không ngờ có ngày mình lại phải nói dối với hậu bối, đây từng là chuyện anh ta khinh thường nhất nhưng bây giờ lại làm chuyện này.
Chuyện đã đến nước này, chỉ có thể tiếp tục nói khéo để che giấu sự thật.
“Tôi sẽ cố gắng về trễ nhất có thể, cả một ngày vẫn chưa đủ để cậu và Sầm Tô hẹn hò à? Cho dù bị nhân viên của nhà nghỉ nhìn thấy hai người ở bên nhau cũng không cần sợ, Sầm Tô có thể nói cậu đi hỏi thăm tình hình của mẹ cô ấy.”
Bị sắp xếp rành mạch đâu ra đấy, nhất thời Thương Quân không phản bác được.
Anh lại uống liên tục mấy ngụm soda, vẫn không biết nên nói gì cho phải.
Không có Sầm Tông Y ở bên cạnh, Ngu Thệ Thương dần dần bình tĩnh, lý trí cũng quay trở lại.
“Không phải cậy hy vọng tôi quan tâm đến Sầm Tô hơn sao? Nếu như tôi và mẹ cô ấy trở thành bạn bè, việc quan tâm Sầm Tô không phải danh chính ngôn thuận hơn à?”
Thương Quân: “Mẹ Sầm Tô đã hiểu lầm anh thích cô rồi, còn có thể trở thành bạn bè?”
“Không phải chính cậu cũng nói là hiểu lầm sao? Sao nào, trong mắt cậu ngay cả năng lực làm sáng tỏ một hiểu lầm tôi cũng không có?”
Ngu Thệ Thương bảo anh không cần lo lắng: “Chỉ cần tôi muốn, tôi có thể trở thành bạn bè có chừng mực với Sầm Tông Y. Đương nhiên phải cần chút thời gian. Khoảng thời gian này không phải vừa vặn tạo lý do để cậu và Sầm Tô hẹn hò sao?”
Anh ta hứa: “Đợi sau khi quay lại Thâm Quyến tôi sẽ dần dần trở thành bạn bè với Sầm Tông Y. Lâu dần Sầm Tông Y sẽ cảm nhận được ranh giới của tôi.”
Ngu Thệ Thương tự có đánh giá riêng về Sầm Tô: “Thông qua việc làm bạn bè với mẹ cô ấy để quan tâm cô ấy, sẽ khiến cô ấy có cảm giác an toàn hơn so với việc tôi trực tiếp bày tỏ sự quan tâm.”
May mắn là Sầm Tô giống Sầm Tông Y, điều này thường xuyên khiến anh ta quên mất cô là con gái của Khang Kính Tín, chỉ cảm thấy cô là con gái của Sầm Tông Y.
Thương Quân gần như bị nói thuyết phục.
Nếu như Ngu Thệ Thương có thể dành sự quan tâm cho Sầm Tô, bù đắp những nuối tiếc của cô thì việc hôm nay Ngu Thệ Thương không màng đến chuyện sống chết của anh, anh miễn cưỡng có thể tha thứ.
Ngu Thệ Thương thấy mình cuối cùng cũng qua được cửa ải, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay Sầm Tông Y đã nói đủ rõ ràng, sẽ không cân nhắc việc tái hợp với anh ta.
Nếu như chưa từng ở bên cô, có lẽ anh ta chỉ cảm thấy cô nửa ép nửa thả, hoặc đợi anh ta cúi đầu rồi sẽ cố gắng theo đuổi đến cùng.
Đã từng ở bên nhau nên anh ta hiểu rõ tính cách cô.
Nếu như cô cảm thấy thích hợp cô sẽ không đợi anh ta theo đuổi, sẽ tự mình hành động rước.
Mặt mũi đối với cô mà nói chưa bao giờ là thứ quan trọng.
Tự do thoải mái, hưởng thụ kịp thời mới quan trọng nhất.
Về điểm này, hai mẹ con cô rất giống nhau.
“Ngày mai hai người đi đâu?” Thương Quân hỏi.
Ngu Thệ Thương: “Hải Thành chỗ nào cũng là cảnh đẹp, có lẽ chỉ đi dạo xung quanh, theo mẹ Sầm Tô sắp xếp. Tính bà ấy sảng khoái, mặc dù hiểu lầm tôi có ý với bà ấy nhưng sau khi bày tỏ thái độ từ chối khéo vẫn hào phóng đồng ý làm hướng dẫn viên. Cậu không cần lo lắng tôi và bà ấy không có gì để nói. Thật sự không được, còn có thể nói chuyện làm ăn.”
Thương Quân không lo lắng điều này, một người là người chèo lái một tập đoàn, một người là chủ nhà nghỉ ngày ngày tiếp xúc với biết bao nhiêu khách du lịch từ khắp nơi, kiến thức của hai người không đến mức không có gì để nói.
Nhưng điều anh lo lắng là lần này chuyện tình cảm của anh và Sầm Tô đã bỏ lỡ sự tác hợp của trưởng bối, sau này sợ rất khó có cơ hội.
Quay lại phòng Thương Quân gọi điện thoại cho Sầm Tô, kể hết tình hình bên phía Ngu Thệ Thương cho cô nghe.
Sầm Tô vừa tắm xong, đang lau tóc, nghe xong thì bật cười: “Bây giờ biến thành em phải đi tìm anh, cùng nhau “tác hợp” hai bọn họ?”
Thương Quân: “Kiểu như vậy. Người cháu hiếu thảo là anh đây, vì nửa đời sau của chú mình quyết định đi tìm em giúp đỡ, vun đắp hạnh phúc cho những người trung niên.”
Sầm Tô cười haha: “Mạch suy nghĩ của chủ tịch Ngu kiểu gì vậy?”
“Ai biết chứ.” Thương Quân dựa vào ban công, “Chắc là già rồi.”
“Thế ngày mai em có thể ra ban công trước nhà uống trà ngắm biển không? Anh sẽ đi tìm em chứ?”
“Ừ.”
“Cuối cùng cũng có thể nói chuyện, ngắm biển với anh ở nơi em thích nhất.” Cô nói, “Hồi nhỏ em đã nằm bò trên chiếc bàn đó ngắm biển, ngắm bao nhiêu năm vẫn không ngắm đủ.”
Cô lại chia sẻ thêm vài mảnh ký ức vụn vặt trong cuộc sống, nói hồi nhỏ cô thích ăn cơm ở ngoài sân nhất.
Thương Quân: “Không phải hôm qua mọi người vừa ăn hải sản ngoài sân sao?”
“Đúng vậy. Anh nghe thấy tiếng bọn em sao?”
“Ừ. Chỉ có tiếng Quảng Đông của em nói không chuẩn nhất, cũng nói ít nhất. Chỉ ăn hải sản thôi à?”
Sầm Tô cười, hỏi anh: “Anh có muốn thử hải sản mẹ em nấu không? Ngon lắm đấy.”
“Không phải em không muốn để anh gặp cô sao?”
“Nhưng em càng muốn anh ăn hải sản ngon nữa, điều đó đối với em càng quan trọng hơn.”
Sầm Tô thật sự không muốn dùng thân phận bạn trai gặp phụ huynh, chưa nói tới mối quan hệ kéo dài bao lâu, mới có yêu nhau mấy ngày chưa đến mức phải gặp gia đình.
Nhưng anh muốn mẹ quen biết anh đến vậy thì cứ để họ làm quen chút.
Anh cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu của cô.
Cô cũng sẽ làm những gì mình có thể làm cho anh.
“Nếu như anh muốn thử, sáng mai em nói với mẹ.”
“Lấy cớ gì để qua đó? Không dễ đâu.”
“Yên tâm, em có cách, lấy chủ tịch Ngu làm bình phong.”
“…..”
Thương Quân lo lắng: “Vốn dĩ cô đã hiểu lầm Ngu Thệ Thương có ý với cô rồi, em lấy anh ta làm bình phong không phải sẽ khéo quá hóa vụng sao?”
Sầm Tô: “Em tự có cách. Em hiểu mẹ em, vậy nên biết làm thế nào mẹ sẽ không nghi ngờ, cũng sẽ không từ chối.”
Nói rồi cô cười, “Anh còn lo lắng năng lực của học sinh giỏi môn yêu đương như em sao? Anh không thích ăn uống nhàm chán ở trong phòng, dù thế nào em cũng phải nghĩ cách để anh cảm nhận được sự náo nhiệt chứ.”
“Sao em biết anh không thích ăn trong phòng?”
“Lần đầu tiên gặp anh ở nhà hàng trên không của khách sạn bên Thâm Quyến em đã biết rồi. Anh ở phòng tổng thống, lại ở khách sạn của nhà Ngu Thệ Thương, muốn ăn gì mà đầu bếp không nấu riêng cho anh chứ? Nhưng anh vẫn đến nhà hàng. Em đoán, anh thích nơi yên tĩnh nhưng lại náo nhiệt, vậy nên anh ở những tầng cao trong khu thành phố ồn ào, đến những nhà hàng đông người nhưng sang trọng, thanh lịch.”
Sầm Tô nằm sấp trên mép giường nhìn ra bờ biển thâm sâu: “Anh thích gì em sẽ cố gắng mang điều đó đến cho anh.”
Đầu dây bên kia Thương Quân im lặng rất lâu.
Anh rất ít khi rung động.
Nhưng khoảnh khắc này lại không biết trả lời cô thế nào.
Ngoại trừ cô, cho đến bây giờ tất cả mọi người đều không hiểu tại sao anh có biệt thự không ở mà nhất quyết phải ở penthouse.
“Ngủ ngon nha, ngày mai chắc chắn để anh được ăn hải sản.”
Vậy là sáng sớm ngày hôm sau, vừa hửng sáng Sầm Tô đã thức dậy. Trước tiên, cô giả vờ đi dạo một vòng quanh bờ biển, sau đó quay về bếp tìm Sầm Tông Y.
Sầm Tông Y vừa đi dạo biển về không lâu, đang làm đồ ăn sáng.
Phòng bếp có người đi vào, bà quay đầu lại: “Con dậy sớm thế?”
“Con đã đi dạo một vòng rồi.” Sầm Tô chuyển chủ đề: “Đúng rồi mẹ, mẹ đoán vừa rồi lúc đi dạo con gặp ai?” Thật ra chẳng gặp ai cả, tối qua cô đã nghĩ sẵn kịch bản làm thế nào để mời Thương Quân đến nhà ăn hải sản một cách trôi chảy.
Sầm Tông Y: “… Ai vậy?”
Đừng có là Ngu Thệ Thương.
Sầm Tô nói: “Khách trọ ở nhà nghỉ nhà mình. Anh ấy còn chủ động chào hỏi con, tìm con nói chuyện.”
“Có phải người khoảng bốn mươi tuổi, đeo kính râm không?”
“Không phải, trẻ lắm. Người đeo kính mẹ nói chắc là chú anh ấy.”
Sầm Tông Y không để lộ cảm xúc: “Cậu ta tìm con nói chuyện gì?”
“Nói anh ấy với chú anh ấy đều thích ăn hải sản. Tối qua chúng ta ăn hải sản trong sân, trùng hợp bọn họ ở trên ban công nhìn thấy, rất ngưỡng mộ cả gia đình chúng ta cười nói vui vẻ. Bọn họ ăn chán những món ăn được đóng gói từ nhà hàng mang đến rồi nên hỏi con có thể nào nhờ mẹ làm một bữa hải sản không, bọn họ sẽ trả thêm phụ phí. Con nghĩ bụng, khách trọ đã đề nghị lại không phải yêu cầu gì quá đáng nên đồng ý rồi.”
Sầm Tông Y: “…..”
Sầm Tô với một miếng thịt nguội đã chiên xong, vừa ăn vừa nói: “Người đó khá ga lăng, nói chuyện khá nhiều. Bọn con gặp nhau ở lối đi ven biển, anh ấy chạy bộ buổi sáng, rồi nói chuyện suốt đường về. Hóa ra bọn họ từ Hồng Kông đến du lịch.”
Trong lòng Sầm Tông Y thầm nghĩ cái này đúng là không nói dối.
Sầm Tô tiếp tục bịa: “Sau đó nói con làm nghề gì, không ngờ nói chuyện một hồi rồi phát hiện có quen người quen chung.”
“Ai thế?”
“Sếp cũ con, Thương Uẩn.”
Sầm Tô cảm thán mình đã bịa hoàn hảo đến mức chính mình cũng tin luôn.
Tuy nhiên Thương Uẩn chính là một thương hiệu vàng, đến mẹ cô cũng có ấn tượng tốt với anh ta.
Sầm Tông Y gật đầu, không nói nhiều.
Tập đoàn Tần Vận có hợp tác chặt chẽ với nhà họ Ngu, vị khách trọ trẻ tuổi này lại là con bạn bè thân thiết của Ngu Thệ Thương. Cùng một giới, không quen biết mới lạ.
Sầm Tô: “Con nghĩ nếu như đã là bạn của sếp Thương, mà trước đây sếp Thương quan tâm con như vậy, dù có thế nào con cũng phải làm tròn bổn phận chủ nhà, nên đã mời anh ấy và chú anh ấy đến nhà chúng ta ăn hải sản.”
Sầm Tông Y: “…..”
Ngu Thệ Thương không dám tự mình mở lời với bà, lại sai cháu trai đến đánh tiếng trước.
Trong lòng Sầm Tô đang thầm niệm xin lỗi Ngu Thệ Thương.
Không còn cách nào, chuyện đã như này chỉ có thể “tổn thương” lẫn nhau.
Bây giờ còn một chuyện khá đau đầu, đến lúc đó giới thiệu Thương Quân kiểu gì đây?
Chả nhẽ phải đặt cho anh một cái tên khác?
