Sầm Tông Y bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng được yên tĩnh sau khi hai chú cháu nhà kia rời đi.
Tắm xong, bà đắp mặt nạ rồi ra ban công, nằm xuống chiếc ghế dài, lơ đãng nhìn về phía mặt biển xanh thẫm. Ánh mắt bà chợt khựng lại, có hai người trên bãi biển hình như đang tung hứng gì đó.
Chiếc váy hai dây hoa hồng đó thật sự quá bắt mắt, đó là một chiếc váy cũ của bà. Sầm Tô về không mang theo nhiều quần áo nên lấy luôn chiếc váy này từ tủ quần áo của bà.
Người đối diện con gái ngoại trừ cháu trai Giang Minh Kỳ của Ngu Thệ Thương ra, không thể là người nào khác.
Hai đứa này không phải đã lén lút quen nhau rồi chứ?
Nhưng cảm giác lại không giống.
Nếu con gái thật sự để ý đến cái cậu Giang Minh Kỳ đó sẽ không cố ý hẹn gặp ở bờ biển mà trên ban công có thể nhìn thấy.
Bà thật sự tò mò, ánh mắt khóa chặt vào bãi biển đó. Nhìn kỹ một lúc mới phát hiện hai đứa vẫn luôn giữ khoảng cách ba, bốn mét.
Sau đó hai đứa không tung hứng nữa, hình như đang thảo luận gì đó.
Hành vi lén lút này nhìn có vẻ không quân tử lắm.
Sầm Tông Y đứng dậy khỏi ghế dài, gỡ mặt nạ quay vào phòng.
Trên bãi biển, từ đầu đến cuối Sầm Tô và Thương Quân không có bất cứ hành vi thân mật nào, hai người nói chuyện từ Tân Duệ đến mâu thuẫn gia tộc nhà Triệu Tuân.
Cô đã quyết tâm gia nhập Y tế Tân Duệ, giống như lúc đầu từ chức ở Y tế Tần Vận.
Hai người sóng vai nhau từ bãi biển đi về, Thương Quân hỏi: “Ngu Duệ cho em điều kiện gì?”
“Trong email không nhắc, hẹn gặp nhau rồi nói.” Sầm Tô nói, “Cô ấy không biết em đã về quê.”
Về thời gian hẹn gặp, cô vẫn chưa trả lời Ngu Duệ.
Tâm trạng lúc này có hơi phức tạp, một khi chấp nhận điều kiện của Ngu Duệ, cô và Thương Quân không thể nào công khai yêu nhau một cách đường đường chính chính được nữa. Hoặc là chia tay, hoặc là yêu đương bí mật. Cô đang suy nghĩ làm thế nào để anh không chịu thiệt thòi trong mối quan hệ này.
Nếu như đổi thành người khác, cô sẽ không hề do dự, bởi vì không ai có thể sánh được với tương lai sự nghiệp của cô.
Nhưng anh thì khác.
Cô sẽ quan tâm đến anh.
Vì vậy sau khi đọc xong email, cô không vội trả lời Ngu Duệ mà hẹn gặp Thương Quân ở đây trước.
Tối nay, bờ biển gần như không có gió, vạt váy buông thõng xuống.
Ngay cả khi hai người sóng vai nhau, vạt váy hai dây của cô cũng không hề chạm vào người anh.
Thương Quân hiểu rõ, cơ hội này đối với cô mà nói là ngàn năm có một, anh không nói bất cứ lời nào mất hứng.
Hai quả bóng nhỏ đều ở trong tay anh, khi chia tay ở cửa nhà nghỉ anh chỉ đưa cho cô quả bóng nhỏ màu hồng.
Quả bóng nhỏ màu xanh anh giữ lại cho mình.
Bảo vệ đứng ở cửa, Sầm Tô chỉ vẫy tay chào anh như tạm biệt một người bạn bình thường.
Về đến nhà cô đi thẳng đến phòng mẹ.
Sầm Tông Y nghe thấy tiếng gõ cửa, không biết vì sao phản ứng đầu tiên lại là Ngu Thệ Thương.
Giây tiếp theo bà vỗ nhẹ vào đầu, thật sự mệt đến mức lú lẫn luôn rồi.
“Mẹ?”
“Tới đây.”
Sầm Tô nghịch quả bóng nhỏ, tung từ tay trái sang tay phải, từ tay phải sang tay trái, lặp đi lặp lại.
Sầm Tông Y mở cửa: “Mặc đẹp như này còn tưởng con đi hẹn hò cơ.”
Khóe miệng Sầm Tô cong lên: “Hẹn hò xong về rồi.”
“Với cái cậu Giang Minh Kỳ đó à?”
“…..”
Sầm Tô vẫn chưa quen với biệt hiệu mới của Thương Quân.
Cô chuyển sang hỏi: “Mẹ nhìn thấy bọn con ở ban công sao?”
Sầm Tông Y giải thích: “Không phải mẹ cố ý nhìn đâu, ai bảo con mặc váy của mẹ làm gì! Màu này quá chói mắt, muốn không thấy cũng khó.”
Bà dựa vào đầu giường, nhìn con gái: “Con để ý người ta rồi à?”
Sầm Tô nằm sấp xuống cuối giường, khẽ thở dài mấy cái không thể nhận ra, vừa nghịch quả bóng vừa nói: “Con tìm anh ấy để tìm hiểu về Y tế Tân Duệ và Ngu Duệ. Mẹ, mẹ biết Ngu Duệ đúng không?”
Người quan tâm đến Tân Duệ, không thể không biết Ngu Duệ là ai.
Trong lòng Sầm Tông Y thầm nghĩ, hai mươi sáu năm trước bà đã biết Ngu Duệ là ai.
Lúc bà và Ngu Thệ Thương yêu nhau, Ngu Duệ mới khoảng hai, ba tuổi.
“Đương nhiên biết rồi, khi đó cô ấy chính là người thu mua sáp nhập Y tế Sầm Thụy, đổi thành Tân Duệ.”
Sầm Tô nói hôm nay nhận được lời mời từ Ngu Duệ, hy vọng cô gia nhập Tân Duệ, điều kiện tự cô đưa ra.
“Ngu Duệ muốn lấy lại quyền kiểm soát công ty từ gia tộc nhà Triệu Tuân, bản thân cô ấy không hiểu ngành y tế lại biết con có chút quan hệ với Tân Duệ nên mời con sang đó với mức lương cao.”
Ban đầu Sầm Tông Y còn tưởng do Ngu Thệ Thương sắp xếp, đưa Sầm Tô vào Tân Duệ. Nhưng nghe con gái nói việc vào Tân Duệ sẽ làm công việc đắc tội với người khác, xem ra không liên quan gì đến Ngu Thệ Thương, chỉ là ý của riêng Ngu Duệ.
Thân là mẹ, bà ích kỷ không nỡ để con gái mình bị xem như một tay súng dưới tay cháu gái của Ngu Thệ Thương. Nhưng nghĩ lại thì đây dù sao cũng là một cơ hội để rèn luyện hiếm có.
Sầm Tông Y kìm nén sự chua xót: “Con đã quyết định rồi thì cứ đi, đến lúc đó mẹ sẽ nấu cơm cho con mỗi ngày, làm hậu phương vững chắc của con.”
Sầm Tô giống như Quả Cầu Tuyết, lăn đến bên Sầm Tông Y ôm chặt không buông.
Quả Cầu Tuyết bị đẩy sang mép giường, nó hừ hừ bày tỏ sự bất mãn.
Sầm Tô xoa đầu nó: “Ngoan nào, chị mượn cô của em ôm một lát, trả lại ngay.”
Lại trêu nó: “Không ngoan là chị trả em về chỗ bố em đó.”
Đột nhiên Quả Cầu Tuyết im bặt.
Lúc này trong đầu Sầm Tông Y chỉ nghĩ đến Y tế Tân Duệ, bỏ qua việc con gái từng nói với bà, bố của Quả Cầu Tuyết năm nay cũng bốn mươi sáu tuổi.
Sầm Tô ôm mẹ mấy phút, bò dậy khỏi giường: “Con đi trả lời email cho Ngu Duệ, hẹn sáng mai gặp mặt nói chuyện.”
“Mai con về Thâm Quyến rồi sao?”
“Không về, trùng hợp Ngu Duệ đang ở Hải Thành.”
Lúc này Sầm Tông Y mới chợt nhận ra, hóa ra vị khách nữ trẻ tuổi bao trọn nhà nghỉ chính là Ngu Duệ.
—
Sáng sớm hôm sau, chưa đến sáu giờ ánh bình minh đã chiếu lên mặt biển. Hai người đàn ông đã ngồi ở ban công trước cửa nhà nghỉ dùng bữa sáng.
Ngu Thệ Thương nhìn bạn thân đánh giá một lúc: “Tôi là vì ngủ không ngon, tỉnh dậy không có việc gì làm mới xuống ăn sáng. Cậu còn trẻ như vậy, chưa đến sáu giờ đã ăn sáng à? Đợi tôi già rồi, thật sự không biết ai sẽ chăm sóc ai nữa.”
Thương Quân: “…..”
Anh nhấp một ngụm cà phê, vị chua đắng lẫn lộn, dù không uống quen nhưng vẫn nuốt vài ngụm.
“Việc tôi dậy sớm khác với anh.”
Đặt cốc cà phê xuống, anh nói tiếp: “Tôi bởi vì sắp chia tay nên dậy sớm trước mấy tiếng.”
Ngu Thệ Thương không hiểu gì: “Có ý gì? Hai người vừa mới yêu nhau được bao lâu?”
Thương Quân: “Ngu Duệ mời Sầm Tô gia nhập Y tế Tân Duệ, điều kiện đưa ra chắc chắn không tồi, Sầm Tô quyết định nhận lời.”
Ngu Thệ Thương không còn hỏi thêm nữa.
“Trước đây cậu bảo tôi kiên định đứng về phía Sầm Tô, dù cô ấy có đúng hay sai. Lúc đó chưa phải đối mặt với chuyện chia tay, đương nhiên nói dễ dàng. Bây giờ bảo cậu nói, cậu còn nói được không?”
Thương Quân cầm nĩa lên tiếp tục ăn: “Có gì mà không nói được? Bất cứ lúc nào anh cũng phải giúp cô ấy trước chứ không phải tôi.”
Ngu Thệ Thương nghĩ đến mình và Sầm Tông Y, không khỏi cảm thán: “Có lúc cậu tưởng rằng chia tay cũng không sao, còn trẻ, chỉ cần kiên định sẽ luôn có cơ hội quay lại với nhau. Thật ra không phải vậy. Cậu sẽ phát hiện, có quá nhiều ngã rẽ, nhiều đến mức cậu không thể nào đi hết được. Cuối cùng, đợi đến lúc gặp lại, mọi thứ đã thay đổi từ lâu.”
Thương Quân vốn không định khích anh ta: “Đó là kết cục của anh và mối tình đầu. Tôi sẽ không như vậy.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Lẽ ra lúc trước anh ta không nên nói cho Thương Quân chuyện anh ta bị mối tình đầu đá.
“Nếu Sầm Tô chọn Tân Duệ, sẽ không thể chọn cậu. Chẳng lẽ cậu sẽ bám riết không chịu chia tay? Đấy đâu phải phong cách của cậu đâu.”
Anh ta và Thương Quân đều hiểu rõ ý nghĩa của Y tế Tân Duệ đối với Sầm Tô, nếu bây giờ cô ấy cuối cùng cũng có cơ hội dựa vào chính mình đi giành cổ phần, ai có thể đành lòng khuyên cô ấy đừng đi?
Thật ra có khuyên cũng vô ích.
Nếu như Sầm Tô nghe lời khuyên, vì tình yêu từ bỏ sự nghiệp, vậy thì đó không phải là Sầm Tô rồi.
Ngu Thệ Thương cố gắng an ủi bạn thân: “Quê hương của cô ấy cậu đã đến, phụ huynh cũng coi như đã gặp, còn được ăn hải sản mẹ cô ấy làm. Nếu như cuối cùng thật sự chia tay, cũng coi như không có gì nuối tiếc.”
Không giống anh ta, gần đến tuổi ngũ tuần mới gặp mẹ của Sầm Tông Y.
Thương Quân không trả lời.
Anh cứ nghĩ mối tình này chỉ vừa mới bắt đầu, không ngờ đã sắp kết thúc.
Thậm chí còn chưa kịp yêu cô một cách trọn vẹn.
Nếu như cô chỉ bởi vì bận dự án muốn chia tay hoặc là vì mối quan hệ tròn ba tháng mà dừng lại anh sẽ không đồng ý.
Nhưng trong tình huống này, anh không thể nói rằng mình không muốn chia tay.
Chuyển sang yêu đương bí mật là một giải pháp nhưng khó tránh khỏi những rủi ro không thể lường trước được.
Không giống yêu đương lén lút giấu gia đình, bị phát hiện cùng lắm thì thành thật, không có hậu quả gì nghiêm trọng.
Nhưng một khi chuyện yêu đương bí mật bị gia tộc nhà Triệu Tuân phát hiện, cô sẽ không còn đường lui.
Sau khi vào Tân Duệ, có lẽ cô cũng không còn tâm trí yêu đương nữa.
Vẫn còn một cách khác có thể khiến bọn họ tiếp tục mối quan hệ này chính là Tần Vận thu mua sáp nhập Y tế Tân Duệ.
Anh trở thành ông chủ Tân Duệ, tránh được tình huống cạnh tranh.
Nhưng đây là một con dao hai lưỡi, rất có thể sẽ khiến Sầm Tô phản cảm.
Cô không thích hẹn hò với cấp trên.
Điều quan trọng là chưa chắc Ngu Duệ đã chịu chuyển nhượng.
Vậy nên con đường thu mua sáp nhập này cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Ngu Thệ Thương cũng nghĩ đến việc thu mua sáp nhập, nhưng anh ta đã đã bỏ qua toàn bộ quá trình như bấm nút tua nhanh.
Ăn sáng xong quay về phòng, anh ta gọi điện cho cháu gái mình.
“Duệ Duệ, bàn bạc với cháu chuyện này.”
“Không có gì để bàn bạc cả.”
“… Chú còn chưa nói chuyện gì mà.”
“Chú đã chịu hạ mình bàn bạc với cháu, có chuyện gì tốt đẹp chứ?”
Ngu Duệ bảo anh ta đừng hòng: “Đừng mong cháu đi liên hôn, rồi sinh con đẻ cái, sau khi kết hôn còn phải chịu đựng chồng trăng hoa, thỉnh thoảng còn xuất hiện một đứa con riêng! Đó không phải cuộc đời mà cháu muốn. Chú và ông nội ai muốn liên hôn thì cứ đi! Dù sao hai người vẫn còn chút nhan sắc.”
“…..”
Ngu Thệ Thương tức đến bật cười: “Càng ngày càng ăn nói xấc xược!”
Tối qua, Ngu Duệ đã nhận được email trả lời của Sầm Tô, đã hẹn thời gian gặp mặt. Lúc này tâm trạng khá tốt, nếu không đã cúp điện thoại của chú út từ lâu rồi.
Ngu Thệ Thương: “Không phải bảo cháu đi liên hôn, nếu cháu không muốn kết hôn, chú còn có thể ép cháu được sao?”
“Thế là chuyện gì?”
“Nói về Y tế Tân Duệ với cháu. Duệ Duệ, Tân Duệ vốn dĩ lục đục nội bộ dữ dội rồi, hà cớ gì cháu phải nhúng tay vào vũng nước đục này. Nó chỉ là mảng kinh doanh bên lề của tập đoàn, không đáng để cháu dồn nhiều tâm sức như vậy.”
Nói đến đây, giọng Ngu Thệ Thương dịu xuống: “Chú giao dự án Tinh Hải Toán Lực cho cháu phụ trách, cháu cứ chuyển nhượng những gì Tân Duệ cần chuyển nhượng đi.”
Ngu Duệ bắt đúng trọng điểm: “Chú muốn cháu chuyển nhượng cho ai?”
“Cho Tần Vận.”
Điện thoại im lặng hai giây.
Ngu Duệ đột nhiên cười khẩy: “Chú và Thương Quân lại đạt được thỏa thuận gì mà lại lấy công ty cháu vất vả thu mua sáp nhập làm ân huệ cho người khác? Chú út, bây giờ chú còn toan tính cả cháu sao?”
“Sao chú có thể toan tính cháu?”
“Đúng vậy, cháu cũng tự hỏi sao chú út lại toan tính cả cháu nữa?”
Ngu Duệ sao lại không biết toan tính của Thương Quân: “Mấy năm nay Tân Duệ có đà phát triển rất mạnh, chẳng mấy chốc sẽ trở thành đối thủ mạnh của Tần Vận. Cháu hiểu Thương Quân, anh ta sẽ không cho đối thủ cơ hội trưởng thành, chỉ b*p ch*t từ trong trứng nước.”
Tần Vận thu mua sáp nhập Tân Duệ, sẽ chỉ để mặc nó tự sinh tự diệt.
Trên thương trường, chú út và Thương Quân trước giờ đều ra tay tàn nhẫn như vậy.
Chỉ là cô ấy không ngờ, chú út vì chính mình, ngay cả cô ấy cũng không màng.
Ngu Thệ Thương giải thích: “Duệ Duệ, lần này cháu hiểu lầm rồi. Chú và Thương Quân không đạt được bất cứ thỏa thuận nào cả.”
Ngu Duệ hừ lạnh: “Vậy chú tốt bụng như vậy, cho không công ty cho người ta à? Còn lấy công ty của cháu đi tặng!”
Cô ấy không ngốc, chú út và Thương Quân mặc dù là bạn bè lâu năm nhưng trong chuyện lợi ích không hề mơ hồ.
Cũng chính vì tính toán rõ ràng nên tình bạn của hai người mới duy trì được đến bây giờ.
Ngu Thệ Thương chỉ đành nói thật: “Thương Quân và Sầm Tô đang yêu nhau, vừa mới bên nhau chưa đầy một tháng. Cháu kéo Sầm Tô đi, không phải chặn luôn đường lui của bọn họ sao?”
Ngu Duệ ngạc nhiên, thật sự không ngờ họ lại ở bên nhau.
“Cảm ơn chú út, nếu không cháu đã bỏ sót rủi ro này rồi.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Anh ta không ngờ tự bê đá đập chân mình.
Đừng để cuối cùng không khuyên được cháu gái chuyển nhượng công ty, ngược lại còn đẩy nhanh việc chia tay của Thương Quân và Sầm Tô.
“Duệ Duệ, nghe chú út. Tân Duệ không đáng để cháu hao tâm tổn sức.”
“Thế đáng để Thương Quân hao tâm tổn sức, đúng không?”
Ngu Duệ không muốn cãi nhau với chú út nữa, đột nhiên cảm thấy vô vị.
Cô ấy tưởng sau trận nổi nóng hôm đó, chú út sẽ tôn trọng cô ấy, nhưng chú út vẫn không đặt cảm xúc của cô ấy trong lòng.
Cô ấy nói thêm mấy câu về Sầm Tô: “Chú có từng nghĩ, cho dù Thương Quân thu mua sáp nhập Tân Duệ, Sầm Tô cũng sẽ không chấp nhận cổ phần anh ta tặng không? Bây giờ cháu có thể nói với chú, cô ấy sẽ không nhận!”
“Cô ấy và Thương Quân yêu nhau còn phải đợi đến khi không còn là quan hệ cấp trên cấp dưới, chứ đừng nói đến lấy cổ phần của anh ta, làm sao có thể! Một khi nhận, mối quan hệ giữa hai người không còn bình đẳng nữa.”
“Nếu như cô ấy là cô gái như vậy, đã sớm dựa vào đàn ông để phát tài rồi, cũng sớm mất đi bản ngã độc lập rồi.”
“Cháu và Thương Quân đã không cần phải tranh nhau mời cô ấy.”
“Chủ nhà nghỉ, mẹ Sầm Tô, chú gặp rồi chứ? Có phải bà ấy tràn đầy sức sống như cháu nói không?”
“Chú út, có thể chú không biết, hai mẹ con bọn họ nợ một khoản rất lớn. Dựa vào nhan sắc của hai mẹ con bọn họ, chỉ cần tìm vài người đàn ông có tiền sẽ nhanh chóng trả hết nợ, hoàn toàn không cần vất vả như vậy. Nhưng hai mẹ con bọn họ đều không chọn con đường đó.”
“Bọn họ sống tự do, bất cứ lúc nào cũng không cần phải lấy lòng đàn ông, có khi còn vung tiền cho đàn ông nữa.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
“Chú út, cháu nói mắt tìm bạn gái của chú kém không phải để chế giễu chú mà là kém thật. Họ đều là những dây tơ hồng bám víu vào chú, không có suy nghĩ, chỉ biết lấy lòng chú. Vậy nên lâu dần, chính chú cũng cảm thấy vô vị.”
Ngu Thệ Thương không phản bác.
Có lẽ đúng như những gì cháu gái nói.
Trước đây anh ta đều tìm những cô bạn gái có tính cách kiêu căng, nhưng sau khi ở bên anh ta, bọn họ đều không còn kiêu căng nữa, anh ta đột nhiên mất đi hứng thú.
“Trước hết đừng nói về chú. Y tế Tân Duệ, cháu thật sự không nỡ buông tay sao?”
Ngu Duệ trả lời dứt khoát: “Đúng vậy!”
“Chú út, chú biết vì sao cháu không sợ chú không?”
“Bởi vì chú tốt với cháu, chưa bao giờ vì muốn cái gì, chỉ bởi vì chú là chú út cháu. Chú không có con cái, cháu phải quan tâm chú nhiều hơn. Các anh chị em khác sợ chú, là sợ chọc giận chú xong sẽ không nhận được lợi ích gì.”
“Cháu không sợ, vì cháu dựa vào bản thân, không cần bất cứ sự bố thí nào từ ai cả.”
“Ông nội cũng muốn đe dọa cháu, nói nếu như cháu không nghe lời, không đi liên hôn sẽ thu hồi tất cả mọi thứ của cháu ở trong tập đoàn.”
Cô ấy không sợ bị đe dọa, nói được, đúng lúc cô ấy không cần.
Không thể vào trung tâm quyền lực của tập đoàn thì làm sao, cô ấy vẫn còn Tân Duệ. Đó là của riêng cô ấy, không ai có thể lấy đi được.
“Chú út, mọi người luôn như vậy, cho đi rồi muốn người khác phải biết ơn sâu sắc, như chỉ cần có chút gì đó không vừa ý các người, các người sẽ đe dọa thu hồi lại.”
“Vậy nên Tân Duệ đừng hòng ai lấy đi!”
“Cháu nghĩ, Sầm Tô cũng giống cháu. Các người là người thân ruột thịt, đôi khi còn muốn nắm thóp cháu, bắt cháu làm theo ý các người. Huống hồ những người đàn ông kia không có quan hệ máu mủ gì với cô ấy, chỉ có chút đam mê mãnh liệt và thiện cảm. Nếu cô ấy đặt tương lai sự nghiệp của mình gửi gắm vào đàn ông, đó mới là đầu óc có vấn đề.”
“Bây giờ cháu mới biết, hóa ra Khang Kính Tín là bố ruột của Sầm Tô. Bố ruột của cô ấy còn không đáng tin, chú nghĩ cô ấy sẽ dễ dàng dựa vào một người đàn ông mới chỉ yêu nhau được một tháng sao?”
Nói đã đến nước này, Ngu Thệ Thương biết nói thêm cũng vô ích.
Anh ta hối hận vì đã gọi cuộc điện thoại này, vốn muốn giúp đỡ nhưng lại phản tác dụng.
—
Sầm Tô và Ngu Duệ hẹn gặp nhau lúc mười rưỡi sáng, ngay tại quán cà phê ngoài trời cách nhà nghỉ không xa.
Ngu Duệ đến trước mười phút để bày tỏ thành ý.
Buổi sáng, quán cà phê không đông khách, chỉ lác đác vài khách du lịch ngồi ở khu vực ngoài trời.
Cô ấy vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, cà phê gọi còn chưa kịp mang ra thì Sầm Tô đã đến.
Đã gặp Sầm Tông Y, cho dù chưa gặp Sầm Tô nhưng chỉ cần nhìn một cái là biết ngay là cô.
Chả trách mỗi mối tình đều ngắn ngủi như vậy, nhưng vẫn không ngăn được những công tử nối tiếp nhau theo đuổi, khuôn mặt này quá mức xinh đẹp.
Ngu Duệ khẽ mỉm cười, chào hỏi: “Mời ngồi.”
Sầm Tô tháo kính râm: “Để cô đợi lâu rồi.”
“Tôi cũng vừa mới tới.” Ngu Duệ hỏi cô: “Cô muốn uống gì? Một cốc cà phê đá nhé?”
“Tôi không thích uống cà phê, cho tôi một ly nước ép bất kỳ là được, cảm ơn.” Sầm Tô ngồi xuống đối diện cô ấy.
Ngu Duệ thuận miệng nói: “Cô giống một người bạn của tôi, anh ta cũng không thích uống cà phê. Tôi thì không được, một ngày không thể thiếu.”
Nói rồi cô ấy gọi cho Sầm Tô một cốc trà nhài dưa hấu lạnh.
Sầm Tô đoán, người bạn không uống cà phê mà cô ấy nhắc đến có lẽ là Thương Quân.
Ngu Duệ nói: “Trùng hợp thật đấy, không ngờ cô lại đang ở quê.”
“Tôi vừa về hôm kia.”
Ngu Duệ nói: “Vốn dĩ không muốn làm phiền cô trong kỳ nghỉ, nhưng tình hình bên tôi thật sự gấp gáp. Tình hình hiện tại của Tân Duệ, có lẽ cô cũng hiểu rõ.”
Hai người đều không biết những chuyện đã xảy ra giữa Ngu Thệ Thương và Sầm Tông Y trước đó nên đi thẳng vào vấn đề chính.
“Nói điều kiện cô sẵn lòng gia nhập Tân Duệ đi.”
Sầm Tô cười: “Cô đã biết mối quan hệ giữa ông ngoại tôi và tiền thân của Tân Duệ, chắc có lẽ có đã đoán được tôi muốn gì. Không dưới năm triệu cổ phiếu. Mức lương hàng năm tính riêng.”
Trước giờ Ngu Duệ luôn sẵn sàng chi một khoản tiền lớn, cô ấy tin rằng số tiền đầu tư vào Sầm Tô hôm nay, sau này Sầm Tô sẽ kiếm lại được gấp bội cho cô ấy từ các dự án.
Cô ấy dứt khoát nói: “Sáu triệu cổ phiếu. Lương hàng năm không thấp hơn những phó tổng giám đốc cùng cấp trong công ty. Cơ cấu lương cụ thể và chi tiết về quyền sở hữu cổ phần, tôi sẽ bảo thư ký gửi email cho cô.”
Sáu triệu cổ phần chỉ chiếm vài phần trăm lẻ của công ty, nhưng Sầm Tô đã rất hài lòng bởi vì nhiều hơn nữa cũng không thể. Dù sao cổ đông lớn như Khang Kính Tín cũng chỉ nắm giữ 6% cổ phần của Tân Duệ.
Ngu Duệ cũng có điều kiện: “Hy vọng ngày mười lăm tháng này có thể gặp giám đốc Sầm ở công ty.”
Sầm Tô không ngờ lại nhanh như vậy, cứ nghĩ nhanh nhất cũng phải đầu tháng sau.
“Mời tôi vào làm chẳng phải cần có nghị quyết của ban hội đồng quản trị sao? Quy trình có thể nhanh như vậy sao?”
Ngu Duệ: “Quyền hạn sắp xếp một nhân tài vào công ty tôi vẫn có.”
Năng lực và danh tiếng của Sầm Tô trong ngành, không ai trong ban hội đồng quản trị Tân Duệ là không biết.
Ngoại trừ mối quan hệ với ông ngoại của Sầm Tô, đây chính là lý do chủ yếu mà cô ấy đánh giá cao Sầm Tô.
Không phải bổ nhiệm một phó tổng giám đốc bình thường nhảy dù xuống một cách tùy tiện, mà là mời một chuyên gia trong ngành.
Ngay cả Triệu Tuân, muốn phản đối cũng không tìm ra được lý do.
Ngu Duệ khéo léo nhắc Sầm Tô: “Cũng hy vọng giám đốc Sầm có thể xử lý tốt chuyện tình cảm của mình, đừng để phát sinh chuyện ngoài ý muốn.”
Sầm Tô hơi khựng lại, sau đó mỉm cười: “Tổng giám đốc Ngu cũng biết rồi sao?”
“Biết một chút.” Ngu Duệ không nói thêm, cô ấy tin Sầm Tô biết phải chọn thế nào, tiếp tục nói chuyện chính: “Tình hình bên Triệu Tuân, cô muốn biết gì thì liên hệ trực tiếp với thư ký của tôi.”
Sầm Tô nói không cần: “Tôi đã tìm hiểu hết rồi.”
Ngu Duệ cười: “Tôi thích hợp tác với những người có sự chuẩn bị như cô. Hôm nào quay về Thâm Quyến? Hẹn thời gian để ký hợp đồng.”
“Mùng mười tôi về.”
“Thế ngày mười một chúng ta gặp nhau ở công ty.”
Không có bất kỳ vướng mắc tình cảm nào, lợi ích thương lượng ổn thỏa, cuộc gặp mặt cũng kết thúc.
Ngu Duệ viện cớ có việc, rời đi trước.
Sầm Tô không vội rời đi, cô ngồi hóng gió biển, không còn hứng thú uống cốc nước ép dưa hấu.
Cuối cùng, cô cũng kịp vào Tân Duệ trước khi bà ngoại phẫu thuật và trước khi mẹ năm mươi tuổi, dựa vào năng lực của bản thân để giành được cổ phần thưởng.
Mà những ngày cô và Thương Quân có thể ở bên nhau thì đếm trên đầu ngón tay.
Vốn dĩ cô còn định thật sự không được thì chuyển sang yêu đương bí mật.
Nhưng không ngờ Ngu Duệ lại biết chuyện của cô và Thương Quân.
Bây giờ muốn giấu cũng không giấu được, Ngu Duệ cho cô nhiều như vậy, sẽ không cho phép cô mắc sai lầm.
Có thể thấy, Ngu Duệ thật sự không ngại bỏ ra một khoản lớn để vận hành Tân Duệ cho tốt. Mà tiền thân của Tân Duệ lại là tâm huyết cả đời của ông ngoại, cô làm sao có thể xem là chuyện đùa, làm sao có thể phụ lòng?
Cốc nước ép dưa hấu đã hết, cũng đã gần trưa.
Sầm Tô xách đôi dép sandal, đi dọc bãi cát về nhà.
Sau khi phơi nắng cả buổi sáng, cát trên bờ nóng bỏng, cô đi sát mép nước.
Khi sóng biển cuộn lên, ngập qua mắt cá chân cô.
Điện thoại vang lên tiếng sóng biển, tin nhắn của Thương Quân gửi đến:【Ngu Duệ đã vội vã ra sân bay rồi, sao em còn chưa về? Định ngồi đó nói chuyện với không khí à?】
Sầm Tô cười, gọi điện thoại cho anh: “Em uống nước ép dưa hấu mà, không thể lãng phí được.”
Dừng một chút, cô hỏi: “Ngu Duệ gọi điện thoại cho anh à?”
“Ừ.”
Mười phút trước, Ngu Duệ gọi điện chỉ nói mấy câu: “Thương Quân, bất cứ lúc nào tôi cũng sẽ không chuyển nhượng Tân Duệ. Đừng nói tôi không đồng ý, Triệu Tuân và những cổ đông khác cũng sẽ không đồng ý.”
“Sầm Tô sẽ không dựa dẫm vào đàn ông, nếu không cô ấy đã dựa vào người yêu cũ rồi, còn đến lượt anh gặp cô ấy sao?”
“Đối phó với gia tộc nhà Triệu Tuân sẽ rất khó khăn, nhưng có tôi kề vai chiến đấu với cô ấy, bất cứ lúc nào tôi cũng sẽ không toan tính, vứt bỏ cô ấy.”
Chưa đợi anh nói, Ngu Duệ đã thẳng thừng cúp máy.
Thương Quân hỏi Sầm Tô: “Bàn bạc xong rồi?”
“Cũng tương đối. Ngày mười một về Thâm Quyến ký hợp đồng.”
“Lấy được những gì em muốn rồi chứ?”
“Ừm, Ngu Duệ cho nhiều hơn em muốn.”
“Chúc mừng em.”
“Cảm ơn anh.”
Thương Quân bảo cô quay về: “Giữa chúng ta cũng nên nói chuyện rồi.”
Một khoảng im lặng.
Sầm Tô nói: “Lúc nãy em ngồi một mình ở quán cà phê đã nghĩ, gặp anh rồi nên nói gì.”
Rất nhiều điều muốn nói.
Nhưng nghĩ đến cuối cùng, phát hiện hình như câu nào cũng thừa thãi.
Thương Quân: “Nhiều điều để nói lắm. Ví dụ nên cho anh bao nhiêu phí chia tay.”
Sầm Tô không cười nổi nữa, nếu bình thường nói những chuyện này cô sẽ đáp lại bằng lời trêu chọc.
Nhưng thật sự đến giây phút chia tay, cảm giác thật khó diễn tả.
Đoạn đường hai trăm mét, chẳng mấy chốc đã đi đến cuối.
Thương Quân bảo lễ tân pha hai cốc cà phê.
Lễ tân không khỏi nghi ngờ, không phải Sầm Tô nói người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai này không thích uống cà phê sao?
Nhưng bữa sáng gọi cà phê, bây giờ lại gọi thêm một cốc.
Còn gọi cà phê espresso.
Người không thích uống cà phê, ai lại gọi espresso?
Hơn nữa lại không thêm đường, không thêm sữa.
Lúc Sầm Tô đến, cà phê đã được pha xong.
Cô gập ô, ngồi xuống đối diện Thương Quân: “Sao lại mời em uống cà phê?”
Thương Quân: “Chia tay và cà phê, đều không phải những thứ anh thích. Hôm nay giữ lại kỷ niệm.”
Sầm Tô nhếch khóe môi: “Anh đã gọi cho em, vậy nhất định em phải thử.”
Cô đeo kính râm, Thương Quân không thể nhìn thấy cảm xúc thật trong mắt cô.
Trên mặt kính, anh có thể nhìn thấy rõ chính mình.
Sầm Tô không ngờ anh lại chủ động nói chuyện chia tay.
Có lẽ anh cảm nhận được cô khó mở lời nên không muốn làm khó cô.
Hôm nay, anh mặc chỉnh tề hơn tối qua đến nhà cô, cô đang nghĩ liệu chiếc áo sơ mi trắng này có phải là mới không.
Bọn họ đến một ngày kỷ niệm cũng chưa từng trải qua, ngày kỷ niệm đầu tiên lại là ngày chia tay.
Sầm Tô bê cốc cà phê lên chạm vào cốc của anh: “Cảm ơn anh đã tạo cho em một “ngôi nhà vàng”. Đó là lần đầu tiên em được một người thiên vị rõ ràng như vậy.”
Thương Quân bê chiếc cốc sứ lên, không chạm vào cốc của cô, khẽ nhấp một ngụm: “Đừng sướt mướt. Lỡ như anh hối hận không muốn chia tay nữa, em khó mà dứt được, cũng không đến Tân Duệ được.”
Sầm Tô cười: “Cho dù em có sướt mướt đến mấy, anh cũng sẽ không để em không thể đến Tân Duệ.”
Đây có lẽ lần cuối cùng, cô được tùy hứng ở chỗ anh, tận hưởng sự nuông chiều của anh.
Sau này sẽ không còn cơ hội nữa.
Cho đến giây phút này, cô mới hiểu ra tại sao anh lại chọn nơi này để nói chuyện chia tay với cô.
Trong sảnh lớn phía sau có lễ tân và bảo vệ, cô sẽ không thể ôm anh nữa.
Không ôm ấp, sự luyến tiếc và buồn bã sẽ vơi đi phần nào.
Cô đưa cốc cà phê lên môi, cố gắng nếm thử.
Lần đầu tiên cô cảm thấy espresso không đắng.
Cốc cà phê gần thấy đáy, Sầm Tô mới lên tiếng lần nữa: “Em cứ nghĩ anh sẽ không đồng ý chia tay.”
Dù sao anh cũng từng nói, sau khi ở bên nhau việc chia tay sẽ không dễ dàng như vậy.
Thương Quân: “Quả thật không muốn chia tay. Đưa ra quyết định này còn khó hơn cả việc đồng ý ở bên em lúc trước. Bởi vì anh hiểu rõ, một khi chia tay sẽ khó mà có sau này.”
Mặc dù lúc ăn sáng, anh đã cãi lại Ngu Thệ Thương, nhưng không thể phủ nhận rằng câu đó của Ngu Thệ Thương là đúng: Có quá nhiều ngã rẽ, nhiều đến mức cậu không thể nào đi hết được. Cuối cùng, đợi đến lúc gặp lại, mọi thứ đã thay đổi từ lâu.
Đoạn đường tiếp theo, mỗi người sẽ gặp ai, không ai biết được.
Giống như năm ngoái, cô và Giang Minh Kỳ ở bên nhau, năm nay gặp anh.
Lúc vừa chia tay Giang Minh Kỳ, có lẽ cô cũng chán nản, nhưng chỉ cần bận rộn, mọi thứ liên quan đến tình cảm đều bị đẩy vào một góc nào đó không biết.
Lâu dần, muốn nhớ cũng không nhớ nổi.
Cô sẽ ở lại Tân Duệ mấy năm?
Càng không ai biết.
Có thể là một đến hai năm.
Cũng có thể là ba đến năm năm.
Đến lúc đó, tâm trạng của bọn họ đã không còn như thuở ban đầu nữa.
Thương Quân uống hết ngụm cà phê cuối cùng, dừng lại, nhìn về phía cô: “Em có thể dựa vào chính mình giành được nhiều thứ như vậy từ chỗ Ngu Duệ, anh mừng cho em. Sau khi chia tay, có lẽ anh sẽ không liên lạc với em nữa, hãy bảo trọng. Không phải em từng nói, người phù hợp sẽ đứng trong sự nghiệp tương lai của em sao? Anh sẽ đợi em trong sự nghiệp tương lai của em, nếu như em sẵn lòng lựa chọn con đường có anh.”
