Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 49: Anh vẫn luôn đợi cô.



Thương Quân vừa bắt tay Sầm Tô chào tạm biệt thì điện thoại của em trai gọi đến.

“Không phải chứ, mọi người tan sớm vậy à?” Lúc này Thương Uẩn đang đứng trước cửa phòng riêng, bên trong trống không, chỉ có nhân viên phục vụ đang dọn bàn ăn.

Bấy giờ Thương Quân mới buông tay Sầm Tô ra, trả lời: “Ngày mai Sầm Tô phải dậy sớm đi làm.”

Thương Uẩn cố ý liếc nhìn đồng hồ, mới có tám giờ mười lăm phút.

“Cũng không đến mức tan sớm thế chứ?”

Anh ta vẫn còn đang cầm ly rượu, định qua tìm họ uống một ly.

Không ngờ lại hụt mất.

Giang Minh Kỳ thật sự không đủ nghĩa khí, tan cuộc cũng chẳng báo trước một tiếng, khiến anh ta lỡ mất biểu cảm đặc sắc của Ngu Thệ Thương.

“Triệu Tuân đâu? Về rồi sao?” Anh ta hỏi anh trai.

Thương Quân vừa nghe điện thoại vừa rẽ vào khu thang máy, lướt nhìn những người đang đợi anh và Sầm Tô, Triệu Tuân cũng ở trong đó.

Anh trả lời: “Chưa.”

Thương Uẩn: “Anh đưa điện thoại cho anh ta, em nói chuyện với anh ta mấy câu.”

Trong lúc nói chuyện Thương Quân đã đi đến trước mặt Triệu Tuân, đưa điện thoại: “Tổng giám đốc Triệu, em trai tôi muốn nói chuyện với anh vài câu.”

Triệu Tuân mỉm cười nhận lấy điện thoại, đặt lên tai: “Giám đốc Thương, có gì chỉ thị?”

Thương Uẩn: “Có phải biết tôi sắp đến ăn chực nên giải tán sớm không? Tôi cũng ăn nhiều lắm đâu, sao anh lại sợ đến mức này?”

Triệu Tuân cười haha, liên tục xin lỗi: “Bên anh mấy giờ kết thúc? Tôi sẽ sắp xếp bữa khuya.”

Mặc dù là anh ta mời nhưng Ngu Thệ Thương đã lên tiếng tan tiệc, anh ta cũng không tiện giữ lại.

Tối nay là lần tan tiệc sớm nhất kể từ khi anh đi xã giao đến giờ, nên cũng chẳng trách Thương Uẩn đi mời rượu lại hụt mất.

Thương Uẩn: “Bên tôi còn lâu mới xong, ít nhất cũng phải chín giờ.”

“Không vội. Tôi đặt một phòng riêng ở nhà hàng trên không chờ anh, chúng ta tiếp tục ăn khuya.”

“Vậy lát nữa gặp.”

Trong lòng Thương Quân thầm nghĩ, cậu em trai này của mình thật sự có tâm!

Sau tiệc chào mừng lại nghĩ cách tổ chức ăn khuya.

Ngay trước mặt Triệu Tuân, làm gì cũng không bị nghi ngờ.

Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Kết thúc cuộc gọi, Triệu Tuân trả điện thoại cho Thương Quân. Anh ta quay sang Ngu Thệ Thương: “Chủ tịch Ngu, mời anh lên tầng dùng bữa khuya. Vừa rồi Thương Uẩn đến phòng riêng tìm nhưng không thấy chúng ta, tiện thể mời bù cậu ấy một bữa.”

Ngu Thệ Thương không trả lời ngay, hỏi cháu gái và Sầm Tô trước: “Hai đứa đi không?”

Chủ yếu là anh ta hỏi ý Sầm Tô, cháu gái trước giờ không mấy hứng thú với bữa khuya.

Sầm Tô mỉm cười: “Tôi xin phép không đi, vừa rồi ăn nhiều mì sốt tương đậu nên không ăn thêm được bữa khuya nữa.”

Thật ra cô rất muốn ở lại thêm một lát với Thương Quân, nhưng vẫn quyết định tạm biệt ở đây.

Không thể quá lưu luyến, tránh để người khác nhìn ra manh mối.

Triệu Tuân nghe vậy âm thầm liếc nhìn Giang Minh Kỳ.

Trước đó đã nói anh ta và Sầm Tô không có cơ hội, hai anh em Thương Quân và Thương Uẩn đều ra mặt tác hợp, Sầm Tô vẫn khéo léo từ chối.

Ngu Duệ nói: “Cháu cũng không đi, hôm nay phó tổng Sầm không lái xe. Tiện đường đưa cô ấy về.”

Trước khi vào thang máy Sầm Tô lại nhìn về phía Thương Quân, anh đang nói chuyện với Giang Minh Kỳ.

Giống như cảm nhận được ánh mắt của cô, Thương Quân quay đầu nhìn nút bấm thang máy, sau đó ánh mắt tự nhiên lướt qua mặt cô.

Những người khác đi thang máy lên nhà hàng Không Thành, Sầm Tô và Ngu Duệ đi thang máy khác xuống.

Khang Kính Tín cũng không ở lại ăn khuya, ông ta không muốn ở lại thêm một giây nào nữa. Có lẽ ở nhà đã chuẩn bị sẵn “bữa khuya thịnh soạn” chờ ông ta.

Vợ bảo ông ta tìm cách khiến Sầm Tô rời khỏi Tân Duệ, làm sao ông ta làm được?

Nhưng nếu như Sầm Tô tiếp tục ở lại Tân Duệ, gia đình sẽ không còn ngày nào yên ổn.

Vừa rồi vợ gửi tin nhắn cho ông ta:【Tất cả họ hàng nhà tôi đều không biết anh có vợ cũ và con gái. Bố tôi rất sĩ diện, anh tự liệu mà làm.】

Trong thang máy chỉ có Sầm Tô và Ngu Duệ.

Khang Kính Tín đứng ngoài thang máy, do dự không biết có nên vào hay không.

Ngu Duệ chẳng thèm nhấc mí mắt, thẳng thừng nhấn nút đóng cửa.

Cửa thang máy từ từ đóng lại.

Trước mắt Khang Kính Tín, khuôn mặt giống hệt dáng vẻ Sầm Tông Y thời trẻ kia dần dần bị cánh cửa ngăn cách.

Thang máy vừa rời đi, trong đầu Sầm Tô chợt lóe lên hình ảnh năm xưa lúc bố chậm rãi kéo cửa kính xe lên. Khi ấy mẹ bế cô rời đi, cô không ngừng vẫy tay về phía người trong xe, mong ông sẽ quay lại thăm mình thêm lần nữa.

Bây giờ nghĩ lại, khi đó ông ta sắp làm bố rồi, sao có thể quay lại thăm cô được chứ.

Giờ ông ta đã công thành danh toại, có địa vị nhất định trong xã hội, cuộc hôn nhân trước đó có lẽ chính là thứ ông ta muốn cắt đứt nhất. Dù sao thì đó cũng là một quãng đời với tư cách một người đàn ông, ông ta tự thấy mình đã thất bại đến cùng cực.

Nếu để người ta biết rằng ông ta từng có một cuộc hôn nhân, lại còn có một cô con gái suốt hai mươi sáu năm trời không hề hỏi han đoái hoài đến cô thì hình tượng mà ông ta dốc lòng gây dựng bao năm qua sẽ hoàn toàn sụp đổ. 

Thế nên trong bữa tiệc, sau khi nhận được cuộc điện thoại đó ông ta hoàn toàn rối loạn thế trận.

“Cô nghĩ tiếp theo Khang Kính Tín sẽ làm gì?”

Giọng của Ngu Duệ cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Sầm Tô hoàn hồn: “Nói thật thì không biết.”

Duy chỉ có Khang Kính Tín là cô không nhìn thấu được tâm tư: “Trước tiên cứ mặc kệ ông ta đã, ngày mai tôi phải đối phó với Triệu Bác Ức trước.”

Lên xe, cô lấy chiếc nhẫn đó ra đeo thử.

Lúc đẩy nhẫn vào sát gốc ngón áp út, cảm giác ấy tinh tế đến mức không sao diễn tả nổi, tựa như cả đời này đã được buộc chặt với anh vậy.

Ngu Duệ dặm lại lớp trang điểm, không để ý người bên cạnh đang làm gì.

“Chú út tôi hôm nay thật là —” ấm ức.

Nói được một nửa đột nhiên dừng lại.

Vừa quay đầu lại đã nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay áp út của Sầm Tô.

“Thương Quân cầu hôn cô rồi sao!”

“Coi như là vậy.” Sầm Tô không định giấu Ngu Duệ, “Anh ấy nói nhận nhẫn rồi thì sau này phải kết hôn với anh ấy. Nhưng khi nào có thể ở bên nhau, hay có thể ở bên nhau hay không thì chưa biết chắc được.”

Cô nhìn nhận mọi chuyện rất thoáng: “Nhưng không sao, yêu một lần bất chấp tất cả, tôi cũng đã được tận hưởng một lần rồi.”

Ngu Duệ nghĩ đến hôn nhân của Thương Uẩn và Thương Thấm đều là môn đăng hộ đối. Nghe chú út nói, Thương Uẩn từng phản đối chuyện liên hôn nhưng cuối cùng vẫn không xoay chuyển được gia đình, đám cưới dự kiến sẽ hoàn tất trong năm nay.

Thân là con trai trưởng, có lẽ Thương Quân cũng không thoát khỏi số phận hôn nhân sắp đặt.

Có thể yêu đương với đàn ông trong giới này, nhưng một khi đã đặt trọn chân tình và mong đến hôn nhân, người bị tổn thương cuối cùng chỉ có thể là chính mình.

Thật ra nếu như Khang Kính Tín chịu nhận Sầm Tô là con gái, với gia sản hiện tại của ông ta dù còn cách rất xa tiêu chuẩn môn đăng hộ đối của bố mẹ Thương Quân nhưng ít nhất vẫn còn hy vọng.

Đáng tiếc, Khang Kính Tín không có tính người.

Mà người vợ hiện tại của ông ta cũng sẽ không dung thứ cho Sầm Tô.

Đang mải cảm thán trong lòng, Ngu Duệ bỗng nhiên lóe lên một tia sáng: “Tôi giúp cô tìm một ông bố giàu có nhé!”

“…..”

Sầm Tô đang tháo nhẫn, bị câu nói này dọa run tay, suýt chút nữa làm rơi nhẫn xuống sàn.

“Chị à, chị ngàn vạn lần đừng nói là tìm chú út của chị làm bố cho em nhé.”

“Không tìm chú ấy còn có thể tìm ai? Nếu tôi tìm cho cô ông bố dượng khác, chú út chẳng đoạn tuyệt quan hệ với tôi luôn ấy chứ!” Ngu Duệ thành thật, “Không chỉ tìm chỗ dựa cho cô mà cũng hy vọng chú út của tôi có thể được toại nguyện.”

Tối nay chú út nhìn về phía Khang Kính Tín ít nhất cũng phải ba mươi lần.

“Tôi hỏi cô, có phải mẹ cô thích chó Samoyed không?”

Sầm Tô gật đầu.

“Tôi biết ngay là có nguyên nhân mà. Trước đây chú út tôi không thích thú cưng, sau này lại nuôi Samoyed. Quả Cầu Tuyết là con thứ hai chú tôi nôi.”

“Trước đây có nuôi sao?”

“Ừ, sống đến mười bảy tuổi. Sau khi con Samoyed đó rời đi, chú út tôi buồn bã một thời gian rất dài, mãi sau này mới nuôi Quả Cầu Tuyết. Không phải cô từng đến nhà chú út sao? Trong nhà có nhiều chó lớn như vậy là do hồi đó quản gia mang từ nhà cũ đến để phân tán sự chú ý của chú út. Năm, sáu con chó to đã đủ náo nhiệt rồi vậy mà chú út vẫn cảm thấy trống vắng, nên mới nuôi thêm Quả Cầu Tuyết.”

Ngu Duệ cất gương trang điểm: “Quả Cầu Tuyết chính là chỗ dựa tinh thần của chú út tôi, vậy nên lúc đầu tôi mới nói mặt mũi của Thương Quân không lớn đến mức mượn mang nó đi được.”

“Dù sao chú út tôi với mẹ cô đều đang độc thân, ghép họ lại với nhau cũng không phải không được.”

Sầm Tô: “Mẹ tôi không yêu lại người yêu cũ.”

Cô hơi khựng lại: “Hơn nữa chú út của cô quá tuổi rồi, không phù hợp với yêu cầu tuổi tác của mẹ tôi với bạn trai.”

Ngu Duệ: “…..”

Cô ấy có thể cảm nhận được sự thất bại thảm hại của chú út mình.

Sầm Tô cẩn thận cất chiếc nhẫn vào túi xách, cười nói với cô ấy: “Cô không định thật sự tác hợp cho họ đấy chứ? Tôi sẽ không để mẹ tôi vì tôi mà gả cho ai đó đâu. Nếu như bà ấy muốn kết hôn thì đã kết hôn từ lâu rồi, sẽ không đợi đến tận bây giờ. Bà ấy thích tự do, tự tại nên tôi tuyệt đối không để bà ấy bị hôn nhân trói buộc.”

“Tôi đến Tân Duệ, cố gắng hết sức để có được cổ phần chính là muốn nửa đời sau của mẹ tôi có thể sống một cách phóng khoáng, tự do.”

“Bà chủ Ngu,” Cô nói nghiêm túc, “giữa tôi và Thương Quân có thể kết hôn được hay không, thà dựa vào việc chúng ta tự mình gây dựng gia sản còn hơn. Cô lọt vào bảng xếp hạng người giàu có trẻ tuổi, thì tôi cũng có thể theo đó mà đi lên. Cuộc hôn nhân lý tưởng mà tôi mong muốn chính là, tôi có thể dựa vào năng lực của chính mình để kết hôn với anh ấy.”

Nếu như không thể, cô cũng đã nỗ lực hết mình nên chẳng còn gì hối tiếc nữa.

Khi đó, có lẽ khối tài sản cá nhân của cô cũng không hề nhỏ.

Cô vỗ vào túi xách của mình: “Trong đây chính là động lực của tôi. Bà chủ Ngu, cô “đào” được tôi về đúng là vớ được báu vật rồi. Cô cứ chuẩn bị tinh thần phát tài đi.”

Ngu Duệ cười, hứa với cô: “Nếu như cô thật sự có thể khiến giá trị thị trường của Tân Duệ tăng gấp mấy lần, giúp tôi thành công leo lên bảng xếp hàng người giàu có trẻ tuổi, không còn phải dựa dẫm vào gia đình nữa. Đến lúc đó cá nhân tôi sẽ tặng thêm cho cô sáu triệu cổ phiếu, coi như là quà cưới cho cô và Thương Quân.”

“Bà chủ Ngu, lời này tôi coi là thật đấy nhé.”

“Về điểm này thì tôi giống hệt chú út, đã hứa với ai chuyện gì thì nhất định làm được. Chỉ cần cô làm được.”

 –

Lúc Sầm Tô về đến nhà bà ngoại đã ngủ.

Mẹ đang ở phòng khách xem hoạt hình cùng Quả Cầu Tuyết. Quả Cầu Tuyết nằm sấp trên đùi bà, xem vô cùng chăm chú.

Sầm Tông Y nghe thấy tiếng mở cửa liền quay đầu lại: “Về rồi sao?”

Bà nhìn thời gian, chưa đến chín giờ: “Không phải có tiệc tối sao, kết thúc sớm vậy à?”

“Vâng, hôm nay thì khỏi phải nói, đông vui lắm ạ.”

Sầm Tô cởi áo khoác, ngồi xuống sát cạnh mẹ.

Sầm Tông Y hỏi: “Gặp Thương Uẩn à?”

Hội nghị ngành, gặp Thương Uẩn cũng không có gì lạ.

“Trên tiệc chào mừng, những người nên gặp đều gặp cả rồi. Khang Kính Tín đi, Ngu Thệ Thương cũng đến.”

“… Hai người đó đến góp vui gì chứ?”

“Trùng hợp thôi ạ.”

Sầm Tô truyền đạt lại nguyên văn lời của Ngu Thệ Thương cho mẹ: “Lúc chủ tịch Ngu nói, giọng còn nghe tủi tủi nữa.”

“…..”

Dù sao bà cũng không thể nào gọi điện an ủi anh ta được.

Không phải chỉ gặp tình địch thôi sao, có gì to tát đâu.

Sầm Tông Y xoa đầu Quả Cầu Tuyết: “Hay là, con đi an ủi bố con nhé?”

Quả Cầu Tuyết dán mắt vào tivi, không buồn cử động.

“Mẹ, cho mẹ xem món bảo bối này.”

“Bảo bối gì thế?”

Sầm Tô đưa bàn tay ra trước mặt mẹ.

Dưới ánh đèn, chiếc nhẫn kim cương tỏa ra những tia sáng lấp lánh đến chói mắt.

Sầm Tông Y không cần hỏi cũng biết là chuyện gì, tối nay con gái bà cũng đã gặp Thương Quân ở trên bữa tiệc chào mừng.”

Bà xoay người lại ôm lấy con gái: “Chúc mừng con.”

Những chuyện khác bà không hỏi gì nhiều, chỉ nói với con gái một điều: “Dù khó khăn đến đâu cũng không cần sợ hãi, vẫn còn có mẹ ở đây.”

Sầm Tô dựa vào lòng mẹ một lúc, hồi nhỏ cô đã thích dựa vào như này, cảm giác vô cùng yên tâm.

Khác hẳn với tối nhận được vàng thỏi, trằn trọc mất ngủ đến tận nửa đêm.

Tối nay, cô vào giấc ngủ rất sớm, còn mơ một giấc mơ thật đẹp.

Tâm trạng nhẹ nhàng, vui vẻ ấy kéo dài mãi cho đến tận 2 giờ 15 phút chiều thứ hai.

Hai rưỡi bắt đầu cuộc họp thường kỳ, Ất Tinh đến nhắc nhở và hỏi cô muốn uống gì.

“Phó tổng Sầm, cô muốn uống trà hay nước ấm?”

Sầm Tô ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, nhìn thư ký thêm một cái.

Rõ ràng nửa tiếng trước cô đã dặn pha một tách trà hoa hồng.

Pha trà hoa hồng có hơi cầu kỳ nên cô đã đặc biệt dặn trước.

Vậy mà bây giờ lại bị hỏi muốn uống gì.

Ất Tinh làm việc luôn cẩn thận nghiêm túc, sẽ không cố ý làm khó cấp trên ở những chuyện nhỏ nhặt này.

Chỉ có một khả năng, trong lòng Ất Tinh có tâm sự nên đã quên mất việc cô giao.

Sầm Tô mỉm cười, nói: “Cho tôi một cốc nước ấm là được.”

Ất Tinh cố nặn ra nụ cười: “Vâng, lát nữa tôi sẽ mang thẳng vào phòng họp cho cô.”

Mãi đến giây phút này, cô ta cũng chưa nhận ra mình đã quên mất lời dặn của sếp.

Suốt cả buổi trưa, trong lòng cô ta đều bồn chồn không yên.

Buổi trưa lúc ăn cơm, đồng nghiệp có nhắc đến Triệu Tuân, nói có lẽ sếp sắp đính hôn, thậm chí còn nói rõ là thiên kim tiểu thư nhà nào.

Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến lúc ăn xong, cô ta quay lại văn phòng gọi điện cho Triệu Tuân để xác nhận.

Triệu Tuân không trả lời trực tiếp, chỉ nhàn nhạt nói: Bất cứ chuyện gì cũng sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ta.

Hóa ra là cô ta nghĩ nhiều.

Không nên ôm những ảo tưởng phi thực tế.

Mười phút sau, một cửa hàng flagship gọi điện đến hỏi cô ta muốn chọn màu nào cho chiếc túi xách da thuộc hàng hiếm.

Về chuyện tiền bạc, trước giờ Triệu Tuân đối với cô ta luôn rất rộng rãi.

…..

Ất Tinh thu lại dòng suy nghĩ: “Phó tổng Sầm, cô còn dặn dò gì khác không?”

“Không có.” Sầm Tô nhìn sắc mặt của cô ta: “Đi làm việc đi.”

Cửa đóng lại, Sầm Tô bấm số gọi điện cho Triệu Tuân.

Cuộc họp sắp bắt đầu, những lợi ích cần tranh cô nhất định phải tranh.

“Phó tổng Sầm, có chuyện gì?”

Sầm Tô vào thẳng vấn đề: “Bảo tôi cắt giảm ngân sách nghiên cứu và phát triển của giám đốc Bác, được thôi. Tiếng xấu này tôi sẽ gánh thay anh, nhưng tôi chưa bao giờ làm ăn thua lỗi.”

“Cô muốn gì?”

“Sau này, quyền phê duyệt ngân sách nghiên cứu và phát triển cho tất cả các dự án AI của công ty sẽ thuộc về tôi. Anh có thể đưa ra ý kiến, nhưng không có quyền can thiệp.”

Triệu Tuân đương nhiên sẽ không để cô tự ý hét giá như vậy: “Những dự án có tổng mức đầu tư dưới một trăm triệu thì cô duyệt, vượt quá con số này bắt buộc phải đưa ra cuộc họp.”

Đây không phải là thiết bị y tế truyền thống, đôi khi khoản đầu tư vài chục triệu đã đủ.

Một dự án AI có tính cạnh tranh, từ lúc nghiên cứu phát triển cho đến khi được duyệt tung ra thị trường ít nhất cũng mất năm sáu năm. Giai đoạn thử nghiệm lâm sàng càng đốt tiền, chính là cái hố không đáy. Có lúc đổ vào tám trăm triệu hay một tỷ cũng chưa chắc đã thấy sủi tăm.

Dự án trong tay chú Hai hiện đang ở giai đoạn đốt tiền nhất, chỉ riêng một quý đã xin cấp ngân sách hơn bốn trăm triệu tệ.

Vậy nên quyền phê duyệt trong hạn mức một trăm triệu giao cho cô chẳng khác nào gân gà, có thì có nhưng cũng chẳng mấy tác dụng.

Nhưng anh ta biết Sầm Tô sẽ không từ chối, dù sao muốn ăn thì phải ăn từng miếng một, nếu đòi hỏi quá nhiều thì anh ta chẳng đời nào đáp ứng.

Sầm Tô: “Vậy phiền tổng giám đốc Triệu trước khi họp hãy xác nhận rõ quyền hạn của tôi với toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao, đồng thời lập thành văn bản.”

Đối phó với Triệu Tuân, không thể chỉ nghe lời hứa suông.

Triệu Tuân cười: “Phó tổng Sầm không tin tưởng tôi đến thế sao? Trong công việc, bao nhiêu năm qua tôi chưa bao giờ lật lọng.”

Sầm Tô: “Không phải tổng giám đốc Triệu không quân tử, mà do tôi trước nay luôn có lòng tiểu nhân.”

“…..” Triệu Tuân hừ một tiếng, “Tôi sẽ gửi email thông báo chính thức cho mọi người, thế là được rồi chứ?”

“Cảm ơn tổng giám đốc Triệu.”

Lấy được quyền phê duyệt cô mới bắt đầu cuộc đối đầu trực diện với Triệu Bác Ức.

2 giờ 25 phút, các quản lý từ cấp trung đến cao đều nhận được thông báo từ văn phòng tổng giám đốc.

Lúc này Triệu Bác Ức đã ngồi trong phòng họp, nhìn thấy thông báo liền cười lạnh một tiếng.

Chỉ vì chút quyền phê duyệt cỏn con này mà cô ta thà đắc tội với ông.

Rốt cuộc là cô đang mưu tính chuyện gì?

Sầm Tô vừa ngồi xuống đã cảm nhận được mấy ánh mắt không thiện cảm.

Cuộc họp còn chưa bắt đầu.

Khoảng mười phút nữa, đoán là ánh mắt của Triệu Bác Ức có thể lăng trì cô luôn.

Người đã đến gần đủ, chỉ còn thiếu Triệu Tuân.

Sầm Tô quan sát một lượt quanh bàn họp. Trong tất cả các lãnh đạo cấp cao, chỉ có Triệu Bác Ức là ăn mặc xuề xòa nhất. Áo khoác jacket sẫm màu, bên trong mặc chiếc áo thun quảng cáo của Y tế Tân Duệ.

Ông ta có vài phần giống Triệu Tuân, lông mày rậm, hốc mắt sâu, sống mũi cao.

Để kiểu đầu húi ngắn gọn, nhìn không ra đường chân tóc có bị rụng về phía sau hay không.

Sau khi cô đến Tân Duệ, đánh giá mà cô nghe được nhiều nhất về Triệu Bác Ức chính là: Nóng nảy.

Thư ký Ất Tinh nói trước đây ông ta cố chấp, hai năm gần đây tính tình càng thêm nóng nảy.

Trong lòng Sầm Tô thầm nghĩ, có lẽ liên quan đến dự án trong tay ông ta. Mãi chẳng thấy kết quả, lại bị Triệu Tuân ngấm ngầm chèn ép, khiến một người ăn nói không vòng vo như ông ta cứ hễ gặp chuyện là đập bàn trợn mắt. Trong mắt người ngoài, đó chẳng phải là tính tình tồi tệ sao.

Còn hai phút nữa là đến giờ họp, cuối cùng Triệu Tuân cũng ung dung xuất hiện.

Hôm nay là buổi họp thường kỳ có bầu không khí áp lực nhất từ khi Tân Duệ đổi tên từ “Sầm Thụy”.

Triệu Tuân ngồi xuống ghế trống bên cạnh Sầm Tô, hơi hất cằm: “Phó tổng Sầm, bắt đầu đi.”

Anh ta giả vờ vô tình nhìn chú Hai một cái, đối phương cũng đang trừng mắt nhìn anh ta.

Sớm muộn gì cũng có ngày này, anh ta chẳng còn bận tâm nữa.

Cuộc họp do Sầm Tô chủ trì, cô không thích kiểu dàn trải mất mười mấy phút để chuẩn bị, mà thích vào thẳng vấn đề nhanh gọn.

“Tôi đã tìm hiểu chi tiết về tình hình dự án của giám đốc Bác, tỷ lệ chuyển hóa thật sự quá thấp. Tình trạng này kéo dài hai năm mà vẫn không có chút khởi sắc nào, không cần thiết phải tiêu tốn thêm nữa. Vậy nên tôi quyết định, phí nghiên cứu phát triển cho quý hai chỉ phê duyệt một trăm triệu. Quý ba sẽ tùy vào tình hình thực tế mà quyết định, nếu như vẫn không có tiến triển, mức đầu tư sẽ tiếp tục giảm một nửa.”

Cô vừa dứt lời, cả phòng họp im lặng như tờ.

Ngay cả Triệu Tuân cũng cảm thấy kinh ngạc, không ngờ cô lại tàn nhẫn như vậy. Ngân sách 480 triệu mà cô thẳng thừng cắt xuống còn 100 triệu, không chỉ là giảm một nửa mà còn hơn thế.

Cái chính là quý thứ ba chỉ còn năm mươi triệu.

Triệu Tuân nhìn về phía chú Hai, cơn thịnh nộ của chú Hai sắp không kìm nén được nữa.

Không lật bàn ngay tại chỗ đã nể mặt tất cả mọi người lắm rồi.

Dù sao thì ngay cả trong phòng bệnh của ông nội chú Hai còn có thể gây gổ thì còn bận tâm đến tâm trạng của ai nữa.

Triệu Bác Ức bỗng nhiên bật cười, nhưng trong giọng nói không có một chút ý cười nào: “Phó tổng Sầm, cô có biết mình đang nói gì không?”

Sầm Tô không hề sợ hãi trước lời đe dọa: “Giám đốc Bác, cắt giảm ngân sách nghiên cứu dự án không có nghĩa không cho các ông còn đường khác. Ông có thể nghĩ cách huy động vốn từ bên ngoài, tự chịu lỗ lãi. Đến lúc đó công ty sẽ xác định mục tiêu lợi nhuận với đội ngũ của ông, đạt được mục tiêu rồi thì phần lợi nhuận còn lại đều thuộc về các ông.”

Triệu Bác Ức coi như không nghe thấy gì, cứ thế nheo mắt lại, im lặng nhìn cô.

Cái nhìn đó khiến tất cả những người khác có mặt ở đó đều phải dựng tóc gáy.

Sầm Tô không có thời gian nhìn ông ta, cô quay sang Triệu Tuân ở bên cạnh: “Tổng giám đốc Triệu, về việc để dự án tự chịu lỗ lãi anh thấy thế nào? Vừa có thể đảm bảo lợi ích công ty, vừa có thể khích lệ đội ngũ.”

Triệu Tuân cười: “Nghe theo phó tổng Sầm.”

Để dự án của chú Hai tự chịu lỗ lại, tự huy động vốn chẳng khác nào chặt đứt đường lui của ông ta.

Chú Hai giỏi kỹ thuật, nhưng bảo ông ta đi huy động vốn thì ông ta không có bản lĩnh đó.

Danh tiếng tệ, tính khí xấu, đến cả sống chết của bố ruột cũng chẳng quan tâm, ai dám rót vốn cho ông ta?

Thứ Sầm Tô cần chính là câu nói này của Triệu Tuân: “Nếu như tổng giám đốc Triệu cũng ủng hộ, vậy từ giờ trở đi tất cả các dự án trí tuệ nhân tạo đều tự chịu lỗ lãi.”

Triệu Tuân hận không thể lập tức lên tiếng ủng hộ, phần lớn dự án AI của công ty đều năm trong tay đội ngũ của chú Hai. Thay đổi thế này chẳng khác nào lấy đi nửa cái mạng của chú Hai.

Triệu Bác Ức hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, gằn giọng để lại một câu: “Tan họp. Phó tổng Sầm, cô ở lại.”

Giọng nói lạnh đến mức khiến người khác phải rùng mình.

Một thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi sợ Triệu Bác Ức sẽ ra tay đánh người, lúc đứng dậy vỗ vỗ vai ông ta: “Phó tổng Sầm còn trẻ, làm việc khó tránh khỏi hăng hái quá, có gì hai người cứ bình tĩnh nói chuyện.”

Triệu Bác Ức không vừa ý: “Yên tâm, tôi không đánh phụ nữ!”

Sầm Tô nhìn thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi kia thêm một cái, trước khi đi đối phương lại vỗ vai Triệu Bác Ức một lần nữa.

Những người khác lần lượt rời khỏi phòng họp, khoảnh khắc bước ra khỏi cửa đều không hẹn mà cùng quay đầu nhìn cô một cái.

Trong ánh mắt đó, có sự đồng cảm, cũng có kẻ chờ xem kịch hay.

Cửa đóng lại, thư ký của Triệu Bác Ức đứng canh bên ngoài.

Triệu Bác Ức gọi thẳng tên cô: “Sầm Tô, đừng ỷ vào việc có Ngu Duệ chống lưng thì tưởng tôi không dám động vào cô!”

Sầm Tô bê cốc nước lên, giơ cốc ra hiệu với ông ta: “Giám đốc Bác, uống nước trước đã.”

Cô nhấp một ngụm cho nhuận giọng rồi mới tiếp tục nói: “Giám đốc Bác, ông hãy tự hỏi lòng mình đi. Cho dù phê duyệt toàn bộ ngân sách cho ông, dự án đó của ông có thể trụ được bao lâu nữa?”

“Đó là chuyện của tôi!”

“Chính vì nó liên quan đến lợi ích của ông nên tôi mới cắt giảm kinh phí. Ông đừng vội nổi nóng, nghe tôi nói hết đã.”

Vừa rồi Triệu Bác Ức suýt chút nữa đứng dậy đập bàn.

Sầm Tô: “Đội ngũ của ông, ông giữ lại một nữa, rút một nửa ra ngoài. Những dự án trước đây bị Triệu Tuân đè lại, nộp đơn đăng ký lại trên hệ thống đi.”

Triệu Bác Ức cảm thấy nực cười: “Cô biết thừa vẫn luôn bị Triệu Tuân đè lại, vậy mà còn bảo tôi nộp lại? Co duyệt à? Cô có thẩm quyền không!”

“Ai bảo tôi không có? Thẩm quyền một trăm triệu tệ, chẳng phải trước khi họp ông đã nhìn thấy rồi sao?”

“Dự án đó của tôi ít nhất cũng phải một tỷ, một trăm triệu thì đủ làm gì?”

Sầm Tô: “Số còn lại đội ngũ của các ông tự đi huy động vốn, ít nhất ông cũng có thể khởi động dự án trước. Nếu như không huy động được, tôi và tổng giám đốc Ngu giải quyết giúp ông.”

Triệu Bác Ức đột nhiên không liên tiếng, nghi hoặc quan sát cô.

“Giám đốc Bác, ông đã ở tuổi này rồi, chẳng lẽ vẫn muốn chuyện gì cũng phải nhìn sắc mặt cháu trai mình mà sống sao? Đến cả ngân sách nghiên cứu phát triển cũng phải phê duyệt theo từng quý, hoàn toàn không cho ông ngân sách cả năm. Sau này dự án cho chính ông quyết định, không tốt sao?”

Sầm Tô nói chậm lại, cho ông ta thời gian tiêu hóa: “Nghe nói ông vẫn cho rằng cơ chế thưởng cho nhân viên nghiên cứu phát triển của công ty không hợp lý, đề xuất bao nhiêu lần cũng chẳng có tác dụng.”

Cô hứa: “Nếu như dự án mới của ông khởi động, tôi sẽ để bộ phận tài chính cùng đội của các ông đặt mục tiêu lợi nhuận. Phần vượt mục tiêu, dù bao nhiêu cũng do đội của các ông tự do quyết định, tiền thưởng ông muốn phát bao nhiêu thì phát bấy nhiêu, không cần phải nhìn mặt ai cả.”

Dừng lại một chút, cô nói tiếp: “Dụ án trong tay ông có tỷ lệ chuyển hóa thấp như vậy, rõ ràng đã gặp phải nút thắt về kỹ thuật, chi bằng cứ tạm dừng một chút. Dưới áp lực lớn như vậy, đội ngũ rất khó có đột phá. Lúc tôi ở Tần Vận cũng từng gặp tình huống tương tự, khi đó cũng tạm gác lại.”

Vẻ mặt Triệu Bác Ức rõ ràng đã dịu đi, dựa vào ghế nhưng vẫn không lên tiếng.

Sầm Tô: “Giám đốc Bác, ông không cần phải trả lời tôi ngay lập tức, cứ về suy nghĩ cho kỹ.”

Triệu Bác Ức quan sát cô, cuối cùng cũng lên tiếng: “Cô tốt bụng vậy sao?”

“Tôi không tốt bụng đến vậy đâu, tôi làm vì chính mình thôi.”

Sầm Tô thong thả nói tiếp, “Mô hình cũ của Tân Duệ đã không theo kịp sự cạnh tranh của thị trường, nhưng Triệu Tuân sẽ không thay đổi. Cải cách sẽ đắc đội nhiều người, vừa không có lợi ích cho việc anh ta kiểm soát đội ngũ. Chỉ là anh ta không ngờ, lúc lợi dụng tôi để đối phó với ông ngược lại đã cho tôi cơ hội.”

Cô uống ngụm nước ấm: “Giám đốc Bác ông xem, nguy cơ cũng có thể biến thành thời cơ. Việc cắt giảm ngân sách nghiên cứu phát triển vừa là nguy cơ của ông nhưng cũng chính là thời cơ của ông. Quan trọng là ông có muốn nắm lấy hay không.”

Triệu Bác Ức: “Bố ruột tôi còn chưa bao giờ đối tốt với tôi như thế, cô lại tốt với tôi vậy sao?”

Sầm Tô tiếp lời: “Xét trên một phương diện nào đó, tôi đối với ông quả thật còn tốt hơn cả bố ông.”

“…..”

Triệu Bác Ức bị nghẹn đến mức không nói nên lời.

“Giám đốc Bác, hãy nhìn xa trông rộng chút. Ông biết vì sao bản thân lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào chút gia sản đó của bố ông không?”

“Rửa tai lắng nghe.”

“Bởi vì ông hiểu rõ, thiết bị y tế truyền thống càng ngày càng khó làm. Cho dù hiện tại đó là dự án kiếm tiền cốt lõi của ông nhưng vài năm tới thì chưa biết chắc được. Dự án AI hiện tại của ông tỷ lệ chuyển hóa thấp, đang đối mặt với việc bị cắt, còn dự án mới thì liên tục bị Triệu Tuân đè lại. Trong lòng ông sợ hãi.”

Triệu Bác Ức cười lạnh một tiếng.

Không muốn thừa nhận.

Nhưng không thể không thừa nhận rằng Sầm Tô đã nói trúng tim đen của mình.

Sầm Tô chuyển hướng: “Chắc ông cũng biết bố ruột tôi là ai.”

Đương nhiên Triệu Bác Ức biết.

Cả nhà bọn họ đều biết mối quan hệ giữa cô và Khang Kính Tín là gì.

Ông ta vẫn luôn coi thường Khang Kính Tín, cảm thấy người này quá giả tạo.

Đương nhiên, bản thân ông ta cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì. Nhưng ít nhất ông ta luôn làm mọi việc công khai, không giả tạo hay diễn trò.

Sầm Tô tiếp tục nói: “Bố ông dù có không đối tốt với ông đến đâu đi chăng nữa thì ông cụ cũng để ông vào công ty, không để ông thiếu ăn thiếu uống. Còn Khang Kính Tín căn bản không nhận tôi, tôi chỉ có thể dựa vào chính mình.”

Cô khựng lại một chút: “Đợi tôi có tiền rồi mới có thể kết hôn với người tôi thích.”

Triệu Bác Ức: “Cô và Giang Minh Kỳ chia tay là vì gia đình cậu ta phản đối?”

Sầm Tô: “…..”

Thôi thì cứ để hiểu lầm đi.

Cô quay lại chủ đề chính: “Mọi việc tôi làm đều là vì bản thân mình, không phải tốt bụng gì với ông. Chỉ là trùng hợp lợi ích của chúng ta đồng nhất với nhau. Trong công việc, tôi thích bàn chuyện lợi ích, mọi người đều có thể kiếm tiền mới có tình cảm để bàn. Giám đốc Bác, ông cứ suy nghĩ cho kỹ xem có muốn hợp tác với tôi hay không.”

Triệu Bác Ức không trả lời, giơ tay sờ vào túi áo khoác tìm thuốc lá. Sờ được bao thuốc lại nhớ ra người đối diện không hút thuốc, ông ta nhét lại bao thuốc vào chỗ cũ.

Giúp Sầm Tô có nghĩa là gì, ông ta hiểu rõ: “Cuối cùng chẳng phải tội sẽ thành tội nhân của gia tộc sao?”

Sầm Tô: “Không ai muốn đuổi bất cứ ai trong các ông đi cả. Nếu Ngu Duệ thật sự muốn đuổi người thì đã không cấm tôi dọn dẹp đội ngũ. Cô ấy chỉ mong Tân Duệ trở nên tốt hơn thôi. Các ông đấu đá nội bộ quá gay gắt, kéo lùi sự phát triển của công ty. Cô ấy đưa tôi đến là vì để đưa công ty quay lại đúng quỹ đạo, rồi mới đưa vào những tư tưởng mới. Còn về quyền kiểm soát công ty, vốn dĩ nó nên thuộc về cô ấy, không phải sao?”

Triệu Bác Ức im lặng.

Sầm Tô tiếp tục trấn an ông ta: “Năm xưa lúc Sầm Thụy ở trong tay mẹ tôi đối mặt với bờ vực phá sản, chính bố ông là người tiếp quản mới có thể khiến Sầm Thụy đi đến ngày hôm nay. Tôi không phải người vong ân bội nghĩa. Nếu không, tôi đã chẳng tìm ông hợp tác mong ông làm tốt dự án của mình.”

Cuối cùng Triệu Bác Ức cũng bê chén trà lên, nhấp một ngụm.

Một lúc sau, ông ta nhìn về phía cô: “Đã nói đối với tôi trăm lợi mà không hại, cô lại chẳng tốt bụng đến thế chắc chắn không có chuyện gì giúp không công. Nói đi, điều kiện giúp tôi là gì?”

Sầm Tô thích làm việc với người thẳng thắn: “Tôi giúp ông khởi động dự án mới, giúp ông huy động vốn, ông giúp tôi xử lý hội đồng quản trị. Sau này tôi triển khai các dự án, bọn họ phải toàn lực ủng họ.”

Cô bổ sung thêm: “Yên tâm, dự án của tôi không xung đột với hướng nghiên cứu của ông, không ảnh hưởng đến lợi ích của ông. Nếu như ông đồng ý, dự án mới do tôi thúc đẩy có thể giao cho ông và đội ngũ của ông thực hiện, tôi chỉ phụ trách khung sườn.”

Cám dỗ quả thật quá lớn, điều kiện cũng thực sự khắt khe.

Hội đồng quản bị khó đối phó đến mức nào, sao ông ta có thể không rõ.

Sau khi Triệu Bác Ức uống liên tiếp mấy ngụm trà, gương mặt căng thẳng, cuối cùng cũng nói: “Hy vọng cô nói được làm được.”

Sầm Tô: “Hai bên cùng thực hiện.”

Cô gấp cuốn sổ tay lại rồi đứng dậy: “Dự án mới bị Triệu Tuân chèn ép đó, cố gắng hoàn thành bản kế hoạch đi.”

Triệu Bác Ức tự giễu: “Bản kế hoạch mà tôi có thể không có sao? Sửa đi sửa lại không dưới trăm lần rồi.”

Thế nhưng lần nào họp Triệu Tuân cũng bới lông tìm vết, nói rủi ro quá lớn nhất quyết không cho khởi động.

“Vậy gửi cho tôi sớm nhất có thể.”

Cô xách sổ tay và cốc nước ra ngoài.

Vừa mở cửa, cô bị dọa giật nảy mình.

Trước cửa có bốn năm người vây quanh, đều là cấp dưới của Triệu Bác Ức. Chỉ có duy nhất người đứng sát cạnh cửa là cô thấy quen thuộc, vệ sĩ của Ngu Duệ.

Thư ký của Triệu Bác Ức cười nói: “Phó tổng Sầm, xin lỗi cô, dọa cô rồi. Tôi sợ hai người xảy ra xung đột nên chuẩn bị vào khuyên ngăn bất cứ lúc nào.”

Không phải anh ta nói mấy lời dễ nghe, cũng không phải muốn giúp sếp mình tạo uy để dọa Sầm Tô.

Sếp dáng người cao lớn, anh ta sợ lỡ như có đánh nhau thật thì một mình anh ta không can nổi nên mới vội vàng gọi thêm người tới.

Cho dù phí nghiên cứu phát triển có bị cắt thì vẫn có thể nghĩ cách khác. Nhưng nếu như sếp ra tay đánh người thì đúng là trúng kế của Triệu Tuân. Đánh người rồi Ngu Duệ chắc chắn sẽ không bỏ qua cho sếp, lỡ như đánh người bị thương nghiêm trọng thì còn phải vào đồn ngồi.

Thế thì xong đời thật.

Mấy phút trước, bọn họ ở bên ngoài lo đến thót tim.

Không ngờ tiếng đối thoại bên trong dần dịu xuống.

Nghe được hai người cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận, tảng đá trong lòng thư ký mới thực sự rơi xuống, nhẹ nhõm hẳn.

Triệu Bác Ức bước ra sau theo Sầm Tô, không ngờ ngoài cửa lại tụ tập đông người đến thế.

Ông ta liếc xéo thư ký: “Sao, tưởng tôi thật sự đánh phụ nữ à?”

Thư ký tiếp tục cười xòa.

Anh ta có thể cảm nhận được, tâm trạng của sếp bây giờ rất tốt.

Trước cuộc họp, chính anh ta cũng cảm thấy không có hy vọng, không ngờ sự việc lại xoay chuyển đầy bất ngờ. Những nút thắt trong dự án hiện tại của sếp có lẽ có thể cùng Sầm Tô tìm cách đột phá, dự án mới cũng có hy vọng khởi động lại.

Song hỷ lâm môn.

Bốn năm người vây quanh Triệu Bác Ức, bao quanh trước sau rời đi.

Vệ sĩ của Ngu Duệ nhận lấy cuốn sổ tay trong tay Sầm Tô, hai người đi về phía thang máy.

Sầm Tô: “Anh không theo sếp Ngu về Hồng Kông sao?”

Vệ sĩ: “Không ạ. Sếp Ngu sợ hai người xảy ra xung đột nên bảo tôi ở lại.

Sầm Tô cười, nói: “Yên tâm, cho dù Triệu Bác Ức muốn đánh tôi cũng không có cơ hội. Tôi ngồi gần cửa, chạy nhanh lắm.”

Vệ sĩ: “…..”

Chính Sầm Tô và Triệu Bác Ức cũng không ngờ, sau khi hai người bước ra khỏi phòng họp, sự việc đã đồn thổi khắp công ty thành — Triệu Bác Ức đánh Sầm Tô, bị thư ký dẫn người đến lôi đi, vệ sĩ của Ngu Duệ kịp thời có mặt hộ tống Sầm Tô về văn phòng.

Ất Tinh nghe thấy vội vàng chạy đến hỏi thăm.

Sầm Tô đang nằm sấp xuống bàn nghỉ ngơi, vừa rồi đàm phán với Triệu Bác Ức cô đã phải căng mọi dây thần kinh, khí thế ngút trời.

Bây giờ thả lỏng mới cảm thấy cơn mệt mỏi ập đến.

“Phó tổng Sầm?” Ất Tinh gõ cửa.

Sầm Tô ngồi thẳng dậy: “Vào đi.”

Bản thân tâm trạng Ất Tinh cũng chả ra đâu vào đâu, nhưng lỡ như cấp trên của mình bị đánh thật, cô ta không thể tỏ ra thờ ơ.

“Phó tổng Sầm, cô vẫn ổn chứ?”

Sầm Tô cười: “Cô thấy tôi giống như không ổn lắm sao?”

Ất Tinh thật sự thấy cô không ổn, trên chiếc cằm trắng nõn vẫn lưu lại vết đỏ, chắc do gục xuống bàn lâu quá nên bì hằn.

Không đợi cô ta hỏi thêm, Sầm Tô ra hiệu bảo cô ta đi làm việc.

Ất Tinh đành phải thôi: “Có gì cần cô cứ gọi tôi.”

Cô ta vừa ra khỏi văn phòng của Sầm Tô thì Triệu Tuân gửi tin nhắn đến:【Bây giờ Sầm Tô thế nào?】

Ất Tinh:【Không tốt lắm.】

Triệu Tuân vừa mới hỏi phòng giám sát, hai người không hề có va chạm hay xô xát trước cửa phòng họp.

Bên trong phòng họp không có camera, bên trong xảy ra chuyện gì người ngoài không tài nào biết được.

Tuy nhiên nhìn vẻ mặt mỉa mai đó của chú Hai lúc ra khỏi phòng họp, có lẽ không đàm phán thành công.

Dù đàm phán thành công hay không, dự án tiếp theo của chú Hai chắc chắn sẽ khó mà kết thúc êm đẹp.

5 giờ 25 phút, Sầm Tô nhận được bản kế hoạch dự án do Triệu Bác Ức gửi tới.

Vốn dĩ định tắt máy tính tan làm, cô lại nhấp chuột mở ra xem.

Đợi đến khi ngẩng đầu lên khỏi màn hình một lần nữa đã là bảy giờ năm mươi.

Sầm Tô lưu lại tài liệu đã chỉnh sửa, tắt máy tính tan làm.

Bây giờ mới nhìn thấy tin nhắn Ngu Duệ gửi hai tiếng trước:【Tối nay đừng tự lái xe nữa, tôi bảo tài xế đưa cô về. Xe ở dưới tầng, ra khỏi sảnh là nhìn thấy.】

Sầm Tô:【Cảm ơn phúc lợi của sếp Ngu, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.】

Trước tòa nhà có hai chiếc xe mang biển kép hai vùng, một chiếc màu đen một chiếc màu bạc.

Chiếc màu bạc là một trong những xe thường dùng của Ngu Duệ, chiếc còn lại Sầm Tô từng ngồi qua, đó là xe của Ngu Thệ Thương.

Hóa ra tôi nay chủ tịch Ngu cũng tăng ca.

Sầm Tô đi thẳng về phía chiếc xe màu bạc, đúng lúc này cửa kính sau của chiếc Bentley màu đen bên cạnh chậm rãi hạ xuống.

“Sếp Sầm.”

Sầm Tô giật mình quay đầu lại, tưởng mình nghe nhầm, không ngờ thật sự là Thương Quân.

Anh chỉ gọi cô, không xuống xe.

Cô rảo bước qua đó, vui mừng hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

Thương Quân hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Trước đây anh thường xuyên đợi Ngu Thệ Thương ở đây.”

Anh nói vậy là để cô yên tâm, việc anh xuất hiện ở chỗ này sẽ không có gì là đột ngột hay kỳ lạ.

Trước khi quen biết cô, lúc Ngu Thệ Thương đang tranh giành vị trí người cầm quyền, anh thường xuyên đứng đợi ở đây, buổi tối cùng nhau bàn bạc chính sự.

Sầm Tô hào hứng kể với anh trước: “Hôm nay em đã thành công tiến một bước dài về phía anh đấy.”

Thương Quân nói: “Anh biết.”

Sầm Tô mỉm cười, vì anh đã biết nên cô không nói chuyện công việc nữa, tranh thủ từng giây từng phút nói chuyện khác: “Tối qua anh nói, không biết bao giờ mới có thể gặp nhau. Em cứ nghĩ phải rất lâu nữa mới thấy anh.”

Thương Quân nhìn cô: “Vốn dĩ phải rất lâu, nhưng không ngờ tối nay Ngu Thệ Thương lại không về Hồng Kông. Anh nghĩ, anh vẫn chưa đợi em tan làm bao giờ, nên phải để em cảm nhận một lần.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...