Thương Quân giữ nút mở thang máy, ấn khoảng mười mấy giây.
Vệ sĩ trả lời xong tin nhắn, ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện không biết sếp đã vào trong thang máy lúc nào.
Anh ta vội vàng bước qua, giải thích: “Tôi đang trả lời tin nhắn của cô Sầm.”
Thương Quân nói biết.
Từ khi anh cho cô mượn vệ sĩ, cứ cách vài ba hôm cô lại giao việc.
Cô giữ liên lạc với vệ sĩ còn nhiều hơn với anh.
Anh không cố ý dò hỏi xem cô đã dặn việc gì, chỉ là không kìm được muốn biết dạo này cô thế nào.
“Sầm Tô lại gặp chuyện gì sao?” Anh hỏi vệ sĩ.
Vệ sĩ bị khó xử.
Một bên là sếp của mình, bên còn lại hứa phải giữ bí mật.
Sau hai giây đấu tranh, anh ta trả lời như này: “Cô Tô nói chuyện trong nhà không tiện để nhiều người biết thêm.”
Thương Quân: “…..”
Hình như là đã nói cho anh biết rồi, nhưng lại như thể chẳng nói gì cả.
Anh khẽ gật đầu, không làm khó vệ sĩ nữa.
Chuyện trong nhà, nếu không liên quan đến Ngu Thệ Thương thì cũng là Khang Kính Tín.
Tuần trước bà ngoại đến Hồng Kông, rõ ràng là Ngu Duệ muốn mời một bữa món Quảng cuối cùng lại bị Ngu Thệ Thương nẫng tay trên.
Miệng Ngu Thệ Thương nói không có ý gì khác với Sầm Tông Y nhưng lại thể hiện rõ trong từng cử chỉ hành động.
Chuyến đi London vốn kéo dài hai tuần được anh ta rút ngắn xuống còn một tuần.
Còn về Khang Kính Tín, chỉ cần Sầm Tô vượt qua được rào cản trong lòng không còn đau lòng vì việc bị cha bỏ rơi thêm thì Khang Kính Tín chẳng thể gây ra bất kỳ tổn thương nào cho cô được nữa.
Vừa bước ra khỏi thang máy, Thương Quân nhận được điện thoại của em trai.
“Anh, anh đến đâu rồi?”
Thương Quân: “Vẫn ở công ty.”
“Không gấp, anh bảo tài xế lái chậm thôi. Em với Thương Thấm mở đường giúp anh.”
“Đừng có kể khổ thay anh, không cần.”
Thương Uẩn: “Không kể khổ cho anh đâu. Không nói nữa.”
Cúp điện thoại, anh ta kéo Thương Thấm đến chỗ ông bà nội nói chuyện.
Hai ông bà đang đánh cờ, giằng co suốt gần nửa tiếng vẫn chưa phân thắng bại.
Trước đây bà nội không thích đánh cờ, nhưng sau khi có tuổi trí nhớ kém, đầu óc chậm chạp nên ngày nào cũng kiên trì chơi mấy ván.
Nghe thấy tiếng động, bà cụ ngẩng đầu khỏi bàn cờ: “Anh trai cháu đến rồi à?”
“Chưa ạ, vẫn đang trên đường.” Thương Uẩn ngồi xuống bên cạnh, giả vờ xem cờ: “Đúng rồi ông nội, bố Ngu Thệ Thương sắp đại thọ chín mươi tuổi, cháu nên tặng gì cho hợp ạ?”
Ông nội đang nhìn bàn cờ, suy nghĩ xem bước tiếp theo nên đi thế nào, lơ đãng đáp: “Không phải cháu thường xuyên đến nhà bọn họ sao? Cũng không phải không hiểu, cứ theo sở thích của đối phương mà tặng.”
Thương Uẩn: “Cháu đến nhà Ngụ Thệ Thương chứ có phải chỗ bố anh ta đâu ạ.”
“Thế cháu hỏi Ngu Thệ Thương xem bố cậu ta thích gì.”
“Hỏi anh ta cũng bằng thừa. Quan hệ của anh ta với bố mình, đâu phải ông không biết đâu.”
Ông cụ chỉ biết đời tư của bố Ngu rất hỗn loạn, mẹ Ngu hơn bốn mươi năm trước đã đưa con trai út sang London định cư. Từ đó về sau gần như không quay lại Hồng Kông, hôn nhân chỉ còn trên danh nghĩa.
Phần lớn thời gian Ngu Thệ Thương ở London, quan hệ với bố tự nhiên cũng bình thường.
“Cùng lắm thì quan hệ cha con nhạt hơn chút thôi, cháu hỏi cậu ta lẽ nào cậu ta lại không nói.”
Thương Uẩn: “Thế thì ông thật sự không hiểu Ngu Thệ Thương rồi.”
Thương Thấm xen vào đúng lúc: “Nghe nói lúc còn trẻ Ngu Thệ Thương từng vì mối tình đầu mà trở mặt mặt với bố mình? Chuyện này là thật hay giả vậy ạ?”
Thương Uẩn diễn theo đúng kịch bản trước đó: “Nghe ý của anh cả có lẽ là thật đấy. Bây giờ anh ta vẫn còn chấp niệm với mối tình đầu. Ngu Thệ Thương mới bao nhiêu tuổi mà suốt ngày mất ngủ, uống cả melatonin cũng chẳng có ích gì.”
Thương Thấm nếm thử quả anh đào vừa hái: “Bố anh ta không đồng ý là do điều kiện nhà gái không tốt sao?”
Thương Uẩn cũng đưa tay nhúp một quả anh đào, vừa nuốt xuống đã chua đến mức nhíu chặt mày.
Đây là anh đào trồng trong sân nhà bà nội, vẫn chưa chín hẳn, vừa chua vừa chát.
Anh ta không quên trả lời em gái: “Ừ. Môn không đăng hộ không đối. Bố của Ngu Thệ Thương không coi trọng bạn gái anh ta. Cụ thể xảy ra thế nào không ai biết, cũng không tiện hỏi Ngu Thệ Thương.”
Thương Thấm khẽ thở dài, đương nhiên đây cũng là tình tiết đã duyệt trước.
Thở dài xong, cô ấy tiếp tục nói: “Đến bây giờ Ngu Thệ Thương vẫn chưa có con cái, cũng không biết trong lòng anh ta nghĩ thế nào nữa.”
Thương Uẩn bắt đầu bịa: “Không phải anh ta không muốn sinh, nghe nói lúc trẻ vì tức giận nhất thời mà đi triệt sản rồi.”
Thương Thấm: “…..”
Trước đó trong kịch bản cô ấy đã đặc biệt khoanh tròn hai chữ “triệt sản” bằng thắt ống dẫn tinh.
Xét về độ sốc thì thắt ống dẫn tinh nghe nhẹ nhàng hơn.
Không ngờ anh Hai vẫn buột miệng nói triệt sản.
Thương Uẩn nói tiếp: “Nếu không sao anh ta có thể làm căng đến mức đó với bố mình? Ông cụ Ngu là bị anh ta ép đến mức không còn cách nào mới phải bàn giao lại quyền lực tối cao của tập đoàn.”
Thương Thấm lại nhúp thêm hai quả anh đào đưa cho anh trai.
Thương Uẩn xua tay: “Chua lắm.”
Thương Thấm nhét vào tay anh ta: “Là anh không biết chọn, em chọn thì bao ngon.”
Thật ra là cô ấy quên lời, chỉ đành cứng nhắc chuyển chủ đề, nhân cơ hội lén nhìn điện thoại xem lại lời thoại.
Thương Uẩn: “…..”
Còn phải xem lời thoại tại chỗ.
Cũng may là ông bà nội lớn tuổi rồi, nếu không đã sớm lộ tẩy.
Thương Thấm tiếp tục đọc thoại: “Ngu Thệ Thương thắt ống dẫn tinh kết quả bây giờ thành người cầm quyền, quyền lực tối cao nằm trong tay mà không có con cái thế anh ta không hối hận sao?”
Thương Uẩn ăn quả anh đào “bao ngon” chua muốn chết em gái chọn, nhíu mày nói: “Cái này sao anh biết được. Ngu Thệ Thương có hối hận không thì anh không rõ, nhưng ông cụ Ngu chắc chắn hối hận. Con trai ngần này tuổi rồi, nhà chẳng có con cái cũng không. Năm đó nếu như không phải ông cụ chia cắt đôi uyên ương thì không đến mức như này.”
Thương Thấm lại thở dài: “Lần trước em gặp Ngu Thệ Thương ở Thâm Quyến, lúc ăn cơm cùng nhau anh ta có nói bao nhiêu năm qua ngoại trừ những lúc đi xã giao và những lúc anh cả đến nhà chơi thì anh ta toàn ăn cơm một mình. Có nhiều lúc ăn mấy cọng rau anh ta cũng đếm được rành rọt. Em nghe thôi đã thấy khó chịu rồi.”
Lời thoại gốc của anh Hai là “đếm hạt gạo”, nhưng cô ấy cảm thấy đếm hạt gạo hơi quá nên đổi thành “cọng rau”.
Hai người đang chơi cờ cũng dần mất tâm trí chơi tiếp.
Vốn dĩ bà nội chẳng mấy xúc động, nhưng lúc nghe cơ bản đều ăn cơm một mình lòng bà cụ bỗng nhói lên.
Có tuổi rồi, không nghe được chuyện hậu bối cô đơn, đáng thương thế này.
“Ngu Thệ Thương bao nhiêu tuổi?” Bà cụ hỏi.
Thương Uẩn: “Bốn mươi sáu ạ.”
“Cũng không tính là quá lớn tuổi. Sao không tìm người khác?” Bà cụ đặt quân cờ xuống, “Bây giờ chẳng phải có chủ nghĩa DINK sao? Bảo cậu ấy tìm người theo chủ nghĩa DINK không muốn sinh con làm bạn đời.”
(Chủ nghĩa DINK: chỉ cặp vợ chồng mà cả hai đều có công ăn việc làm, có hai nguồn thu nhập và không sinh con. )
Thương Uẩn: “Không phải anh ta không tìm được mà trong lòng cứ luôn lấy mối tình đầu ra so sánh, thành chấp niệm rồi. Bây giờ mới chỉ mất ngủ thôi, ai biết qua mấy năm nữa có nảy sinh vấn đề tâm lý gì không.”
Thương Thấm cảm thán: “Cũng may cháu tìm người môn đăng hộ đối. Bà nội, nếu như người cháu thích gia cảnh bình thường, liệu mọi người có chia cắt đôi uyên ương, ép cháu liên hôn không ạ?”
Bà cụ: “Cái này còn phải xem tình hình cụ thể. Lỡ như cả nhà chỉ mình cháu cảm thấy tốt, chúng ta đều cảm thấy không được thì vẫn khuyên chia tay chứ.”
“Đúng rồi, anh cả cháu sao đây? Suốt ngày bận rộn chẳng thấy đâu, bạn gái cũng không chịu tìm!” Bây giờ bà cụ chỉ có duy nhất một nỗi sầu chính là chuyện hôn sự của cháu trai cả.
“Bà nội, bọn cháu cũng giống bà, cũng chẳng gặp được anh ấy.” Thương Thấm nhân cơ hội nói: “Dù sao cũng có mấy lần cháu hỏi anh ấy có bạn gái chưa mà anh ấy toàn chuyển chủ đề, không thèm để ý cháu.”
“Thật ra, cháu sợ anh cả đã có bạn gái rồi.”
Bà nội: “Con bé này, anh cả cháu có bạn gái không phải chuyện tốt sao?”
“Sao lại là chuyện tốt ạ? Nếu thật sự đang yêu đương có bạn gái mà đến cả cháu với anh Hai đều không biết thế thì không cần nghĩ cũng biết điều kiện nhà gái chắc chắn bình thường. Lỡ như ông bà không ưng, đòi chia rẽ đôi uyên ương, tính cách anh cả lại tương đối giống Ngu Thệ Thương… Cháu thà rằng anh cả độc thân còn hơn.”
Hai ông bà cụ nghe xong lời này của cháu gái, trong đầu đồng thời hiện ra câu nói vừa rồi của cháu trai thứ hai: Không phải anh ta không muốn sinh, nghe nói lúc trẻ vì tức giận nhất thời mà đi triệt sản rồi.
Cháu trai cả với Ngu Thệ Thương hợp cạ nhau đến mức nào hai cụ đều quá rõ.
Thương Thấm thuận thế đá chân anh Hai một cái: “Hay là lúc ăn cơm, anh dò hỏi anh cả thử xem? Dù sao em cũng thấy nửa năm nay anh cả cứ là lạ. Nửa năm em mới gặp anh ấy một lần, đi công tác hở ra là đi hai ba tháng, có bận đến mấy cũng không đến mức đó. Chắc chắn là có chuyện rồi.”
Để diễn cho chân thật hơn, cô ấy còn xen cả lời nói thật vào: “Lần trước anh cả về em thấy anh ấy cứ cúi đầu trả lời tin nhắn suốt, muốn ghé sát xem thì anh ấy lập tức thoát khỏi khung trò chuyện, không cho em nhìn.”
Ông nội cũng nhớ ra một chuyện: “Không cần hỏi, chắc chắn là yêu rồi. Lần trước nó đứng im không nói câu nào trước cửa phòng làm việc, làm ông giật cả mình. Lúc đó cũng đang nhìn điện thoại trả lời tin nhắn.”
Mỗi lần cháu cả đến thăm bọn họ, trừ khi công ty có chuyện khẩn cấp gọi điện thoại cho nó, còn không hầu như không động vào điện thoại.
Thằng Hai thì không được như thế, lúc nào cũng dán mắt vào điện thoại, không ít lần bị anh cả nói.
Thương Thấm lại đá nhẹ anh Hai: “Giao cho anh đấy, lúc ăn cơm anh hỏi đi.”
Thương Uẩn từ chối: “Anh không hỏi đâu, ai thích hỏi thì hỏi. Lỡ như anh ấy hẹn hò thật, bị anh hỏi ra rồi mọi người lại làm hỏng chuyện, chẳng phải anh thành tội nhân sao? Tóm lại anh chỉ có một nguyên tắc, dù anh ấy yêu ai anh cũng ủng hộ.”
Thương Thấm “ồ” một tiếng: “Bình thường có thấy anh nghĩa khí thế đâu, chuyên gia bẫy anh cả!”
“Chuyện đó sao giống nhau được? Anh có bẫy thế nào cũng không làm anh ấy đau lòng. Chuyện yêu đương liên quan đến hạnh phúc cả đời, lúc cần nghĩa khí thì bắt buộc phải nghĩa khí.” Thương Uẩn nhìn em gái: “Lúc em yêu đương, không phải anh và anh cả cũng ủng hộ vô điều kiện sao?”
Cái này thì đúng thật.
Bà nội không còn tâm trí đánh cờ, bắt đầu dọn cờ.
Bà đang suy nghĩ, nên thăm dò chuyện cháu cả có bạn gái thế nào.
Bị cháu gái và ông cụ nói như vậy bà cụ cũng cảm thấy không ổn. Những năm trước cháu cả có bận đến mấy cũng không đến mức Tết không về, càng không có chuyện nửa năm mới lộ mặt một lần.
Hai năm gần đây nó thường trú ở Hồng Kông, có khi yêu đương bên đó rồi.
Có khi đúng như cháu gái đoán, điều kiện nhà gái bình thường nên cháu cả không muốn để bọn họ biết.
Bà cụ vỗ vỗ cháu thứ hai: “Lúc ăn cơm cháu hỏi đi.”
Thương Uẩn rất kiên quyết: “Không hỏi. Có mua chuộc cháu cũng không hỏi.”
Bà cụ: “Lợi ích tăng gấp đôi, có hỏi không?”
Thương Uẩn: “…..”
Không cần thiết phải làm khó với tiền bạc.
Trước khi Thương Quân đến, Thương Uẩn nhận một phong bao lì xì lớn.
Tất cả tiền mặt anh ta đang có trong tay, phần lớn là do bà nội đưa cho để mua chuộc anh ta.
Lúc Thương Quân về nhà cũ, trời nhá nhem tối.
Bố mẹ không rảnh nên hôm nay chỉ có ba anh em về ăn cơm cùng ông bà nội.
Lần trước đến nhà bà nội thời tiết vẫn còn rất lạnh.
Anh vẫn chưa tổ chức tiệc chia tay thay Sầm Tô, ngày đó gặp cô ở cửa hàng flagship, cô chụp ảnh anh rồi dùng làm hình nền.
Chớp mắt gần ba tháng đã trôi qua.
Anh đào trong sân nhà bà nội, không ít quả đã bắt đầu ửng đỏ.
“Đừng chỉ mải lo công việc, sức khỏe cũng quan trọng lắm.”
Thương Quân vừa bước vào cửa, bà nội không kìm được mà cằn nhằn.
Thương Quân nói: “Tháng sau cháu không bận thế nữa đâu. Cháu sẽ ở Bắc Kinh suốt, dành nhiều thời gian ở cùng bà và ông nội.”
“Sao tháng sau cháu không bận nữa?” Tim bà cụ đập thình thịch, đừng có chia tay nhé.
Thương Quân cười bất lực: “Lúc bận thì chê cháu bận, không bận bà lại hỏi tại sao.”
Anh nói: “Gần đây mệt quá, nghỉ ngơi vài ngày ạ.”
Đang nói chuyện Thương Uẩn chen vào, nói với anh cả: “Hội đồng quản trị của Tân Duệ đã thông qua phương án hợp tác rồi. Tuần sau, muộn nhất là tuần sau nữa có thể ký hợp đồng.”
Thương Quân không hề ngạc nhiên, ngược lại càng thêm đau lòng.
Bởi vì anh biết cô bước đi khó khăn thế nào.
Dì bày biện xong xuôi, cả nhà quây quần bên bàn ăn.
Hôm nay Thương Uẩn không đợi bà nội ra hiệu, chủ động nhìn anh cả rồi hỏi: “Gần đây anh bận thế, là đang hẹn hò à?”
Ba người còn lại trên bàn đều nhìn về phía Thương Quân.
Thương Quân: “Không. Nhưng đã có người muốn kết hôn.”
“Người ở đâu thế?” Thương Uẩn giả vờ không biết.
Bà cụ chê cháu thứ hai quá rườm rà, nói chẳng đúng trọng tâm: “Cháu quan tâm người ở đâu làm gì!”
Bà cụ quay sang cháu cả: “Đã muốn kết hôn rồi sao vẫn chưa yêu?”
Thương Quân: “Cháu tỏ tình rồi. Khi nào cô ấy có thể ở bên cháu, cháu cũng không biết.”
Anh biết ông bà nội quan tâm điều gì nhất: “Ngoại trừ có ưu thế về xuất thân ra, ở những phương diện khác cháu cũng chỉ miễn cưỡng xứng với cô ấy thôi.”
“Bà nội, cháu biết bà và ông nội cháu tìm người môn đăng hộ đối, nhưng cháu càng hy vọng cô ấy có thể sinh ra trong một gia đình ưu tú hơn. Như vậy thì cô ấy sẽ không phải chịu nhiều khổ cực, cũng không phải mòn mỏi chờ đợi một người bố đã bỏ rơi mình. Nhưng đáng tiếc.”
Về gia đình Sầm Tô, anh không nói gì thêm.
“Ở bên cô ấy, người thấy hạnh phúc hơn là cháu. Từ khi kết bạn wechat, người luôn mong ngóng tin nhắn cũng là cháu.”
Ông nội thở dài: “Nhìn ra rồi. Ôm điện thoại đứng im ở cửa còn gì.”
Thương Quân: “…..”
Anh tiếp tục nói: “Trước đây không nói cho mọi người là vì cháu không chắc mọi người quan tâm đến lợi ích nhiều hơn hay là quan tâm đến cháu nhiều hơn.”
Bà nội: “Nói gì thế! Sao có thể không quan tâm cháu chứ!”
Thương Uẩn thêm mắm dặm muối: “Xem ra vẫn chưa đủ quan tâm rồi, nếu không sao anh cả lại nghi ngờ? Đứa trẻ thiếu thốn tình thương mới hỏi người nhà mới yêu hay không yêu mình. Cháu chưa bao giờ thấy không chắc chắn cả.”
Thương Quân: “…..”
Anh đâu thảm đến mức đó.
Bà cụ vỗ nhẹ cháu thứ hai: “… Cháu bớt nói mấy câu đi!”
Thương Uẩn: “Bà nội, bà thế là bịt miệng cháu.”
Bà cụ vừa bực vừa buồn cười: “Lì xì cho không cháu rồi!”
Thương Uẩn không quên nhiệm vụ, lại vòng chủ đề quay về: “Bà nội, bà đã bao giờ nghĩ rằng phần lớn thời gian anh cả cũng ăn cơm một mình không? Ngoại trừ mấy bữa ở nhà ra, cả năm anh ấy toàn ở trên máy bay.”
Bà cụ bỗng thấy chua xót.
Thương Uẩn: “Bà nội, cháu nói thật với bà. Anh ấy ghét nhất là phải ăn cơm một mình.”
Bà nội không nói gì, cầm đũa chung gắp thức ăn cho cháu cả.
Ông nội hỏi Thương Quân: “Cháu muốn kết hôn mà lại không yêu đương, là sao đây?”
Thương Quân nhìn ông nội: “Khá phức tạp ạ.”
Anh tóm tắt đơn giản tình hình, chỉ nói hiện tại Sầm Tô đang ở công ty đối thủ, hai công ty vẫn cưa thúc đẩy hợp tác nên hai người không tiện ở bên nhau.
“Cháu và cô ấy đã ở bên nhau một thời gian, cô ấy biết sự chênh lệch giữa hai gia đình quá lớn, sẽ không có kết quả. Là cháu muốn ở bên cô ấy, nghĩ mọi ách để gặp mẹ và bà ngoại của cô ấy.”
“Cô ấy không có cháu vẫn tự do tự tại. Nhưng có lẽ cháu sẽ không gặp được người giống như cô ấy nữa.”
“Vậy nên, nếu như cháu kết hôn bạn đời của cháu nhất định phải là cô ấy. Nếu như cuối cùng vì nhiều lý do không thể đi được cùng nhau, cháu sẽ sống như Ngu Thệ Thương, như vậy cũng tốt.”
Anh không hề biết rằng bây giờ Ngu Thệ Thương ở trong nhà này đã trở thành đại từ thay thế cho “cô đọc, lẻ loi” và “triệt sản”.
Bà nội vội vàng nói: “Bà với ông nội đã nói gì đâu, cháu không đến mức nghĩ không thông suốt đi thắt ống dẫn tinh đấy chứ!”
Thương Quân: “…..”
Sao lại lôi cả chuyện thắt ống dẫn tinh vào rồi?
Thấy Thương Thấm nhịn cười, anh biết ngay có chuyện gì.
Trong khoảng thời gian anh chưa đến, em trai và em gái chắc chắn đã bịa chuyện dọa ông bà nội.
Anh thuận theo lời bà nội nói tiếp: “Nghĩ thông suốt được hay không, không phải cháu có thể quyết định. Giống như Ngu Thệ Thương, bà tưởng anh ta không muốn nghĩ thông sao?”
Bà nội liên tục thở dài: “Chúng ta không nhắc đến cậu ấy nữa.”
Bà cụ chuyển sang hỏi cháu trai: “Có phải bố mẹ cháu phản đối không? Không cho phép cháu và cô gái đó qua lại với nhau?”
“Bố mẹ cháu không phản đối. Mẹ cháu tin vào mắt nhìn của cháu, cũng quan tâm đến việc cháu sống có hạnh phúc hay không.”
Bà cụ cảm thấy lời này như đang ám chỉ mình và ông cụ, nếu như hai người còn phản đối thì chẳng khác nào không quan tâm cháu trai có hạnh phúc hay không, chỉ quan tâm đến lợi ích.
Bà nội đành phải tự an ủi mình, mặc dù không môn đăng hộ đối nhưng con trai con dâu đều không phản đối thì xem ra bản thân cô gái kia cũng rất tốt.
Không có chuyện gì vẹn cả đôi đường, cháu trai đã kiên định như vậy, ngay cả Tết cũng không về nhà. Nếu như còn phản đối, chỉ càng đẩy cháu trai ra xa hơn mà thôi. Trước mắt đã ví dụ là Ngu Thệ Thương.
Xa hơn nữa còn có ví dụ là chú Ba của Giang Minh Kỳ.
Năm đó chú Ba của Giang Minh Kỳ bởi vì bị bố mẹ chia cắt đôi uyên ương, cưỡng ép sắp xếp liên hôn kết quả cậu ta liền vắng mặt trong tiệc đính hôn của mình khiến tất cả khách mời ngớ người, còn làm bố mình tức đến mức bệnh tim tái phát. Năm ở trong phòng ICU mấy tháng, suýt nữa không cứu dược.
Cũng bởi vì chuyện này mà chú Ba Gang và bố cả đời có khúc mắc trong lòng.
Bà nội suy nghĩ kỹ lại, dù là Ngu Thệ Thương hay chú Ba của Giang Minh Kỳ hay là Thương Quân. Ba người có một điểm chung chính là cánh đã cứng, căn bản không sợ gia đình khống chế.
Thật ra bà và ông cụ đã ưng một cô gái, chỉ đợi Thương Quân về là sắp xếp hai bên gặp nhau.
Bây giờ xem ra hoàn toàn không có khả năng nữa.
Nếu như bà cứ khăng khăng, cuối cùng không chỉ xa lòng cách dạ với cháu cả mà sau này cũng đừng mong cả nhà có thể nói cười vui vẻ ăn một bữa cơm.
“Cô gái đó làm gì thế?” Bà nội thử chấp nhận.
Thương Quân: “Kỹ sư y tế AI ạ. Nền tảng thông minh toàn quá trình của Y Tế Tần Vận là cô ấy dẫn dắt đội ngũ xây dựng.”
Bà nội quay sang đánh cho cháu trai thứ hai một cái: “Không phải cháu nói không biết sao? Dám lừa tiền của bà!”
“Bà nội, bà nhẹ tay thôi! Gãy xương cháu giờ!”
“Cái cô kỹ sư xinh đẹp ở công ty các cháu tên…” Bà cụ cố gắng nhớ lại.
“Sầm Tô.”
“Đúng đúng, Sầm Tô.”
Bà nội biết Sầm Tô cũng là một câu chuyện dài.
Bà vốn lo lắng nhất cho đứa cháu thứ hai không đáng tin cậy, chỉ sợ nó là Y tế Tần Vận phá sản. Mấy năm trước có không ít lần theo dõi động thái của công ty, không ngờ lại được nó làm nên chuyện.
Thương Uẩn: “Bà nội, Sầm Tô là ân nhân của cháu, anh cả đền ơn thay cháu. Bà không biết trước đấy cháu phải tốn bao nhiêu công sức tác hợp bọn họ đâu. Với tính cách của anh cháu, ở bên Sầm Tô chỉ có Sầm Tô chịu thiệt, ngày nào cũng phải dỗ dành anh ấy.”
Bà nội: “Bà nhớ hình như cháu từng nói Sầm Tô từ chức rồi?”
“Vâng, đến Thâm Quyến ạ. Kéo cả anh cả vào cũng chẳng giữ chân nổi, bà nói xem anh ấy có tác dụng gì.”
Thương Quân: “…..”
Bà nội bỗng phản ứng ra gì đó, lại vỗ thêm một phát vào cai cháu trai thứ hai: “Lúc bà và ông nội cháu chơi cờ, cháu nói những cái đó là có tình dọa chúng ta chứ gì!”
Thương Uẩn vừa xoa vừa nói: “Nhưng toàn là sự thật thôi, Ngu Thệ Thương thế nào hai người không phải biết rồi sao?”
Ngoại trừ chi tiết triệt sản bịa ra thì những cái khác đều là thật.
“Sao Sầm Tô nhất quyết nghỉ việc thế?” Bà nội tò mò hỏi.
Thương Quân nói: “Thâm Quyến gần quê cô ấy, bà ngoại cô ấy bị bệnh nặng, không còn nhiều thời gian nữa. Y tế Tân Duệ cô ấy đang làm việc, tiền thân của nó do ông ngoại cô ấy sáng lập nên có tình cảm.”
Bà nội gật đầu.
“Bà nội, cháu chưa bao giờ đưa ra quyết định tùy tiện. Một khi quyết định kết hôn với cô ấy, dù có khó khăn đến đâu cháu cũng sẽ loại bỏ.”
Thương Quân ăn thứuc ăn bà nội gắp, chậm rãi nói: “Bà và ông nội nhất thời khó lòng chấp nhận, cháu hiểu.”
“Hơn hai mươi ngày tới cháu đều ở Bắc Kinh, sẽ thường đến ở cùng hai người.”
Bà nội không đành lòng: “Bận cả ngày mệt rồi, không cần thường xuyên đến, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Bà và ông nội cháu vừa biết nên hơi thất vọng chút, quay mấy ngày nữa là không sao rồi.”
Thương Quân nói không mệt: “Cháu sẽ không để Sầm Tô chịu một chút ấm ức nào, nhưng cháu cũng rất quan tâm bà và ông nội có vui vẻ hay không.”
Câu nói này khiến ông bà nội đều cảm thấy mát lòng mát dạ, vô cùng cảm động.
Bà nội lập tức bày tỏ thái độ: “Cháu thích Sầm Tô, muốn kết hôn với cô ấy thì cứ làm theo ý nguyện của cháu đi.”
Bà cụ nhắc đến Ngu Thệ Thương: “Vừa rồi Thương Uẩn còn nói, bố cậu ấy sắp thọ chín mươi, chúng ta cũng phải chuẩn bị quà.” Bà cụ hỏi: “Ngày nào thế?”
Thương Quân: “Ngày 26 tháng 5 ạ.”
Hôm đó, anh cũng bay đến Hồng Kông.
Mặc dù quyền lực nhà họ Ngu đã sớm ở trong tay Ngu Thệ Thương, nhưng dù sao vẫn là một nghi thức.
Lúc ăn gần xong, bà nội đẩy cháu trai thứ hai: “Để lì xì lại.”
Thương Uẩn dĩ nhiên sẽ không trả lại thứ đã vào tay mình, chia một nửa cho Thương Thấm thanh toán phí diễn xuất.
Lúc con bé quên lời, vốn dĩ anh ta định trừ năm trăm nhưng nghĩ lại thôi.
Ở lại nói chuyện với ông bà nội đến gần chín rưỡi ba anh em mới rời đi.
Thương Quân ngồi lên xe, nhìn ra bên ngoài cửa sổ một lúc. Vẫn không nhịn được, anh gửi tin nhắn cho Sầm Tô:
【Anh vừa từ nhà ông bà nội ra. Ông bà nói đợi bà ngoại đến Bắc Kinh sẽ mời bà ngoại đến nhà chơi.】
【Ông bà còn nói nếu như công việc của em bận quá thì sau khi bà ngoại phẫu thuật xong thì cứ phục hồi chức năng ở Bắc Kinh. Nhà anh đông người, sẽ giúp em chăm sóc bà ngoại thật tốt, em cứ yên tâm làm việc.】
Sầm Tô đang khổ sở suy nghĩ làm thế nào để đối phó với Triệu Tuân, nhìn thấy tin nhắn này của anh dường như mọi khúc mắc đều được đả thông.
Không ngờ lúc bản thân cảm động, lại cáo thể nảy ra nhiều cách để tiến về phía anh đến thế.
Sầm Sầm:【Cảm ơn ông bà nội giúp em. Cũng cảm ơn cả Thương Uẩn và Thương Thấm nữa, hai người họ chắc chắn đã giúp đỡ không ít.】
Sầm Sầm:【Em sẽ đến Bắc Kinh chăm sóc bà ngoại. Bởi vì em cũng nhớ anh rồi.】
Sầm Sầm:【Công việc anh không cần lo lắng thay em đâu, trước khi bà ngoại phẫu thuật em sẽ giải quyết xong toàn bộ.】
Thương Quân:【Vậy thì đến sớm một chút, anh chờ em.】
Hôm nay lúc tan làm, rõ ràng anh biết cô ở Thâm Quyến bận rộng thúc đẩy dự án không thể nào đến Bắc Kinh được nhưng lúc bước ra khỏi tòa nhà Tần Vận, anh vẫn không kìm lòng được đưa mắt nhìn xung quanh.
Sầm Sầm:【Vì để sớm gặp được anh, em hẹn nửa tiếng sau gặp Triệu Tuân.】
